Sông Ba chảy xuống Đà Rằng
Ai thương Đắk Lắk cho bằng Phú Yên
Nhớ em, anh gửi cá lên
Thương anh, em hái sầu riêng gửi về
Rồi đây ta sẽ chung quê
Nắm tay nhau, nguyện phu thê suốt đời
Thế đấy, nhờ Hẹn hò VnExpress mà tôi và em đã gặp được nhau và nên duyên vợ chồng. Hôm nay, kỷ niệm tròn một năm ngày cưới, tôi viết bài để ngỏ lời cảm ơn đến chuyên mục Hẹn hò, cũng là để “nhả vía” cho quý độc giả sớm tìm được mảnh ghép hoàn hảo của cuộc đời. Đủ chân thành, duyên sẽ tới.
Ngày đó, sau nhiều năm nỗ lực tìm kiếm người bạn đời từ Đông sang Tây, từ Nam chí Bắc, tôi đã vô tình “va” phải Hẹn hò VnExpress. Kể từ đó, tối nào tôi cũng phải “cày cuốc” vài bài viết xong mới chịu đi ngủ. Sau hơn nửa năm, đã trải qua vài cuộc gặp gỡ mà duyên chưa đủ, vào một ngày tháng 3 năm 2024, tôi đã đọc được bài viết của em. Một bài viết chân thành, giản dị, ấm áp và đầy sự sẻ chia. Một bài viết mười điểm. Việc đầu tiên tôi làm không phải là gửi mail ngay cho nàng tác giả, mà là đọc đi đọc lại bài viết thêm vài lần để cảm nhận và hình dung về người con gái ấy.
Sau vài ngày trò chuyện qua mail, chúng tôi đã quyết định gặp mặt, một buổi tối thật đáng nhớ. Và kể từ tối hôm ấy, một cô gái xinh xắn, dễ mến, thông minh, nhanh nhẹn, rất hay “líu lo” đủ thứ chuyện trên đời và luôn nở một nụ cười tươi trên môi đã bước vào cuộc đời tôi như thế đó. Gần gũi và đồng điệu, tôi nhận ra đây chính là người bạn đời mà mình đã tìm kiếm bấy lâu. Các bạn biết không, khi đã tìm thấy được một nửa mà mình ưng cái bụng, mọi thứ sau đó đều diễn ra rất nhanh. Chỉ hơn nửa năm hẹn hò, tôi đã cầu hôn em. Và đến một ngày đẹp trời của tháng 5/2025, chúng tôi chính thức về chung một mái nhà. Còn duyên số hơn nữa là quê hương của hai đứa ngay sau đó cũng về chung một nhà (cười).
“Gửi vợ,
Em đã đến, theo một cách mà anh chưa bao giờ nghĩ tới và mang đến cho anh cuộc sống vợ chồng thật ấm áp, thoải mái, đầy tình yêu và sự quan tâm. Em là động lực để anh hoàn thiện bản thân và cố gắng mỗi ngày. Và giờ đây, khi mọi thứ đã ổn định, mình cùng chờ đón Pizza nhé em.
Cảm ơn vợ”.
Cảm ơn quý báo đã kết duyên cho hai vợ chồng tôi. Chúc quý độc giả an lành, hạnh phúc.
Tôi, một thanh niên đã ngoài 30; gia đình, sự nghiệp chưa có, mất luôn niềm tin của người thân và bạn bè vì cờ bạc. Hậu quả chắc ai cũng biết; thắng thì vui vẻ, yêu đời, thua lại chán nản và không còn động lực làm việc. Điệp khúc ấy cứ lặp đi lặp lại khiến cảm xúc của tôi chai sạn dần.
Hôm nay là một ngày đặc biệt vì tôi chưa bao giờ suy nghĩ nhiều đến thế. Hình như sự hối hận bắt đầu hiện hữu trong đầu, tôi suy nghĩ về khoảng thời gian đã qua. Khi so sánh giữa được và mất, tôi mới tỉnh ngộ, con đường mình đi bấy lâu nay là ngõ cụt. Đáng lẽ ra tôi có một gia đình nhỏ, công việc với thu nhập ổn định, một cuộc sống tốt đẹp, thế nhưng mọi thứ đã quá xa vời với tôi từ lâu. Bỗng chốc tôi thấy hoang mang tột độ, mất phương hướng. Tôi tự hỏi bản thân sao không nhận ra điều này sớm hơn để bây giờ đã quá muộn màng khi nợ nần chồng chất. Tôi nghĩ về mẹ và khóc, thấy mình là người đàn ông bất hiếu, bất tài. Tôi có suy nghĩ dại dột vì thấy mình hèn quá, lãng phí cuộc đời ba mẹ đã ban cho.
Ai đó đã trải qua hoàn cảnh này, xin hãy cho tôi lời khuyên, những lời khuyên chân thành, hoặc tâm sự để giúp tôi vượt qua khó khăn này. Hôm nay tôi thật sự muốn thay đổi cuộc sống hiện tại. Những ai đang say mê với trò đỏ đen, hãy bỏ ra chút ít thời gian để suy ngẫm, nó không giúp bạn thắng được tiền, nhưng sẽ giúp bạn không tiếp tục thua luôn những gì mình còn có. Tôi đã không còn gì, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, nhưng vẫn hy vọng được làm lại cuộc đời, một tia hy vọng nhỏ nhoi.
