Tôi lấy chồng năm 26 tuổi. Ngày ấy tôi nghĩ đời mình cũng như bao người phụ nữ khác, lấy chồng rồi sinh con, sống yên ổn qua ngày. Nhà chồng tôi không giàu nhưng nền nếp. Bố mẹ chồng hiền lành, chồng tôi ít nói. Chỉ có em gái chồng là khác hẳn mọi người trong nhà.
Em gái chồng kém tôi 2 tuổi, làm ngân hàng, lương cao, ăn mặc đẹp và rất tôn thờ cuộc sống độc thân. Ngày tôi mới về làm dâu, Linh bảo: “Em sẽ không lấy chồng đâu. Đời này em sống cho em”.
Lúc ấy tôi nghĩ cô ấy chỉ nói vậy thôi. Cô gái nào chẳng từng đôi lần nghĩ thế, chắc vài năm nữa rồi cô ấy cũng yêu ai đó, lấy chồng ra riêng như bao người.
Nhưng 8 năm trôi qua, 2 đứa con tôi đã lớn mà em chồng vẫn ở đó, vẫn sống theo kiểu của cô ấy, thậm chí còn quá hơn trước.
Linh đi sớm về khuya như cơm bữa. Có hôm 1-2h sáng mới về. Nhiều hôm cuối tuần, cô ấy dẫn bạn về nhà ăn uống. Tiếng cười nói, tiếng nhạc, tiếng chai bia va vào nhau chan chát. Có lần tôi đang dỗ con ngủ thì em nó nôn ngay ngoài cửa phòng. Mùi rượu bốc lên nồng nặc.
Tôi bực lắm. Nhưng điều làm tôi sợ hơn không phải rượu chè. Mà là cái cách Linh nói chuyện trước mặt bọn trẻ. Cô ấy nói năng vô tư, đôi khi còn chêm vào vài tiếng chửi thề, vài câu tục tĩu.
Có lần cô giáo gọi điện nói con trai tôi nói tục trên lớp. Tôi hỏi mãi con mới thú nhận: “Con nghe cô út nói”. Từ hôm đó, tôi bắt đầu mất ngủ.
Tôi không ghét em chồng chỉ vì cô ấy chưa lấy chồng. Thời này phụ nữ kết hôn muộn hay chọn sống độc thân là chuyện bình thường. Nhưng tôi sợ cái lối sống bất cần của cô ấy sẽ ảnh hưởng tới con mình. Trẻ con sống chung với ai, nghe gì mỗi ngày, rồi cũng bị nhiễm lúc nào không biết.
Tôi nói với chồng. Chồng tôi chỉ thở dài: “Mỗi người mỗi tính, biết làm sao bây giờ?”.
Tôi lại nói với bố mẹ chồng. Ông bà cũng nói vài lần. Nhưng cứ hễ nói là em chồng nổi nóng “con đi cho khuất mắt là được chứ gì?”, sau đó bỏ nhà đi vài hôm. Nhà chồng bất lực, tôi là dâu trong nhà càng không dám nói. Thành ra cuối cùng chẳng ai dám động tới cô ấy nữa.
Cả nhà cứ nhịn. Mà càng được nhịn, cô ấy càng không biết điểm dừng.
Có lần 3h sáng, một người đàn ông lạ mặt đưa cô ấy về. Cô ấy say tới mức đi không vững. Người đàn ông ấy còn đứng ngoài cổng hút thuốc cười cợt rất lâu. Tôi kéo rèm cửa mà thấy chán nản thay.
Điều khó chịu nhất là em chồng luôn cho rằng mình đúng. Cô ấy bảo: “Đời em, em sống, không cần ai lo”. Cô ấy còn nhìn tôi, cười nhạt: “Em không muốn sống như chị. Quanh năm chỉ biết cắm mặt đi làm, về nhà lại cắm mặt vào bếp, hết lo chồng rồi lo con, già lúc nào không biết”.
Tôi sợ con gái tôi lớn lên nghĩ rằng phụ nữ là phải sống cho mình như thế. Tôi sợ con trai tôi quen miệng nói tục, quen mắt với cảnh nhậu nhẹt và những mối quan hệ chắp vá. Một mái nhà mà người lớn sống lệch nhau quá, bọn trẻ rồi sẽ nhìn vào ai để học?
Nhiều lần tôi muốn ra ở riêng. Nhưng chồng tôi là con trưởng, bố mẹ chồng đã tuổi 70. Ông bà không muốn chúng tôi ra ngoài. Vả lại, chúng tôi cũng chưa đủ điều kiện mua nhà, ra ở trọ thì chồng càng không đồng ý. Tôi mở lời thì thành người ích kỷ, mà im lặng thì ngày nào cũng thấy ngột ngạt.
Tôi viết những dòng này không phải để kể xấu em chồng. Tôi chỉ thật sự mệt. Có thể tôi khó tính. Cũng có thể tôi đang lo xa. Nhưng nếu là mọi người, mọi người có tiếp tục để con mình sống trong môi trường như vậy không? Hay nên cứng rắn ra riêng trước khi quá muộn?
Q.V
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Cụ thể, lô thuốc viên nén bao phim Aceclofenac STELLA 100mg (Aceclofenac 100mg) cpd số đăng ký lưu hành VD-20124-13, số lô 070423, ngày sản xuất 7-4-2023, hạn dùng 7-4-2026 do Công ty TNHH Liên doanh Stellapharm sản xuất.
Theo quyết định, lô thuốc này vi phạm mức độ 2, tức là không bảo đảm đầy đủ hiệu quả điều trị hoặc tiềm ẩn nguy cơ không an toàn cho người sử dụng, dù chưa đến mức gây tổn hại nghiêm trọng đến sức khỏe hoặc tính mạng.
