Các hạng mục năm nay ghi nhận sự góp mặt của hàng loạt series và phim điện ảnh ăn khách, phản ánh bức tranh sôi động của ngành công nghiệp anime toàn cầu.
Ở hạng mục Phim của năm, hai cái tên nổi bật nhất là Thanh gươm diệt quỷ: Vô hạn thành và Chainsaw Man – The Movie: Reze Arc. Trong đó, Thanh gươm diệt quỷ tiếp tục chứng minh sức hút toàn cầu khi đạt hơn 737 triệu USD doanh thu, còn Chainsaw Man cũng thu về khoảng 163 triệu USD.
Các đối thủ còn lại gồm 100 Meters, Mononoke the Movie: Chapter II – The Ashes of Rage, Scarlet và The Rose of Versailles, tạo nên cuộc cạnh tranh đa dạng về phong cách và đề tài.
Hạng mục Anime của năm quy tụ nhiều cái tên nổi bật như Dan Dan Dan mùa 2, Gachiakuta, My Hero Academia, Takopi’s Original Sin, The Apothecary Diaries mùa 2 và The Summer Hikaru Died.
Theo ông Rahul Purini – chủ tịch Crunchyroll – Anime Awards là “sự kiện toàn cầu nơi người hâm mộ thể hiện tình yêu với các nhà sáng tạo”. Danh sách đề cử năm nay phản ánh những tác phẩm được yêu thích nhất trong 12 tháng qua.
Bên cạnh hai hạng mục chủ chốt, Anime Awards 2026 còn ghi nhận sự đa dạng ở nhiều giải thưởng như anime nguyên bản, series tiếp diễn, series mới, hành động, hài, chính kịch, isekai hay lãng mạn. Những cái tên quen thuộc như One Piece, SPY x FAMILY, Solo Leveling, Kaiju No. 8 hay Re:ZERO tiếp tục góp mặt, cho thấy sức hút bền bỉ của các thương hiệu lớn.
Ở các hạng mục kỹ thuật, những bộ anime như Dan Da Dan, Gachiakuta, My Hero Academia hay The Apothecary Diaries chiếm ưu thế ở các giải về hoạt hình, thiết kế nhân vật, chỉ đạo nghệ thuật và đạo diễn.
Lễ trao giải năm nay tiếp tục được tổ chức tại Tokyo vào ngày 23-5, với sự trở lại của hai người dẫn chương trình quen thuộc là diễn viên lồng tiếng Sally Amaki và MC Jon Kabira.
Sự kiện không chỉ là nơi tôn vinh anime mà còn cho thấy sức lan tỏa ngày càng mạnh mẽ của ngành công nghiệp này trên toàn cầu, từ phòng vé đến nền tảng trực tuyến.

Người ta vẫn bảo đàn bà quá lứa lỡ thì thường sống thiệt thòi hơn người khác. Khi bạn bè cùng trang lứa đã con đàn cháu đống, tôi vẫn ngày ngày đi làm công nhân ở mỏ đá rồi tối về căn nhà vắng vẻ. Có những đêm nằm nghe tiếng côn trùng ngoài vườn, tôi nghĩ có lẽ đời mình sẽ chẳng bao giờ biết đến niềm vui làm mẹ.
Năm 36 tuổi, tôi quen một anh lái xe chuyên chở đá cho mỏ. Chúng tôi gặp nhau vài lần rồi nảy sinh tình cảm. Đó là thứ tình cảm đến nhanh và cũng chóng tàn như cơn mưa mùa hạ. Sau một đêm gần gũi, cuộc đời tôi rẽ sang một hướng khác mà chính tôi cũng không ngờ tới.
Vài tháng sau, tôi biết mình mang thai. Khi nghe tin ấy, anh ta tìm cách né tránh rồi biến mất khỏi cuộc đời hai mẹ con tôi. Con trai tôi sinh ra trong sự thiếu thốn đủ đường. Nhiều lần đi học về, thấy bạn bè được cha đón, nó chỉ im lặng nhìn theo rồi quay sang nắm lấy tay mẹ. Những lúc ấy tôi thương con đến quặn lòng.
Thằng bé lớn lên không nhanh nhẹn như người ta mong đợi. Nó học chậm, phản ứng cũng chậm hơn các bạn cùng lớp. Điều khiến tôi bất ngờ là con lại rất yêu lịch sử. Trong khi lũ trẻ khác mê bóng đá hay trò chơi điện tử, nó lại thích đọc sách về các triều đại, các cuộc kháng chiến và những nhân vật đã sống từ hàng trăm năm trước.
