Tối ngày 2-4, sau khi tuyên bố sẽ đáp trả “tàn bạo” hơn các cuộc tấn công của Mỹ và Israel, Iran tiếp tục phóng tên lửa và máy bay không người lái (drone) khắp vùng Vịnh.
Iran nói đã dùng drone tấn công các máy bay chiến đấu của Mỹ tại căn cứ không quân Al Azraq ở Jordan.
Lực lượng Vệ binh cách mạng (IRGC) của Iran cũng thông báo đã phát động một cuộc tấn công vào trung tâm điện toán đám mây của hãng công nghệ Mỹ Amazon ở Bahrain, theo Hãng thông tấn IRNA.
Tại Israel, hệ thống phòng không được kích hoạt khi đợt tấn công của Iran làm 4 người bị thương ở Tel Aviv, theo Hãng tin AFP.
Đợt đáp trả của Iran diễn ra tức thì sau khi Tổng thống Mỹ Donald nói rằng Mỹ “rất gần” đạt được mục tiêu của mình nhưng cảnh báo sẽ đánh mạnh hơn nếu Tehran không chịu thỏa thuận.
“Trong hai đến ba tuần tới, chúng ta sẽ đưa họ trở lại thời kỳ đồ đá, nơi họ thuộc về”, nhà lãnh đạo Mỹ nói.
Trong ngày, Đài truyền hình nhà nước Iran cho biết các cuộc tấn công của Mỹ và Israel đã đánh trúng một cây cầu ở Karaj, phía tây Tehran. Ngoài ra, hai nhà máy thép lớn nhất của nước này đã buộc phải ngừng hoạt động do nhiều đợt tấn công của Mỹ và Israel, các công ty cho biết.
Đáp lại, Iran khẳng định sẽ tiếp tục chiến sự tại Trung Đông và gia tăng các đòn tấn công “tàn bạo hơn, rộng hơn và mang tính hủy diệt hơn”, cho đến khi Mỹ và Israel “đầu hàng”.
Nguồn: https://tuoitre.vn/iran-tuyen-bo-tan-cong-chien-dau-co-my-o-jordan-20260402235140574.htm
Tình Yêu Giới Tính
Những kỷ vật thân thương còn lại - Kỳ 5: Cái USB 3G và bài học bố trao cho tôi

Bố tôi là cựu chiến binh, người đàn ông của những chuyến đi dài vào sinh ra tử. Đầu những năm 1980 ông nhập ngũ bảo vệ biên giới phía Bắc. Ra quân, ông tiếp tục rong ruổi mưu sinh từ đi rừng, làm thợ xây đến đãi vàng... qua miền Trung nắng cháy đến Tây Nguyên đại ngàn.
Ông thường kể về các vùng đất xanh thẳm có tiếng lá xào xạc cùng suối chảy rì rầm. Bố yêu rừng, một tình yêu nguyên bản của người đã từng dựa vào rừng để sống và chiến đấu. Một phần đời của ông dường như vẫn còn ở lại trong những chuyến đi. Chính trải nghiệm đó đã nhào nặn nên người cha ít nói nhưng đôi mắt luôn chứa đựng cả bầu trời rộng lớn.
Khi đôi chân dần mỏi, bố đưa gia đình về lập nghiệp nơi miền phên giậu ở xã Thiện Hưng, tỉnh Đồng Nai (trước đây là Bù Đốp, Bình Phước). Đó là vùng đất nắng gió theo triền đồi cao su bạt ngàn nhuộm đỏ bụi đất bazan. Tôi lớn lên giữa bao hàng cao su thẳng tắp, trong mùi hăng hắc đặc trưng của mủ mới cạo và câu chuyện cũ bi tráng của bố.
Mỗi khi nhắc đến một địa danh nào đó, giọng ông chậm lại đầy chiêm nghiệm. Lúc bé tôi chưa hiểu hết, chỉ thấy qua lời kể của ông non nước ngàn dặm hiện lên vừa xa xôi vừa đẹp đến lạ.
Tôi thuộc thế hệ 9X đời đầu, người ta vẫn hay gọi là "thế hệ bản lề" đứng giữa các giá trị cũ và làn sóng bùng nổ của kỷ nguyên số. Khi tôi lớn lên, Internet bắt đầu phổ biến qua tiếng tít tít, rè rè của modem dial-up.
