Tôi 27 tuổi, vốn là con một trong nhà. Tôi đã kết hôn được gần 2 năm và đang mang thai con đầu lòng ở tháng thứ 5. Trước khi cưới, tôi luôn nghĩ mình là người may mắn khi lấy được một người chồng hiền lành, ít nói, không rượu chè, không cờ bạc, làm nghề lập trình máy tính.
Khi cưới, tôi đồng ý sống chung với gia đình chồng vì giai đoạn này kinh tế khó khăn, hai vợ chồng trẻ mua một căn hộ ở Hà Nội không dễ. Xác định sống cùng nhà chồng, tôi chấp nhận những va chạm nhỏ, chỉ mong giữ được một cuộc sống ổn định.
Nhưng sự “ổn định” đó, thực chất lại là sự cam chịu kéo dài suốt 2 năm qua.
Bố chồng tôi là người gia trưởng, nóng tính. Ông luôn muốn tất cả mọi việc lớn nhỏ trong nhà phải theo ý ông. Nếu trái ý, ông sẽ văng tục, đập phá. Đã nhiều lần ông nhắc nhở chồng tôi phải “trọng chấn phu cương”, dạy bảo vợ ngoan ngoãn.
Ông không thích tôi nuôi mèo, nhiều lần buông lời khó nghe với con vật mà tôi xem như một người bạn đồng hành suốt 5 năm và đã mang theo từ ngày cưới. Chồng tôi biết, nhưng luôn chọn cách im lặng hoặc khuyên tôi “nhịn cho êm nhà”. Tôi cũng hiểu phận dâu con trong nhà nên chỉ nhốt mèo trong chuồng, không dám nuôi thả.
Chuyện cứ tưởng êm xuôi cho đến một hôm, mọi thứ vượt quá giới hạn. Hôm đó, tôi đi làm vắng nhà. Bố chồng tôi đã lặng lẽ mở cửa chuồng mèo, thả nó xuống từ tầng 4. Tôi về nhà tìm mèo không thấy, kiểm tra camera an ninh mới biết chuyện. May là khi đó con mèo của tôi vẫn còn sống nhưng mắc kẹt ở bậu cửa tầng 2.
Tôi vội tìm một người chăm thú cưng đến giúp tôi cứu mèo. Chẳng ngờ lúc vừa cứu được con mèo, bố chồng tôi đã ở sau lưng. Ông tức giận, hùng hổ cầm một cây gậy gỗ, lao về phía con vật đang co rúm trong tay người chăm mèo.
Khoảnh khắc đó, tôi không còn kịp suy nghĩ. Dù đang mang thai, tôi vẫn lao vào chắn trước con mèo. Cuộc giằng co diễn ra trong vài giây. Tôi giật được cây gậy, còn bố chồng tôi mất thăng bằng, trượt chân ngã xuống bậc thềm.
Ông được đưa vào viện ngay lập tức. Kết quả chẩn đoán sau đó khiến tôi choáng váng: Ông bị rạn xương đùi và trật khớp cổ tay trái. Bác sĩ nói, ông phải ở viện vài ngày để điều trị và theo dõi thêm.
Khi chồng tôi vào bệnh viện, anh không hỏi tôi đầu đuôi câu chuyện, không hỏi đứa con trong bụng ra sao. Câu nói đầu tiên của anh là trách mắng. “Nó chỉ là một con mèo, đánh chết thì thôi. Sao không biết nhịn một người già?”, anh nói, giọng lạnh lùng.
Khi tôi còn chưa kịp nói gì, anh tiếp tục nói rằng, tôi đang mang thai nên “tâm lý không ổn định” nên mới gây sự với bố chồng. Anh muốn tôi xin lỗi bố và hứa sẽ không tạo ra mâu thuẫn gia đình. Đương nhiên, con mèo tôi nuôi là “đối tượng” gây mâu thuẫn, cần phải loại bỏ.
