Sông Ba chảy xuống Đà Rằng
Ai thương Đắk Lắk cho bằng Phú Yên
Nhớ em, anh gửi cá lên
Thương anh, em hái sầu riêng gửi về
Rồi đây ta sẽ chung quê
Nắm tay nhau, nguyện phu thê suốt đời
Thế đấy, nhờ Hẹn hò VnExpress mà tôi và em đã gặp được nhau và nên duyên vợ chồng. Hôm nay, kỷ niệm tròn một năm ngày cưới, tôi viết bài để ngỏ lời cảm ơn đến chuyên mục Hẹn hò, cũng là để “nhả vía” cho quý độc giả sớm tìm được mảnh ghép hoàn hảo của cuộc đời. Đủ chân thành, duyên sẽ tới.
Ngày đó, sau nhiều năm nỗ lực tìm kiếm người bạn đời từ Đông sang Tây, từ Nam chí Bắc, tôi đã vô tình “va” phải Hẹn hò VnExpress. Kể từ đó, tối nào tôi cũng phải “cày cuốc” vài bài viết xong mới chịu đi ngủ. Sau hơn nửa năm, đã trải qua vài cuộc gặp gỡ mà duyên chưa đủ, vào một ngày tháng 3 năm 2024, tôi đã đọc được bài viết của em. Một bài viết chân thành, giản dị, ấm áp và đầy sự sẻ chia. Một bài viết mười điểm. Việc đầu tiên tôi làm không phải là gửi mail ngay cho nàng tác giả, mà là đọc đi đọc lại bài viết thêm vài lần để cảm nhận và hình dung về người con gái ấy.
Sau vài ngày trò chuyện qua mail, chúng tôi đã quyết định gặp mặt, một buổi tối thật đáng nhớ. Và kể từ tối hôm ấy, một cô gái xinh xắn, dễ mến, thông minh, nhanh nhẹn, rất hay “líu lo” đủ thứ chuyện trên đời và luôn nở một nụ cười tươi trên môi đã bước vào cuộc đời tôi như thế đó. Gần gũi và đồng điệu, tôi nhận ra đây chính là người bạn đời mà mình đã tìm kiếm bấy lâu. Các bạn biết không, khi đã tìm thấy được một nửa mà mình ưng cái bụng, mọi thứ sau đó đều diễn ra rất nhanh. Chỉ hơn nửa năm hẹn hò, tôi đã cầu hôn em. Và đến một ngày đẹp trời của tháng 5/2025, chúng tôi chính thức về chung một mái nhà. Còn duyên số hơn nữa là quê hương của hai đứa ngay sau đó cũng về chung một nhà (cười).
“Gửi vợ,
Em đã đến, theo một cách mà anh chưa bao giờ nghĩ tới và mang đến cho anh cuộc sống vợ chồng thật ấm áp, thoải mái, đầy tình yêu và sự quan tâm. Em là động lực để anh hoàn thiện bản thân và cố gắng mỗi ngày. Và giờ đây, khi mọi thứ đã ổn định, mình cùng chờ đón Pizza nhé em.
Tôi 36 tuổi, vợ kém hai tuổi, cưới được gần bảy năm và có bé gái năm tuổi. Những ngày mới cưới vô cùng khó khăn. Tôi vừa khởi nghiệp nên công việc bấp bênh, còn phải gánh khoản nợ gần 200 triệu đồng do làm ăn thua lỗ trước đó. Vợ không một lời than trách, dùng toàn bộ số tiền tích lũy nhiều năm đi làm để cùng tôi trả nợ. Nhờ vậy, sau hai năm, chúng tôi trả hết nợ và cuộc sống dần ổn định hơn. Hiện tôi làm kinh doanh, thu nhập mỗi tháng khoảng 40-50 triệu đồng nếu thuận lợi. Vợ làm nhân viên văn phòng với mức lương hơn gần 20 triệu đồng. Chúng tôi đã mua được một căn hộ trả góp gần xong và cũng có khoản tiết kiệm để phòng khi cần.
Điều khiến tôi trăn trở là từ khi kinh tế khá hơn, vợ dường như thoải mái trong chi tiêu hơn trước rất nhiều, có phần hoang phí. Mỗi lần đi siêu thị, hóa đơn tiền triệu là chuyện bình thường. Quần áo, mỹ phẩm, đồ gia dụng trong nhà thấy thích là mua. Có những món dùng chưa hết đã mua loại mới vì thấy đẹp hơn hoặc đang giảm giá. Tôi từng nhẹ nhàng góp ý rằng nên tiết kiệm thêm để sau này lo cho con học hành hoặc phòng lúc công việc gặp khó khăn. Nhưng vợ lại bảo: mình đã khổ bao năm rồi, giờ có điều kiện thì cứ sống thoải mái một chút. Tiền kiếm ra là để phục vụ cuộc sống.