Cục Quản lý dược cũng yêu cầu các cơ sở bán buôn, bán lẻ, chuỗi nhà thuốc ngừng ngay việc kinh doanh, cung cấp và cấp phát lô thuốc bị thu hồi, đồng thời tổ chức thu hồi và trả lại cho đơn vị cung ứng.
Năm nay, Giải bóng chuyền vô địch quốc gia đổi tên thành Giải bóng chuyền vô địch quốc gia các CLB. Thể thức thi đấu cũng có sự thay đổi đáng kể.
Theo đó, giải vẫn giữ việc tổ chức làm 2 giai đoạn. Tuy nhiên, giai đoạn vòng bảng thay vì chỉ tổ chức 1 vòng đấu, lần đầu tiên trong lịch sử giải tăng lên 2 vòng đấu lượt đi và lượt về. Như vậy mỗi CLB được thi đấu 14 trận vòng bảng (thay vì 7 trận như mùa giải năm ngoái).
Vòng 1 thi đấu tập trung cả nội dung nam và nữ. Địa điểm diễn ra là tại xã Đông Anh (Hà Nội) từ ngày 6 đến 19-4.
Vòng 2 và vòng chung kết nội dung nữ diễn ra từ ngày 14 đến 25-10 tại Nhà thi đấu Vĩnh Long. Nội dung nam từ ngày 28-10 đến 8-11 tại Trung tâm thể thao Công an TP.HCM.
Ngày 6-4, vòng 1 chính thức khai mạc, đánh dấu mùa giải mới của Giải bóng chuyền vô địch quốc gia các CLB 2026. Trận mở màn là cuộc đối đầu rất đáng xem giữa CLB Hà Nội và Binh chủng Thông tin lúc 12h ở bảng nữ. Binh chủng Thông tin đã quá quen mặt với khán giả Việt Nam, với truyền thống lâu đời và nhiều lần vô địch.
Trong khi đó, Hà Nội tuy vừa lên hạng nhưng đã có sự đầu tư mạnh mẽ từ vị trí huấn luyện cho đến VĐV. Vì vậy, đây là màn so tài rất được chờ đợi ở ngày ra quân.
Đến 14h30 là trận đấu ở bảng nam giữa Thể Công Tân Cảng và LPBank Ninh Bình. Đội bóng áo lính có sự bổ sung chất lượng từ Rivan Nurmulki (Indonesia), vì vậy được kỳ vọng sẽ cải thiện so với tại Cúp Hoa Lư vừa qua.
Lúc 17h là trận nữ giữa Geleximco Hưng Yên và HCĐG Lào Cai. Cuối cùng là màn so tài giữa Sanest Khánh Hòa và Hà Nội ở bảng nam lúc 20h.
* Giờ bắt đầu trận đấu có thể thay đổi tùy thuộc vào ban tổ chức.
Loài cá này, có tên khoa học Parakneria thysi, được quan sát tại thác Luvilombo trong các đợt nghiên cứu năm 2018 và 2020, theo trang IFLScience ngày 3-4.
Chỉ những con cá dài khoảng 3,7 - 4,8 cm mới thực hiện hành trình đặc biệt này, thường diễn ra vào cuối mùa mưa. Dù hành vi của chúng đã được người dân địa phương biết đến từ khoảng 50 năm trước, đây là lần đầu tiên được khoa học ghi nhận và phân tích.
Không giống nhiều loài cá khác dùng miệng để bám và leo, Parakneria thysi sử dụng vây.
Các vây ngực và vây bụng của chúng có các mấu nhỏ, giúp bám chặt vào bề mặt đá trơn trượt. Nhờ đó, chúng có thể nhích từng chút một lên vách đá gần như thẳng đứng, chống lại dòng nước chảy xiết.
Những con cá nhỏ bám vào vách đá để leo thác tại Congo - Nguồn: IFLSCIENCE
Hành trình leo 15 mét vách thác kéo dài trung bình 9 giờ 45 phút song điều đáng chú ý là cá chỉ thực sự di chuyển khoảng 15 phút, phần lớn thời gian còn lại là nghỉ ngơi. Chúng dừng lại trên các gờ đá phẳng, với khoảng 9 lần nghỉ dài (khoảng một giờ) và nghỉ ngắn (khoảng 30 phút).
Trong lúc nghỉ, hàng chục đến hàng trăm con tụ tập lại trước khi tiếp tục leo lên.
Nhóm nghiên cứu cho rằng thời điểm di cư của loài cá này có liên quan đến mực nước và lượng mưa.
Điều kiện thuận lợi để cá leo thác là vào đầu tháng 4, khi mực nước đạt đỉnh. Cá cũng có xu hướng di chuyển vào cuối buổi chiều, khoảng 16h -18h, thay vì buổi sáng.
Mục đích của hành vi này vẫn chưa được xác định chắc chắn. Một số giả thuyết cho rằng chúng tìm kiếm nguồn thức ăn ít cạnh tranh hơn hoặc cố gắng tránh các loài săn mồi như cá da trơn Schilbe intermedius.
Tuy nhiên, môi trường sống của loài cá này đang chịu áp lực từ con người.
Hoạt động đánh bắt, kể cả bằng lưới mịn, cùng với việc khai thác nước cho nông nghiệp có thể làm cạn khu vực hạ lưu và đe dọa quần thể cá.
Nhóm nghiên cứu kêu gọi tăng cường bảo vệ khu vực thác và hệ sinh thái liên quan.
Nghiên cứu được công bố trên tạp chí Scientific Reports.