Tôi 25 tuổi, nhân viên văn phòng tại TP HCM. Quê tôi ở miền Tây, bố mẹ lên Đồng Nai ở trọ và làm việc, thi thoảng tôi về chơi cuối tuần. Tôi quen một anh làm chủ cửa hàng sửa chữa buôn bán laptop tại TP HCM, có 5 chi nhánh (làm chung với anh em trong gia đình, một chi nhánh dưới quê, 4 chi nhánh ở Sài Gòn). Anh quê Hà Tĩnh. Tôi quen anh từ lần tình cờ sửa chữa laptop tại chỗ anh. Anh tán tỉnh khi tôi đang học năm thứ hai đại học, vì thế tôi không đồng ý quen sau buổi gặp đầu tiên.
Sau đó hai năm (tôi có trải qua một mối tình trong khoảng thời gian đó), anh ta lại liên hệ tán tỉnh và lúc này tôi quyết định yêu đương với anh. Chúng tôi yêu nhau được một năm 3 tháng, thời điểm hiện tại xuất hiện căng thẳng dẫn tới chia tay. Trong lúc yêu đương anh có đầu tư tiền bạc, thời gian cho tôi như tặng quà dịp lễ, dẫn đi ăn đi chơi và anh đều trả tiền. Chúng tôi đã trao cho nhau tất cả, thường xuyên đi khách sạn, có khi đi chơi qua đêm. Hai đứa đi du lịch xa một lần.
Thời gian yêu nhau, hai đứa hợp ăn uống, suy nghĩ về cuộc sống, chuyện chăn gối, anh cũng chiều tôi ở giai đoạn đầu. Chúng tôi tuyệt nhiên chưa ra mắt gia đình, chỉ gặp bạn bè thân thiết của anh. Tôi cũng chưa được anh dẫn tới gặp anh chị em trong Sài Gòn (anh chị em của anh đều ở trong Sài Gòn làm việc tại cửa tiệm). Gần đây chúng tôi bàn chuyện tương lai, là tôi chủ động, rồi hỏi anh rằng em lỡ có bầu thì sao. Anh đa phần né tránh, bảo khi nào có thì anh tính, kiểu có bầu thì để cho ông bà nuôi chứ chưa có một lộ trình cụ thể về chuyện cưới nhau hay gì cả. Chúng tôi cãi nhau nhiều hơn về vấn đề này, cả chuyện anh “ngại” khi tôi ghé chơi mà có người nhà anh ở nhà. Tôi hay ngỏ ý ghé tiệm chơi nhưng anh không chịu. Tôi có mấy lần tới nhưng chỉ là đưa đồ rồi đi thôi.
Đỉnh điểm là lần này tôi đi công chuyện về, ghé ngang tiệm nhà anh, kêu anh ra gặp một chút, kiểu nhớ thì gặp thôi. Anh một mực không ra, bảo tôi cố chấp và lì lợm. Tôi vô tình chạm mặt em trai, em dâu, em gái và em họ của anh đi ra nên hỏi anh có nhà không, người thì không trả lời, người lại bảo anh không có nhà. Xong lúc đó tôi hiểu rồi nên đi về luôn. Tôi nói anh không ra thì mình chia tay, thái độ anh như vậy chỉ có nước chia tay nhau thôi. Anh lúc này bảo: “Nếu em muốn chia tay cũng được”. Sau đó tôi vẫn để ảnh nền, biệt danh như bình thường, anh cũng bảo là cho nhau thời gian không nói chuyện để thoải mái chút. Tôi không biết là anh có vấn đề gì nữa.
Hiện tại tôi trễ kinh hơn 10 ngày (thử 3 lần đều một vạch, có thể không có thai), vậy mà anh lại thờ ơ với tôi, bỏ rơi trong lúc tôi stress. Tôi chuẩn bị tâm lý chia tay từ rất lâu rồi vì những điều như vậy. Thế nhưng trong lòng tôi tiếc thời gian vừa qua, cũng lo sau này mình lại sợ yêu và không yêu được người tốt thì sao. Tôi không thể chấp nhận được chuyện anh sẽ yêu rồi lấy người khác sống vui vẻ. Tôi chắc tính cách của anh như vậy thì yêu ai cũng không được trọn vẹn lắm đâu, tại hay né tránh, không chịu giao tiếp khi có chuyện, gặp chuyện gì là kiểu mệt mỏi rồi trốn một mình. Theo cảm nhận của tôi, anh 30 tuổi rồi mà vẫn còn ham chơi, không suy nghĩ đến chuyện lập gia đình, trong khi ở nhà anh thì các anh em đã lấy vợ, có con hết rồi.
