Tôi năm nay 37 tuổi. Tôi có công việc thu nhập ổn, có vợ đẹp và 2 đứa con ngoan.
Thằng cu lớn 5 tuổi. Nó giống tôi ở cái tính ít nói. Mỗi lần tôi đi công tác về, nó chỉ đứng ở cửa nhìn tôi cười. Con bé út mới 3 tuổi thì khác. Nó cứ chạy tới ôm chân tôi như sợ tôi lại đi mất. Có hôm tôi về khuya, con gái vẫn ngủ gục ở ghế chờ bố.
Tôi làm việc trong một tập đoàn sản xuất, kinh doanh vật liệu xây dựng chuyên cung cấp cho các công trình lớn nhỏ. Cái nghề ấy chẳng sung sướng gì. Đi suốt. Hết tỉnh này sang tỉnh khác. Có tháng nhà nghỉ còn nhiều hơn ngủ nhà. Nhưng tôi nghĩ đàn ông thì phải chịu cực. Tôi thương vợ con thật lòng. Có bao nhiêu tiền tôi cũng đưa vợ giữ. Bản thân tôi mặc quần áo rẻ tiền cũng được nhưng đồ cho vợ con phải là thứ tốt nhất.
Vợ tôi đẹp, vẻ đẹp hiền ngoan, dịu dàng khiến người khác dễ bị ấn tượng. Nhiều lúc ngồi nhậu với bạn, họ còn nửa đùa nửa thật hỏi tôi giữ kiểu gì mà vợ ngoan thế. Tôi chỉ cười, nói rằng chúng tôi giữ nhau bằng lòng tin.
Hôm ấy tôi đi khám tổng thể để chuẩn bị công tác nước ngoài. Công ty yêu cầu kiểm tra sức khỏe kỹ. Vì chủ nhật nên tôi dẫn 2 đứa con đi cùng coi như tranh thủ trông con.
Bạn tôi làm phó giám đốc bệnh viện. Cậu ấy kéo tôi vào phòng riêng, bảo bệnh viện đang có vài suất xét nghiệm ADN miễn phí cho chương trình nghiên cứu gì đó và hỏi tôi có muốn làm không?
Tôi bật cười bảo đời tôi có phải phim đâu mà xét nghiệm ADN. Cậu ta lại trêu, nói miễn phí thì tội gì không làm? Tôi nghĩ cũng đúng. Có mất gì đâu. Người ta lấy mẫu của tôi và các con rồi hẹn có kết quả sẽ thông báo.
Mấy ngày sau, tôi đang họp ở công trình thì cậu bạn gọi. Giọng cậu ta lạ lắm. Không còn kiểu cười cợt nữa mà bảo tôi lúc nào có thời gian thì ghé qua bệnh viện xem kết quả ADN. Tôi còn khó chịu vì nghĩ bạn mình bày trò. Nhưng không hiểu sao trong lòng tôi lại cảm thấy bất an.
Khi tôi đến, cậu ấy không đưa kết quả ngay mà kéo cửa phòng lại rồi hỏi tôi có từng nghi ngờ vợ ngoại tình chưa? Tôi cười nhạt như thể bạn vừa hỏi một câu thừa. Cậu ấy đưa tờ giấy cho tôi. Những dòng chữ đen nằm im nhưng lại như biết nhảy múa trước mắt. Tôi đọc mãi mới hiểu: Không có quan hệ huyết thống. Không có quan hệ huyết thống.
Tôi thấy đầu mình ù đi. Có khi nào mọi thứ chỉ là nhầm lẫn. Cậu bạn nhìn tôi, bảo rằng kết quả hiếm khi sai, nếu không tin có thể làm lại lần nữa. Cậu nói rằng, cả hai đứa đều không phải con tôi.
Tôi ngồi chết lặng gần nửa tiếng. Ngoài hành lang có tiếng xe đẩy bệnh nhân lộc cộc, có tiếng trẻ con khóc, có tiếng y tá gọi nhau. Cuộc đời vẫn bình thường như thế. Chỉ có đời tôi là gãy đôi ở giữa buổi chiều.
Tôi đưa tờ giấy kết quả xét nghiệm cho vợ. Cô ấy vừa nhìn đã tái mặt. Cô không chối, chỉ ngồi im như người mất hồn. Chính cái im lặng ấy mới làm tôi lạnh sống lưng.
