Gia đình tôi có 6 người, hai vợ chồng và bốn đứa con đều trong độ tuổi đi học, thu nhập đủ sống ở mức trung bình, hiện tại đã có nhà ở kiên cố, có xe ôtô. Các con đều mạnh khỏe, ngoan hiền, kết quả học tập từ khá trở lên, đứa nào cũng vô tư trong sáng, con gái biết ca múa nhảy nhót, con trai thích chơi thể thao. Nhưng có một điều rất khó nói, có lẽ do cá tính hoặc khả năng có hạn mà bà xã không nói chuyện được với chồng và con, hễ nói một tí là từ chuyện bé xé ra to. Nguyên nhân chính là bà xã không hiểu ý của người nói.
Ví dụ các cháu nói về chuyện học hành: “Bây giờ đa số các trường đều hạ thấp yêu cầu và tạo điều kiện cho học sinh có điểm để làm đẹp học bạ, đủ điều kiện xét tuyển vào đại học sau khi học xong cấp ba, các trường tư thục thì tạo điều kiện nhiều hơn nên học ít áp lực hơn. Vì vậy kết quả giỏi hay xuất sắc cũng không nói lên được điều gì nhiều. Chất lượng học sinh trường tư sẽ không bằng trường công lập. Nếu xét theo số đông, trường tư xếp loại giỏi chỉ bằng trường công xếp loại khá thôi”. Bà xã lại nói “Tại sao con lại chê trường tư chất lượng học tập không bằng trường công, học được hay không do từng đứa chứ liên quan gì trường công hay tư, thậm chí có đứa học trường tư nhưng giỏi hơn trường công”.
Sự vênh nhau chỗ này là: một bên các cháu nói về đa số, là nó tự hào về truyền thống dạy và học của những ngôi trường công lập có bề dày lịch sử 50, 60 năm; còn bà xã lại nói về thiểu số (trường tư thục được thành lập khoảng 30 năm trở lại và chính bà xã cũng học trường tư nhưng không may thi tốt nghiệp cấp ba bị rớt sau phải thi lại tốt nghiệp hệ bổ túc, sau làm nhân viên tạp vụ cho một cơ quan, rất biết vun vén chăm lo cho gia đình, nhất là về ăn uống). Vậy là sinh ra xung đột cãi vã. Tôi khuyên con không nên cãi mẹ nên nó chọn im lặng, chỉ trả lời hoặc hỏi mẹ những việc cần thiết, còn lại con cái đều ở phòng riêng.
Những vấn đề quan trọng về học hành, định hướng nghề nghiệp, xã hội…, con đều hỏi tôi (may mắn là tôi được học ngôi trường phổ thông công lập có 60 năm truyền thống mà bây giờ các con lớn của tôi đang theo học. Tôi học được hai bằng đại học và làm văn phòng). Tương tự vậy, tôi nói về xe máy xăng, xe đạp điện, xe máy điện, vợ bảo “Bây giờ người ta toàn đi ôtô, mấy ai đi xe máy, xe điện”. Hoặc tôi bảo dạo này ảnh hưởng chiến tranh nên giá cả hàng hóa cao quá, làm ăn buôn bán cũng khó khăn, ai cũng lo thủ tiền mua lương thực, thực phẩm và lo cho con cái học hành. Bà xã lại nói “Thời này làm ăn được đồng nào thì lo tích sản, mua vàng cất khi giá cao thì bán lại kiếm lời, có tiền tiêu cho khỏe khỏi phải làm ăn bon chen vất vả”.
Tôi phải chọn im lặng vì không biết trả lời thế nào, vì nói chuyện phải kẻ tung người hứng, thuận theo câu chuyện, ngữ cảnh để trình bày cho phù hợp. Còn tự nhiên chuyển hẳn ngữ cảnh, câu chuyện sang một vấn đề khác thì rất khó, dễ gây ức chế, xung đột không cần thiết. Chính vì vậy, gia đình hầu như rất ít khi nói chuyện hoặc đi đâu chung. Nhìn vào, gia đình cũng thuộc dạng ổn định, không to tiếng cãi vã nhiều, vẫn quan tâm chăm lo cho nhau nhưng tiếng cười hầu như không có, ai lo việc người nấy. Về nhà, sau khi ăn uống xong, mỗi người chọn một góc riêng, thậm chí có hôm còn ăn uống không cùng lúc.