Tôi nhìn người đàn ông đứng trước mặt mình mà không nhận ra nữa. Người mà tôi từng nghĩ sẽ là chỗ dựa, hóa ra lại là người chẳng hề quan tâm đến tình cảm của tôi. Khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng vấn đề không còn nằm ở bố chồng, mà nằm ở chính người đàn ông bên cạnh tôi.
Tôi nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt: “Em đã nói với anh, nếu muốn giữ gia đình này thì đừng để bố anh làm tổn thương em thêm nữa. Nhưng chính ông ấy cố tình đẩy mọi thứ đến giới hạn, để chuyện này xảy ra”.
Sau khi nói xong, tôi rời khỏi bệnh viện. Tôi không về nhà chồng. Tôi thuê chỗ ở tạm, mang theo con mèo mà tôi suýt mất đi.
Trong những ngày sau đó, tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi từng nghĩ mình là nạn nhân. Nhưng rồi tôi nhận ra, nếu tiếp tục ở lại, tôi sẽ tự biến mình thành nạn nhân thêm một lần nữa nếu không thay đổi.
Tôi về nhà bố mẹ đẻ, kể rõ mọi chuyện rồi viết đơn ly dị. Tôi không đòi hỏi gì cả. Tôi chỉ muốn rời đi.
Điều tôi nhận ra rõ nhất sau chuyện này là tôi không muốn con tôi lớn lên trong một gia đình như vậy. Tôi phải tự bảo vệ mình, vì sẽ không ai làm điều đó thay tôi. Cuộc sống phía trước chắc chắn không dễ dàng. Nhưng ít nhất, tôi biết mình đã chọn đúng một lần. Tôi làm thế, có đúng không?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Trong đợt 1 năm nay, ngày thi được ấn định là Chủ nhật 5-4-2026. Tại TP.HCM, Trường Đại học Công nghệ Sài Gòn (STU) là một trong các điểm thi phục vụ thí sinh dự thi.
Với nhiều thí sinh và phụ huynh, một điểm thi phù hợp có ý nghĩa thiết thực trong việc chủ động thời gian di chuyển, giảm áp lực trước giờ làm bài và chuẩn bị tâm lý ổn định hơn cho ngày thi.
Không chỉ dừng ở vai trò hỗ trợ tổ chức, việc phối hợp tổ chức thi là dịp để nhà trường thể hiện sự sẵn sàng đồng hành cùng các hoạt động giáo dục tại TP.HCM.
Một trong những nền tảng giúp STU đảm nhiệm tốt vai trò này là hệ thống cơ sở vật chất được đầu tư đồng bộ trong nhiều năm.
Nhà trường đã xây dựng hệ thống các tòa nhà gồm giảng đường, hội trường, phòng học, phòng máy tính, phòng thí nghiệm, xưởng thực hành cùng các không gian phục vụ học tập và sinh hoạt, với tổng diện tích sử dụng hơn 50.000 m².
Khuôn viên xanh, khu thể thao đa năng và hạ tầng được bố trí hoàn chỉnh góp phần tạo nên môi trường học tập ổn định, hiện đại và thuận tiện cho người học.
Hội trường tại STU đáp ứng tốt các hoạt động tổ chức quy mô lớn - Ảnh: STU
Những điều kiện này giúp STU là nơi phù hợp để tổ chức các hoạt động học thuật, chương trình tập trung đông người và các sự kiện quy mô lớn. Với một kỳ thi như Đánh giá năng lực, bên cạnh yêu cầu chuyên môn, công tác điều phối, đón tiếp và bảo đảm vận hành tại điểm thi cũng là yếu tố rất quan trọng.
Bên cạnh vai trò là điểm thi, Trường Đại học Công nghệ Sài Gòn còn được biết đến là cơ sở đào tạo đại học theo định hướng ứng dụng. Nhà trường chú trọng gắn kết giữa lý thuyết và thực tiễn, hướng đến mục tiêu giúp sinh viên vừa nắm vững kiến thức chuyên môn, vừa có khả năng thích nghi nhanh với môi trường làm việc sau tốt nghiệp.
