“Tôi rất đồng ý và đồng cảm với bạn tác giả cùng với những bạn đàn ông trong cùng hoàn cảnh này trong đó có tôi.
Tôi vốn học và tập võ suốt năm năm đại học. Ra trường, đi làm và chìm trong công việc, giao tiếp xã hội, gia đình con cái đến không còn thời gian và sức lực đâu mà tập thể dục.
Ngày năm mươi tuổi sau khi mua cái nhà thứ ba, một cái gia đình đang ở, hai cái cho thuê với dự tính cho hai con kho chúng lập gia đình và một số tiền đủ dưỡng già.
Tôi nhìn lại mình và ngậm ngùi không nhận ra mình nữa với tất cả thay đổi ngoại hình như bạn tác giả mô tả. Dù sao cái gì cũng phải trả giá, thôi thì bắt đầu lại vậy, muộn vẫn còn hơn không
Tôi bớt công việc lại, làm cầm chừng, dành thời gian vận động và tập luyện lại. Mỗi ngày bắt đầu bằng tập thể dục ba mươi phút. Ngày bắt đầu tôi chống đẩy được đúng… hai cái, mỗi chân đá được đúng năm cái và mỗi tay đấm được hai cái là thở dốc và hết ba mươi phút.
Hơn năm năm rồi, bây giờ tôi đã giảm được chục ký, đầu ngày hít đất hai trăm cái, chưa phải ăn hay uống bất kỳ loại thuốc hay thực phẩm chức năng nào. Có thể lái xe và trăm km trong vài ngày để đưa vợ con đi du lịch. Đang có tham vọng tự lái xe đi khắp đất nước mình.
Các bạn đàn ông ơi, công việc, kiếm tiền để nuôi sống bản thân và gia đình là phải làm nhưng chắc chắn phải giữ gìn sức khỏe để yêu lấy bản thân mình, yêu vợ con và yêu cuộc sống này nữa. Làm để sống chứ không làm để chết”.
Độc giả nickname Hổ Giấy chia sẻ như trên, kể về việc “không nhận ra bản thân” ở độ tuổi 50, sau nhiều năm tháng làm việc kiếm tiền lo cho gia đình. Kể từ lúc đó, độc giả này đã thay đổi để cải thiện sức khỏe và ngoại hình.
Bình luận này được viết sau bài ‘Tóc rụng, bụng bia’ hủy diệt nhan sắc nhiều đàn ông Việt.
Trong bài viết trước, tác giả chia sẻ rằng không nhận ra bản thân, vì ngoại hình thay đổi sau 20 năm lập gia đình: ”
Ở độ tuổi U50, thời gian trôi qua, tất nhiên là tôi trông già hơn xưa, nhưng mái đầu hói do tóc lởm chởm vài cọng “trông phát chán”. Chiều cao không biết có lùn đi hay không nhưng trực quan nhìn vào thì thấy bề ngang to ra – bụng bia.
Thời gian thật tàn nhẫn vì làm vạn vật đổi thay. Con người, tất nhiên phải già đi rồi, nhưng đằng đẵng năm tháng trôi qua, ngoại hình thay đổi là điều khách quan phải chấp nhận. Nhưng điều gì thế này? Tướng tá phát phì, bụng to sau những ngày tháng ăn nhậu, lười tập thể dục, tôi còn biết phải biện hộ gì nữa?”, độc giả này viết.
Sau bài viết, nhiều độc giả VnExpress chia sẻ hành trình giữ gìn sức khỏe, vóc dáng sau khi bước vào tuổi trung niên. Độc giả Duy Tuấn nói:
“Tôi năm nay 52 tuổi, cũng chuẩn bị kỷ niệm 20 năm ngày cưới. Vợ chồng tôi hợp nhau ở sở thích chăm tập thể dục nên cân nặng cả hai người vẫn không tăng chút nào so với 20 năm trước.
Về ăn uống thì cả hai đều ăn rất ít thịt, nhiều rau củ quả, đặc biệt là tôi luôn nói “không” với rượu, bia, thuốc lá. Dù ở tuổi này nhưng cả hai vợ chồng tôi đều chạy bộ mỗi ngày (từ 7 – 10 km).
Năm ngoái vợ tôi còn giành huy chương vàng chạy việt dã của đơn vị (cả hai vợ chồng tôi đều đang phục vụ trong quân đội) Bản thân tôi vẫn giữ phom như thanh niên (bụng 6 múi) và gần như chưa có sợi tóc bạc nào. Hôm khám sức khỏe định kỳ, bác sĩ nói vui ‘tuổi sinh học của anh chỉ mới 30 thôi’.
Độc giả Luc Binh Trang:
“Tôi mỗi ngày ngày uống 1-2 lon bia (chủ yếu để ăn ngon và giảm mệt, stress sau giờ làm). Đi nhậu hay tiệc tùng thì tối đa 3-4 lon, hầu như không ai ép được và không được xỉn. Nhờ uống ít nên ngày nào cũng có tí thể dục, cuối tuần thì tập nặng hơn.
