Tôi 26 tuổi, cái tuổi mà người ta đã yên bề gia thất, còn bản thân vẫn vật vã với tình yêu của mình. Tôi và anh quen nhau được năm rưỡi. Lúc trước anh đã ở chung với một người và có con với người ta. Tôi không dám chắc chắn nhưng thời điểm đó anh quen tôi, xưng hô vợ chồng với tôi nên bị cô ấy phát hiện và họ chia tay. Tôi cứ nghĩ là lỗi do mình, anh lại khăng khăng bảo do anh, vì thế tôi rất ái ngại, như kiểu yêu anh để bù đắp cho việc mình làm tan nát hạnh phúc của người ta vậy.
Hiện tại chúng tôi chuẩn bị tiến tới hôn nhân, thế nhưng trong khoảng thời gian này tôi cảm thấy anh không hợp với mình. Anh tự nhiên thể hiện tính cách con người thật. Anh bảo nhiều người giấu, chỉ khi cưới xong mới thể hiện bản chất, còn anh thể hiện luôn để xem tôi như thế nào. Anh nhỏ hơn tôi một tuổi, tính rất nóng. Mỗi lần tôi làm sai chuyện gì là anh nổi điên lên, đấm tay, đập phá, ném mọi thứ, còn xưng mày tao với tôi. Điện thoại của tôi anh ném không biết bao nhiêu lần. Anh còn có tính gia trưởng và thích kiểm soát tôi nữa, hay hỏi tôi đang ở đâu, làm gì, đi với ai, đây là số điện thoại của ai, rồi các tài khoản mạng xã hội tôi cũng không được phép dùng.
Thật sự tôi rất mệt mỏi. Anh bình thường tốt với tôi thật nhưng khi anh điên lên tôi không thể chịu, hai ngày chúng tôi lại cãi nhau. Chuyện chẳng đáng gì anh cũng làm cho to ra. Trong mắt mọi người, tôi hiền, ít nói, còn anh hay nói tôi không nghe lời, ương bướng, hay cãi lại. Mỗi lần anh có tí men trong người, tôi nói gì anh cũng nghĩ tôi trách móc, luôn nghĩ xấu cho anh. Tôi nên tiếp tục chịu đựng hay phải chia tay? Nếu ra đi, làm cách nào để anh chấp nhận và cho tôi yên, anh khó buông tha tôi lắm. Anh dọa sẽ không để yên cho em, còn đứng trước nhà tôi làm loạn rồi đòi chết. Tôi thử chia tay nhiều lần nhưng không thành, mong được các anh chị chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và họ học cùng trường đại học, là đồng hương và chơi với nhau. Hồi đó, tôi để ý anh từ khá lâu nhưng chỉ dám giữ trong lòng. Tôi vốn không phải kiểu người chủ động trong chuyện tình cảm, cứ nghĩ còn nhiều thời gian. Cho đến một ngày, tôi nhận ra anh đang để ý đến bạn thân của mình. Rồi hai người họ đến với nhau, rất tự nhiên, rất hợp nhau. Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ rút lui, chúc phúc, coi như chuyện của mình chưa từng bắt đầu.
Sau khi ra trường, đi làm vài năm, họ cưới nhau. Ba năm sau, tôi cũng lập gia đình. Cuộc sống mỗi người một hướng, ai cũng bận rộn với công việc, với tổ ấm riêng. Tôi vẫn giữ liên lạc với cô bạn thân năm nào. Còn với anh, tôi luôn cố giữ khoảng cách vừa đủ, kiểu gặp thì chào hỏi, nói vài câu xã giao. Hơn 8 năm họ kết hôn, thỉnh thoảng hai gia đình vẫn hẹn gặp nhau, ăn uống, nói chuyện. Bên ngoài nhìn vào, mọi thứ rất bình thường nhưng chỉ có tôi biết, mỗi lần gặp lại, trong lòng mình vẫn có chút gì đó khó gọi tên.
Bạn tôi thi thoảng kể chuyện hôn nhân, khi vui, khi buồn. Có lúc là chuyện chồng quan tâm, có lúc lại là những mâu thuẫn nhỏ nhặt. Tôi cứ như vậy mà nắm được thông tin của anh, cuộc sống của anh. Tôi chưa từng làm gì vượt quá giới hạn, cũng chưa từng có ý định phá vỡ bất cứ điều gì. Nhưng càng cố xem mọi thứ là bình thường, tôi lại càng nhận ra cảm xúc năm đó không hẳn đã biến mất. Nó chỉ nằm yên ở một góc, thỉnh thoảng được khơi lại bằng những lần gặp gỡ, những câu chuyện rất đời thường.