Hiện STU đào tạo 18 ngành với 28 chuyên ngành, tập trung ở các lĩnh vực kỹ thuật - công nghệ và kinh tế - quản trị, là những nhóm ngành có nhu cầu nhân lực cao. Chất lượng đào tạo của trường được khẳng định qua nhiều chương trình đạt kiểm định trong nước; trong đó, ngành Công nghệ thực phẩm đạt chuẩn AUN-QA khu vực Đông Nam Á, được quốc tế công nhận.
STU hiện đào tạo 18 ngành với 28 chuyên ngành, chủ yếu ở các lĩnh vực kỹ thuật - công nghệ và kinh tế - quản trị - Ảnh: STU
Môi trường học tập tại STU cũng được mở rộng qua các câu lạc bộ, hoạt động ngoại khóa, sân chơi học thuật và sáng tạo, tạo điều kiện để sinh viên phát triển toàn diện.
Trong mùa tuyển sinh, nhà trường đồng thời triển khai nhiều phương thức xét tuyển linh hoạt, mở rộng cơ hội học tập quốc tế thông qua các chương trình liên kết, mô hình "du học tại chỗ" và hợp tác với các trường đại học nước ngoài.
Song song với đó, STU dành nguồn học bổng hàng chục tỉ đồng mỗi năm cùng nhiều chính sách hỗ trợ học phí, góp phần giảm áp lực tài chính và tăng cơ hội tiếp cận giáo dục đại học cho thí sinh.
Ở góc độ rộng hơn, việc STU trở thành một trong các địa điểm tổ chức kỳ thi Đánh giá năng lực ĐH Quốc gia TP.HCM năm 2026 cũng giúp hình ảnh nhà trường đến gần hơn với học sinh và phụ huynh.
Khi trực tiếp đến dự thi, nhiều thí sinh sẽ có cơ hội quan sát môi trường học tập, cơ sở vật chất và không gian đào tạo của trường. Đây là một trải nghiệm thực tế, góp phần giúp thí sinh có thêm thông tin trong quá trình lựa chọn nơi học tập.
Trong bối cảnh giáo dục đại học ngày càng chú trọng trải nghiệm người học, chất lượng đào tạo và khả năng thích ứng với thị trường lao động, những yếu tố như hạ tầng, môi trường học tập và định hướng đào tạo đang trở thành tiêu chí quan trọng đối với thí sinh.
Việc được lựa chọn là điểm tổ chức kỳ thi Đánh giá năng lực ĐH Quốc gia TP.HCM năm 2026 vì thế không chỉ mang ý nghĩa về mặt tổ chức, mà còn tiếp tục khẳng định vai trò và sự hiện diện của STU trong hệ sinh thái giáo dục đại học tại TP.HCM.
Vợ chồng tôi cưới nhau hơn 4 năm, có 2 đứa con nhỏ. Ba năm, 2 đứa trẻ lần lượt chào đời. Có người bảo đó là niềm hạnh phúc lớn. Nhưng cùng với niềm vui nghe tiếng cười con trẻ là những đêm thức trắng, những bữa cơm ăn vội, những lần ôm con sốt cao co giật phải ôm con chạy vào bệnh viện lúc nửa đêm.
Vợ tôi từng làm ở một công ty luật. Công việc ổn định, môi trường tử tế, đồng nghiệp tốt. Đến khi sinh con đầu lòng, vì là sinh non, con cần mẹ chăm nhiều hơn những đứa trẻ bình thường nên cô ấy tạm nghỉ việc.
Đứa đầu mới 3 tuổi thì sinh đứa thứ 2. Những dự định quay trở lại văn phòng cứ lùi dần theo từng cơn ho, từng trận sốt, từng lần con quấy khóc vì mọc răng hay đổi thời tiết của hai đứa nhỏ.
