Nhưng với tôi, hai kỷ vật ấy là vô giá về tình cha. Chúng không chỉ là phương tiện mưu sinh mà còn là sự hy sinh thầm lặng của một người cha tự nguyện nhận lấy gian truân, thiệt thòi, nhường phần tốt đẹp để con gái có hành trang đủ đầy vào đời.
Đầu tháng 3-2026, cha tôi qua đời ở tuổi 67 sau một cơn bệnh hiểm nghèo. Tại góc sân nhà tôi ở vùng quê Châu Đốc (An Giang), chiếc xe Wave cũ mòn – kỷ vật gắn liền với hành trình mưu sinh của cha giờ nằm im lìm như vẫn đợi chờ ông nổ máy.
Ít ai biết chính chiếc xe ấy đã cùng cha con tôi trải qua bước ngoặt lớn cuộc đời tôi. Năm 2016, tôi tốt nghiệp lớp 12 với tâm thế đầy bất định, không dám chọn trường đại học hay lập kế hoạch cụ thể, bởi nỗi lo lớn nhất vẫn là bài toán kinh tế chật vật của gia đình.
Để con gái được đi học, cha mẹ tôi đã dồn hết số tiền tích góp ít ỏi, kết hợp với khoản vay từ Ngân hàng Chính sách xã hội. Nhờ đó tôi không chỉ có cơ hội chạm tay vào giảng đường đại học mà còn có được người bạn đồng hành là chiếc xe máy cũ hiệu Wave để đi học ở Sài Gòn.
Chiếc xe đó, dù là hàng “xài rồi”, tức qua một đời chủ trong nhiều năm, đã theo tôi suốt bốn năm đại học, đưa tôi đi làm thêm, thực tập, chở cả những bao gạo ngon, thùng đồ ăn làm sẵn của mẹ gửi từ quê lên. Trước đó nó còn cùng cha con tôi ngược xuôi khắp các quận nội thành ở Sài Gòn để chọn trường, tìm thuê nhà trọ trước ngày tôi nhập học.
Và suốt những năm tháng ấy, cha tôi vẫn chạy chiếc xe cũ nát mua tận năm 2001, món đồ “cà tàng” mà ông chưa bao giờ có ý định thay mới cho riêng mình.
Khi tôi ra trường năm 2021 và gia đình cố gắng dành dụm được ít tiền, cha mẹ quyết định sắm xe mới để tôi tiện đi làm, đỡ nỗi lo con gái đêm hôm bị trục trặc xe cộ cũ kỹ giữa đường.
Và cha đã âm thầm thực hiện một cuộc “hoán đổi” để con gái đỡ vất vả. Sau khi mua xe mới cho tôi, cha bán đi chiếc xe nát đời 2001 vốn đã “tới tuổi” hư hao quá nhiều, rồi nhận lại chiếc Wave cũng cũ mèm mà tôi từng đi học để mang về quê.
Rồi chiếc xe ấy lại cùng cha rong ruổi khắp các nẻo đường quê, theo những cuộc mưu sinh vô cùng nhọc nhằn. Dù đôi lúc bị hỏng song cha tôi rất quý nó vì “xe này con nhỏ chạy kỹ, máy còn tốt lắm”. Cha không nói thêm nhưng tôi còn biết cha thích chiếc xe ấy vì như thấy hình bóng con gái thương yêu trên chiếc xe mà tôi từng đi.
Suốt cả đời, cha tôi luôn chọn ở lại với những gì cũ kỹ, nhường cho đứa con duy nhất cơ hội bước ra phố thị với sự trang bị mới mẻ, hiện đại dù phải đánh đổi biết bao mồ hôi vất vả và mái đầu ngày càng bạc thêm của cha.
Nếu chiếc Wave cũ là phương tiện mưu sinh thì điện thoại Nokia phím bấm phổ thông là thế giới kết nối duy nhất của cha tôi – người luôn chọn đứng ngoài vòng xoáy công nghệ, cũng chưa từng tiếp xúc smartphone “quẹt quẹt” hiện đại nào.
Thứ cha tôi sử dụng suốt nhiều năm chỉ là cái máy ông hay gọi vui là “cùi bắp”, giá 700.000 đồng có tích hợp 3G song chưa bao giờ được ông dùng quá chức năng nghe và gọi, mà chắc chắn những cuộc gọi dài nhất ông dành cho con gái mình.