Nhiều khi tôi không ngăn nổi ánh mắt mình dõi theo anh, trái tim loạn nhịp khi đứng gần hoặc trò chuyện cùng anh. Tôi cảm thấy mình bắt đầu khó kiểm soát được cảm xúc. Tôi phải làm sao để toàn tâm toàn ý với gia đình, không còn nghĩ đến anh nữa? Chẳng lẽ tôi phải cắt đứt liên lạc với cô bạn thân? Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 38 tuổi làm trưởng phòng tại công ty FDI, thu nhập khá. Chồng tôi cùng tuổi, nhân viên văn phòng, thu nhập kém hơn vợ một chút nhưng cũng ở mức khá, có nhiều tài sản riêng trước khi kết hôn do mẹ chồng cho. Chúng tôi kết hôn muộn nên hai con còn nhỏ, 3 tuổi và 2 tuổi. Sau khi kết hôn, vợ chồng sống ở nhà chồng một thời gian ngắn, sau đó chuyển về nhà ngoại vì đó là mong muốn của tôi trước khi cưới, hơn nữa nhà chồng ở không tiện thì cho thuê gần hết, chỉ còn phần nhỏ để ở. Cảm kích anh theo tôi về nhà mình ở rể, mọi chi tiêu trong nhà tôi tự lo mà không yêu cầu anh đóng góp. Đây là suy nghĩ riêng của tôi thôi, chúng tôi không có bàn bạc rõ ràng vấn đề này, anh cũng chưa từng ngỏ ý chia sẻ chi phí sinh hoạt với tôi.
Đến năm thứ ba, tôi sinh bé đầu, anh phụ 5 triệu đồng/tháng tiền thuê người chăm bé khi tôi đi làm lại. Các chi phí khác: bỉm sữa, quần áo, thuốc men, tiêm ngừa cho con..., tôi tự lo liệu. Thi thoảng, mặc dù rất hiếm khi, anh cũng chủ động thanh toán phí tiêm ngừa cho con khi đi cùng tôi. Rồi khi chúng tôi có bé thứ hai, nhiều thứ phải lo hơn, chúng tôi không thuê người chăm con lớn nữa mà cho bé đi học và nhờ bà ngoại chăm bé nhỏ giúp. Anh lo tiền học bé lớn và sữa cho hai con, tôi vẫn lo tất cả chi phí sinh hoạt của cả gia đình, cơm nước, quà bánh, áo quần, bỉm.... cho hai con.
Nói chung, phần của anh thì cố định bấy nhiêu, còn của tôi là tất cả phần còn lại, bao gồm mỗi lần ăn uống cùng bạn bè, phát sinh này kia. Tôi rất mệt mỏi khi sữa con sắp hết lại phải nhắc anh mua, nhưng anh cứ quên năm lần bảy lượt và có hôm con không còn giọt sữa để uống. Anh cũng không bao giờ mua nhiều, cứ một lần mua một hộp thôi, hết tôi phải nhắc anh mới mua. Tôi cáu, anh bảo phải nhắc chứ, nhắc một lần không nhớ thì nhắc lại. Tôi có phải chủ nợ đâu mà đòi sữa con nheo nhéo như vậy.
Chưa hết, tiền học cho con cũng vậy, đầu mỗi tháng trường thông báo tiền ăn nhưng anh nhất quyết để đến ngày 10 mới chuyển, mà chuyển đúng ngày tôi cũng không nói, cứ quên rồi trường gửi tin nhắn nhắc nhở tôi suốt, tôi xấu hổ lắm luôn. Tôi cứ phải nhắc anh như hò đò, phòng chuyển trễ cho người ta. Tuy vậy, anh không hề có ý định chuyển tiền cho tôi hàng tháng để tôi tự thanh toán các khoản đó. Còn tại sao tôi không tự lo đi cho rồi? Vì tôi lo là anh sẽ để tôi lo hết, không có một khoản bù đắp nào khác, tôi thử rồi. Còn nhiều chuyện nữa...