Theo bạn bè ra quán net, tôi chọn một góc để online. Tôi không chơi game, chỉ thích đọc, viết blog và chat Yahoo!. Khi ấy tôi có cảm giác thế giới rộng hơn rất nhiều so với cánh rừng cao su hay vườn điều xanh mát sau nhà. Ngồi trước màn hình máy tính dày cộm, tôi như được đi qua nhiều vùng đất mới mà trước đó chỉ nghe trong lời kể của bố.
Rồi lên đại học, tôi ở ký túc xá Đại học Quốc gia ở Thủ Đức. Những ngày đầu tôi hào hứng kể cho bố nghe về điều mình học được, về bài giảng, thầy cô, nhiều điều mới mẻ như để nối liền thế giới của tôi với những gì bố từng trải qua. Ông hay nhìn tôi, khẽ mỉm cười và lặp lại: "Cứ đọc, cứ đi con, cứ tìm hiểu. Thế giới này rộng lắm và đẹp lắm!".
Khi ấy mỗi phòng có một máy tính bàn dùng chung. Sinh viên đăng nhập bằng tài khoản riêng và trả khoảng 2.000 đồng mỗi giờ. Với tôi, đó không phải khoản nhỏ vì một suất cơm chỉ 8.000 đồng nên mỗi lần mở máy đều phải cân nhắc, online thêm một chút có khi đồng nghĩa với việc nhịn bữa trưa.
Một lần, khi dòng cảm xúc đang tốt, bài luận đang viết đến đoạn tâm đắc thì hết giờ truy cập. Tôi đành phải ngậm ngùi lưu lại để từ từ viết tiếp. Sau này bố mẹ dành dụm cộng với bán bầy heo mua cho tôi cái laptop, nhưng WiFi thời đó yếu chỉ hiện lên trang tìm kiếm rồi đứng im mãi.
Năm 2011, trong một lần về thăm nhà, sau bữa cơm, bố lặng lẽ mở ngăn tủ tivi lấy ra một hộp nhỏ đưa cho tôi. Bên trong là USB 3G của Viettel còn thơm mùi hộp mới. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản đây là món đồ công nghệ giúp ích việc vào mạng.
Khi trở lại TP, tò mò tìm hiểu giá, tôi mới biết USB ấy tới 820.000 đồng. Bố mẹ cũng cãi nhau về chuyện này nhưng ông nhất quyết mua vì thấy con gái mỗi lần về nhà đều ngồi một góc với laptop rồi nhắc đến việc online, loay hoay tìm cách vào mạng. Và bằng bản năng của người lính từng đi dọc miền non nước, hiểu rằng con mình cần một phương tiện để kết nối với thế giới.
Phải công nhận USB cắm vào thì kết nối ổn định hơn. Ánh đèn xanh nhỏ nhấp nháy, thứ ánh sáng hy vọng. Mạng lúc đó vẫn chậm, phải chờ nhưng tôi cảm nhận được sự tự do, không phải lo lắng dòng suy nghĩ bị cắt ngang.
Nhà ông bà ngoài quê tôi ở cạnh nhà thờ đá Phát Diệm (Ninh Bình) nên ký ức về nơi ấy luôn gần với bố. Có lần tôi cắm USB 3G, tìm lại hình ảnh quen thuộc cho ông xem. Mạng tải chậm, từng mảng hình hiện lên, bố nhìn rất lâu rồi kể về những ngày lễ, tiếng chuông, những buổi chiều theo bạn ra chơi. Dù không theo đạo, ông vẫn nhớ gần như mọi điều.
Khi nhắc đến ông nội, giọng bố chùng xuống. Ông mất khi bố đang mưu sinh xa quê, không kịp về chịu tang. Tôi ngồi cạnh, chợt thấy cái USB nhỏ bé ấy còn chạm vào dòng ký ức mất mát bố vẫn mang theo.
Sau này nghe mẹ kể lại, để thêm tiền cho tôi mua data truy cập, bố nhận chở thêm gỗ, chạy xe ôm để kiếm thêm. Có một thời gian, mỗi lần mở máy tôi lại ngập ngừng khi hiểu rằng đằng sau mỗi giờ online là nhiều giờ làm thêm đầy mồ hôi của bố.