Rồi cô ấy khóc. Cô ấy nói chuyện xảy ra nhiều năm trước, khi tôi đi công trình liên miên. Một lần duy nhất, cô ấy nghĩ không thể có hậu quả gì. Rồi sau đó cô mang thai, vì thời gian gần nhau quá nên cô ấy cũng không biết đó là con tôi hay con người đó.
Tôi hỏi còn đứa thứ hai thì sao? Cô ấy ôm mặt khóc nấc. Hóa ra người đàn ông ấy quay lại. Và sai lầm lặp thêm lần nữa. Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt mà không hiểu nổi vì sao một người có thể vừa quen thuộc vừa xa lạ đến vậy.
Bạn tôi bảo phải nghĩ cho mình. Cậu ấy nói nuôi con người khác cả đời là điều không đàn ông nào chịu nổi. Có thể bạn tôi đúng. Nhưng tình cảm đâu phải cái công tắc muốn tắt là tắt. Năm năm bế bồng thằng lớn. Ba năm ôm con bé ngủ mỗi đêm. Chẳng lẽ chỉ một tờ giấy là xóa sạch được?
Đêm nay trời nóng, tôi nằm giữa 2 đứa nhỏ. Con bé út gác chân lên bụng tôi như mọi khi. Thằng lớn quay lưng lại nhưng bàn tay vẫn nắm chặt áo bố lúc ngủ. Tôi ôm chúng vào lòng theo thói quen đã thành máu thịt.
Mùi tóc trẻ con thơm ngai ngái. Hơi thở chúng đều và ấm. Tôi nhắm mắt lại mà cổ họng nghẹn cứng. Giá như tôi chưa từng biết sự thật ấy thì tốt biết bao. Giá như đời người có lúc được ngu đi một chút để yên ổn mà sống. Tôi vẫn yêu chúng lắm. Yêu đến mức chỉ cần nghĩ cảnh mai này không còn được nghe gọi một tiếng bố thôi, tôi cũng đủ đau rồi.
Nhưng chính vì yêu nên tôi càng đau hơn. Nếu ghét bỏ được, có lẽ tôi đã nhẹ lòng. Đằng này mỗi lần nhìn chúng cười, tim tôi lại nhói lên vì nhớ rằng 2 đứa trẻ tôi thương hơn cả mạng sống lại không mang giọt máu nào của mình. Cái đau ấy không ầm ĩ. Nó âm ỉ như than cháy dưới tro, càng về đêm càng nóng rát.
Có đêm tôi tự hỏi mình nên làm gì tiếp theo? Sẽ bỏ đi để giữ lòng tự trọng của một người đàn ông? Hay ở lại vì tình thương dành cho 2 đứa trẻ chưa từng biết gì về tội lỗi người lớn? Tôi thật sự không biết đâu mới là điều đúng nhất.
Có lẽ đời người đau nhất không phải lúc bị phản bội. Mà là lúc phải lựa chọn giữa lòng tự trọng và tình thương. Tôi viết những dòng này khi con bé út đang ngủ trên vai mình. Nó vẫn gọi tôi là bố bằng giọng ngọng nghịu quen thuộc. Còn tôi, đến giờ vẫn không biết mình nên làm như nào?
Vinh Quang
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Đoạn phía Tây vành đai 3 TP.HCM đi qua Củ Chi, Hóc Môn, Bình Chánh cũ dài khoảng 32,6km. Đoạn này có 5 gói thầu, bao gồm các gói XL6, XL7, XL8, XL9, XL10 với giá trị hợp đồng gói thấp nhất 1.400 tỉ đồng, gói cao nhất là 2.259 tỉ đồng.
Trung bình mỗi gói thầu có từ 4-5 nhà thầu chính tham gia trong một liên danh. Tổng cộng có khoảng 22 nhà thầu thi công khu vực này, chưa kể thầu phụ.
Dù có một lực lượng nhà thầu đông đảo tham gia thi công nhưng tiến độ đoạn phía Tây khá chậm. Theo kế hoạch ban đầu, tuyến phải thông xe kỹ thuật chậm nhất ngày 31-12-2025 và hướng tới khai thác toàn tuyến vào 30-4-2026.
Vì chủ đầu tư cùng nhà thầu triển khai chưa đáp ứng yêu cầu tiến độ đã cam kết với thành phố nên ngày hoàn thành dự án buộc phải điều chỉnh. Theo yêu cầu mới nhất của TP.HCM, đoạn này phải hoàn thành, đưa vào khai thác trước ngày 30-6-2026.
