Chồng lại bênh con, bảo trẻ con giờ đứa nào cũng vậy. Có hôm hai mẹ con cãi nhau, con khóa cửa phòng rồi khóc cả tối, sáng ra không nói với mẹ câu nào. Tôi thật sự sợ càng ép con càng xa mình nhưng nếu để kệ vậy lại lo con sa sút học hành. Mọi người có cách nào giúp tình hình cải thiện không, mách cho tôi với. Xin cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Con tôi mới 11 tháng tuổi. Từ khi mang bầu đến giờ, cuộc sống của tôi gần như xoay quanh con hoàn toàn. Trước đây tôi đi làm ở một công ty vừa, công việc khá ổn nhưng đến tháng thứ sáu của thai kỳ, thai hơi bất ổn nên tôi phải nghỉ để dưỡng sức và chuẩn bị sinh. Tôi dự định ở nhà chăm con đến khi bé khoảng 15 tháng, đi học được rồi sẽ quay lại tìm việc. Tôi cũng có khoản tiết kiệm riêng, vẫn chủ động chi tiêu cho con, không phải phụ thuộc hoàn toàn vào chồng.
Những ngày ở nhà chăm con, ai trải qua rồi chắc sẽ hiểu, đó không phải là khoảng thời gian "ở không". Một ngày của tôi bắt đầu từ lúc con thức dậy, thay tã, pha sữa, cho ăn, dỗ ngủ, dọn dẹp, giặt giũ, rồi lại quay vòng như vậy. Có hôm con quấy, gần như tôi không có thời gian nghỉ, đêm cũng ngủ chập chờn. Nhiều lúc mệt nhưng vẫn nghĩ cố gắng thêm một thời gian nữa, khi con cứng cáp hơn mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn.
Hôm nay vợ chồng cãi nhau vì chuyện chi tiêu trong nhà. Câu chuyện vốn không quá lớn, chỉ là vài lời qua lại nhưng chồng tôi bỗng nói: "Hay em đi làm kiếm tiền đi để anh ở nhà chăm con cho". Nghe xong tôi sững người. Câu nói đó có thể chỉ là lúc nóng giận nhưng lại khiến tôi tổn thương rất nhiều.
Tôi không biết trong suy nghĩ của anh, việc chăm con mỗi ngày có được xem là một công việc hay không. Tôi nghỉ làm không phải vì lười, cũng không phải vì muốn ở nhà cho nhàn. Tôi chọn ở nhà là để con có người chăm sóc, để gia đình ổn định trong giai đoạn đầu đời của bé. Tiền tiết kiệm tôi vẫn có, chi tiêu cho con tôi vẫn chủ động, chưa từng đòi hỏi hay gây áp lực tài chính lên chồng. Có lẽ chồng tôi chỉ nói trong lúc nóng giận nhưng tôi vẫn thấy chạnh lòng. Không ngờ có ngày người mà tôi tin tưởng nhất lại nói ra câu khiến tôi cảm thấy mình vô dụng, không làm gì.
Tin Gốc: https://vnexpress.net/chong-noi-toi-di-kiem-tien-de-anh-o-nha-cham-con-5061018.html

Tôi và vợ yêu nhau hai năm mới đi đến hôn nhân, cả hai lúc đó chỉ có hai bàn tay trắng. Những ngày đầu mới cưới, vợ chồng từng ở trong căn phòng trọ nhỏ, luôn thấy vui vì tối nào cũng được ăn cơm cùng nhau. Đến giờ cuộc sống chưa gọi là dư dả nhưng tôi luôn nghĩ gia đình mình hạnh phúc. Thu nhập của tôi đủ lo cho vợ con, vợ vốn là người phụ nữ của gia đình. Em từng thích nấu ăn, chăm con, cuối tuần cả nhà đưa nhau đi chơi vui vẻ. Với vợ ngày trước, hạnh phúc đơn giản chỉ là chăm sóc chồng con. Mọi thứ thay đổi từ khi vợ biết đến pickleball.
Ban đầu tôi vui vì nghĩ vợ tìm được môn thể thao để vận động, có thêm bạn bè. Rồi em đam mê quá, từ vài buổi một tuần đến ngày nào cũng ra sân. Tủ đồ của vợ đầy những váy thể thao, giày, túi, phụ kiện. Điện thoại lúc nào cũng ting ting trong nhóm pickleball. Vợ bắt đầu nói nhiều về "đẳng cấp", lối sống hiện đại, cho rằng những ai chơi pickleball là người có gu.