Tôi từng hỏi con học lịch sử rồi sau này làm gì để sống? Nó nhìn tôi rất lâu rồi nói rằng không biết, nhưng nó thật sự thích.
Rồi một ngày, điều mà tôi chưa từng dám mơ cũng đến. Con trai tôi cầm giấy báo trúng tuyển đại học đứng trước mặt mẹ. Ngôi trường cách nhà hơn 300 cây số. Hôm ấy tôi khóc rất nhiều. Bao nhiêu năm vất vả bỗng hóa thành niềm hạnh phúc mà tôi không sao diễn tả nổi.
Ngày đưa con nhập học, tôi nhìn theo chiếc xe khách khuất dần mà lòng vừa vui vừa buồn. Vui vì con đã bước vào một cánh cửa mới. Buồn vì căn nhà chỉ còn lại một mình tôi.
Những năm đại học là quãng thời gian khó khăn nhất đối với hai mẹ con. Chi phí sinh hoạt ở thành phố không hề rẻ. Mỗi lần con gọi điện bảo cần mua sách hay đóng học phí, tôi lại tính toán đủ cách để xoay sở.
Đến năm cuối, con gọi điện bảo ngành lịch sử muốn có cơ hội tốt hơn thì nên học tiếp thạc sĩ. Tôi ngồi im rất lâu. Một phần vì lo lắng tiền bạc, phần khác vì sợ mình không đủ sức lo cho con nữa. Nhưng cuối cùng tôi vẫn gật đầu vì không muốn dập tắt ước mơ của con.
May mắn thay, mọi cố gắng đều được đền đáp. Con tốt nghiệp rồi tìm được việc làm ngay tại thành phố ấy. Môi trường sống, bạn bè và công việc giữ chân nó ở lại. Thế là khoảng cách 300 cây số giữa hai mẹ con vẫn không hề thay đổi.
Tôi về hưu khi mái tóc đã bạc đi quá nửa. Những ngày ở quê trôi qua chậm chạp. Thi thoảng con gọi điện hỏi thăm, thi thoảng tôi bắt xe vào thăm con vài ngày rồi lại trở về. Cuộc sống bình lặng như dòng nước chảy qua năm tháng.
Rồi con trai tôi lấy vợ. Con dâu là một cô gái tỉnh lẻ hiền lành, chịu khó. Nhìn hai đứa yêu thương nhau, tôi thấy nhẹ lòng. Điều khiến tôi vui hơn cả là chẳng bao lâu sau, tôi được bế trên tay đứa cháu nội đầu tiên.
Thằng bé bụ bẫm và rất hay cười. Tôi khăn gói vào thành phố chăm cháu suốt mấy tháng. Căn phòng trọ của vợ chồng con nhỏ đến mức tôi phải ngủ ngoài phòng khách. Mỗi sáng thức dậy nhìn cảnh cả gia đình chen chúc trong không gian chật hẹp, tôi vừa thương vừa xót.
Tôi từng động viên con dâu về quê nghỉ sinh một thời gian cho thoải mái. Nhưng con bé chỉ cười rồi bảo đã quen cuộc sống trong này, không muốn chuyển đi đâu nữa. Tôi cũng hiểu, người trẻ bây giờ có những lựa chọn khác với thế hệ của tôi ngày trước.
Một đêm nọ, khi đang ru cháu ngủ, tôi vô tình nghe thấy tiếng con dâu nói chuyện với chồng. Nó bảo hay động viên mẹ bán căn nhà ngoài quê rồi vào đây mua nhà ở cùng vợ chồng mình. Nó nói vợ chồng trẻ rất khó tích góp đủ tiền mua nhà trong thành phố.
Tôi nằm lặng người. Điều khiến tôi buồn không phải vì con dâu tính toán. Thực ra những điều nó nói hoàn toàn có lý. Ai mà chẳng muốn có một căn nhà tử tế để nuôi con cái. Chỉ là căn nhà ngoài quê ấy lại là cả cuộc đời tôi.