Cũng từ đó, mọi điều với tôi khác đi. Tôi đọc, viết nhiều hơn, có thể ngồi nhiều giờ để ghi lại suy nghĩ của mình. Một thay đổi nhỏ về thiết bị nhưng làm cho những ngày sinh viên của tôi trở nên thoải mái hơn, nó giúp kết nối, còn truyền dẫn cả tình yêu thương và sự thấu hiểu lặng lẽ của bố. Để biết rằng thế giới của tôi còn nằm ở kiến thức mở trên không gian mạng.
Nhớ thời gian đầu thoải mái Internet hơn chút, tôi gần như tin vào mọi thứ mình đọc. Bài nào cũng hay, tài liệu nào cũng thấy đúng. Tôi đọc rồi chép, chép rồi ghép lại thành bài của mình, ngỡ chỉ cần câu chữ tròn trịa là đủ. Tôi "xào nấu" tài liệu mạng thành bài luận của mình. Kết quả, nhận điểm 3 kèm lời phê của thầy Kỳ Đồng môn mỹ học đại cương như gáo nước lạnh. Tôi nhận ra mình đang mượn chữ người khác để nói thay suy nghĩ.
Sau lần ấy tôi đã tự vấn bản thân rất nhiều. Tôi học lại cách đọc, chậm hơn, ngắt ra, nghĩ lại rồi tự viết bằng cách hiểu của mình. Những bài luận sau không còn mượt mà. Có bài bị sửa chi chít, có bài phải làm lại. Tôi lúng túng, vấp váp, thậm chí bật khóc vì thấy mình kém quá. Nhưng đổi lại từng dòng chữ bắt đầu mang tiếng nói của chính mình. Cứ như vậy, tôi chậm lại nhưng chắc hơn.
Đến năm 2012, khi tôi có tên trong danh sách sinh viên đạt thành tích tốt và nhận học bổng của tỉnh Bình Phước, thật nhẹ lòng vì mọi nỗ lực đã được ghi nhận. Và trong tất cả, bố là người vui nhất. Ông cầm tờ giấy báo kể với hàng xóm, ánh mắt đầy tự hào. Nụ cười hôm đó đủ để tôi biết rằng món quà năm nào giúp tôi vào mạng còn là cách ông tiếp sức để tôi đi tiếp con đường mà ông chưa có điều kiện đi.
Bây giờ là năm 2026, Internet đã phủ sóng đến từng ngõ ngách, 5G trở nên phổ biến và cái USB 3G ngày ấy đã trở thành món đồ cũ không còn khả năng kết nối. Nhưng mỗi khi nhìn thấy nó, tôi vẫn có cảm giác mình đang được kết nối với bố.
Tôi nhận ra một điều sâu sắc. Khi tặng tôi cái USB 3G, người lính năm xưa ấy như đã trao cho tôi "chiếc gậy" để tiếp tục hành trình vươn xa. Hai thế hệ, hai cách đi nhưng cùng một hướng là khám phá, gìn giữ vẻ đẹp rộng lớn của cuộc đời.
Đến hôm nay khi đã đi qua nhiều vùng đất, gặp nhiều người, tôi mới hiểu hết cái giá của sự "kết nối" mà bố từng trao. Đó là sự bền bỉ, lòng khao khát học hỏi và tình yêu với thế giới bao la này sẽ mãi mãi liền mạch. Cảm ơn bố vì món quà đã ngả màu và vì đã cho con hiểu rằng dù ở thời đại nào, tình yêu thương vẫn là đường truyền mạnh mẽ để đưa chúng ta đi thật xa.
*************
Bộ lư đồng hơn trăm năm của tổ tiên và cây gậy trúc của nội vẫn còn được ba má, con cháu lưu giữ như một ký ức đẹp...
>> Kỳ tới: Bộ lư đồng, cây gậy trúc của nội
Tình Yêu Giới Tính
Trung Đông tối 31-3: Tướng cấp cao Iran thiệt mạng; Nhà máy dược lớn ở Iran trúng đòn không kích

Lực lượng Vệ binh cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) ngày 31-3 xác nhận tướng Jamshid Eshaghi - một sĩ quan cấp cao trong Lực lượng vũ trang Iran và là cố vấn của Tổng tham mưu trưởng - đã thiệt mạng trong một cuộc tấn công.
