“Tôi rất đồng ý và đồng cảm với bạn tác giả cùng với những bạn đàn ông trong cùng hoàn cảnh này trong đó có tôi.
Tôi vốn học và tập võ suốt năm năm đại học. Ra trường, đi làm và chìm trong công việc, giao tiếp xã hội, gia đình con cái đến không còn thời gian và sức lực đâu mà tập thể dục.
Ngày năm mươi tuổi sau khi mua cái nhà thứ ba, một cái gia đình đang ở, hai cái cho thuê với dự tính cho hai con kho chúng lập gia đình và một số tiền đủ dưỡng già.
Tôi nhìn lại mình và ngậm ngùi không nhận ra mình nữa với tất cả thay đổi ngoại hình như bạn tác giả mô tả. Dù sao cái gì cũng phải trả giá, thôi thì bắt đầu lại vậy, muộn vẫn còn hơn không
Tôi bớt công việc lại, làm cầm chừng, dành thời gian vận động và tập luyện lại. Mỗi ngày bắt đầu bằng tập thể dục ba mươi phút. Ngày bắt đầu tôi chống đẩy được đúng… hai cái, mỗi chân đá được đúng năm cái và mỗi tay đấm được hai cái là thở dốc và hết ba mươi phút.
Hơn năm năm rồi, bây giờ tôi đã giảm được chục ký, đầu ngày hít đất hai trăm cái, chưa phải ăn hay uống bất kỳ loại thuốc hay thực phẩm chức năng nào. Có thể lái xe và trăm km trong vài ngày để đưa vợ con đi du lịch. Đang có tham vọng tự lái xe đi khắp đất nước mình.
Các bạn đàn ông ơi, công việc, kiếm tiền để nuôi sống bản thân và gia đình là phải làm nhưng chắc chắn phải giữ gìn sức khỏe để yêu lấy bản thân mình, yêu vợ con và yêu cuộc sống này nữa. Làm để sống chứ không làm để chết”.
Độc giả nickname Hổ Giấy chia sẻ như trên, kể về việc “không nhận ra bản thân” ở độ tuổi 50, sau nhiều năm tháng làm việc kiếm tiền lo cho gia đình. Kể từ lúc đó, độc giả này đã thay đổi để cải thiện sức khỏe và ngoại hình.
Bình luận này được viết sau bài ‘Tóc rụng, bụng bia’ hủy diệt nhan sắc nhiều đàn ông Việt.
Trong bài viết trước, tác giả chia sẻ rằng không nhận ra bản thân, vì ngoại hình thay đổi sau 20 năm lập gia đình: ”
Ở độ tuổi U50, thời gian trôi qua, tất nhiên là tôi trông già hơn xưa, nhưng mái đầu hói do tóc lởm chởm vài cọng “trông phát chán”. Chiều cao không biết có lùn đi hay không nhưng trực quan nhìn vào thì thấy bề ngang to ra – bụng bia.
Thời gian thật tàn nhẫn vì làm vạn vật đổi thay. Con người, tất nhiên phải già đi rồi, nhưng đằng đẵng năm tháng trôi qua, ngoại hình thay đổi là điều khách quan phải chấp nhận. Nhưng điều gì thế này? Tướng tá phát phì, bụng to sau những ngày tháng ăn nhậu, lười tập thể dục, tôi còn biết phải biện hộ gì nữa?”, độc giả này viết.
Sau bài viết, nhiều độc giả VnExpress chia sẻ hành trình giữ gìn sức khỏe, vóc dáng sau khi bước vào tuổi trung niên. Độc giả Duy Tuấn nói:
“Tôi năm nay 52 tuổi, cũng chuẩn bị kỷ niệm 20 năm ngày cưới. Vợ chồng tôi hợp nhau ở sở thích chăm tập thể dục nên cân nặng cả hai người vẫn không tăng chút nào so với 20 năm trước.
Về ăn uống thì cả hai đều ăn rất ít thịt, nhiều rau củ quả, đặc biệt là tôi luôn nói “không” với rượu, bia, thuốc lá. Dù ở tuổi này nhưng cả hai vợ chồng tôi đều chạy bộ mỗi ngày (từ 7 – 10 km).