Đó là nơi tôi sinh ra, lớn lên rồi nuôi con khôn lớn. Nếu bán đi, có lẽ tôi sẽ giúp được con trai, nhưng chính tôi cũng chẳng biết mình sẽ sống phần đời còn lại ở đâu nếu một ngày tôi không hòa hợp với gia đình con trai mình.
Điều khiến tôi xúc động là con trai chưa từng nhắc với tôi một lời nào. Có lẽ nó hiểu mẹ. Có lẽ nó biết tôi sẽ đau lòng nên đành giữ im lặng. Chính sự im lặng ấy lại khiến tôi thương con hơn bao giờ hết.
Nhiều đêm ôm cháu nội ngủ, tôi lặng lẽ khóc. Tôi muốn con trai có một mái nhà ổn định để không phải sống mãi trong cảnh thuê trọ. Tôi muốn cháu nội lớn lên trong điều kiện tốt hơn. Nhưng tôi cũng không muốn bán đi căn nhà đã gắn bó với cả tuổi trẻ và tuổi già của mình.
Giờ đây tôi thật sự đứng giữa hai lựa chọn. Một bên là tương lai của con trai và cháu nội. Một bên là mái nhà cùng những ký ức mà tôi đã dành cả đời để gìn giữ. Tôi không biết lựa chọn nào mới là đúng, cũng không biết mình có đang quá ích kỷ hay không?
Nếu các anh chị là tôi, các anh chị sẽ làm gì? Sẽ bán căn nhà để giúp con trai sớm có nơi an cư, hay giữ lại mái nhà của tổ tiên để sống những năm tháng tuổi già trong sự bình yên quen thuộc?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Tôi năm nay 37 tuổi, có chồng và 2 con trai, công việc ổn định, kinh tế gia đình bình thường. Cuộc sống hiện tại của tôi công bằng mà nói, nhìn lên chẳng bằng ai, nhìn xuống chẳng ai bằng mình.
Chồng là mối tình thứ 2 của tôi, sau mối tình thời sinh viên với Tùng. Nếu hỏi, giữa người cũ và chồng hiện tại, tôi yêu người nào nhiều hơn? Thú thật, cũng không khó trả lời. Mối tình đầu nào chẳng nhiều kỷ niệm. Mối tình nào dang dở mà chẳng đẹp.
Chỉ có điều, tình yêu tuổi trẻ tuy nồng nhiệt, si mê nhưng tôi chưa bao giờ hối tiếc vì đã chia tay. Bởi giữa tôi và Tùng chỉ có tình cảm tuổi mộng mơ, còn suy nghĩ, quan điểm sống và định hướng tương lai hoàn toàn khác biệt.
Chồng tôi không ngọt ngào, lãng mạn như người cũ. Anh hiền lành, chân thành và thực tế. Anh không hay nói lời yêu mà thể hiện nó bằng hành động. Tình yêu anh dành cho vợ là những bữa cơm tươm tất những hôm vợ tăng ca về muộn, là những đêm trông nom con ốm sốt cho vợ tranh thủ ngủ, là chu toàn với bố mẹ hai bên. Và tôi chưa bao giờ cảm thấy mình cần gì nhiều hơn một người chồng như vậy.
Vài tháng trước, lớp đại học của tôi bắt đầu rục rịch lên kế hoạch tổ chức hội khóa kỷ niệm 15 năm ra trường.
Trong danh sách đăng ký ban đầu, tôi không tham gia. Bởi như tôi nói ở trên, chồng tôi là người thực tế. Anh không thích lãng phí thời gian và tiền bạc cho những chuyện vô bổ. Với chồng tôi, họp lớp là một việc như vậy.
Anh luôn nói, họp lớp chẳng có ý nghĩa gì nhiều. Bạn bè gặp nhau, người thành đạt thì khoe tiền, khoe chức, người kém hơn thì tự ti, tự thất vọng về bản thân. Nếu bạn bè nghĩ về nhau thật sự thì nên có người đứng ra kết nối, giúp những hoàn cảnh trong lớp khó khăn hơn mình chứ không phải góp tiền để nhậu nhẹt, chụp ảnh đăng lên mạng xã hội.
Anh ấy còn nói: “Nhiều người họp lớp rồi gặp lại tình cũ, vui đâu chẳng thấy, vớ vẩn lại tan cửa nát nhà, trên mạng đầy ra đấy. Vậy nên, anh cấm em ham vui kiểu đấy”.