Thế nhưng những vật dụng lỗi thời ấy lại là cần câu cơm bền bỉ, giúp cha xoay xở tiền nong nuôi tôi suốt bốn năm đại học. Cha tôi tự nhận mình “dốt” công nghệ, đến mức phải… dán hai miếng keo màu xanh và đỏ lên điện thoại để dễ phân biệt nút nghe/gọi và phím tắt. Vậy mà ông chưa bao giờ để con gái lạc hậu.
Từ xe tay ga, điện thoại iPhone, laptop đến chiếc máy ảnh chuyên dụng phục vụ công việc, những thứ tôi may mắn được sở hữu ấy thực ra đều được trả bằng mồ hôi lao động quá đỗi nhọc nhằn của cha và sự tần tảo, chắt chiu từng đồng của mẹ.
Trong khi tôi được đi học, được đi làm với những thiết bị đời mới, cha vẫn hài lòng với cái điện thoại “cùi bắp”, không cần thêm tính năng hay sự đổi mới, chỉ cần gọi được cho con mình.
Dù vậy đã có nhiều cuộc gọi từ cha bị tôi để lỡ hoặc nói qua loa những lúc bận rộn, nghĩ rằng sẽ gọi lại sau vì cơ hội nói chuyện với cha lúc nào chẳng có, cho đến khi không còn bất kỳ cơ hội nào nữa!
Cha mất nhanh đến mức tôi không kịp chuẩn bị tâm lý. Mọi thứ diễn ra gấp gáp, rồi lắng xuống cũng vội, chỉ còn nỗi đau dành cho mẹ con tôi ở lại, nhất là khi trông thấy kỷ vật của người cha đã khuất bóng.
Sau ngày cha ra đi, tôi thu dọn di vật ít ỏi cha để lại. Chiếc điện thoại phím bấm nằm im lìm trong tủ với pin vẫn đầy nhưng sợi dây kết nối giữa hai cha con đã vĩnh viễn đứt. Tôi ôm mãi chiếc điện thoại như còn ấm hơi cha và ước mong máy của tôi lại reo lên, lại hiện số của cha để tôi được gọi: Cha ơi cha!
Chiếc xe máy cũ kỹ cũng được cha rửa sạch sẽ nằm im trong góc nhà. Tôi dắt xe ra nổ máy cho đỡ bám bụi, tiếng động cơ quen thuộc làm sống dậy hình ảnh cha ra bến xe đón tôi từ Sài Gòn về quê, hay cuộc gọi yêu thương “Chừng nào con về, đặt vé xe chưa?” mỗi dịp Tết đến. Mọi thứ vẫn như mới hôm qua…
Giờ đây sau nhiều năm làm việc, tôi đã có thể tự sắm cho mình những thiết bị hiện đại hơn, song vẫn giữ lại những món đồ ngày ấy cha mẹ đã yêu thương dành cho mình. Và bây giờ mỗi lần dùng đến đồ của cha, tôi không còn thấy chúng chỉ đơn thuần là vật dụng, bởi ở đó có một phần cuộc đời của cha tôi – người đã chọn lùi lại trong sự cũ kỹ, nhọc nhằn và âm thầm hy sinh vì con, mà bản thân tôi vô tình không nhận ra khi còn kịp.
Chiếc xe nhuốm màu thời gian và cái điện thoại bình dân của cha tôi đã hoàn thành sứ mệnh mưu sinh gian khổ, chúng sẽ thay cha ở lại làm điểm tựa tinh thần để mỗi lần được về quê, tôi biết mình vẫn còn một chốn nhớ về người cha đã dành cả cuộc đời thương con theo cách lặng lẽ nhất.
Mười năm cuối đời đầy vất vả rồi bệnh tật của cha, tôi – đứa con gái duy nhất lại ít khi được ở bên, vì tôi hết lên TP học lại cuốn vào cuộc mưu sinh xa nhà. Giờ nhìn lên bàn thờ, nhìn những kỷ vật cũ kỹ như còn đẫm mồ hôi cha, tôi ước gì lại được nghe giọng thân thương cha gọi: “Bao giờ con về?”. Chắc chắn tôi sẽ trả lời: “Con sẽ về ngay, cha ơi”!
*******************
Má mất, mấy cha con lục trong ngăn tủ thấy những lá thư, trang nhật ký má viết từ mấy chục năm trước.
Các quan chức quân đội Iran cảnh báo Mỹ và Israel rằng họ sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt "địa ngục" nếu leo thang xung đột. Những bình luận này đưa ra sau khi Tổng thống Mỹ Donald Trump đe dọa sẽ giáng "toàn bộ địa ngục" xuống Iran nếu nước này không chấp nhận thỏa thuận mở cửa eo biển Hormuz trước ngày 6-4.