Thuốc lá thì đã bỏ từ năm 30t và hiện tại ghét mùi thuốc lá nên hạn chế nhậu, cà phê với người hút thuốc tại bàn.
Vì vậy, tướng mạo vẫn chuẩn, quần áo có thể vào shop mua mặc ngay, không cần sửa.
Nói chung, đến trung niên thì cần quan tân sức khỏe, thể dục là bài thuốc phổ biến và hiệu quả nhất, cuối cùng không nên uống quá nhiều bia rượu, có nhiều cách để lấy lòng đồng nghiệp và đối tác, không nhất thiết phải ‘họ uống bao nhiêu, mình uống như thế’..
*Bạn giữ gìn vóc dáng, sức khỏe khi bước vào tuổi trung niên ra sao?
Bộ Nông nghiệp và Môi trường vừa có đề xuất cấp sổ đỏ cho đất mua giấy viết tay giai đoạn từ sau ngày 1/7/2014 đến 1/8/2024 - thời điểm Luật Đất đai 2024 có hiệu lực - để gỡ vướng pháp lý, bảo vệ quyền lợi người dân. Thực tế, hơn chục năm qua vẫn tồn tại lượng lớn giao dịch chuyển nhượng đất đai gặp vướng mắc pháp lý. Theo đó, các trường hợp mua bán nhà bằng giấy viết tay không được cấp quyền sử dụng đất (sổ đỏ). Người sở hữu đất bị hạn chế giao dịch, thế chấp và tiềm ẩn phát sinh tranh chấp.
Đề xuất này nhanh chóng nhận được sự quan tâm của người dân. Phần lớn ý kiến bày tỏ sự đồng tình, cho rằng đây là một giải pháp cần thiết để tháo gỡ khó khăn cho người mua đất bằng giấy viết tay. Tuy nhiên, bên cạnh đó, không ít người thắc mắc các trường hợp mua đất có giấy viết tay từ trước thời điểm 1/7/2014 sẽ được xử lý thế nào?
Độc giả Vanlong.tran hỏi: "Tôi mua 1.000 m2 đất tại Trảng Bom, Đồng Nai từ năm 2005 bằng giấy viết tay. Từ đó đến nay, tôi chưa làm được giấy tờ do ông chủ đất đứng tên sổ đỏ cũ đã mất, ba cô con gái lấy chồng nước ngoài nên không ký ủy quyền được cho mẹ bán đất. Gần đây, mấy người con gái ở nước ngoài về mới ký ủy quyền sang tên cho mẹ đứng tên. Bà chủ đất gọi tôi về làm thủ tục sang tên nhưng vẫn không thực hiện được, vậy tôi phải làm sao?".
>> Nỗi lo đánh thuế nhà cho thuê, người thuê nhà gánh hết
Cùng chung thắc mắc, bạn đọc Thuthuyact kể về trường hợp của mình: "Tôi cùng nhiều người khác mua đất bằng giấy tay từ năm 2011. Đất được UBND Quận thu hồi để cấp lại cho người mua. Nhưng đến nay, chúng tôi vẫn chưa được cấp. Hơn 15 năm trời, tôi phải sống trong cảnh nợ nần, vất vả mưu sinh. Đất thì có nhưng không ở, không bán, không thế chấp được. Rất mong cơ quan chức năng tháo gỡ để người dân bớt khổ".
Có chung tình cảnh không được cấp sổ đỏ cho đất mua bằng giấy viết tay, độc giả Thangbm.tfac chia sẻ: "Gia đình tôi mua đất bằng giấy viết tay từ tháng 2/2004 ở ngay Phú Lương, Hà Đông. Vậy mà tới nay là hơn 22 năm, gia đình tôi vẫn chưa được cấp sổ đỏ. Thậm chí, cả một dãy phố xung quanh, người dân sinh sống ổn định mấy chục năm rồi nhưng vẫn không được cấp sổ. Những trường hợp như vậy có cách giải quyết nào không?".
Gia đình tôi đang ở trong giai đoạn mà nhiều người gọi là "ổn định": thu nhập hơn 100 triệu đồng mỗi tháng, công việc tương đối vững, con cái bắt đầu lớn. Sau thời gian dài ở thuê, chúng tôi từng nghĩ đến việc mua một căn chung cư, vừa để ở lâu dài, vừa coi như tài sản để dành cho con sau này.
Tôi có sẵn khoảng 2 tỷ đồng tích lũy. Nếu nhìn qua, đó không phải là con số nhỏ. Nhưng khi bắt đầu tìm hiểu thị trường nhà ở, tôi mới thấy khoảng cách giữa khả năng tài chính của mình và giá nhà tại Hà Nội hiện tại lớn đến mức nào? Những căn hộ hai phòng ngủ ở khu vực tôi quan tâm đều từ 6 tỷ đồng trở lên. Nghĩa là để mua, gia đình tôi phải vay thêm ít nhất 3-4 tỷ đồng.