Năm ngoái vợ tôi còn giành huy chương vàng chạy việt dã của đơn vị (cả hai vợ chồng tôi đều đang phục vụ trong quân đội) Bản thân tôi vẫn giữ phom như thanh niên (bụng 6 múi) và gần như chưa có sợi tóc bạc nào. Hôm khám sức khỏe định kỳ, bác sĩ nói vui ‘tuổi sinh học của anh chỉ mới 30 thôi’.
Độc giả Luc Binh Trang:
“Tôi mỗi ngày ngày uống 1-2 lon bia (chủ yếu để ăn ngon và giảm mệt, stress sau giờ làm). Đi nhậu hay tiệc tùng thì tối đa 3-4 lon, hầu như không ai ép được và không được xỉn. Nhờ uống ít nên ngày nào cũng có tí thể dục, cuối tuần thì tập nặng hơn.
Thuốc lá thì đã bỏ từ năm 30t và hiện tại ghét mùi thuốc lá nên hạn chế nhậu, cà phê với người hút thuốc tại bàn.
Vì vậy, tướng mạo vẫn chuẩn, quần áo có thể vào shop mua mặc ngay, không cần sửa.
Nói chung, đến trung niên thì cần quan tân sức khỏe, thể dục là bài thuốc phổ biến và hiệu quả nhất, cuối cùng không nên uống quá nhiều bia rượu, có nhiều cách để lấy lòng đồng nghiệp và đối tác, không nhất thiết phải ‘họ uống bao nhiêu, mình uống như thế’..
*Bạn giữ gìn vóc dáng, sức khỏe khi bước vào tuổi trung niên ra sao?
Quà vặt Việt rất ngon nhưng nhiều trẻ em thích gà rán, khoai tây chiên? theo tôi, đây là lỗi của người lớn.
Từ nhỏ khi học mẫu giáo, tôi đã từ chối cho con ăn món gà rán luôn luôn có mặt trong tất cả những bữa tiệc ở trường. Lúc đó, con tôi vẫn không thích món này.
Những năm đầu tiểu học, vài phụ huynh trong lớp thường chứng tỏ ta đây là mạnh thường quân nên thường xuyên gửi vào bánh ngọt, kẹo, khi tôi phản đối do những món này không tốt cho trẻ em nhưng giáo viên lại đồng ý.
Trong khi năm nào tôi cũng gửi sách truyện đóng góp vào tủ sách của lớp để các em học sinh giờ giải lao đọc giải trí thì từ giáo viên đến phụ huynh trong lớp chẳng ai quan tâm dù các bé rất thích.
Thực tế các học sinh trong lớp đa số đều cao lớp, mập mạp, có chế độ dinh dưỡng đầy đủ đâu có thiếu thốn mà cứ liên tục nạp thêm bánh ngọt, kẹo ngọt và gà rán
Cũng như tác giả Hoàng, tôi cũng gặp rắc rối với gia đình họ hàng vì chính những lần tôi đưa con về chơi, mặc dù biết vợ chồng tôi không cho con ăn gà rán, họ thường xuyên tập cho con tôi ăn bởi vậy chúng tôi đành chọn giải pháp hạn chế đưa con về chơi.
Năm học lớp 4 này, môn khoa học có các bài về dinh dưỡng, trong sách giáo khoa đưa ra ví dụ hình ảnh món gà rán, khoai tây chiên sẽ đưa đến bệnh thừa cân béo phì.
Và bài ôn thi giáo viên gửi cũng có nội dung là thói quen ăn gà rán, khoai tây chiên, uống nước ngọt là chưa lành mạnh, những thực phẩm nhiều dầu mỡ, đường và năng lượng cao có nguy cơ thừa cân, béo phì, ảnh hưởng xấu đến sức khỏe.
Học sinh phải học thuộc lòng lý thuyết này để làm bài thi, tuy nhiên, chính giáo viên dạy môn này lại khen ngợi những phụ huynh đem gà rán, khoai tây chiên vào đãi lớp học bất chấp ngược lại với điều học sinh được biết.