Theo tuyên bố được truyền thông Iran đăng tải, vụ tấn công không chỉ khiến ông Eshaghi tử vong, mà còn khiến một số thành viên trong gia đình ông thiệt mạng.
Tuy nhiên, phía IRGC không công bố thêm chi tiết về địa điểm hay thời điểm xảy ra vụ việc.
Khu vực dân cư ở phía bắc Israel trúng đòn không kích ngày 31-3 - Video: X/@kann_news
Theo các phát biểu được Hãng tin Reuters dẫn lại, Ngoại trưởng Nga Sergey Lavrov cho biết Mỹ và Israel đang không thực sự hướng tới việc bình thường hóa quan hệ giữa Iran và các nước láng giềng.
Ông nói thêm rằng những nỗ lực "thay đổi chế độ" hiện nay nhằm gia tăng quyền kiểm soát đối với các nguồn tài nguyên dầu khí, cảnh báo cuộc khủng hoảng tại Trung Đông có thể leo thang thành một cuộc xung đột rộng lớn hơn.
Chủ tịch Hội đồng châu Âu Antonio Costa đã kêu gọi Iran chấm dứt các cuộc tấn công mà ông cho là "không thể chấp nhận", đồng thời thúc giục các bên kiềm chế nhằm hạ nhiệt căng thẳng trong khu vực Trung Đông, theo Đài Al Jazeera ngày 31-3.
Trong cuộc điện đàm với Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian, ông Costa nhấn mạnh sự cần thiết của việc giảm leo thang và quay lại con đường ngoại giao.
Theo ông, Tehran cần tham gia tích cực hơn vào các nỗ lực ngoại giao, đặc biệt là phối hợp với Liên hợp quốc nhằm đảm bảo tự do hàng hải tại eo biển Hormuz - tuyến vận chuyển năng lượng quan trọng của thế giới.
Phát biểu trên mạng xã hội X sau cuộc trao đổi, nhà lãnh đạo EU bày tỏ quan ngại sâu sắc về những tổn thất dân thường trong xung đột, trong đó có vụ tấn công khiến 170 nữ sinh và giáo viên thiệt mạng tại một trường học ở thành phố Minab, Iran. Ông gọi đây là một mất mát "vô cùng đáng tiếc" đối với cộng đồng quốc tế.
Ông Costa cũng khẳng định Liên minh châu Âu sẵn sàng tham gia vào mọi nỗ lực ngoại giao nhằm hạ nhiệt căng thẳng và tìm kiếm một giải pháp lâu dài cho cuộc khủng hoảng đang diễn ra.
Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi ngày 31-3 bác bỏ các thông tin cho rằng Tehran đã phóng tên lửa vào lãnh thổ Thổ Nhĩ Kỳ, gọi đây là cáo buộc "hoàn toàn vô căn cứ", đồng thời đề xuất hai bên phối hợp điều tra.
Trong cuộc điện đàm với người đồng cấp Thổ Nhĩ Kỳ Hakan Fidan, ông Araghchi cảnh báo về khả năng xảy ra các "chiến dịch gài bẫy" do đối phương dàn dựng nhằm làm leo thang căng thẳng.
Theo tuyên bố của Bộ Ngoại giao Iran, Tehran sẵn sàng hợp tác kỹ thuật với Ankara để kiểm tra mọi cáo buộc liên quan.
Trước đó, ngày 30-3, Bộ Quốc phòng Thổ Nhĩ Kỳ cho biết lực lượng NATO đã đánh chặn một tên lửa mới được phóng từ phía Iran - đây là vụ việc thứ tư kể từ khi xung đột tại Trung Đông bùng phát.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Qatar Majed Al Ansari cho rằng tương lai của eo biển Hormuz - tuyến hàng hải chiến lược của thế giới - cần được quyết định bởi toàn bộ các quốc gia trong khu vực, thay vì chỉ bởi một bên đơn lẻ.