"Điều này nghĩa là cánh cửa địa ngục cũng sẽ mở ra với các người", Hãng tin AFP dẫn lời thiếu tướng Ali Abdollahi Aliabadi, Chỉ huy Bộ Tư lệnh Trung tâm Khatam al-Anbiya ở Tehran. Cơ quan này đóng vai trò là sở chỉ huy tác chiến của lực lượng vũ trang Iran.
"Đừng quên: nếu xung đột leo thang, toàn bộ khu vực sẽ trở thành địa ngục đối với các người. Ảo tưởng đánh bại Cộng hòa Hồi giáo Iran đã biến thành một đầm lầy sẽ nhấn chìm các người", người phát ngôn Ebrahim Zolfaghari của cơ quan này nói thêm.
Trong đơn kháng cáo nộp cuối tuần này, các luật sư của Cục Công viên quốc gia Mỹ (NPS) cho biết lệnh của thẩm phán liên bang về việc đình chỉ xây dựng công trình mới này đang "đe dọa gây ra những tổn hại nghiêm trọng đến an ninh quốc gia đối với Nhà Trắng, tổng thống và gia đình ông, cũng như các nhân viên của tổng thống".
"Thời gian là rất quan trọng!", các luật sư viết, trích dẫn dự án nhằm tạo ra một công trình "được gia cố mạnh mẽ", bao gồm các hầm trú bom, các công trình quân sự và một cơ sở y tế. Phòng khiêu vũ cũng là một phần trong kế hoạch của ông Trump nhằm nhanh chóng tái thiết Washington.
Đầu tuần này, thẩm phán Richard Leon ở Washington đã ra lệnh tạm dừng dự án xây dựng, trong đó bao gồm việc phá dỡ cánh phía đông của Nhà Trắng. Ông kết luận rằng trừ khi Quốc hội thông qua dự án, nhóm bảo tồn đang kiện để ngăn chặn dự án này nhiều khả năng sẽ thắng kiện vì "không có đạo luật nào trao cho tổng thống quyền hạn mà ông ấy tuyên bố".
Ngoài ra thẩm phán Leon cũng đề cập đến vấn đề an ninh quốc gia. Ông cho biết đã xem xét thông tin mà chính phủ cung cấp riêng cho ông và kết luận rằng việc tạm dừng xây dựng sẽ không gây nguy hại đến an ninh quốc gia. Phán quyết của ông không bao gồm bất kỳ công trình xây dựng nào cần thiết cho sự an toàn và an ninh của Nhà Trắng.
Tờ Politico dẫn dự thảo luật kế hoạch quân sự của Pháp chuẩn bị cho một "nền kinh tế chiến tranh".
Theo tài liệu dài 64 trang dự kiến được chính phủ trình bày vào tuần tới, các nhà hoạch định chính sách Pháp dự định tập trung vào việc mở rộng kho vũ khí hơn là lực lượng vũ trang, đồng thời rút ra bài học từ các cuộc xung đột ở Ukraine và Trung Đông, vốn đang làm cạn kiệt kho vũ khí của phương Tây.
Theo đó, Pháp sẽ tăng kho dự trữ các loại vũ khí tự hành như máy bay không người lái cảm tử lên 400%, bom dẫn đường AASM Hammer do Safran sản xuất tăng 240%, và tên lửa Aster và Mica tăng 30% vào năm 2030.
Các phi hành gia trên sứ mệnh Artemis đang chuẩn bị cho chuyến bay ngang qua Mặt trăng được mong đợi từ lâu vào ngày 5-4. "Tinh thần trên tàu rất cao", chỉ huy Reid Wiseman nói với trung tâm điều khiển nhiệm vụ ở Houston, Mỹ.
Dự kiến vào đêm 5-4 rạng sáng 6-4, khi các phi hành gia sẽ đi vào "vùng ảnh hưởng của Mặt trăng", khi đó lực hấp dẫn của Mặt trăng sẽ mạnh hơn lực hút của Trái đất.
Các phi hành gia sẽ nhìn thấy Mặt trăng từ một góc độc đáo hơn so với các sứ mệnh Apollo của những năm 1960 và 1970. Họ sẽ bay ở độ cao hơn 6.400km ở điểm tiếp cận gần nhất, điều này sẽ cho phép họ quan sát toàn bộ bề mặt tròn của Mặt trăng, bao gồm cả các khu vực gần cả hai cực.