Như vậy, những người giáo viên ở khắp các trường mầm non lớn nhỏ, các trường tiểu học họ cũng kém ý thức khi khuyến khích phụ huynh cho con ăn thức ăn nhanh
Một món ăn khác cũng có mặt khắp các đường phố, các khu vui chơi lớn nhỏ, các lễ hội là cá viên chiên trong khi món này cần hạn chế. Những món ăn của Việt Nam vừa ngon vừa lành mạnh vì kết hợp nhiều thành phần dinh dưỡng đa dạng, nhiều rau thì không phổ biến như cá viên chiên.
"Tôi sinh ra trong một gia đình làm nông, bố mẹ không có điều kiện. Không phải họ không muốn cho con cái một nền tảng tốt hơn, mà đơn giản là không có gì để cho. Vì vậy, từ rất sớm, tôi đã quen với việc phải tự lo cho bản thân và sau này còn phải lo ngược lại cho gia đình. Có lẽ chính những trải nghiệm đó khiến tôi có góc nhìn khác với nhiều người về chuyện cha mẹ có nên để lại tài sản cho con hay không?
Tôi từng nghe nhiều người cho rằng con cái phải tự lập hoàn toàn, cha mẹ không nên chu cấp quá nhiều vì dễ khiến con ỷ lại. Nhưng nếu nhìn từ những gì mình đã trải qua, tôi lại tin điều ngược lại: một bệ đỡ đúng lúc có thể thay đổi cả cuộc đời của một người.
Tôi đi lên từ hai bàn tay trắng. Những năm đầu ra đời, tôi vừa lo kiếm sống, vừa gánh trách nhiệm với gia đình. Mỗi ngày đều xoay quanh chuyện cơm áo, tiền nhà, chi phí sinh hoạt. Và chính áp lực phải "cày cuốc" liên tục để tồn tại khiến tôi bỏ lỡ rất nhiều cơ hội.
Có những khóa học tôi muốn tham gia để nâng cao năng lực nhưng không đủ tiền. Có những dự án tôi nhìn thấy tiềm năng nhưng không dám thử vì cần vốn đầu tư ban đầu. Có những thời điểm tôi biết nếu mình dành thêm thời gian học hỏi hoặc mở rộng mối quan hệ thì tương lai có thể khác đi rất nhiều, nhưng thực tế là tôi phải ưu tiên kiếm tiền cho ngày mai trước đã.
Điều khiến tôi nuối tiếc nhất là cảm giác bất lực khi nhìn cơ hội tốt hơn trôi qua chỉ vì mình không có một điểm tựa tài chính tối thiểu. Nếu ngày đó tôi có một "bệ đỡ", dù không cần quá lớn, cuộc sống có lẽ đã khác theo hướng tích cực hơn rất nhiều. Một khoản tiền để yên tâm học thêm vài năm, một căn nhà để không phải lo tiền thuê trọ, hay đơn giản là một khoản dự phòng giúp mình dám thử sức với cơ hội mới.
>> Vợ trách tôi vô tâm vì 55 tuổi nghỉ hưu sớm khi chưa mua nhà cho con
Chính vì hiểu cảm giác đó nên dù con tôi còn rất nhỏ, tôi đã bắt đầu tính toán cho tương lai của chúng. Tôi không muốn con lớn lên trong tâm thế chỉ biết chăm chăm kiếm tiền để tồn tại. Tôi muốn nếu có năng lực và cơ hội tốt xuất hiện, chúng đủ điều kiện để nắm lấy thay vì bỏ lỡ vì áp lực cơm áo như tôi từng trải qua.
Điều đó không có nghĩa tôi muốn nuông chiều hay để con sống dựa dẫm. Tôi vẫn muốn con hiểu giá trị của lao động, biết tự lập và có trách nhiệm với cuộc sống của mình. Nhưng tôi không nghĩ việc bắt con phải tự bươn chải từ con số 0 mới là cách dạy tốt. Theo tôi, cha mẹ cố gắng tích lũy để con có nền tảng tốt hơn không phải là làm hại con, mà là giúp con có thêm lựa chọn trong cuộc đời.
