Tôi 26 tuổi, cái tuổi mà người ta đã yên bề gia thất, còn bản thân vẫn vật vã với tình yêu của mình. Tôi và anh quen nhau được năm rưỡi. Lúc trước anh đã ở chung với một người và có con với người ta. Tôi không dám chắc chắn nhưng thời điểm đó anh quen tôi, xưng hô vợ chồng với tôi nên bị cô ấy phát hiện và họ chia tay. Tôi cứ nghĩ là lỗi do mình, anh lại khăng khăng bảo do anh, vì thế tôi rất ái ngại, như kiểu yêu anh để bù đắp cho việc mình làm tan nát hạnh phúc của người ta vậy.
Hiện tại chúng tôi chuẩn bị tiến tới hôn nhân, thế nhưng trong khoảng thời gian này tôi cảm thấy anh không hợp với mình. Anh tự nhiên thể hiện tính cách con người thật. Anh bảo nhiều người giấu, chỉ khi cưới xong mới thể hiện bản chất, còn anh thể hiện luôn để xem tôi như thế nào. Anh nhỏ hơn tôi một tuổi, tính rất nóng. Mỗi lần tôi làm sai chuyện gì là anh nổi điên lên, đấm tay, đập phá, ném mọi thứ, còn xưng mày tao với tôi. Điện thoại của tôi anh ném không biết bao nhiêu lần. Anh còn có tính gia trưởng và thích kiểm soát tôi nữa, hay hỏi tôi đang ở đâu, làm gì, đi với ai, đây là số điện thoại của ai, rồi các tài khoản mạng xã hội tôi cũng không được phép dùng.
Thật sự tôi rất mệt mỏi. Anh bình thường tốt với tôi thật nhưng khi anh điên lên tôi không thể chịu, hai ngày chúng tôi lại cãi nhau. Chuyện chẳng đáng gì anh cũng làm cho to ra. Trong mắt mọi người, tôi hiền, ít nói, còn anh hay nói tôi không nghe lời, ương bướng, hay cãi lại. Mỗi lần anh có tí men trong người, tôi nói gì anh cũng nghĩ tôi trách móc, luôn nghĩ xấu cho anh. Tôi nên tiếp tục chịu đựng hay phải chia tay? Nếu ra đi, làm cách nào để anh chấp nhận và cho tôi yên, anh khó buông tha tôi lắm. Anh dọa sẽ không để yên cho em, còn đứng trước nhà tôi làm loạn rồi đòi chết. Tôi thử chia tay nhiều lần nhưng không thành, mong được các anh chị chia sẻ.
Tôi 31 tuổi, độ tuổi nhiều người đã chồng con đề huề. Tôi trải qua 3 mối tình đều bị phản bội hoặc tự dưng chia tay không có lý do. Vốn dĩ tôi mạnh mẽ bên ngoài xã hội bao nhiêu thì lại mong manh trong tình cảm bấy nhiều, luôn cần một bờ vai yêu thương, quan tâm, lo lắng. Đến giờ tôi vẫn không tìm thấy được điều đó. Tôi có duyên, không xấu, hòa đồng, là típ phụ nữ của gia đình, không ăn chơi hay lê la bên ngoài. Tôi có nhà riêng, làm chủ một cửa hàng mỹ phẩm, có xe hơi, giờ hành chính làm kế toán cho một công ty hóa chất. Tất cả đều do một tay tôi tạo nên với tất cả những gì đã tích lũy 9 năm đi làm.
Hiện tại tôi chán nản với một mối tình mà muốn bỏ cũng không sao bỏ được. Tôi biết nếu có một người đàn ông có được tôi sẽ may mắn, thế nhưng dường như số phận trêu ngươi. Anh đã ly dị vợ, có một đứa con trai riêng, tình cảm dành cho tôi cũng hời hợt. Nói ra người ta bảo tôi bị hâm hay sao lại đâm đầu vào yêu người đó. Tôi biết chứ, bản thân cũng muốn chấm dứt hơn bao giờ hết, có ai dại đâu khi yêu người vô tâm với mình. Thế nhưng cứ chia tay một hai hôm tôi lại chủ động liên lạc, nghĩ đôi lúc cuộc đời này thật là điên.
Tôi chỉ ước trên đời này đừng có cái duyên nợ đời như vậy. Bước vào yêu rồi đôi khi bảo chấm hết thật là không dễ dàng. Tôi mong có người đàn ông biết quan tâm lo lắng, hiểu mình, như vậy có lẽ sẽ hạnh phúc. Tôi phải làm sao để dứt khỏi người vô tâm đây?
Cách đây hơn một năm, tôi viết một bài nhờ anh chị tư vấn làm sao quên được người chồng ngoại tình và có con riêng. Giờ tôi lại tiếp tục nhờ anh chị tư vấn có nên dứt khoát chia tay bạn trai hiện tại. Chắc anh chị sẽ thấy khó hiểu sao tôi lại quen những người tệ bạc thế, chính tôi cũng không biết phải làm sao để "khôn" người lên.