Theo ghi nhận của phóng viên Tuổi Trẻ, đến cuối tháng 3-2026, không ít đoạn vẫn chưa hoàn tất đắp cát gia tải - khâu đường găng then chốt của dự án và tốn nhiều thời gian nhất trong quá trình thi công.
Theo quy trình, việc gia tải nền đất yếu đã mất 6-9 tháng, sau đó cần thêm 1–2 tháng để dỡ tải và hoàn thiện nền đường. Từ những bước trượt tiến độ các hạng mục đường găng cho thấy mục tiêu hoàn thành toàn dự án đưa vào khai thác trước 30-6-2026 là rất khó khả thi.
Nhìn các hạng mục còn ngổn ngang ở hiện trường, một cán bộ từng tham gia quản lý thi công các tuyến cao tốc ở phía Nam nhận định, thời gian hoàn tất dự án có thể kéo dài đến tháng 9-2026, thậm chí sẽ còn dài thêm đến cuối 2026 nếu không có các giải pháp quản trị dự án quyết liệt, đồng bộ.
Trước thực trạng trên, phóng viên Tuổi Trẻ cũng đưa các dữ liệu tiến độ, hiện trạng cùng quá trình xử lý hạng mục nền đất yếu để các chuyên gia và một số nhà thầu đánh giá thêm.
Để đảm bảo tiến độ không bị trượt thêm, theo góp ý của một số nhà thầu và các chuyên gia, chủ đầu tư dự án cần kiểm điểm tiến độ hàng tuần, hàng tháng so với mốc đã cam kết, đồng thời bố trí cán bộ ở tại công trường trực tiếp chỉ đạo các nhà thầu, đặc biệt là theo dõi tiến độ sát sao đối với một số nhà thầu thi công yếu kém.
Chủ đầu tư cần phải cương quyết hơn, nhanh hơn trong việc xử lý các nhà thầu làm chậm. Về lâu dài, cần phải ghi nhận các nhà thầu yếu kém trong quá trình thi công để báo cáo, đề xuất cơ quan có thẩm quyền không cho tham gia đấu thầu, tham gia dự án khác tại TP.HCM.
Bên cạnh đó, các thủ tục pháp lý, phê duyệt hay các phát sinh, thay đổi ở hiện trường cần được chủ đầu tư xử lý nhanh, kịp thời.
TS Phạm Viết Thuận - Viện trưởng Viện Kinh tế tài nguyên và môi trường TP.HCM cho hay dự án vành đai 3 TP.HCM là công trình đặc biệt quan trọng, chậm về đích ngày nào lãng phí ngày đó.
Ban Quản lý dự án đầu tư xây dựng các công trình giao thông TP.HCM với vai trò là chủ đầu tư cũng đã nhiều lần hứa đảm bảo tiến độ, song sau đó lại không đạt.
"Nhìn hiện trạng và các công việc còn lại cho thấy cam kết đưa đoạn phía Tây vành đai 3 TP.HCM về đích 30-6 là rất khó khả thi. Tôi cho rằng đã đến lúc phải hạn chế những báo cáo, những cam kết mà trên thực tế rất khó hoàn thành.
Phải nhìn thẳng vào sự thật, vào tổng tiến độ, vào đường găng để có các báo cáo đầy đủ, giúp TP.HCM có những giải pháp kịp thời. Đồng thời, cần phải siết chặt kỷ cương, trách nhiệm công vụ đối với việc hứa mà không hoàn thành nhiệm vụ như đã cam kết, bao gồm cả các nhà thầu", ông Thuận nhấn mạnh.
Theo ông Thuận, với tiến độ ngổn ngang ở đoạn phía Tây như trên cũng cho thấy đang có những nhà thầu trong quá trình thi công đang có vấn đề về năng lực, chậm tiến độ. 5 gói thầu đoạn phía Tây có khoảng 22 nhà thầu thi công, một nhà thầu phụ trách một một phần việc trên tuyến. Trong số đó nếu có một nhà thầu làm chậm mà không được xử lý kịp thời sẽ dẫn đến toàn tuyến bị ảnh hưởng.
"Do vậy, tôi cho rằng đã đến lúc chủ đầu tư cần phải mạnh tay, cương quyết hơn trong việc xử lý trách nhiệm, thanh lý hợp đồng đối với các nhà thầu làm chậm và điều chuyển khối lượng công việc cho các nhà thầu có tiến độ tốt hơn thi công", ông Thuận đề xuất.