Tôi suy nghĩ anh quen mình chỉ quen chơi, giải tỏa nhu cầu sinh lý. Tôi có nói với anh, anh phủ nhận, nói tôi vớ vẩn, suy diễn. Vậy giờ tôi phải làm gì để có thể vượt qua cảm giác mất mát, trống rỗng sau khi quyết định chia tay đây? Thật sự tôi chỉ muốn hai đứa yêu đương vui vẻ rồi sau này sống hạnh phúc với nhau. Thực tế khó quá. Tâm lý anh bị gì tôi không hiểu nổi, anh nói anh cũng không hiểu được. Giờ chia tay, không biết anh có tiếc khoảng thời gian qua đầu tư thời gian, công sức tiền bạc hay không?
Tôi 26 tuổi, bạn gái làm cùng ngành thiết kế nội thất. Chúng tôi yêu nhau từ khi học đại học. Bạn gái ngoan hiền, dễ thương. Tình yêu của chúng tôi rất đẹp mặc dù thi thoảng cũng có cãi vã như những cặp đôi khác. Gia đình hai bên đều ổn định, chúng tôi đã về ra mắt bố mẹ hai bên.
Sau ba năm yêu nhau, bạn gái bắt đầu vô tâm, hững hờ, không muốn gặp mặt tôi. Tôi âm thầm tìm hiểu thì phát hiện em đi chơi với một người đàn ông hơn 30 tuổi. Sau đó tôi hỏi rõ, em nói người này theo đuổi em một năm rồi. Tôi như sụp đổ, bạn gái cũng chẳng tỏ vẻ hối hận gì khi tôi biết chuyện.
Tôi quyết định chia tay dù trong lòng vô cùng tổn thương, cũng muốn níu kéo. Sau đó hai tháng, em đề nghị quay lại vì lý do chỉ say nắng người kia, tôi mới là người cô ấy yêu thật sự. Tôi rất hận nhưng vẫn còn yêu nên đã đồng ý. Tưởng rằng sau khi tha thứ, mọi chuyện sẽ tốt đẹp trở lại, nhưng bạn gái thú nhận đã đi quá giới hạn với người kia, không chỉ say nắng bình thường. Nỗi ám ảnh đó cứ theo tôi. Những khi tức giận tôi lại lôi ra nói và khiến em buồn. Tôi phải làm sao đây?
Tôi 40 tuổi, làm thiết kế tự do kiêm quản lý dự án, thu nhập khá ổn định, dao động khoảng 50-100 triệu đồng mỗi tháng tùy mùa dự án. Vợ kém tôi vài tuổi, là kế toán cho một công ty cổ phần. Cuộc sống của hai vợ chồng nhìn ngoài vào ai cũng nghĩ là viên mãn, không có gì phải lo nghĩ. Thế nhưng "ở trong chăn mới biết chăn có rận", bi kịch lớn nhất của tôi lúc này nằm ở hai chữ: Lãnh cảm. Từ ngày vợ sinh đứa thứ hai (cháu năm nay đã biết đi), cô ấy hoàn toàn nguội lạnh trong chuyện chăn gối.
Nếu nói vì áp lực con cái hay việc nhà thì không phải. Vợ chồng tôi may mắn có ông bà hai bên đỡ đần rất nhiều. Vợ đi làm về chỉ việc tắm rửa, ăn cơm xong là vào chơi với con, mọi việc dọn dẹp, bỉm sữa ông bà đều lo phụ. Nhiều lần tôi chủ động muốn gần gũi để hâm nóng tình cảm nhưng câu trả lời nhận lại luôn là sự né tránh hoặc nếu có cũng chỉ như "trả bài" cho xong chuyện. Sự lạnh nhạt của vợ kéo dài khiến lòng tự trọng của người đàn ông trong tôi bị tổn thương. Lâu dần, tôi tụt hết hứng thú. Hiện tại, hai vợ chồng chính thức ngủ riêng được tròn một năm.