Chúng tôi sống riêng. Ông bà nội, ông bà ngoại không ở quá xa những cũng chẳng gần để chạy qua chạy lại đỡ đần. Vả lại, người già cũng có cuộc sống của người già. Tôi không muốn phiền hà bố mẹ hai bên, càng không nghĩ chăm cháu là trách nhiệm ông bà phải làm.
Chúng tôi thuê một bác hàng xóm ở gần sang phụ vài tiếng mỗi ngày. Công việc cũng chẳng có gì lớn lao. Có hôm bác sang bế con giúp để vợ tôi tranh thủ tắm. Có hôm, bác nấu giúp bữa cơm hay lau dọn cái nhà. Có hôm, bác trông em bé để mẹ đưa anh lớn đi khám, đi nhà trẻ. Tôi chấp nhận bỏ ra một khoản, đổi lại là vài giờ đồng hồ để vợ được ngồi ăn bữa cơm còn nóng, được chợp mắt khi đêm trước gần như thức trắng.
Tôi từng nghĩ đó là một quyết định bình thường. Người có điều kiện thì thuê người phụ giúp. Người không có thì tự xoay xở. Cuộc sống vốn vẫn như thế. Nhưng hóa ra điều bình thường với mình lại không bình thường trong mắt người khác.
Mỗi lần mẹ tôi đến chơi, nhìn thấy bác hàng xóm đang quét nhà hay bế cháu, mẹ lại lắc đầu. Mẹ bảo con dâu đã nghỉ làm ở nhà rồi thì còn thuê người làm gì. Một người ở nhà chỉ có việc chăm con, lo cơm nước có gì nặng nhọc đâu mà không kham nổi. Nhà chỉ một người đi làm thì nên chi tiêu tiết kiệm, vất vả một chút có sao.
Tôi hiểu vì sao mẹ nói vậy. Cuộc đời mẹ đầu tắt mặt tối với ruộng đồng để nuôi mấy anh em tôi. Ngày ấy đâu có máy giặt, đâu có điều hòa, đâu có robot hút bụi, càng không có khái niệm thuê người giúp việc nhưng mọi chuyện đều đâu vào đó cả.
Nhưng tôi cũng hiểu vợ mình. Một đứa trẻ đã đủ khiến người lớn bận rộn. Hai đứa trẻ cách nhau rất gần, lại thường xuyên ốm đau, thì đó không còn là chuyện chăm con đơn thuần nữa. Nó là một guồng quay gần như không có giờ nghỉ. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy cô ấy ở nhà. Chỉ người sống cùng mới biết có những hôm đến 11h trưa, cô ấy vẫn chưa kịp ăn bữa sáng.
Có một lần mẹ lên nhà tôi chơi chừng một tuần. Vừa thấy bác hàng xóm sang phụ giúp, mẹ đã tỏ rõ sự không hài lòng. Mẹ bảo từ mai không cần sang nữa, ở đây đã có mẹ rồi. Bác ấy nghe vậy thì ái ngại, lặng lẽ xin phép về.
Những ngày mẹ ở đó, đúng là mẹ quán xuyến hết việc nhà, chăm cháu cũng rất chu đáo. Nhưng tôi biết rồi mẹ sẽ về. Còn cuộc sống của vợ chồng tôi vẫn tiếp tục như cũ, với 2 đứa trẻ còn quá nhỏ suốt ngày đau ốm và những bận rộn khó gọi thành tên.
Tôi không muốn mẹ nghĩ con dâu lười biếng. Càng không muốn vợ cảm thấy những cố gắng của mình không được nhìn nhận. Hai người phụ nữ đều yêu gia đình theo cách riêng. Chỉ tiếc rằng giữa 2 cách yêu ấy lại tồn tại một khoảng cách mà tôi chưa biết phải lấp đầy như thế nào.