Tôi yêu em hơn hai năm, hơn em 10 tuổi, quen nhau từ khi em còn là sinh viên năm ba. Đó là một tình yêu trong sáng, đẹp đẽ và hai đứa nhiều lần về chơi với gia đình hai bên. Tôi trưởng thành hơn, còn em khá non trẻ, lười và dễ nóng giận. Đa số việc nhà tôi làm hết, chỉ cần chuyện nhỏ em cũng dễ nổi nóng. Cứ khoảng hai tháng một lần, tôi lại muốn dừng lại với em để em nhìn nhận lại lỗi sai rồi thay đổi, thế nhưng mọi thứ cứ lặp đi lặp lại như vậy. Tôi thương em rất nhiều, một phần vì thấy em khổ. Tôi cũng nghĩ với tính cách của em, sẽ khó có người yêu lâu dài. Mối tình trước của em cũng chỉ kéo dài hơn một năm rồi kết thúc.
Khi em ra trường, tôi giúp chuyển trọ để đi làm gần hơn. Sau này tôi mới biết em đã liên lạc và có tình cảm với một người đàn ông U40 cùng trường, trong khi em mới 25 tuổi. Khi chuyển trọ, em nói tôi cứ từ từ lên vì ít hôm nữa bố em sẽ lên. Trong nửa tháng đó, em lại thường xuyên ngủ cùng người đàn ông kia. Những lần tôi lên phòng trọ, thường thấy xe của anh ta ở đó. Có lần tôi đến gõ cửa, em chỉ bảo về đi, tôi lại lặng lẽ quay về. Đến lần thứ hai, tôi chủ động hẹn người kia ra quán cà phê nói chuyện. Cả ba cùng ngồi xuống và mọi chuyện mới vỡ lẽ. Tôi biết em đã quen người đó từ trước tết.
Em nói yêu tôi trong khi vẫn đón nhận và ngủ với người khác. Khi mọi chuyện bại lộ, em áp lực và không biết chọn ai. Người đàn ông kia thì kiểm soát rất mạnh, không cho em liên lạc với tôi, liên tục qua lại với em. Cuối cùng em... không chọn ai cả. Tôi dừng lại, còn người kia vẫn nhắn tin. Một thời gian sau tôi lên thăm em, không còn thấy xe của người đàn ông U40 nữa, thay vào đó lại xuất hiện một người khác. Đêm nào tôi cũng thấy cậu ấy chở em về rồi ở lại phòng ngủ. Chỉ hơn một tháng mà mọi thứ thay đổi quá nhanh, tôi nghĩ em đã luôn chuẩn bị sẵn phương án dự phòng cho mình, hết người này đến người khác. Tôi bị phản bội và cảm thấy em thay đổi chóng mặt.
Em thường nói dối cả gia đình nên những lỗi nhỏ không sửa, dần trở thành lỗi lớn, làm tổn thương cả những người thật lòng yêu em. Người đàn ông U40 kia cũng rất đau lòng vì em từng nói tôi chỉ là bạn, còn với anh ta là lần đầu tiên. Trong khi lúc quen tôi, em từng nói điều tương tự, dù tôi biết trước đó em đã có bạn trai. Đến giờ tôi vẫn còn thương em, nhưng nghĩ lại em đã quá phũ phàng với tôi và với nhiều người khác.
Tôi nghĩ em có những khuyết điểm nhưng không chịu sửa đổi, lâu dần trở thành bản chất và gây hệ lụy cho những người xung quanh. Nếu cứ sống như vậy, em sẽ khó tìm được hạnh phúc thật sự. Em thường yêu theo cách một chiều: để người khác thương, lo lắng và vun vén cho mình, còn bản thân lại chưa biết trân trọng hay xây dựng tình cảm. Tôi từng nghĩ sau này em sẽ rất khổ. Khi còn phước sẽ có người đến bên cạnh, khi hết phước có thể em sẽ chật vật về công việc, tài chính và cả tình cảm. Tôi sống tử tế, có trách nhiệm nhưng công việc cũng bận rộn, có giai đoạn ít quan tâm em hơn. Khi xảy ra chuyện, tôi từng tha thứ và mong em quay về sửa sai. Tôi hứa sẽ quan tâm nhiều hơn, bù đắp nhiều hơn, nhưng em đã không quay lại mà chọn bước tiếp.