Tôi không kì thị chuyện họp lớp, cũng chẳng khẳng định quan điểm của chồng tôi đúng hay sai. Lúc đầu, tôi không đăng ký đi là vì không mấy hứng thú. Hơn nữa, công việc hiện tại của tôi quá bận, chồng tôi cũng vậy. Tính tôi lại cẩn thận, chu toàn. Tôi thật sự không nỡ đi chơi dù chỉ vài ngày để mặc 3 bố con ở nhà tự xoay xở với nhau.
Nhưng rồi, những trao đổi trong nhóm lớp ngày một rôm rả. Bao nhiêu kỷ niệm nhắc lại, bao nhiêu bạn bè gọi tên. Ai cũng nói, đời người có được mấy lần 15 năm mà gặp nhau. Tính gì xa xôi, có vài bạn trong lớp đã qua đời vì tai nạn và bạo bệnh rồi. Nếu không đi họp lớp, có khi cả đời chẳng có dịp gặp lại nhau. Những lời này khiến tôi lung lay, dao động.
Và thế là, tôi đã quyết định giấu chồng đăng ký tham gia họp lớp. Tôi lừa anh ấy đi công tác. Thỉnh thoảng, tôi vẫn có những chuyến công tác ngắn ngày như vậy. Và chồng tôi dù bận cũng sẽ gắng thu xếp để vợ hoàn thành nhiệm vụ của cơ quan.
Hai ngày họp lớp, được về lại ngôi trường mình từng gắn bó 4 năm, được gặp lại bạn bè từng cùng mình buồn vui một thuở. Quá khứ, hiện tại, vui buồn trở về đan xen vô cùng xúc động.
Tôi cũng gặp lại Tùng, cậu bạn học với mối tình xưa đầy kỷ niệm. Tùng nay trông chín chắn, chững chạc hơn rất nhiều. Đáng buồn là cậu ấy đã ly hôn do vợ chồng bất đồng quan điểm sống.
Gặp lại, tôi và Tùng hầu như không trò chuyện gì. Tôi còn có cảm giác cậu ấy cố tình tránh tôi. Chuyện riêng tư của Tùng chủ yếu do bạn bè kể lại. Cậu ấy cũng chỉ tham gia một buổi, chụp vài tấm hình kỷ niệm tập thể rồi nói có việc gia đình, chia tay cả lớp.
Tan cuộc vui, tôi hăm hở trở về. Chuyện họp lớp tôi coi như bí mật nhỏ của riêng mình, chồng con không biết. Nhưng muốn người khác không biết, trừ khi mình không làm.
Sáng hôm ấy, tôi về tới nhà. Hai con vẫn đang ngủ, còn chồng tôi ngồi ở ghế sofa. Nếu là mọi khi, anh sẽ hồ hởi ra tận cửa đón, đẩy hộ vali vào nhà giúp vợ. Nhưng hôm nay, anh vẫn ngồi đó với vẻ mặt khác thường.
Tôi vừa dứt lời chào, anh đã hỏi: “Em đi công tác vui không?”. Tôi vờ thản nhiên: “Đi công tác thì mệt chứ có gì mà vui?”. Vừa trả lời xong, tôi sững lại. Đó không phải là cách chồng tôi vẫn hỏi.
Anh không để tôi phải suy nghĩ nhiều mà nói thẳng vào vấn đề đúng như tính của anh: “Trốn chồng đi họp lớp và vẫn nhất quyết giấu tới cùng phải không?”. Nói rồi, anh chìa điện thoại ra trước mặt tôi, giọng gằn như cố kìm tức giận: “Người đứng cạnh là tình cũ của em?”.
Không rõ nét mặt tôi lúc đó như thế nào, chắc trông thảm hại lắm. Tôi quên mất, anh có kết bạn trên facebook với vài người bạn học của tôi. Và những bức hình chụp họp lớp đều được họ đăng lên đấy.
Điều đáng nói là, trong những bức ảnh, Tùng đều đứng ngay sau tôi. Và anh đã đọc hết bình luận của bạn học đủ để biết người đó là người yêu cũ thời đại học của vợ mình.
Tôi cố giải thích, rằng vì biết anh sẽ không đồng ý cho đi nên mới giấu. Và chuyện Tùng đứng sát sau lưng tôi chỉ là vô tình. Nhưng nói gì bây giờ cũng vô nghĩa. Bởi với chồng tôi, mọi chuyện phải lén lút làm đều là vì nó xấu xa, mờ ám. Và chuyện vợ lừa dối chồng là chuyện khó chấp nhận.