Nếu mọi việc diễn ra suôn sẻ, các phi hành gia có thể lập kỷ lục bay xa Trái đất hơn bất kỳ người nào trước đây.
Ngày 4-4, các tỉnh trưởng của Chiang Mai, Lamphun và Phayao đã tuyên bố các khu vực cần hỗ trợ ứng phó thiên tai khẩn cấp, sau khi đánh giá mới cho thấy tình hình cháy rừng, khói mù và ô nhiễm PM2.5 trên các tỉnh phía bắc ngày càng trầm trọng.
Bộ Nội vụ Thái Lan cho biết mục đích của việc tuyên bố tình trạng khẩn cấp là tạo sự thống nhất hơn trong quản lý khủng hoảng và cho phép sử dụng quỹ ứng trước khẩn cấp để hỗ trợ thiên tai, cũng như các ngân sách liên quan khác.
Điều đó sẽ cho phép hành động nhanh hơn để khống chế thảm họa và cung cấp cứu trợ kịp thời cho những thiệt hại về người và tài sản.
Động thái mới nhất báo hiệu một phản ứng mạnh mẽ hơn ở cấp địa phương khi các tỉnh phía bắc của Thái Lan vẫn đang chịu áp lực nặng nề từ việc cháy rừng theo mùa, các điểm nóng cháy rừng và ô nhiễm bụi mịn nguy hiểm.
Tôi 27 tuổi, vốn là con một trong nhà. Tôi đã kết hôn được gần 2 năm và đang mang thai con đầu lòng ở tháng thứ 5. Trước khi cưới, tôi luôn nghĩ mình là người may mắn khi lấy được một người chồng hiền lành, ít nói, không rượu chè, không cờ bạc, làm nghề lập trình máy tính.
Khi cưới, tôi đồng ý sống chung với gia đình chồng vì giai đoạn này kinh tế khó khăn, hai vợ chồng trẻ mua một căn hộ ở Hà Nội không dễ. Xác định sống cùng nhà chồng, tôi chấp nhận những va chạm nhỏ, chỉ mong giữ được một cuộc sống ổn định.
Nhưng sự “ổn định” đó, thực chất lại là sự cam chịu kéo dài suốt 2 năm qua.
Bố chồng tôi là người gia trưởng, nóng tính. Ông luôn muốn tất cả mọi việc lớn nhỏ trong nhà phải theo ý ông. Nếu trái ý, ông sẽ văng tục, đập phá. Đã nhiều lần ông nhắc nhở chồng tôi phải "trọng chấn phu cương", dạy bảo vợ ngoan ngoãn.
Ông không thích tôi nuôi mèo, nhiều lần buông lời khó nghe với con vật mà tôi xem như một người bạn đồng hành suốt 5 năm và đã mang theo từ ngày cưới. Chồng tôi biết, nhưng luôn chọn cách im lặng hoặc khuyên tôi “nhịn cho êm nhà”. Tôi cũng hiểu phận dâu con trong nhà nên chỉ nhốt mèo trong chuồng, không dám nuôi thả.
Chuyện cứ tưởng êm xuôi cho đến một hôm, mọi thứ vượt quá giới hạn. Hôm đó, tôi đi làm vắng nhà. Bố chồng tôi đã lặng lẽ mở cửa chuồng mèo, thả nó xuống từ tầng 4. Tôi về nhà tìm mèo không thấy, kiểm tra camera an ninh mới biết chuyện. May là khi đó con mèo của tôi vẫn còn sống nhưng mắc kẹt ở bậu cửa tầng 2.
Tôi vội tìm một người chăm thú cưng đến giúp tôi cứu mèo. Chẳng ngờ lúc vừa cứu được con mèo, bố chồng tôi đã ở sau lưng. Ông tức giận, hùng hổ cầm một cây gậy gỗ, lao về phía con vật đang co rúm trong tay người chăm mèo.
Khoảnh khắc đó, tôi không còn kịp suy nghĩ. Dù đang mang thai, tôi vẫn lao vào chắn trước con mèo. Cuộc giằng co diễn ra trong vài giây. Tôi giật được cây gậy, còn bố chồng tôi mất thăng bằng, trượt chân ngã xuống bậc thềm.
Ông được đưa vào viện ngay lập tức. Kết quả chẩn đoán sau đó khiến tôi choáng váng: Ông bị rạn xương đùi và trật khớp cổ tay trái. Bác sĩ nói, ông phải ở viện vài ngày để điều trị và theo dõi thêm.