Phát biểu trước báo giới, ông nhấn mạnh Qatar hiện không trực tiếp tham gia các nỗ lực trung gian đang diễn ra liên quan đến căng thẳng khu vực.
"Các nỗ lực của chúng tôi hiện tập trung vào việc bảo vệ đất nước", ông nói.
Tuy nhiên, Qatar vẫn duy trì liên lạc với tất cả các bên liên quan, bao gồm các bên trung gian và các quốc gia trong khu vực, nhằm theo dõi sát diễn biến và đóng góp vào ổn định chung.
Bộ trưởng Quốc phòng Israel Israel Katz cho biết quân đội nước này có kế hoạch duy trì sự hiện diện tại một phần miền nam Lebanon ngay cả sau khi chiến dịch quân sự hiện tại chống lực lượng Hezbollah kết thúc.
Trong một tuyên bố bằng video, ông Katz cho hay Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF) dự định thiết lập một "vùng an ninh" thường trực bên trong lãnh thổ Lebanon, kéo dài tới sông Litani - khu vực được xem là ranh giới chiến lược ở phía nam nước này.
"Sau khi chiến dịch kết thúc, IDF sẽ triển khai và duy trì hiện diện trong một vùng an ninh bên trong Lebanon, đồng thời kiểm soát an ninh toàn bộ khu vực đến sông Litani", ông Katz nói.
Theo kế hoạch được công bố, Israel không chỉ duy trì kiểm soát quân sự mà còn sẽ ngăn cản người dân Lebanon đã sơ tán quay trở lại các khu vực giáp biên giới.
Bộ trưởng Quốc phòng Israel cũng đề cập khả năng áp dụng mô hình tương tự như tại Gaza, trong đó các khu dân cư gần biên giới bị phá hủy để tạo vùng đệm an ninh.
"Tất cả các ngôi nhà tại các làng giáp biên giới Lebanon sẽ bị phá hủy theo mô hình Rafah và Beit Hanoon tại Gaza", ông Katz nói thêm.
Chính phủ Iran cho biết các cuộc không kích của Mỹ và Israel ngày 31-3 đã đánh trúng một trong những công ty dược phẩm lớn nhất nước này, gây hư hại dây chuyền sản xuất thuốc gây mê và thuốc điều trị ung thư.
Công ty bị ảnh hưởng là Tofigh Daru Research & Engineering, thuộc một tập đoàn đầu tư do nhà nước quản lý.
Theo Tehran, đây là một phần trong các cuộc tấn công nhằm vào các cơ sở dân sự, làm dấy lên lo ngại về tác động nghiêm trọng đối với hệ thống y tế vốn đã chịu nhiều áp lực.

Tôi năm nay 30 tuổi, có 1 con gái 4 tuổi, hiện sống cùng chồng và mẹ chồng trong một căn hộ nhỏ ở Hà Nội. Dạo gần đây, tôi rơi vào trạng thái mệt mỏi và áp lực khi vợ chồng liên tục xảy ra mâu thuẫn, chủ yếu xoay quanh việc tôi không thể gần gũi chồng, dù trong lòng vẫn còn tình cảm.
Tôi và chồng bằng tuổi, đều từ quê lên Hà Nội lập nghiệp. Chúng tôi quen nhau qua những lần tham gia chung các hội thảo. Từ những cuộc trò chuyện ban đầu, cả hai dần nảy sinh tình cảm.
Những ngày đầu yêu nhau rất đẹp. Chúng tôi cùng đi ăn, đi chơi, khám phá nhiều nơi. Trước khi kết hôn, tôi từng sống cùng anh một thời gian. Khi đó, anh rất quan tâm, yêu chiều, và chúng tôi hòa hợp trong nhiều mặt, từ sinh hoạt đến chuyện gần gũi. Tôi từng tin rằng mình đã chọn đúng người để gắn bó cả đời.
Sau khoảng nửa năm yêu nhau, chúng tôi quyết định kết hôn. Khi đó kinh tế còn khó khăn, chưa đủ điều kiện mua nhà nên cả hai phải thuê trọ ở Hà Nội.