Tôi năm nay 34 tuổi, làm ngành bất động sản, thu nhập khá ổn định. Tôi kết hôn được 9 năm và có 2 con nhỏ. Tôi viết những dòng này không phải để kể xấu vợ mình, mà chỉ muốn trút bớt cảm giác ngột ngạt đã giữ trong lòng quá lâu.
Vợ kém tôi 2 tuổi, là con út trong gia đình, từ nhỏ đã được bố mẹ cưng chiều. Nhà cô ấy không giàu có kiểu đại gia, nhưng đủ điều kiện để con gái không phải đụng tay vào bất cứ việc gì. Thời đi học, cô ấy có mẹ lo cơm nước, quần áo. Khi lớn lên đi làm, cô ấy vẫn hay được bố đưa đón, quen được chăm sóc, thích gì làm nấy, không bị ai thúc ép hay yêu cầu phải sống kỷ luật.
Ngay từ lúc yêu, tôi đã thấy cô ấy có tính hơi “tiểu thư”. Cô ấy quen nhận được sự phục vụ hoặc chiều chuộng từ người khác, thiếu tính tự lập. Ví dụ, mỗi lần cùng nhau ăn uống, cô ấy luôn để tôi dọn dẹp, đồ đạc trong phòng hay bày bừa, đi đâu cũng chậm chạp vì phải chuẩn bị rất lâu.
Nhưng lúc đó tôi nghĩ đơn giản rằng cô ấy có nhiều ưu điểm như ngoại hình đẹp, gia đình nề nếp, công việc văn phòng cũng ổn định nên đời thường sống cảm tính một chút cũng không sao.
Hơn nữa khi yêu, vợ tôi lại là kiểu biết làm nũng, nói chuyện ngọt ngào. Cô ấy cũng rất tình cảm, hay quan tâm tôi theo cách riêng nên tôi bỏ qua hết những điều vụn vặt ấy. Tôi từng nghĩ sau này cưới nhau, có gia đình, có con cái thì cô ấy cũng sẽ tự thay đổi, có trách nhiệm hơn.
Nhưng hóa ra tính cách và nếp sống là thứ rất khó đổi. Sau khi cưới, những điều tôi từng nghĩ là “khuyết điểm nhỏ” bắt đầu trở thành mâu thuẫn lớn. Nhà cửa lúc nào cũng trong tình trạng bừa bộn. Quần áo chất đống trên giá treo, đồ dùng lấy ra không bao giờ để lại chỗ cũ, nhà tắm thường xuyên ẩm ướt. Tôi đi làm về nhiều hôm nhìn nhà cửa ngổn ngang mà mệt đến mức không muốn nói thêm câu nào.
Khi mới cưới, tôi nhẹ nhàng góp ý. Tôi nghĩ vợ còn trẻ nên chưa quen việc chăm lo gia đình. Nhưng rồi năm này qua năm khác, mọi thứ gần như không thay đổi. Cô ấy thường thuê giúp việc theo giờ hoặc vài ngày mới dọn dẹp nhà cửa một lần. Có lúc con khóc, nhà cửa bừa bộn đồ chơi, nhưng cô ấy vẫn nằm bấm điện thoại hàng giờ.
Mỗi dịp cuối tuần, mẹ tôi thường ghé nhà, đi chợ hộ chúng tôi, sơ chế các món ăn để cấp đông trong tủ lạnh, còn vợ vẫn vô tư đi cà phê với bạn bè, hoặc nếu có ở nhà thì cũng phụ vài việc vặt chứ không bao giờ có ý thức sắp xếp chu đáo chuyện bếp núc.
Tôi góp ý nhẹ nhàng thì cô ấy cười cho qua, nói nhiều thì cô ấy giận dỗi, khóc lóc hoặc bảo tôi quá khó tính, gia trưởng. Điều khiến tôi áp lực nhất là cảm giác mình luôn phải là người đi sau quan sát, tính toán mọi thứ. Trong khi đó, vợ tôi vẫn giữ thói quen sống theo cảm xúc, thích gì làm nấy, ỷ lại người khác, không bao giờ có ý thức vun vén tổ ấm. Từ chuyện sinh hoạt hàng ngày đến việc chăm con, chuyện gì vợ cũng trong tình trạng "để đó rồi tính".