Mẹ vẫn hay tự hào kể về ngày xưa, cái thời một mình mẹ vừa làm nông vất vả, vừa tự tay nuôi nấng 3 anh em tôi khôn lớn mà chẳng cần đến một ai phụ đỡ. Với mẹ, đó là tiêu chuẩn vàng của một người phụ nữ đảm đang. Chính vì đã đi qua ngần ấy gian truân, mẹ lại càng không muốn con dâu bây giờ sướng quá rồi sinh hư, ỷ lại vào người khác mà quên đi bổn phận của mình.
Tôi chưa bao giờ trách mẹ. Người từng đi qua những ngày bữa đói bữa no thường rất quý đồng tiền. Trong suy nghĩ của mẹ, con dâu đã nghỉ làm thì việc chăm con, dọn dẹp, cơm nước là điều đương nhiên. Thuê thêm người nghĩa là tốn kém. Mà đã tốn kém thì trước hết phải tự mình gánh được đã. Đó là cách sống đã nuôi lớn cả một gia đình.
Điều khiến tôi buồn nhất không phải là vài lời trách. Điều khiến tôi suy nghĩ là đôi khi những người phụ nữ lại vô tình đặt lên vai nhau những tiêu chuẩn khắt khe nhất. Mẹ từng vất vả nên mong con dâu cũng chịu được như mình.
Tôi vẫn nhớ có người từng nói, sự tiến bộ không phải là con cháu chịu khổ giỏi như cha ông, mà là cha ông đã chịu khổ để con cháu không còn phải chịu khổ như trước. Nghĩ đến câu ấy, tôi cứ thấy lòng mình lặng đi. Nếu ngày xưa không có máy giặt thì hôm nay mình dùng máy giặt đâu phải là lười.
Dẫu vậy, tôi vẫn chưa từng cãi mẹ. Tôi biết có những điều không thể phân thắng bại bằng vài câu lý lẽ. Mẹ nói từ trải nghiệm của mẹ. Tôi quyết định từ hoàn cảnh của gia đình mình. Chỉ mong thời gian sẽ khiến mọi người hiểu nhau hơn, thay vì cố chứng minh ai đúng ai sai. Gia đình vốn không phải là một phiên tòa.
Vì thế tôi muốn hỏi những người đọc đến đây một điều rất chân thành. Nếu là bạn, trong hoàn cảnh vợ nghỉ việc để ở nhà chăm 2 con nhỏ, gia đình có điều kiện thuê thêm 1 người phụ giúp vài giờ mỗi ngày, bạn có thuê không? Hay bạn sẽ để vợ tự xoay xở vì cho rằng đó là bổn phận của người “xây tổ ấm”?
Tôi lấy chồng năm 26 tuổi. Ngày ấy tôi nghĩ đời mình cũng như bao người phụ nữ khác, lấy chồng rồi sinh con, sống yên ổn qua ngày. Nhà chồng tôi không giàu nhưng nền nếp. Bố mẹ chồng hiền lành, chồng tôi ít nói. Chỉ có em gái chồng là khác hẳn mọi người trong nhà.
Em gái chồng kém tôi 2 tuổi, làm ngân hàng, lương cao, ăn mặc đẹp và rất tôn thờ cuộc sống độc thân. Ngày tôi mới về làm dâu, Linh bảo: “Em sẽ không lấy chồng đâu. Đời này em sống cho em”.
Lúc ấy tôi nghĩ cô ấy chỉ nói vậy thôi. Cô gái nào chẳng từng đôi lần nghĩ thế, chắc vài năm nữa rồi cô ấy cũng yêu ai đó, lấy chồng ra riêng như bao người.
Nhưng 8 năm trôi qua, 2 đứa con tôi đã lớn mà em chồng vẫn ở đó, vẫn sống theo kiểu của cô ấy, thậm chí còn quá hơn trước.