Tôi đã nhiều lần góp ý cho bà xã trong lúc nói chuyện không nên khua chân múa tay, không nên trình bày vấn đề to tát căng thẳng, tùy nội dung, đối tượng mà mình dẫn câu chuyện cho phù hợp, giải quyết xong vấn đề này mới chuyển qua vấn đề khác. Chứ người nói đặt ra vấn đề hiện nay sáp nhập một số cán bộ đi lại công tác xa cũng hơi vất vả, em lại nói “Sướng khổ do mình, tại cũng ham, cũng từ tham mà ra nên bây giờ vất vả thì chịu chứ kêu nổi gì”. Vậy là cụt hứng còn đâu sự sẻ chia, nói câu chuyện sau giờ làm việc cho vui vẻ nữa. Tuy nhiên bà xã tôi vẫn không điều chỉnh được. Quý vị có ai rơi vào trường hợp như gia đình tôi không?
Tôi quen em rất tình cờ qua mạng xã hội vì lúc đó cảm thấy cô đơn lắm. Tôi kết bạn và mời em đi uống nước. Tôi hơn em 4 tuổi, lần đầu tiên gặp em cũng là ngày sinh nhật của em. Từ đó chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều hơn, yêu từ lúc nào không biết. Tôi học cao hơn em rất nhiều, tốt nghiệp đại học, em chỉ học hết cấp hai. Tuy vậy, mức thu nhập của em rất khá, bằng tôi hoặc có khi cao hơn vì em được công ty đề bạt làm quản lý sản xuất. Trình độ và mức lương tôi không quan tâm, chỉ cần hợp tính với em, yêu em và được em yêu.
Chúng tôi đến với nhau rất nhanh. Sau một tuần quen biết, em đã thẳng thắn nói rằng em không còn trong trắng. Chuyện này thật sự đối với tôi rất bình thường, tôi không quan trọng lắm, miễn là em dành tình cảm chân thành cho tôi. Tội đã dẫn em về nhà chơi, giới thiệu em với mọi người trong gia đình. Ai cũng mến em vì em giỏi giang. Tôi chưa được về quê em. Thời gian sau em mới nói một sự thật cho tôi biết. Em đã có gia đình và một bé trai bảy tuổi. Em với chồng đang ly thân, con ở nhà ông bà ngoại. Em dự tính rất lâu rồi sẽ ly hôn vì chồng ngày xưa đã lừa dối em để quen người khác, giờ em không còn tình yêu dành cho chồng nữa. Em nói bây giờ chỉ có tôi là người mang lại hạnh phúc cho em. Em đã yêu tôi rất nhiều, không thể thiếu tôi được.
Tôi nghe em nói như vậy thật sự rất sốc. Tôi luôn nghĩ mình đang phá hoại gia đình người khác. Tôi cũng nói với em như vậy, em nói giờ trong lòng chỉ có tôi. Tôi mấy lần nói với em nên dừng lại vì em đã có chồng con rồi. Em nghe tôi nói vậy đã rất đau khổ. Em bảo không thể sống thiếu tôi, mấy lần định làm điều dại dột khi tôi nói lời chia tay. Chồng đang muốn níu kéo em quay lại, em dứt khoát không vì đã hết yêu, không còn tình cảm nữa. Em rất lo cho tôi vì yêu tôi, quý gia đình tôi. Thật sự bây giờ em và tôi đang rất yêu và tin tưởng nhau, thế nhưng đôi lúc tôi rối bời lắm vì hoàn cảnh của em như vậy. Tôi không biết có nên tiếp tục hay để em quay về với chồng con?
Tôi 35 tuổi, có vợ và hai con. Tôi đi làm xa nhà nhiều năm. Cuộc sống vợ chồng dần chỉ còn là những cuộc gọi vội vàng, chuyện tiền bạc, con cái và áp lực cơm áo. Khi vợ mang thai bé thứ hai, tôi quen một người phụ nữ ở nơi làm việc. Ban đầu chỉ là vài lần nói chuyện, hỏi han nhau sau giờ làm. Tôi đã nói dối cô ấy rằng mình ly hôn vợ, hiện sống một mình. Có lẽ vì muốn được quan tâm, muốn trốn khỏi cảm giác mệt mỏi, tôi bước vào mối quan hệ đó nhanh hơn mình nghĩ.