Tôi nhận ra vợ rất thích cảm giác được xuất hiện trên sân, được chụp ảnh, được khen trẻ trung và sành điệu. Tôi từng vài lần đi cùng vợ đến sân. Nhìn những nhóm người cười nói, check-in, khoe đồ hiệu, bàn chuyện du lịch và xe cộ, tôi thấy mình lạc lõng. Ai cũng cố khoác lên mình vẻ thành đạt và văn minh. Còn tôi, sau giờ làm chỉ muốn về nhà với gia đình.
Có hôm con sốt, vợ vẫn bảo đã hẹn đánh đôi nên đi một lúc rồi về. Có hôm vợ đi đến 22h mới về. Vợ chồng tôi mâu thuẫn nhiều hơn. Vợ chê tôi nhàm chán, không hiểu cuộc sống hiện đại. Em bảo tôi chỉ biết đi làm rồi về nhà, không có tham vọng mở rộng quan hệ hay tận hưởng cuộc sống như người ta. Vợ chồng tôi giờ như sống ở hai môi trường khác nhau.
Tôi cảm giác vợ không còn thuộc về gia đình nữa. Em vẫn là vợ tôi, mẹ của con tôi nhưng tâm trí và niềm vui lại ở ngoài sân bóng cùng những người bạn có gu. Có lẽ nào hạnh phúc của tôi sắp tan vỡ?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là tác giả của bài viết "Ở tuổi 37, tôi chọn đàn ông chưa từng có vợ hay người đã đổ vỡ". Rất cảm ơn những lời động viên và góp ý chân thành từ mọi người. Hôm nay, tôi xin phép được trải lòng rõ ràng hơn về những trăn trở của mình. Sự muộn chồng của tôi đến từ hai lý do: một là cá tính yêu thích tự do, độc lập; hai là tôi đã dành quãng thời gian dài để chăm sóc cháu. Việc quấn quýt bên con trẻ khiến tôi dần quên đi hạnh phúc riêng. Cho đến vài năm nay, khi mẹ cháu đã ở bên cạnh, tôi mới bắt đầu tách riêng để sống cuộc đời của mình.
Có ý kiến cho rằng ở bên tôi đàn ông sẽ "rất mệt". Tôi chưa từng chung sống với người đàn ông nào ngoài gia đình nên không dám khẳng định. Nhưng tôi tin vào cảm nhận của những người thân thuộc nhất: Mẹ và các chị đều muốn ở cùng tôi khi về già; cháu tôi nói dì rất tâm lý; năm 17 tuổi bố tôi từng bảo: "Ai lấy được con là có phúc". Và đặc biệt, tôi có người em tri kỷ chia sẻ rằng thời gian ở bên tôi là vui vẻ nhất trong đời em ấy...
Tôi sống giản dị, đôi khi bị mẹ trêu là "như bà già 70" vì một bộ quần áo có thể mặc hơn chục năm. Tôi không chạy theo trào lưu mà tin vào những giá trị nội tại. Tôi thừa nhận mình bướng tính, khó bị khuất phục nhưng ở bất kỳ môi trường nào, tôi cũng chọn cách sống lặng lẽ, hòa thuận. Tôi không còn nét tươi mới hay sự nồng nhiệt điệu đà của cô gái trẻ và tôi cũng không muốn gồng mình để trở thành một hình mẫu nào khác.
Về chuyện tình cảm, tôi vẫn giữ tư tưởng của phụ nữ xưa: coi trọng sự "xứng lứa vừa đôi". Tôi không kết nối với người kém tuổi vì cảm thấy rủi ro cao và bản thân cũng không có cảm xúc. Với tôi, đàn ông từng đổ vỡ hôn nhân thường có sự vững chãi và thấu hiểu. Nếu gặp người đang nuôi con, tôi sẵn sàng cùng họ chăm sóc đứa trẻ, vì tôi vốn dĩ rất yêu trẻ con. Có con ruột là phúc, không có thì con nuôi cũng là duyên, miễn chúng ta có sự đồng điệu.
Mong ước của tôi bây giờ chỉ đơn giản là tìm được một người "hợp chuyện". Không nhất thiết phải có tình cảm nam nữ quá dạt dào ngay từ đầu, chỉ cần nói chuyện hợp, nhìn nhau thấy mến, để rồi từ từ thương nhau, biết nấu cho nhau chén cháo khi đau bệnh. Đã có người ngỏ lời nhưng dường như họ chỉ tìm một người để tròn vai làm vợ, làm mẹ theo bản năng mà thiếu đi sự đồng điệu về tâm hồn. Dù 5 năm hay 10 năm nữa, tôi vẫn chọn cách kiên nhẫn chờ đợi. Chờ từ khi tóc còn xanh đến lúc tóc bạc cũng được, miễn là khi ở bên người ấy, tôi được là chính mình, bình an và cùng nhau già đi. Chân thành cảm ơn độc giả đã lắng nghe.
Hoài Thư