Những thay đổi bắt đầu xuất hiện khi tôi mang thai và sinh con. Do cần người hỗ trợ chăm sóc cháu, mẹ chồng lên ở cùng vợ chồng tôi. Từ đó, mâu thuẫn mẹ chồng - nàng dâu và xung đột vợ chồng bắt đầu phát sinh.
Không gian sống chật hẹp, thiếu riêng tư, cộng thêm bất đồng trong cách chăm con, áp lực công việc và tài chính khiến cuộc sống gia đình ngày càng căng thẳng. Có thời điểm, tôi cảm giác như mình luôn trong trạng thái quá tải, mệt mỏi kéo dài.
Sau sinh, tôi nhận thấy bản thân không còn hứng thú với chuyện chăn gối. Ban đầu, tôi nghĩ đây chỉ là vấn đề tạm thời do cơ thể chưa hồi phục. Nhưng thời gian trôi qua, 1 năm rồi nhiều năm sau đó, tình trạng vẫn không thay đổi.
Điều khiến tôi hoang mang là bản thân không hề có người đàn ông nào khác. Lo lắng mình mắc bệnh, tôi tìm đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe. Các kết quả đều bình thường. Bác sĩ không phát hiện vấn đề thể chất nào có thể lý giải tình trạng của tôi. Tuy nhiên, mỗi lần gần gũi chồng, tôi lại không có cảm xúc, thậm chí thấy trống rỗng và mệt mỏi.
Tôi từng cố gắng lý giải và điều chỉnh bản thân, nhưng mọi nỗ lực đều không có kết quả. Dù chồng nồng nhiệt đến mấy, tôi cũng không có ham muốn, không có bất kỳ phản ứng sinh lý nào.
Những năm đầu, tôi thường từ chối chuyện quan hệ vì con còn nhỏ. Thế nhưng càng về sau, tôi không còn biết phải lấy lý do gì để né tránh nữa. Mỗi lần gần gũi chồng là tôi mỏi mệt, cả người như bị rút cạn năng lượng.
Tình trạng này kéo dài khiến chồng tôi dần thay đổi. Anh trở nên thất vọng, có lúc cáu gắt và nghi ngờ tôi không còn yêu anh, thậm chí nghĩ rằng vợ có người khác.
Tôi hiểu cảm giác của anh, nhưng bản thân lại không biết phải làm gì để thay đổi tình hình. Tôi từng thử nhiều cách như chăm sóc sức khỏe, tập thể dục, uống thuốc... nhưng không hiệu quả. Càng cố gắng, tôi càng rơi vào bế tắc, hai vợ chồng vì thế cũng ngày càng xa cách, căng thẳng hơn.
Trong lúc không tìm ra hướng giải quyết, tôi tìm đến chuyên gia tâm lý. Sau khi lắng nghe, họ cho rằng những áp lực kéo dài trong hôn nhân và cuộc sống có thể đã ảnh hưởng đến cảm xúc và nhu cầu của tôi và khuyên tôi nên thẳng thắn chia sẻ với chồng.
Tuy nhiên, việc chia sẻ không dễ dàng. Tôi từng nói về sự mệt mỏi của mình, nhưng chồng lại cho rằng tôi suy nghĩ quá nhiều và làm mọi chuyện trở nên phức tạp. Mỗi lần trao đổi, chúng tôi thường kết thúc bằng tranh cãi.
Gần đây, tôi nhận thấy chồng thường xuyên xem hình ảnh các cô gái trẻ trên mạng xã hội và có những so sánh về ngoại hình giữa tôi và người khác. Sau sinh, cơ thể tôi thay đổi nhiều, tôi tăng cân và không còn tự tin như trước. Những lời nói vô tình của anh khiến tôi càng thu mình lại.
Tôi lo sợ rằng nếu tình trạng này tiếp tục, hôn nhân của chúng tôi sẽ rạn nứt. Tôi vẫn còn tình cảm với chồng và không muốn gia đình tan vỡ, cũng không muốn con phải lớn lên trong cảnh bố mẹ chia ly.
Tôi chỉ mong có thể tìm lại cảm xúc đã mất và cứu vãn cuộc hôn nhân của mình trước khi quá muộn. Nhưng đến thời điểm này, tôi thực sự kiệt sức và không biết phải bắt đầu từ đâu. Xin hãy cho tôi lời khuyên!
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