Tôi không đòi hỏi vợ phải hoàn hảo, phải siêng năng, phải làm tốt mọi việc như "siêu nhân", nhưng ít nhất tôi vẫn cần thiện chí từ vợ. Nhưng có vẻ như cô ấy không muốn thay đổi, không muốn trưởng thành. Những chuyện nhỏ nhặt về nếp sống tôi nhắc nhở suốt 9 năm liền mà vẫn không có tác dụng gì, khiến tôi dần chán nản, bất lực.
Tôi nhận ra nhiều người bước vào hôn nhân bằng tình yêu, nhưng sống với nhau lâu dài lại là câu chuyện của tính cách, thói quen và trách nhiệm. Khi còn yêu, người ta có thể bỏ qua rất nhiều điều vì cảm xúc lấn át. Nhưng hôn nhân là những ngày lặp đi lặp lại với cơm áo, con cái, nhà cửa và hàng trăm chuyện không tên.
Có những mâu thuẫn không đến từ phản bội hay tiền bạc, mà đến từ việc một người luôn cố gắng vun vén, còn người kia mãi sống như chưa từng phải gánh trách nhiệm gia đình.
Gần đây tôi rất mệt mỏi. Cảm giác bản thân đang dần cạn sạch tình cảm với vợ sau quá nhiều năm cố gắng chịu đựng và hy vọng cô ấy sẽ thay đổi. Tôi thấy mình đang sống cùng một người luôn chọn sự dễ dãi, hưởng thụ với bản thân hơn là trách nhiệm với gia đình. Tôi nên làm gì lúc này?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Hội thảo do Công ty Cổ phần Tập đoàn Bình Minh Việt (BVG) phối hợp Tập đoàn Molecor (Tây Ban Nha) và Công ty Cổ phần Cấp thoát nước Bến Tre tổ chức.
Tại hội thảo, công nghệ ống nhựa PVC-O được giới thiệu như một giải pháp vật liệu tiên tiến, có thể thay đổi cách tiếp cận trong đầu tư và xây dựng hạ tầng cấp thoát nước.
Khác với ống PVC truyền thống, PVC-O được sản xuất bằng công nghệ định hướng phân tử, giúp cấu trúc vật liệu đạt độ bền cơ học cao hơn, tăng khả năng chịu áp lực và chống va đập.
Theo các chuyên gia, điều này đặc biệt quan trọng đối với các hệ thống cấp nước đô thị và khu vực có điều kiện địa chất phức tạp.
Một trong những nội dung thu hút sự quan tâm là việc ứng dụng ống PVC-O tại tuyến ống dẫn nước thuộc dự án "Đường gom cầu Rạch Miễu 2" do Công ty Cổ phần Cấp thoát nước Bến Tre làm chủ đầu tư.
Các đại biểu đã trực tiếp tham quan công trường, quan sát quy trình thi công và đánh giá thực tế hiệu quả của vật liệu mới. Nhiều ý kiến cho rằng việc triển khai khá thuận lợi, đặc biệt ở khâu lắp đặt và vận chuyển.
Điểm nổi bật của PVC-O là trọng lượng nhẹ, giúp giảm chi phí logistics và nhân công. Thiết kế khớp nối có gioăng cao su tích hợp giúp quá trình lắp đặt nhanh hơn, đồng thời tăng độ kín, hạn chế thất thoát nước. Khả năng đàn hồi tốt cũng giúp ống thích nghi với điều kiện nền đất yếu - yếu tố phổ biến tại khu vực đồng bằng sông Cửu Long.
Theo nhận định của các chuyên gia, việc sử dụng vật liệu có độ bền cao như PVC-O không chỉ giúp kéo dài tuổi thọ công trình mà còn giảm chi phí bảo trì trong dài hạn. Điều này góp phần nâng cao hiệu quả đầu tư, đặc biệt trong bối cảnh nhiều địa phương đang đẩy mạnh phát triển hạ tầng đô thị.
Đại diện ban tổ chức cho biết hội thảo không chỉ là nơi giới thiệu công nghệ mà còn tạo diễn đàn để các đơn vị trong ngành chia sẻ kinh nghiệm, cập nhật xu hướng và tìm kiếm cơ hội hợp tác.
Trong bối cảnh ngành cấp thoát nước đang đứng trước nhiều thách thức như thất thoát nước, chi phí vận hành cao và yêu cầu phát triển bền vững, việc tiếp cận các giải pháp công nghệ mới là điều cần thiết.
Thông qua sự kiện, các đơn vị kỳ vọng sẽ thúc đẩy việc nghiên cứu, ứng dụng và nhân rộng các vật liệu tiên tiến như PVC-O tại Việt Nam.