Có lẽ sai lầm của tôi là đặt tình cảm vào một người chưa đủ chín chắn. Một mối quan hệ mà chỉ một người cố gắng, một người gồng mình chịu đựng thì đến lúc nào đó sẽ gãy. Tôi tâm sự chỉ để mọi người thấy rằng cuộc sống đôi khi có những sự thật rất éo le. Mong được các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tôi 32 tuổi, chồng hơn một tuổi, yêu nhau từ thời đại học, đến giờ kết hôn được 7 năm, có hai con trai 5 tuổi và 3 tuổi, cuộc sống khá bình lặng. Hai ba năm gần đây, tình cảm vợ chồng không còn như trước. Có giai đoạn tôi nghĩ mình bị trầm cảm nhẹ (sau khi sinh con thứ hai), thế nhưng tôi kể cho chồng, thậm chí mẹ đẻ, không ai quan tâm và chỉ nói tôi "vớ vẩn". Tôi rơi vào tâm trạng u uất, hay cáu bẳn, luôn cảm thấy cô đơn. Từ đó đến giờ, tâm trạng tôi luôn thất thường, đó có thể là lý do khiến chồng chán ghét tôi hơn.
Vợ chồng tôi từ lâu không nói chuyện tâm tình, chỉ nói những việc liên quan đến ăn ở, học hành của các con. Chúng tôi không đi chơi riêng, không đi chơi cùng các bạn của nhau (tôi thậm chí còn không muốn đi chơi với bạn của mình). Kinh tế gia đình không quá tốt nhưng được ông bà nội ngoại hỗ trợ nên việc không đi chơi không phải do thiếu tiền. Tiền bạc lương ai nấy tiêu, chi tiêu cho con tùy tâm, ai tiện thì chi, không có quy định ràng buộc. Chúng tôi rất hay cãi nhau vì những việc vụn vặt, chồng không bao giờ làm lành trước, thường sau đôi ba ngày không nói năng gì với nhau thì tôi xuống nước trước. Đến giờ tôi thấy quá mệt mỏi, vì vậy không khí gia đình rất ngột ngạt, tôi thấy thế còn chồng thấy thế nào tôi không biết.
Chuyện vợ chồng chẳng khá hơn, cách đây hai năm tôi luôn là người chủ động đòi hỏi. Sau đó thấy chồng thờ ơ tôi cũng giảm nhiệt. Đến giờ nửa năm, chúng tôi quan hệ không quá 3 lần. Tôi chẳng biết chồng có bồ bịch hay giải tỏa ở đâu không nữa, chỉ nghĩ đến đó thôi là tôi muốn ly dị luôn rồi. Chồng tôi hay đi nhậu, anh bảo là do công việc. Quanh chúng tôi đã có người thân bị bệnh hiểm nghèo, những người đó sinh hoạt thất thường, rượu bia không kiểm soát. Tôi nói nhưng chồng không nghe, tôi rất khó chịu.
Sống thế này tôi cảm thấy quá phí phạm và nhạt nhẽo. Tôi lên mạng thấy nhiều lời khuyên phụ nữ nên chăm sóc bản thân hơn để thấy yêu đời. Tôi đi tập gym, mua sắm, thay đổi phong cách. Mọi người khen tôi đẹp hơn nhưng thực sự tôi thấy không thể vui được, cảm giác như có cục đá nặng lúc nào cũng đeo trong lòng. Thậm chí tôi còn thấy mình già đi chứ chẳng hề đẹp lên. Trước đây tôi hay nhờ chồng việc nọ việc kia, như vụ xe cộ, giấy tờ... Dạo này chồng không quan tâm nữa, tôi nhờ chồng sửa xe mà đến 4 tháng không làm nổi, không hiểu là bận đến mức nào. Vậy là tôi tự làm những việc có thể, hạn chế ít nhất nhờ vả chồng. Tôi cảm nhận rõ ràng mối liên hệ giữa hai vợ chồng đã vô cùng lỏng lẻo. Chúng tôi cãi nhau, rồi tôi nhắn tin nói rõ tâm sự trong lòng, thế nhưng sự tình khá lên không bao giờ quá hai tuần xong đâu lại vào đấy.
Chồng cũng không bao giờ tâm sự chuyện công việc với tôi. Tôi hỏi anh không thèm trả lời nên tôi cảm thấy mình không được tôn trọng. Lâu dần tôi không hỏi nữa. Cũng có thời gian tôi luôn mong muốn được một người đàn ông nào khác yêu thương, nhưng không cụ thể là ai cả, những lúc đó tôi cảm thấy tâm trạng nhẹ nhõm hơn. Rồi sau những trận giận dỗi, cãi vã với chồng, tôi lại thấy chán nản, kể cả chuyện yêu đương. Giờ tôi thấy sợ cả yêu, không tin vào tình yêu nữa. Tự dưng tôi sợ và đề phòng cả những người đàn ông khác dù chưa chắc họ đã có ý gì với mình. Không hiểu sự tình như vậy có phải là do tôi hay nghĩ ngợi linh tinh?
Tôi có phải bị hoang tưởng không? Cảm giác không được tôn trọng, coi trọng, liệu có phải do tôi tự nghĩ ra? Đã có lúc tôi định đi khám tâm lý nhưng sợ ai đó biết được, ảnh hưởng đến công việc. Liệu các gia đình khác có trải qua giai đoạn này không? Có khả năng nào gia đình tôi vượt qua được? Các con tôi còn quá nhỏ, tôi bế tắc quá, mong nhận được sự chia sẻ.