Thậm chí, anh còn nặng lời nói tôi lừa chồng dối con làm những việc đáng xấu hổ. Những lời lẽ của anh thực sự khiến tôi tổn thương đến mức không còn muốn cố giải thích nữa.
Sự kiện họp lớp đã kết thúc 2 tuần rồi, nhưng giông bão trong nhà tôi vẫn còn tiếp diễn. Hai tuần rồi, chồng tôi không trò chuyện, không hỏi han, coi tôi như người vô hình trong nhà. Anh thậm chí còn không thèm ăn cơm tôi nấu.
Sau lần trút giận đó, anh không nói gì thêm, chỉ một thái độ như vậy. Mỗi lần tôi mở lời, anh đều lập tức rời đi chỗ khác. Tối qua, tôi hỏi anh ấy: “Giờ em phải làm thế nào anh mới hết giận?”. Anh ấy không nói mà nhắn tin qua zalo: “Anh không thể tha thứ khi mà em chưa nhận sai”.
Tôi thừa nhận mình sai khi giấu chồng chuyện đi họp lớp. Nhưng chồng tôi lại khăng khăng quy kết tôi lén lút đi họp lớp với mục đích gặp lại tình cũ và muốn tôi thú nhận. Tôi không thể thừa nhận chuyện mình không làm, nhất là với chuyện tày trời như vậy.
Nỗi oan này, tôi biết rửa bằng cách nào đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Bạn trai không chủ động “vượt rào” dù tôi đã 2 lần bật đèn xanh

Tôi năm nay 29 tuổi, là chủ một cửa hàng bán quần áo trẻ em có thu nhập khá tốt. Với ngoại hình xinh xắn, tự chủ về kinh tế, tôi có không ít đàn ông theo đuổi.
Tuy nhiên, vì lớn lên trong gia đình bố mẹ không hạnh phúc, bố ham rượu chè, gia trưởng và khó tính nên tôi khá cẩn thận trong việc chọn bạn đời. Tôi đã yêu vài người, đậm sâu cũng có, thoáng qua cũng có. Nhưng với họ, tôi không tự tin khi xác định chuyện hôn nhân.
Thật ra, tôi không đặt tiêu chuẩn gì nhiều với người mình sẽ lấy làm chồng. Anh ấy không cần giàu có, cũng không cần đẹp trai, chỉ cần hiền lành, sống tử tế và có trách nhiệm. Nhưng những người từng đến với tôi, họ lại không có những điều tôi muốn.
Tôi từng xác định, nếu không gặp được người khiến mình tự tin để gắn bó thì sống độc thân cả đời cũng được. Và rồi Hoàng xuất hiện, anh có đủ tiêu chuẩn của người đàn ông tôi muốn lấy làm chồng.
Hoàng hơn tôi 4 tuổi, là giáo viên dạy môn lịch sử. Chúng tôi quen nhau nhờ người quen giới thiệu. Ngay từ buổi gặp đầu tiên trò chuyện cùng anh, tôi đã thấy có cảm tình. Anh điềm đạm, chân thành, ít nói nhưng nói lời nào cũng sâu sắc.
Ở tuổi này, cả tôi và anh đều không còn mơ mộng nhiều. Chúng tôi xác định rõ, tìm hiểu là để đi tới hôn nhân. Chính vì vậy, tình cảm cũng phát triển chậm rãi, không vồ vập, nồng nhiệt như khi còn trẻ.
Sau 3 tháng gặp gỡ hẹn hò, anh ngỏ lời yêu. Tôi cũng đủ thời gian để nhìn rõ lòng mình nên đồng ý. Tính đến nay, chúng tôi đã chính thức yêu nhau được 7 tháng 18 ngày. Cả hai đã dẫn nhau về nhà chơi, giới thiệu với gia đình, bạn bè thân thiết. Ai gặp cũng khen anh hiền lành, lịch thiệp và bảo tôi "chậm mà chắc".
Thế nhưng, có một điều, nói ra thì khá xấu hổ nhưng nó thực sự khiến tôi lăn tăn suy nghĩ. Đó là, dù đã yêu nhau hơn nửa năm, đã xác định sẽ tiến tới hôn nhân nhưng mối quan hệ của chúng tôi vẫn trong sáng như thể đôi tình nhân tuổi mới lớn.