Tôi 30 tuổi, có công việc thu nhập tương đối tốt, ngoại hình tạm ổn, quen bạn trai hiện tại được nửa năm, sau khi ly hôn chồng cũ một năm. Bạn ấy nhỏ tuổi hơn, thấu hiểu và yêu thương tôi rất nhiều. Nhưng được một thời gian, tôi phát hiện bạn ấy "bắt cá hai tay", đã có bạn gái một năm trước khi quen tôi. Sau đó tôi chia tay, một thời gian sau, bạn ấy bảo không có nhiều tình cảm với người cũ và đang dần chia tay để đến với tôi, chỉ là tôi phát hiện sớm quá. Sau đó tôi tạm tin tưởng và tiếp tục mối quan hệ.
Gần đây, chúng tôi sống chung vì xác định qua năm sẽ đám cưới và sinh con. Nhưng tôi lại phát hiện bạn từng chơi cờ bạc và thua lỗ mấy trăm triệu, giờ vẫn chưa trả hết nợ. Chưa hết sốc, tôi lại phát hiện mấy năm trước bạn từng nhắn tin với nhiều gái gọi nhưng bạn chối là không hề đi, chỉ nhắn hỏi giá. Ngoài ra, bạn còn hay nhậu nhẹt, hút thuốc và mê game.
Nói về ưu điểm, bạn chịu khó, có công việc ổn định. Khi ở chung cũng chịu khó làm việc nhà, chưa từng lớn tiếng hay khó chịu với tôi dù tôi cũng hay nóng nảy và chửi bới bạn. Tuy nhiên, thu nhập của bạn không cao nên tôi cũng lo về kinh tế nhiều. Đồng thời, bạn rất nghe lời tôi và chiều tôi tuyệt đối. Bạn nói rất chân thành những sai lầm đó đều ở quá khứ và đang cố gắng thay đổi vì tôi.
Giờ mà chia tay, tôi không biết nên quen ai, một mình thì cô đơn mà quen tiếp lại sợ tiếp tục sai lầm. Mong mọi người cho tôi lời khuyên, nên tiếp tục thêm một thời gian hay dứt khoát dừng lại?
Tôi viết những dòng này sau khi kết thúc một mối quan hệ mà đến giờ nghĩ lại vẫn thấy mình dại dột, thế nhưng may mắn đã thoát ra được. Tôi và cô ấy quen nhau trong hoàn cảnh rất bình thường. Ấn tượng ban đầu của tôi về cô ấy là một người tử tế, biết quan tâm, luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác.
Với tôi, cô ấy còn thể hiện là kiểu phụ nữ có thể đồng hành, hỗ trợ người đàn ông của mình trong công việc lẫn cuộc sống. Tôi từng tin mình gặp đúng người. Càng về sau, tôi càng thấy có điều gì đó không ổn. Sự quan tâm của cô ấy dần đi kèm với việc muốn kiểm soát. Ban đầu là thời gian, các mối quan hệ, rồi dần dần công việc và cả tài chính của tôi. Có những lúc tôi cảm thấy không thoải mái nhưng lại tự trấn an rằng có thể mình đang suy nghĩ quá.
Cho đến khi cô ấy bắt đầu muốn can thiệp sâu hơn vào công ty và tài sản của tôi, tôi mới thật sự giật mình. Khi tôi thể hiện sự không đồng ý, cô ấy lập tức thay đổi thái độ, từ nhẹ nhàng chuyển sang gây áp lực, rồi lại hạ mình. Chính sự thay đổi thất thường đó khiến tôi cảm thấy bất an. Tôi đã chọn dừng lại nhưng mọi chuyện không đơn giản như đã nghĩ. Sau khi không đạt được điều mình muốn, cô ấy quay sang trách móc, thậm chí tìm cách gây khó dễ. Có thời điểm tôi mất cảnh giác, tin tưởng, đã ký vào giấy tờ liên quan đến khoản nợ mà cô ấy mượn của người khác. Hậu quả là tôi phải gánh một khoản tiền không nhỏ và nhiều rắc rối kéo dài.
Phải mất một thời gian dài tôi mới đủ tỉnh táo và cứng rắn để giải quyết mọi chuyện và chấm dứt hoàn toàn mối quan hệ đó. Đến giờ, điều khiến tôi trăn trở không chỉ là những gì đã mất mà còn là việc tôi từng bỏ qua trực giác của mình. Tôi đã cảm nhận được sự bất ổn từ sớm nhưng lại chọn tin vào những gì mình muốn tin. Tôi không dám nói cô ấy hoàn toàn xấu, cũng không muốn đổ hết lỗi cho một phía. Nhưng rõ ràng, tôi đã sai khi không biết dừng lại đúng lúc và không đủ tỉnh táo để bảo vệ bản thân.
Giờ đây, tôi vẫn còn ám ảnh phần nào, cũng trở nên dè chừng hơn trong các mối quan hệ. Tôi không biết mình nên nhìn nhận câu chuyện này như một bài học bình thường hay là một "vết sẹo" cần thời gian để chữa lành. Tôi viết ra đây, mong mọi người cho tôi một lời khuyên: Làm sao để vừa không mất niềm tin vào tình yêu, lại không lặp lại những sai lầm như trước?