Linh đi sớm về khuya như cơm bữa. Có hôm 1-2h sáng mới về. Nhiều hôm cuối tuần, cô ấy dẫn bạn về nhà ăn uống. Tiếng cười nói, tiếng nhạc, tiếng chai bia va vào nhau chan chát. Có lần tôi đang dỗ con ngủ thì em nó nôn ngay ngoài cửa phòng. Mùi rượu bốc lên nồng nặc.
Tôi bực lắm. Nhưng điều làm tôi sợ hơn không phải rượu chè. Mà là cái cách Linh nói chuyện trước mặt bọn trẻ. Cô ấy nói năng vô tư, đôi khi còn chêm vào vài tiếng chửi thề, vài câu tục tĩu.
Có lần cô giáo gọi điện nói con trai tôi nói tục trên lớp. Tôi hỏi mãi con mới thú nhận: “Con nghe cô út nói”. Từ hôm đó, tôi bắt đầu mất ngủ.
Tôi không ghét em chồng chỉ vì cô ấy chưa lấy chồng. Thời này phụ nữ kết hôn muộn hay chọn sống độc thân là chuyện bình thường. Nhưng tôi sợ cái lối sống bất cần của cô ấy sẽ ảnh hưởng tới con mình. Trẻ con sống chung với ai, nghe gì mỗi ngày, rồi cũng bị nhiễm lúc nào không biết.
Tôi nói với chồng. Chồng tôi chỉ thở dài: “Mỗi người mỗi tính, biết làm sao bây giờ?”.
Tôi lại nói với bố mẹ chồng. Ông bà cũng nói vài lần. Nhưng cứ hễ nói là em chồng nổi nóng "con đi cho khuất mắt là được chứ gì?”, sau đó bỏ nhà đi vài hôm. Nhà chồng bất lực, tôi là dâu trong nhà càng không dám nói. Thành ra cuối cùng chẳng ai dám động tới cô ấy nữa.
Cả nhà cứ nhịn. Mà càng được nhịn, cô ấy càng không biết điểm dừng.
Có lần 3h sáng, một người đàn ông lạ mặt đưa cô ấy về. Cô ấy say tới mức đi không vững. Người đàn ông ấy còn đứng ngoài cổng hút thuốc cười cợt rất lâu. Tôi kéo rèm cửa mà thấy chán nản thay.
Điều khó chịu nhất là em chồng luôn cho rằng mình đúng. Cô ấy bảo: “Đời em, em sống, không cần ai lo”. Cô ấy còn nhìn tôi, cười nhạt: “Em không muốn sống như chị. Quanh năm chỉ biết cắm mặt đi làm, về nhà lại cắm mặt vào bếp, hết lo chồng rồi lo con, già lúc nào không biết”.
Tôi sợ con gái tôi lớn lên nghĩ rằng phụ nữ là phải sống cho mình như thế. Tôi sợ con trai tôi quen miệng nói tục, quen mắt với cảnh nhậu nhẹt và những mối quan hệ chắp vá. Một mái nhà mà người lớn sống lệch nhau quá, bọn trẻ rồi sẽ nhìn vào ai để học?
Nhiều lần tôi muốn ra ở riêng. Nhưng chồng tôi là con trưởng, bố mẹ chồng đã tuổi 70. Ông bà không muốn chúng tôi ra ngoài. Vả lại, chúng tôi cũng chưa đủ điều kiện mua nhà, ra ở trọ thì chồng càng không đồng ý. Tôi mở lời thì thành người ích kỷ, mà im lặng thì ngày nào cũng thấy ngột ngạt.
Tôi viết những dòng này không phải để kể xấu em chồng. Tôi chỉ thật sự mệt. Có thể tôi khó tính. Cũng có thể tôi đang lo xa. Nhưng nếu là mọi người, mọi người có tiếp tục để con mình sống trong môi trường như vậy không? Hay nên cứng rắn ra riêng trước khi quá muộn?
Q.V
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.