Tôi cũng phải công bằng rằng vợ chưa bao giờ tiêu xài cho riêng bản thân mà bỏ bê gia đình. Cô ấy luôn chăm chút bữa ăn, mua những thứ tốt cho con, biếu quà hai bên nội ngoại rất chu đáo, hào phóng. Chỉ là tôi lớn lên trong gia đình nghèo nên luôn có cảm giác phải tích lũy càng nhiều càng yên tâm. Nhiều lần tôi muốn nói mạnh hơn nhưng lại sợ vợ nghĩ mình keo kiệt hoặc quên mất những gì cô ấy đã hy sinh cho tôi trong lúc khó khăn nhất. Tôi thật sự không muốn vì chuyện tiền bạc mà ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng. Theo mọi người, tôi có đang suy nghĩ hơi quá không?
Vợ chồng tôi ở bên nhau hơn chín năm rồi nhưng luôn cảm giác không có sự gắn bó và liên kết. Có phải vì anh quá sòng phẳng nên lâu dần tôi thấy giữa hai người giống như đối tác hơn là vợ chồng? Ngoài chung nhà, chung giường và có một con trai, chúng tôi gần như không có gì chung. Nhà, xe đều đứng tên anh vì anh tự mua. Sau cưới còn dư ít tiền, anh cũng tự làm sổ tiết kiệm đứng tên mình mà không hỏi ý kiến tôi.
Khi tôi nghỉ sinh, anh vẫn muốn tôi có trách nhiệm tài chính. Tiền mua bỉm sữa tôi đưa anh vẫn nhận, tôi đi siêu thị mua đồ cho con và gia đình, anh cũng không đưa thêm tiền dù biết tôi chỉ sống bằng tiền thai sản. Hiện lương tôi thấp hơn anh, trong khi anh còn có tiền tiết kiệm và kinh doanh thêm. Anh vẫn sòng phẳng như một thói quen: anh trả tiền ăn thì tôi trả tiền cà phê. Hàng tháng anh chỉ đưa tôi vài triệu vì nghĩ thế là đủ. Tôi luôn mua đồ cho chồng con, còn anh chưa bao giờ chủ động cho tiền vợ con sắm sửa dịp Tết.
Ngoài chuyện tiền bạc, anh là người chồng tốt, không tật xấu, biết phụ giúp việc nhà. Nhưng anh chi 10 thì muốn vợ cũng phải chi 7-8 phần. Lâu dần tôi không còn cảm giác thân thuộc với chồng nữa. Gần đây, anh giục tôi sinh thêm con. Tôi thực sự không cảm thấy hạnh phúc và thoải mái với cuộc sống như hiện tại, liệu có nên sinh thêm con không?
Tôi 35 tuổi, có vợ và hai con. Tôi đi làm xa nhà nhiều năm. Cuộc sống vợ chồng dần chỉ còn là những cuộc gọi vội vàng, chuyện tiền bạc, con cái và áp lực cơm áo. Khi vợ mang thai bé thứ hai, tôi quen một người phụ nữ ở nơi làm việc. Ban đầu chỉ là vài lần nói chuyện, hỏi han nhau sau giờ làm. Tôi đã nói dối cô ấy rằng mình ly hôn vợ, hiện sống một mình. Có lẽ vì muốn được quan tâm, muốn trốn khỏi cảm giác mệt mỏi, tôi bước vào mối quan hệ đó nhanh hơn mình nghĩ.
Chúng tôi qua lại một thời gian. Khi mọi chuyện vỡ lở, vợ phát hiện, ôm bụng bầu khóc và đòi đưa con về ngoại. Vợ chồng tôi cãi nhau to, sau đó tôi bỏ tới chỗ làm sống cùng nhân tình, mặc kệ vợ. Nhưng sống chung rồi tôi mới nhận ra mọi thứ không như mình tưởng tượng. Cô bồ hay ghen tuông, kiểm soát, liên tục tra hỏi quá khứ của tôi. Dần dần tôi còn phát hiện cô ta nhận chu cấp từ một người đàn ông khác. Những cuộc cãi vã xảy ra ngày một nhiều. Tôi bắt đầu thấy mối quan hệ này không có tương lai.
Còn vợ tôi khi ấy vừa sinh con. Tôi về quê thăm vợ vài ngày. Hai bên gia đình khuyên can, vun vào. Tôi quyết định quay về với gia đình, chấm dứt liên lạc với nhân tình. Tôi xin lỗi vợ, xin vợ tha thứ, thề thốt trước mặt hai bên gia đình. Nhưng chỉ bình yên được một thời gian. Cô bồ biết chuyện tôi có vợ, liên tục gọi điện, nhắn tin, đe dọa gửi toàn bộ tin nhắn, hình ảnh cho vợ tôi. Cô ta tìm về tận quê, đứng gần nhà tôi đòi gặp. Có lúc cô ta nói đang mang thai với tôi, có lúc dọa sẽ đưa mọi chuyện lên mạng xã hội để "mọi người biết bộ mặt thật của tôi".
Tôi sống trong trạng thái thấp thỏm mỗi ngày. Điện thoại rung là tim tôi thắt lại. Vợ đã tha thứ cho tôi một lần, nếu cô ấy biết chuyện, liệu có còn tha thứ cho tôi nữa không? Nhỡ đâu cô bồ thật sự mang thai con của tôi thì phải tính sao? Tôi biết bản thân không ra gì nhưng giờ tôi chỉ muốn giữ gia đình thôi, mong mọi người cho tôi xin lời khuyên.