Nhiều người lo rằng để lại tài sản cho con thì tuổi già của cha mẹ sẽ bất an. Tôi đồng ý rằng không ai nói trước được tương lai. Nhưng nếu một người có trong tay vài tỷ đồng tiết kiệm mà vẫn không thể sống ổn lúc về già, thì hàng triệu người khác với số tiền ít hơn rất nhiều chắc còn khó khăn hơn nữa.
Tôi nghĩ điều quan trọng không phải là có để lại tài sản cho con hay không, mà là cách chuẩn bị tài chính đủ để vừa bảo đảm tuổi già cho mình, vừa tạo được nền tảng cho con cái nếu có thể. Bởi suy cho cùng, đời cha mẹ nào cũng mong con mình có cuộc sống tốt hơn mình từng có".
Đó là quan điểm của độc giả Lobbyman sau bài viết "Tôi quyết giữ 10 tỷ và nhà 5 tầng để dưỡng già, không chia thừa kế sớm" của tác giả Quan Nhan. Trong nhiều gia đình Việt, chuyện "cha mẹ có nên để lại tài sản cho con?" luôn gây nhiều tranh luận. Có người cho rằng con cái phải tự lập hoàn toàn mới trưởng thành, cha mẹ càng "trải đường" càng dễ khiến con ỷ lại. Nhưng cũng có ý kiến cho rằng một nền tảng tài chính ổn định không làm con yếu đi, mà giúp chúng có thêm cơ hội phát triển trong cuộc sống.
Gần đến "tháng cô hồn", tôi lại nhớ đến câu chuyện của một nam chủ nhà ở TP HCM từng liên hệ tôi vào cuối tháng 7/2022, để nhờ tư vấn chọn ngày tốt khởi động lại công trình. Nhà anh có bốn tầng, diện tích 110 m2 mỗi sàn. Nhà thầu cần hơn 5 tháng để hoàn thiện mọi thứ. Anh chốt bản vẽ, hợp đồng xây dựng với nhà thầu vào tháng 6 âm lịch. Để kịp tiến độ thi công, mong muốn vào nhà mới trước Tết, anh giấu gia đình, tự quyết ngày động thổ vào đầu tháng 7 âm lịch.
Vài ngày sau đó, khi biết chuyện, gia đình trách móc anh thậm tệ. Tất cả đều mắng anh không hiểu biết rằng "có thờ có thiêng có kiêng có lành". Anh mất ngủ cả tháng. Công trình cũng phải ngưng, dự kiến đến đầu tháng 8 âm lịch mới dám cho khởi động lại. Anh đem lo lắng hỏi tôi: "Vậy có phạm phải phong thủy không? Sau này ở có sao không?".
Là một kiến trúc sư, tôi nhận rất nhiều câu hỏi tương tự, như trường hợp của anh trong quá trình làm nghề. Phần lớn gia chủ đều băn khoăn về các điều kiêng kỵ trong "tháng cô hồn", đơn cử như: Có nên động thổ hay đổ bê tông móng thời điểm này? Việc cất nóc hoặc nhập trạch chuyển về nhà mới có phạm phong thủy? Hay có nên ký kết hợp đồng xây dựng trong tháng này hay không?
Quan niệm dân gian về "tháng cô hồn" cho rằng ngày 2/7-14/7 âm lịch, Diêm Vương mở cửa Quỷ Môn Quan, cho quỷ đói được trở về trần gian. Cuộc sống đời thường của chúng ta dễ bị quỷ đói quấy phá. Do đó, những việc quan trọng trong đời, đặc biệt là xây nhà, nên tránh làm vào thời gian này. Dưới lăng kính Phật giáo, tháng này hoàn toàn không xấu, mà ngược lại rất tốt đẹp. Tháng này bắt nguồn từ hai kinh điển Phật giáo ghi chép lại: lễ xá tội vong nhân và lễ Vu Lan.