Đặc thù công việc thiết kế nội thất và chạy dự án của tôi đòi hỏi phải đi giao tiếp, gặp gỡ đối tác liên tục. Nơi làm việc của tôi thường xuyên là các nhà hàng, quán bar, vũ trường và cả những bóng hồng vây quanh là điều không tránh khỏi. Với thu nhập và vẻ ngoài phong độ ở tuổi 40, thú thật, việc có người "bật đèn xanh" bên ngoài là chuyện xảy ra như cơm bữa. Tôi là người đàn ông bình thường, có nhu cầu sinh lý và khao khát được yêu thương. Mỗi đêm trở về nhà sau những cuộc vui xã giao, nhìn phòng ngủ lạnh lẽo, nhìn người vợ xa cách, tôi lại thấy lòng mình trống rỗng. Tôi tự hỏi: "Mình có thể duy trì sự chung thủy này được bao lâu nữa?" khi mà sợi dây liên kết duy nhất ở nhà giờ chỉ còn là trách nhiệm với con cái, còn bên ngoài thì cạm bẫy lại quá lớn?
Tôi không muốn phá nát gia đình này, không muốn làm tổn thương các con nhưng sức chịu đựng của con người có giới hạn. Anh em nào từng trải qua giai đoạn khủng hoảng này chưa? Vợ lãnh cảm sau sinh phải chữa từ đâu? Và làm sao để một người đàn ông giữ mình khi ngọn lửa trong nhà đã tắt, mà bên ngoài thì đầy rẫy mồi? Rất mong nhận được những lời chia sẻ chân thành của anh em. Xin cảm ơn.
Mối tình gần nhất kéo dài năm rưỡi với chàng trai Bắc Trung Bộ. Tôi người miền Tây, chia tay vì quê hai người xa nhau quá, lại không hợp tuổi (lý do anh nói thêm vào). Mối tình này tôi đã đặt nhiều tâm tư tình cảm và hy vọng một tương lai xa, có anh và những đứa trẻ.
Giờ tôi lại là người trăn trở và đặt dấu chấm hết cho mối tình này. Tôi sẽ không chấm dứt nếu anh rõ ràng về tương lai, đặt tôi trong kế hoạch của anh. Yêu anh khoảng thời gian như thế mà tôi chưa từng được công khai. Tôi hỏi về tương lai, anh né tránh dù ban đầu yêu nhau anh bảo nếu đi lâu dài anh sẽ cân nhắc ở lại Sài Gòn, vì công việc của anh ở đó.
Sau một năm tôi hỏi anh về chuyện dẫn đi gặp anh em họ hàng tại Sài Gòn vào các dịp đặc biệt, anh lại bảo ngại. Luôn nói yêu tôi nhưng khi tôi đi khám phụ khoa vì lo sợ có bầu, anh lại né tránh, để tôi đi một mình. Mặc dù quá trình yêu có dùng biện pháp an toàn nhưng không thể loại trừ trường hợp hy hữu, những lần trễ kinh nguyệt tôi đều lo lắng và hỏi anh lỡ có bầu thì sao. Câu trả lời là sự né tránh, im lặng rồi anh lảng qua chuyện khác, bảo tôi đừng lo.
Tôi không thể tưởng tượng được anh đi tán tỉnh cô gái khác bằng văn anh từng tán tôi. Chắc là tôi ngốc nhất trong đám con gái mà anh tán. Chia tay, anh có nhắn tin bảo nhớ tôi, nhớ đến không chịu nổi. Tôi biết anh chỉ nói thế thôi, nếu nhớ tôi thì phải chạy qua nhà tìm rồi, đằng này không hề có. Anh xóa tất cả cuộc trò chuyện về tôi. Anh còn đổ cho tôi là chắc tôi xóa gần hết thông tin về anh, làm như kiểu tôi đã buông bỏ được còn anh vẫn nhớ về cuộc tình này.
Tôi biết mình còn trẻ, nhiều cơ hội, thế nhưng trong lòng luôn buồn vì chuyện tình này. Cả tuần nay tôi chẳng muốn làm gì, công việc chán nản, ăn uống không thèm, chỉ muốn nằm. Tôi đi chùa để tìm sự bình yên nhưng sau đó rảnh rỗi lại thấy nhớ nhung, buồn bã. Tôi thấy mình thất bại, chẳng có động lực để làm gì. Tôi cũng hết mình vì mối tình này, có gì trao được cũng trao hết rồi, anh ta còn muốn gì nữa. Tôi là người dừng để cả hai sau này đỡ phải khó xử, đau ngắn còn hơn đau dài.
Tôi sợ bản thân chỉ là "nơi thỏa mãn" của anh ta, sợ rằng lỡ mang thai thì hổ thẹn với cha mẹ mình, gia đình anh sẽ coi thường gia đình tôi. Giờ chuyện cũng kết thúc rồi, tôi sợ cảm giác cô đơn và không tìm được người phù hợp vì cái bóng mối quan hệ cũ quá lớn đối với mình. Mong được các bạn chia sẻ.