Tất cả tình yêu của chúng tôi chỉ dừng lại ở những cái ôm, những nụ hôn nhẹ nhàng, tuyệt nhiên không hề có hành động nào táo bạo hơn.
Lúc mới yêu, tôi nghĩ vì anh làm việc trong môi trường sư phạm nên cư xử lịch sự, chừng mực ngay cả với người yêu. Nhưng rồi, sau vài lần, khi cả hai đều có cơ hội để tiến xa hơn, anh vẫn không hề có động thái chủ động.
Một lần là anh chở tôi đi đám cưới một người em họ của tôi ở tỉnh bên. Trên đường về, trời tối dần và bất ngờ đổ mưa lớn. Vì anh đeo kính cận nên trời mưa lớn rất khó lái xe máy. Tôi bảo để tôi lái thì anh sợ không an toàn.
Tôi bảo anh, dù sao mai cũng là cuối tuần anh không phải đi dạy. Hay là chúng tôi vào nhà nghỉ ngủ tạm một đêm, sáng mai về cũng được. Thế nhưng, anh lại tấp xe trú mưa ven đường, rút điện thoại gọi taxi cho tôi về trước. Anh nói: “Anh chờ một chút, nếu mưa không ngớt thì anh thuê phòng ngủ. Em về trước đi nhé. Em đi qua đêm không về, bố mẹ em sẽ đánh giá anh”. Anh nói như thể tôi là một cô gái mới lớn vậy.
Một lần khác, trên đường đi dạy về, anh ghé cửa hàng của tôi vào buổi trưa. Tôi gọi cơm về cả hai cùng ăn cho vui. Lúc ngồi trong vòng tay anh, tôi đùa: “Thời đại giờ, đàn ông cưới vợ đều thích có cả trâu lẫn nghé. Hay là mình cũng vậy đi?”. Anh không nhìn tôi mà trả lời: “Lỡ làng mới phải vậy thôi chứ hay ho gì chuyện ăn cơm trước kẻng”. Thái độ của anh khi trả lời vô cùng nghiêm túc.
Tôi vốn nghĩ, đàn ông hay phụ nữ khi yêu thật lòng đều có nhu cầu gần gũi cả về tinh thần và thể xác. Không phải tôi ham hố hay hư hỏng gì, nhưng đó cũng là một cách thể hiện tình yêu.
Vậy mà anh ấy, dù nói yêu tôi, dù đã vài lần nhắc tới chuyện tương lai nhưng tuyệt nhiên chưa hề có ý định vượt giới hạn. Anh nghiêm túc đến mức khiến tôi phải đặt dấu hỏi: Một người đàn ông khá điển trai, hiền lành, lịch sự như anh, 33 tuổi chưa lấy vợ, lý do thật sự là gì?
Chẳng phải đàn ông khi yêu, ai cũng tìm cách để có người mình yêu một cách trọn vẹn nhất hay sao? Một người đàn ông đã ngoài 30 tuổi, xác định yêu để kết hôn tại sao lại ngần ngại chuyện thân mật trong khi tôi không hề tỏ ra khó khăn hay tránh né?
Tôi đem chuyện của mình kể với cô bạn thân đã lập gia đình. Cô ấy bảo tôi: “Thôi thôi, chạy nhanh còn kịp. Đàn ông trưởng thành mà gần phụ nữ cứ như không thế thì chắc chắn có vấn đề rồi. Cậu có biết, đa số các cặp đôi ngoại tình hay ly hôn với lý do không hợp là vì gì không? Chuyện chăn gối thật sự quan trọng trong hôn nhân đấy”.
Tôi biết điều đó chứ. Vì tôi biết nên mới có chút lo lắng, nghĩ suy. Anh ấy cái gì cũng tốt, chỉ có vấn đề này khiến tôi phân vân mà thôi. Phụ nữ khăng khăng “giữ gìn” thì còn dễ hiểu, chứ đàn ông mà cũng vậy thì nên hiểu sao cho đúng?
Thái độ của anh như vậy là do anh thật sự quá đứng đắn, nghiêm túc hay là "có vấn đề"? Dù sao, tôi cũng là phụ nữ, tôi đã “bật đèn xanh” đến mức đó rồi mà anh ấy vẫn thế thì... Xin hãy cho tôi lời khuyên!
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