Còn đối với phong thủy, tất cả các trường phái chính thống đều cho rằng không có tháng cố định nào là xấu cả. Tháng xấu hay tốt tùy thuộc vào hướng nhà, tọa nhà, năm xây dựng và tuổi người đứng cúng. Chưa kể, trong bất kỳ tháng nào xấu, cũng có thể lựa được ngày tốt và giờ tốt để làm những việc trọng đại. Phong thủy trong tốt có xấu, trong xấu có tốt, không có gì là tuyệt đối, chỉ có sự cân bằng là đẹp nhất.
Tập tục này tuy chủ yếu mang ý nghĩa văn hóa dân gian và giá trị tinh thần, chưa có cơ sở để khẳng định là quy luật của phong thủy hay tâm linh, nhưng sự an tâm vẫn luôn là yếu tố rất quan trọng. Nếu những lý giải trên vẫn chưa đủ giúp bạn vững lòng, việc lùi kế hoạch xây dựng thêm một tháng cũng là một lựa chọn đáng cân nhắc. Đôi khi, sự bình yên trong tâm trí của bản thân và sự đồng thuận của gia đình còn quý hơn việc khởi công sớm vài tuần.
>> Chủ biệt thự quận 1 đòi tôi sửa phong thủy để 'xả xui'
Tuy nhiên, đối với đời sống hiện đại, mọi thứ vận hành rất nhanh và thực tế, thì những điều kiêng kỵ không có cơ sở khoa học, sẽ dần bị đào thải. Khi bạn đủ hiểu biết, đủ can đảm thoát ra các quan niệm truyền thống, thì việc bạn chọn tháng 7 âm lịch này để xây nhà, đổ móng, cất nóc, về nhà mới, ký hợp đồng... chắc chắn sẽ nhận lợi ích không nhỏ:
Thứ nhất, tăng thêm thời gian khởi công, tăng thêm sự đồng hành, chỉn chu cho công trình. Ngôi nhà xây kỹ tất nhiên sẽ đẹp, tốt hơn ngôi nhà xây vội.
Thứ hai, trường hợp công trình đang thi công, thì việc thi công liên tục, không bị gián đoạn, dĩ nhiên sẽ tốt hơn về mặt kỹ thuật. Việc sắp xếp, duy trì công việc cho nhân công, hay các tổ đội được trôi chảy, tránh chi phí phát sinh chờ đợi, lãng phí nhân sự.
Thứ ba, chất lượng bê tông bảo dưỡng tốt hơn vì tháng này thường có mưa. Bê tông được cấp ẩm tự nhiên, giảm thiểu nguy cơ nứt sàn do mất nước quá nhanh như mùa khô hanh. Tất nhiên, nhà thầu cần có biện pháp che chắn khi trời mưa quá lớn lúc đang đổ, nhưng việc bảo dưỡng sau đó sẽ cực kỳ lý tưởng.
Thứ tư, thời gian thi công càng ngắn, càng tránh được rủi ro biến động giá cả vật tư, đặc biệt vào giai đoạn cuối năm.
Thứ năm, ngôi nhà càng sớm hoàn thành thì nhu cầu ổn định nơi ở cũng được đáp ứng, giúp tiết kiệm thêm chi phí thuê trọ (nếu có), hoặc không phải bỏ trống giá trị sử dụng của bất động sản.
Thứ sáu, một số nhà thầu ít việc trong tháng này, còn giảm giá xây dựng để kích cầu.
Cuối cùng, điểm rất thú vị nhưng cũng thực tế là đa số mọi người đều kiêng kỵ xây dựng trong tháng 7 cô hồn, thì khi bạn làm sẽ không sợ thiếu vật tư, thiếu nhân công. Bạn có nhiều cơ hội lựa được đội thầu tốt. Kỹ sư, giám sát cũng dành thời gian chăm chút công trình hơn.
Tôi cho rằng, nếu bạn đang trong quá trình thiết kế, xin phép, hay tìm kiếm nhà thầu, hiện vẫn chưa thể khởi công, nhưng đã dự trù trước thời điểm bắt đầu xây nhà khoảng tháng 7 âm lịch, thì bạn hãy xem ngày giờ tốt động thổ vào tháng 6 âm lịch. Như vậy, vừa tránh được quan niệm xây nhà tháng cô hồn, vừa có thể khởi động công trình ngay khi nào mình sắp xếp được.