Bài toán tài chính ngay lập tức trở thành áp lực với chúng tôi. Mức lãi suất hiện nay, sau thời gian ưu đãi, có thể lên tới 13-15% mỗi năm. Tôi thử tính sơ, tiền lãi hàng tháng đã là một khoản rất lớn, chưa kể tiền gốc. Dù thu nhập gia đình ở mức khá, việc gánh một khoản vay kéo dài hàng chục năm khiến tôi không khỏi lo lắng. Chỉ cần một biến động nhỏ về công việc hay sức khỏe, mọi kế hoạch có thể bị đảo lộn.
Tốc độ tăng giá nhà đang vượt quá xa khả năng chi trả của người lao động. Chỉ trong khoảng hai năm, giá chung cư ở nhiều nơi đã tăng 200%. Trong khi đó, thu nhập của đa số người đi làm, kể cả như gia đình tôi, chỉ tăng rất chậm, vài phần trăm mỗi năm. Khoảng cách giữa giá nhà và thu nhập ngày càng bị kéo giãn, khiến giấc mơ an cư trở nên xa vời hơn với nhiều người.
Mặt khác, nhìn về khía cạnh giá trị bất động sản, khi giá nhà đã tăng quá cao so với mặt bằng thu nhập như vậy, ai sẽ là người tiếp tục mua để đẩy giá lên nữa? Nếu phần lớn người có nhu cầu ở thực đều không đủ khả năng chi trả, thị trường liệu có thể duy trì đà tăng mãi?
Ở góc độ người mua để ở, tôi thấy mình đang đứng trước một lựa chọn khó. Vay thì áp lực quá lớn, rủi ro dài hạn cao. Không vay thì số tiền tích lũy lại ngày càng "đuối" so với giá nhà. Đây không còn là câu chuyện riêng của gia đình tôi, mà là tình cảnh chung của nhiều người trẻ hiện nay.
Sau nhiều lần cân nhắc, vợ chồng tôi quyết định tạm hoãn kế hoạch mua nhà. Chúng tôi sẽ tiếp tục tích lũy và chờ đợi thêm, thay vì vội vàng bước vào một quyết định có thể ảnh hưởng đến tài chính gia đình trong nhiều năm tới. Với tôi, trong bối cảnh giá nhà đã vượt quá xa thu nhập như hiện nay, sự thận trọng không phải là cách để tự bảo vệ mình.
Theo tôi, vấn đề chia tiền khi đi chơi với nhóm bạn, đồng nghiệp phức tạp hơn nhiều người nghĩ. Đây là một ví dụ đang gây tranh luận mạnh mẽ trên mạng xã hội mấy hôm nay: Một nhóm bạn 4 người đi ăn và chơi chung, tổng chi phí hơn 3 triệu đồng và chia đều cho 4 người.
Vấn đề gây tranh cãi là một người trong nhóm dẫn theo người yêu, nhưng khi tính tiền vẫn chia đều cho 4.
Nếu nhìn ở góc độ con số, mỗi người thêm vài trăm nghìn không phải là vấn đề quá lớn. Nhưng trong các mối quan hệ, đặc biệt là bạn bè, cảm giác "phải tính tiền thay phần của người khác" lại là một vấn đề để lại nhiều lấn cấn.
Người ta có thể thoải mái chi tiền cho một bữa ăn, một cuộc vui mà họ tham gia. Nhưng ít ai cảm thấy dễ chịu khi phải trả thay cho một người mà họ không chủ động mời. Ở đây, vấn đề không nằm ở việc có nên chia đều hay không, mà ai là người có trách nhiệm cho phần phát sinh đó?
Khi bạn chủ động dẫn thêm một người vào một cuộc hẹn vốn dĩ chỉ có 4 người - hoặc số lượng người đã chốt trước, bạn đã làm thay đổi nhiều "biến" của một bài toán.
Tôi vẫn thường nhất quán với quan điểm: Ai mời thêm người, người đó chịu phần phát sinh.
Bạn bè dù hiếm ai bắt buộc bạn phải khao toàn bộ chi phí cho người yêu nhưng ít nhất, bạn nên là người chủ động đứng ra thanh toán luôn, thay vì mặc định chia đều.
Bạn có thể vô tư, nhưng đừng để sự vô tư đó khiến người khác phải khó xử. Trong những tình huống như vậy, sự im lặng của người còn lại không đồng nghĩa với việc họ đồng ý, mà có thể chỉ là họ không muốn làm mất lòng và để lại sự khó chịu âm ỉ. Nhưng những chuyện nhỏ như vậy, tích tụ nhiều lần, rất dễ làm rạn nứt mối quan hệ.
Tôi tự đúc kết lại những kinh nghiệm "chia bill" như sau:
1. Mời thêm người (bạn bè, người yêu...) thì phải thanh toán luôn phần của người được mời.
2. Không sợ chia ít nhiều mà chỉ sợ không công bằng.
3. Nếu đi du lịch chung, hãy chịu khó note lại chi phí và chia cho công bằng (ai tham gia những gì thì thanh toán đúng như vậy, không cào bằng.
4. Nếu có phát sinh, phải thỏa thuận trước, đừng để đến lúc tính mới nói.