Vợ chồng mua cái ôtô, tôi góp 250 triệu đồng từ tiền tiết kiệm, mẹ chồng cho mượn 300 triệu đồng, còn lại vay ngân hàng. Tiền trả nợ lấy từ tiền cho thuê căn chung cư hai đứa hùn lại mua trước cưới. Vậy mà khi biết tôi mỗi ngày lái ôtô đưa con lớn đi học rồi đi làm (vì tiện đường), mẹ chồng nổi điên lên, nhắn tin cho chồng rằng: "Cái xe đó một nửa tiền của tao góp, cứ nghĩ là con trai sẽ được đi sung sướng, ai dè con dâu được hưởng không". Tôi nghe xong khóc.
Đỉnh điểm gần đây, chúng tôi bán căn chung cư tôi vừa đề cập ở trên. Tiền mua là mẹ hai bên cho mượn và còn lại cũng vay ngân hàng. Bán xong, tôi nghe tin sét đánh rằng mình chia theo tỷ lệ góp vốn. Trời ơi, nó hoàn toàn là một vụ hùn hạp làm ăn giữa những người không liên quan gì nhau. Tôi vụn vỡ, tan nát khi nhận ra sự thật phũ phàng đó. Tôi dần nhận thấy vấn đề về cuộc hôn nhân của mình từ lâu nhưng cứ hết lần này đến lần khác xoa dịu bản thân rằng chồng chỉ có một vấn đề này thôi, còn lại anh vẫn là người chồng tốt khi rất chăm chỉ làm việc, không rượu chè, bài bạc, tính tình hiền lành, điềm tĩnh...., nhất là một người cha tốt của các con.
Tôi cứ mắt nhắm mắt mở, cười hihi haha vào sáng hôm sau của những buổi tối khóc nghẹn, xoa dịu mình bằng đủ thứ lý lẽ có thể nghĩ ra được, rằng mình may mắn vì không phải quá nặng nề cơm áo, rằng mình mạnh khỏe, kiếm được tiền, rằng con cái mạnh khỏe, vui vẻ, hoạt bát... Điều khiến tôi đau thắt lòng khi nghĩ đến ly hôn là hai con thơ dại, rất yêu ba, gọi ba suốt ngày. Tôi cứ nghĩ con vui vẻ, hạnh phúc là được. Các con thật sự cần có một gia đình tròn vẹn làm chỗ dựa vững chắc cho sự phát triển. Thế nhưng đâu đó, lỗ hổng trong tâm hồn tôi, khoảng cách giữa vợ chồng ngày một lớn khi anh mặc kệ cảm xúc của tôi, mặc kệ những góp ý nhẹ nhàng có, căng thẳng cũng có, liên quan đến tài chính gia đình.
Tôi nói anh chuyển cho vợ một khoản mỗi tháng để còn lo liệu sinh hoạt gia đình, không cần anh phải bận tâm mua sắm. Anh nói tôi thống kê xem tiêu tốn bao nhiêu đi rồi tính. Cũng là một cách giải quyết đó mà sao tôi nghe nó lạnh lùng, như chạm vào một thanh kim loại giữa mùa đông. Anh sợ chuyển cho tôi nhiều quá hay sao vậy nhỉ? Tôi thật sự không còn cách nào giải tỏa nỗi niềm này mới lên đây tâm sự, tâm sự với người xung quanh thì như đi bêu xấu chồng vậy, mong được nghe những góp ý chân thành từ quý độc giả. Tôi chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi sinh ra trong một gia đình không được khá giả lắm. Khi còn trẻ, tôi có quen bạn trai ở Việt Nam nhưng ba mẹ không cho phép cưới vì có người đưa tôi ra nước ngoài. Mẹ nói nuôi con đỡ chân tay, tôi phải có trách nhiệm trả công ơn sinh thành nên cần ra nước ngoài lấy chồng để giúp gia đình. Họ có hứa, nếu như tôi không hạnh phúc có thể trở lại Việt Nam. Ngày đi, tôi xin bố mẹ đừng nói với bất cứ ai về việc tôi sang Mỹ. Để nếu như không hạnh phúc, tôi có thể trở về và kết hôn, tiếp tục việc học đại học của mình. Tuy nhiên, khi cuộc hôn nhân của tôi gặp vấn đề, xin bố mẹ giúp trở về, bố nói nếu như tôi đặt chân về Việt Nam sẽ từ mặt, không được phép bước chân vào nhà. Tôi khóc, hỏi tại sao lại lừa dối tôi. Mẹ nói vì ngày tôi đi đã lỡ nói với họ hàng, giờ nếu về sẽ khiến họ mất mặt, dù có sao thì tôi cũng phải ở lại ở đất Mỹ.