Khi chồng tôi vào bệnh viện, anh không hỏi tôi đầu đuôi câu chuyện, không hỏi đứa con trong bụng ra sao. Câu nói đầu tiên của anh là trách mắng. “Nó chỉ là một con mèo, đánh chết thì thôi. Sao không biết nhịn một người già?”, anh nói, giọng lạnh lùng.
Khi tôi còn chưa kịp nói gì, anh tiếp tục nói rằng, tôi đang mang thai nên “tâm lý không ổn định” nên mới gây sự với bố chồng. Anh muốn tôi xin lỗi bố và hứa sẽ không tạo ra mâu thuẫn gia đình. Đương nhiên, con mèo tôi nuôi là "đối tượng" gây mâu thuẫn, cần phải loại bỏ.
Tôi nhìn người đàn ông đứng trước mặt mình mà không nhận ra nữa. Người mà tôi từng nghĩ sẽ là chỗ dựa, hóa ra lại là người chẳng hề quan tâm đến tình cảm của tôi. Khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng vấn đề không còn nằm ở bố chồng, mà nằm ở chính người đàn ông bên cạnh tôi.
Tôi nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt: “Em đã nói với anh, nếu muốn giữ gia đình này thì đừng để bố anh làm tổn thương em thêm nữa. Nhưng chính ông ấy cố tình đẩy mọi thứ đến giới hạn, để chuyện này xảy ra”.
Sau khi nói xong, tôi rời khỏi bệnh viện. Tôi không về nhà chồng. Tôi thuê chỗ ở tạm, mang theo con mèo mà tôi suýt mất đi.
Trong những ngày sau đó, tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi từng nghĩ mình là nạn nhân. Nhưng rồi tôi nhận ra, nếu tiếp tục ở lại, tôi sẽ tự biến mình thành nạn nhân thêm một lần nữa nếu không thay đổi.
Tôi về nhà bố mẹ đẻ, kể rõ mọi chuyện rồi viết đơn ly dị. Tôi không đòi hỏi gì cả. Tôi chỉ muốn rời đi.
Điều tôi nhận ra rõ nhất sau chuyện này là tôi không muốn con tôi lớn lên trong một gia đình như vậy. Tôi phải tự bảo vệ mình, vì sẽ không ai làm điều đó thay tôi. Cuộc sống phía trước chắc chắn không dễ dàng. Nhưng ít nhất, tôi biết mình đã chọn đúng một lần. Tôi làm thế, có đúng không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tối 4-4, CLB PVF-CAND tiếp đón Becamex TP.HCM trên sân nhà (Hưng Yên) thuộc vòng 17 LPBank V-League 2025 - 2026.
Với nền tảng đội hình được đánh giá cao hơn, Becamex TP.HCM dưới sự dẫn dắt của HLV trưởng Ueno Nobuhiro là đội lấn lướt hơn trong thời gian đầu trận. Họ tạo ra 2 cơ hội nguy hiểm về phía khung thành đội chủ nhà trong 20 phút đầu.
PVF-CAND chọn cách chơi phòng ngự phản công, đã được hưởng quả phạt đền ở phút 23, tuy nhiên tiền đạo Nguyễn Thanh Nhàn lại sút không tốt, bị thủ môn Becamex TP.HCM cản phá.
Phút 40, Becamex TP.HCM có bàn mở tỉ số do công của Mạc Hồng Quân. Tiền vệ Việt kiều băng lên nhận bóng từ đường chuyền dài của Võ Hoàng Minh Khoa, tung cú đánh đầu 1 chạm đưa bóng đi theo quỹ đạo rất khó.
PVF-CAND lấy lại thế trận, tăng cường áp lực lên khung thành Becamex TP.HCM trong hiệp hai. Nỗ lực tấn công của họ được đền đáp bằng bàn gỡ hòa 1-1 phút 64 của Thanh Nhàn. Sau nhiều cơ hội bỏ lỡ trước đó, cựu tiền đạo U23 Việt Nam giành huy chương đồng U23 châu Á 2026 đã lập công.
Phút 89, ngoại binh Sam Bruce của Becamex TP.HCM nhận thẻ đỏ rời sân. PVF-CAND không thể tận dụng lợi thế hơn người để giải quyết trận đấu trong thời gian bù giờ.
Chung cuộc, 1-1 là tỉ số cuối của trận đấu. PVF-CAND đã ngắt được chuỗi 3 trận toàn thua, nhưng cũng chưa có chiến thắng dưới thời tân HLV Trần Tiến Đại. Đội bóng này vẫn đứng cuối bảng xếp hạng V-League 2025 - 2026.