Chúng tôi qua lại một thời gian. Khi mọi chuyện vỡ lở, vợ phát hiện, ôm bụng bầu khóc và đòi đưa con về ngoại. Vợ chồng tôi cãi nhau to, sau đó tôi bỏ tới chỗ làm sống cùng nhân tình, mặc kệ vợ. Nhưng sống chung rồi tôi mới nhận ra mọi thứ không như mình tưởng tượng. Cô bồ hay ghen tuông, kiểm soát, liên tục tra hỏi quá khứ của tôi. Dần dần tôi còn phát hiện cô ta nhận chu cấp từ một người đàn ông khác. Những cuộc cãi vã xảy ra ngày một nhiều. Tôi bắt đầu thấy mối quan hệ này không có tương lai.
Còn vợ tôi khi ấy vừa sinh con. Tôi về quê thăm vợ vài ngày. Hai bên gia đình khuyên can, vun vào. Tôi quyết định quay về với gia đình, chấm dứt liên lạc với nhân tình. Tôi xin lỗi vợ, xin vợ tha thứ, thề thốt trước mặt hai bên gia đình. Nhưng chỉ bình yên được một thời gian. Cô bồ biết chuyện tôi có vợ, liên tục gọi điện, nhắn tin, đe dọa gửi toàn bộ tin nhắn, hình ảnh cho vợ tôi. Cô ta tìm về tận quê, đứng gần nhà tôi đòi gặp. Có lúc cô ta nói đang mang thai với tôi, có lúc dọa sẽ đưa mọi chuyện lên mạng xã hội để "mọi người biết bộ mặt thật của tôi".
Tôi sống trong trạng thái thấp thỏm mỗi ngày. Điện thoại rung là tim tôi thắt lại. Vợ đã tha thứ cho tôi một lần, nếu cô ấy biết chuyện, liệu có còn tha thứ cho tôi nữa không? Nhỡ đâu cô bồ thật sự mang thai con của tôi thì phải tính sao? Tôi biết bản thân không ra gì nhưng giờ tôi chỉ muốn giữ gia đình thôi, mong mọi người cho tôi xin lời khuyên.
Tôi đang làm việc cho một tập đoàn lớn, công việc rất áp lực về thời gian và khối lượng, phải ôm máy tính và điện thoại 24/7 để họp hành, báo cáo tiến độ. Ngày nghỉ phép, nghỉ cuối tuần của tôi vẫn phải tham gia họp hành, báo cáo. Môi trường làm việc rất nóng nực và mỗi ngày tôi đi bộ trong xưởng tầm 17 nghìn bước chân. Sếp thấy tôi làm được việc nên giao khá nhiều, đợt này dự án mới nên tôi bận tối mặt. Tôi đi làm cách nhà 400 km, xa vợ con, thu nhập mỗi tháng tầm 40 triệu đồng. Năm tháng gần đây, do áp lực công việc nên tôi thường xuyên bị choáng, nói khó, đôi lúc đang đi phải dừng lại vịn tường, như muốn ngất xỉu.
Tôi đi khám hai bệnh viện lớn của tỉnh, bác sĩ đều bảo tôi bị rối loạn tiền đình do áp lực và uống thuốc với liều cao dài ngày. Hiện tại tôi không đỡ, vẫn choáng khi thay đổi tư thế. Nhiều lần lái xe tôi cảm giác như muốn ngất xỉu trên vô lăng, thấy rất nguy hiểm. Vợ khuyên tôi nghỉ làm, về tìm việc gần nhà lại được gần vợ con, cũng có nhiều công ty mới thành lập.
Tôi thấy mệt mỏi và lo lắng cho sức khỏe của bản thân nên đang tính theo hai hướng: Nghỉ việc và học thêm tiếng Trung để làm việc tại các công ty gần nhà. Tôi cần nghỉ việc mới học được do bận không có thời gian làm việc gì. Hai là học một nghề sửa chữa, kiểu làm việc tay chân để đầu óc thoải mái, do nghề tay trái của tôi là sửa chữa đồ điện tử. Tôi muốn đăng ký học thêm các lớp học chuyên sâu để sửa chữa phần cứng máy tính gaming, trạm. Nhờ anh chị tư vấn thêm, chân thành cảm ơn.