Tôi từng làm điều dại dột, nhưng khi thoát khỏi chuyện đó, lại nghĩ thương họ. Có lẽ cái nghèo khiến cho người ta lạnh lùng hơn. Sau một năm tôi đi, mẹ gọi điện xin tôi gửi tiền về để xây nhà. Tôi không có tiền nhưng năm đó bị tai nạn giao thông vỡ đầu, tiền bồi thường đã gửi hết về cho bố mẹ để xây nhà. Họ xây nhiều hơn số tiền tôi có. Rồi họ gọi điện xin tôi gửi thêm để trả nợ. Trong khi đó, 3 người chị em của tôi không phải chi một đồng nào. Người chị thứ hai của tôi cũng ở nước ngoài, mẹ nói chị không đi làm nên không phải lo gì. Rồi khi tôi ổn định, may mắn trời thương, tôi làm ăn khá giả. Hàng tháng tôi vẫn gửi tiền về để lo cho bố mẹ, thậm chí trả tiền cho em học đại học, chu cấp cho hai người chị nữa. Tôi làm việc này gần 18 năm rồi.
Từ khi bố mẹ sống với tôi là lúc mà tôi biết được những mặt trái. Khi tôi không có nhà, mẹ thường xuyên gọi điện cho các chị và em nói xấu tôi. Tiền tôi đưa để chu cấp cho những người ở Việt Nam, mẹ nói đó là tiền mẹ giúp chăm con nên tôi phải trả. Trong khi bố mẹ sống cùng tôi không phải chi một đồng nào. Thậm chí bố mẹ đi làm tôi cũng không lấy một xu dù là một mớ rau. Mẹ luôn nói rằng những người ở Việt Nam đã cố gắng làm việc hết sức rồi, họ không đủ ăn nên luôn xin tôi tiền hàng tháng đều đặn. Thậm chí người chị ở nước ngoài khi đẻ con không có tiền, khi bệnh tật, khi con chị ấy cần phẫu thuật, tất cả tôi đều phải chi. Mỗi lần tôi gặp khó khăn, mẹ lại bảo tôi cố gắng tự xoay xở, việc gửi tiền lại cho tôi sẽ nguy hiểm cho chị em của tôi lắm.
Càng sống lâu cùng ba mẹ tôi lại phát hiện ra những bí mật. Thậm chí khi tôi về Việt Nam chơi, mẹ gọi điện mời 32 người đi ăn nhà hàng cao cấp, vậy mà mẹ lại nói rằng họ mời tôi. Khi tôi bước tới bàn tiệc, nhận ra có rất nhiều người. Rồi họ đều cảm ơn tôi vì đã mời họ, tôi la mẹ tại sao lại dối trá như vậy, tại sao lại bắt tôi trả tiền trong khi đó tôi không hề mời bất cứ người nào. Mẹ bảo vì muốn nở mày nở mặt. Tuy nhiên tối ngày hôm đó, tôi vô tình bắt được mẹ gọi điện cho từng đứa con của mình, bảo tôi đã mời mọi người trong gia đình của mẹ đi ăn nhưng khi trả tiền lại nói mẹ không ra gì vì tiếc tiền. Đó hoàn toàn là sự dối trá.
Tôi bắt được mẹ hai lần trên camera nói xấu tôi và gia đình tôi. Một lần tôi bước vào trong nhà vì nghỉ làm giữa giờ, mẹ nói chuyện với chị gái, nói rất nhiều điều xấu xa về tôi và gia đình tôi. Mẹ thậm chí nói với mọi người rằng con tôi bị tự kỷ trong khi cháu hoàn toàn bình thường. Tôi nói bố mẹ về nước đi, họ lại khóc lóc xin tôi ở lại. Thế nhưng mẹ vẫn không ngừng việc nói dối và bêu xấu tôi. Hiện tại, tôi đã từ chị gái trên mình vì không chịu được những lần chị chửi bới tôi, thêm cả những lời bịa đặt mẹ đã nói với chị. Đến khi tôi chất vấn mẹ, mẹ luôn chối và nói rằng chị bịa đặt. Trong khi chính tôi đã nghe nhiều.
Bố mẹ, chị em chưa bao giờ giúp tôi cái gì, trong khi 18 năm qua tôi quan tâm, chu cấp cho mọi người. Gần một năm nay ba bị bệnh hiểm nghèo, chỉ mình tôi lo tiền để ba chữa trị, không có chị em nào lên tiếng giúp đỡ, thậm chí tôi còn phải lo tiền cho họ sinh sống. Em gái cảm ơn tôi vì đã chăm lo cho ba mẹ trong lúc ba bị bệnh và xin lỗi vì đã không thể giúp được tôi chút nào. Sự thật là mỗi tháng em đều đi du lịch nước ngoài. Người chị gái xin tiền tôi chữa bệnh, tôi gửi về nhưng không muốn có bất cứ mối quan hệ nào với họ nữa.
Ba mẹ nói tôi nên xem mọi chuyện là bình thường vì là người có điều kiện và đang sống ở nước ngoài. Tôi không nghĩ vậy. Nếu tôi đã phải lo toàn bộ chi phí cho ba mẹ, tại sao còn phải gánh thêm trách nhiệm với những người khác ở Việt Nam? Điều khiến tôi khó chấp nhận là họ nói khó khăn về kinh tế nhưng vẫn có tiền đi du lịch nước ngoài; trong khi tôi vừa phải gửi tiền, vừa tự mình chăm sóc ba mẹ. Trước đây, khi chưa đưa ba mẹ sang Mỹ, tôi từng đề nghị các anh chị em ở Việt Nam chăm sóc ba mẹ, còn tôi sẽ gửi tiền hàng tháng. Họ từ chối, nói đó không phải trách nhiệm của họ. Vì vậy, tôi mới quyết định đưa ba mẹ sang Mỹ, trước khi hiểu hết những áp lực khi sống cùng.
Sau những gì xảy ra, tôi không còn muốn làm hồ sơ bảo lãnh anh chị em sang Mỹ nữa. Tôi đã hỏi mẹ: "Nếu họ có thể đi làm, tại sao không tự lo được cuộc sống mà phải phụ thuộc vào con trong thời gian dài như vậy"? Tôi bắt đầu cảm thấy mình bị lừa dối. Mẹ đã xin lỗi, nói không muốn làm tôi khổ nữa và hứa sẽ dừng lại. Ngay sau đó, mẹ lại nói luật sư gọi điện để bàn tiếp về việc bảo lãnh. Tôi thấy rất lạ vì bản thân mới là người làm hồ sơ và chi trả mọi chi phí. Tôi nói chuyện với luật sư, anh ta tỏ ra khó chịu khi tôi hỏi về khả năng tài chính. Tôi mới biết trước đó mẹ đã trao đổi với luật sư mà không nói với tôi, hiện tại mẹ lại là người có quyền quyết định giữ hay hủy hồ sơ. Điều này khiến tôi thực sự sốc.
Có lẽ đây là giới hạn cuối cùng của tôi. Tôi không muốn tiếp tục sống cùng ba mẹ nữa. Tôi vẫn sẽ chăm sóc, lo chỗ ở và hỗ trợ những việc cần thiết, thế nhưng sau khi họ hoàn tất việc bảo lãnh con cái sang Mỹ, tôi sẽ rời đi và không còn liên hệ nữa. Tôi cảm thấy mình bị lợi dụng, bị bào mòn và lừa dối suốt gần 18 năm. Tôi không còn muốn gặp bất kỳ ai trong số họ. Tôi từng hỏi mẹ vì sao lại đối xử với tôi như vậy, vì sao tôi là con thứ ba mà phải gánh hết mọi thứ. Mẹ nói vì thấy tôi đã khổ nên không muốn những người khác phải khổ như tôi. Nhưng tôi càng không hiểu, nếu biết tôi khổ, tại sao lại tiếp tục đặt thêm gánh nặng lên vai tôi? Tôi thật sự không hiểu họ, cũng không hiểu chính gia đình mình. Không biết có phải tôi đang quá lạnh lùng và tiêu cực hay không.
Tin Gốc: Vnexpress

