Anh Hong Pham và vợ, chị Kim, sống ở bang California, là những người đam mê ẩm thực. Khi yêu thích món ăn nào, họ sẽ tìm mọi cách nghiên cứu để chế biến bằng được tại nhà, từ bánh cuốn, dồi cho đến bánh kem sầu riêng.
Nửa năm qua, “ám ảnh” lớn nhất của người đàn ông gốc Việt này là các món thịt quay kiểu Trung Hoa như xá xíu, thịt ba chỉ và đặc biệt là vịt quay. Anh bắt đầu chia sẻ hành trình thử nghiệm của mình lên tài khoản Instagram @thatpekingduckguy. Các bức ảnh, video trên trang là cảnh anh lấy những con vịt màu nâu đỏ ra khỏi lò, chặt thành miếng và phục vụ theo kiểu truyền thống lẫn hiện đại (như taco, ramen).
Ban đầu, anh Hong làm vịt quay bằng lò nướng gia đình. Dù hương vị khá tốt, anh vẫn nhận thấy thành phẩm chưa đạt độ hoàn hảo. “Tôi học rất nhiều từ YouTube và nhận ra trong các video ở châu Á, họ đều dùng kiểu lò hình chum. Tôi nghĩ mình phải tìm bằng được loại này vì đó là cách tối ưu nhất để da vịt giòn đều”, anh nói.
Hai năm trước, anh chi 1.000 USD đặt mua một chiếc lò quay vịt bằng than từ Alibaba. Chiếc lò được đặt ở sân sau nhà tại Los Angeles, ban đầu chỉ dùng để quay gà và thịt lợn. Anh thừa nhận bản thân từng không dám thử sức với vịt vì đây là món ăn “đáng sợ” đối với người nấu nghiệp dư.
“Vịt rất nhiều mỡ, người nấu phải xử lý để phần mỡ tan chảy đúng cách. Quy trình chuẩn bị đòi hỏi nhiều kỹ thuật phức tạp như chần sơ, bóc tách da, bơm phồng da, không hề dễ dàng như gà hay lợn”, anh Hong cho biết.
Để giải quyết khó khăn, anh nhắn tin qua mạng xã hội để xin lời khuyên từ Mei Lin – quán quân mùa 12 chương trình ẩm thực nổi tiếng Top Chef tại Mỹ. Nhờ sự khích lệ và hướng dẫn từ nữ đầu bếp chuyên nghiệp, anh bắt đầu thử nghiệm với vịt quay Quảng Đông, sau đó là vịt quay Bắc Kinh.
Để hoàn thành một con vịt quay Bắc Kinh chuẩn vị, cựu bác sĩ phải chần vịt với nước sôi, rưới hỗn hợp giấm, mật ong, nước và mạch nha để tạo màu. Tiếp theo, anh dùng bơm khí chuyên dụng để tách phần da ra khỏi thịt, nêm nếm với ngũ vị hương, tiêu trắng rồi treo ủ trong tủ lạnh từ 7 đến 10 ngày nhằm làm khô da hoàn toàn. Quá trình quay trong lò than mất khoảng 1,5 giờ.
Bên cạnh vịt Bắc Kinh, anh Hong Pham còn thử món “vịt tỳ bà” – kỹ thuật lọc xương, ướp gia vị rồi căng vịt lên khung kim loại phẳng có hình dáng giống cây đàn tỳ bà. Tại Mỹ, anh thường gọi vui đây là “guitar ducks” (vịt guitar). Loại vịt này có ưu điểm da giòn, thịt mềm mọng, thấm vị sâu và chỉ mất 45 phút để quay chín.
“Ở Mỹ, nhiều người chưa biết đến món vịt tỳ bà và tôi đang cố gắng phổ cập nó. Khâu lọc xương rất tốn công nhưng bù lại thực khách sẽ có trải nghiệm ăn uống tuyệt vời. Món này kết hợp được những gì ngon nhất của vịt Bắc Kinh và Quảng Đông”, anh nói.
Mô hình kinh doanh tại gia của anh không lãng phí bất kỳ bộ phận nào của con vịt. Xương được ninh làm nước dùng mì ramen, thịt vịt được thái lát làm nhân bánh taco, tortilla hoặc bánh xèo Việt Nam.
Hiện anh bán các combo bữa ăn với giá 110 USD (khoảng 2,7 triệu đồng), gồm một con vịt quay nguyên con, rau ăn kèm, bánh cuốn, mì vịt và nước súp, đủ cho một gia đình bốn người ăn. Anh cho biết có những thực khách lái xe hơn một tiếng đồng hồ đến nhà anh để nhận món ăn khi còn nóng hổi.
Hong Pham đã làm việc trong ngành chẩn đoán hình ảnh 20 năm. Giờ đây, món vịt quay ngày càng nổi tiếng, anh tính chuyển hướng sang xây dựng doanh nghiệp ăn uống.
Thời gian qua, anh đã nhận phục vụ các bữa tiệc gia đình như lễ tốt nghiệp, sinh nhật, kỷ niệm tại Los Angeles. Điểm nhấn trong các bữa tiệc của anh là màn chủ bữa tiệc kéo con vịt quay nóng hổi ra khỏi lò ngay trước mặt thực khách.
“Sau đó họ luôn nói với tôi rằng đó là trải nghiệm vui vẻ. Những buổi quay vịt kiểu này thật sự thú vị. Thành thật mà nói, đó không còn là công việc nữa”, anh nói.
Thông tin từ Văn phòng UBND tỉnh Cà Mau ngày 30-4, theo quy hoạch, toàn bộ Vườn quốc gia U Minh Hạ có diện tích hơn 8.500ha. Trong đó, khu vực định hướng phát triển du lịch sinh thái đến năm 2030 là 1.318ha, tập trung tại xã Đá Bạc và Khánh An. Riêng diện tích lập quy hoạch phân khu hơn 199ha.
Quy hoạch đặt mục tiêu khai thác du lịch gắn với bảo tồn hệ sinh thái rừng tràm và đa dạng sinh học; đồng thời giữ gìn cảnh quan, bảo vệ môi trường, đảm bảo hài hòa giữa khai thác và gìn giữ tài nguyên tự nhiên.
Về cấu trúc không gian, khu du lịch được chia thành nhiều phân khu chức năng, gồm khu du lịch sinh thái gần 93ha, khu nghỉ dưỡng hơn 54ha, khu tái hiện làng rừng, làng nghề truyền thống và các không gian chuyên đề như vườn dược liệu, công viên rừng chim, khu tham quan động vật.
Mô hình lưu trú được thiết kế theo hai hướng: lưu trú bản địa gắn với trải nghiệm đời sống người dân vùng rừng và lưu trú cao cấp phục vụ nhu cầu nghỉ dưỡng. Các công trình được khống chế chiều cao tối đa 12m, ưu tiên vật liệu thân thiện môi trường, hạn chế tác động đến sinh cảnh tự nhiên.
Theo mục tiêu đến năm 2030, khu vực dự kiến thu hút ít nhất 309.200 lượt khách, trong đó khách quốc tế chiếm tối thiểu 8%. Lượng khách khoảng 800 - 1.000 lượt/ngày, với khoảng 28% khách lưu trú qua đêm.
Hạ tầng được thiết kế theo hướng "xanh hóa", kết hợp đường bộ, đường thủy, đường đi bộ và xe điện nội khu.
Các tuyến giao thông nội bộ sử dụng cầu gỗ, đường nổi, hạn chế can thiệp nền đất tự nhiên; điện chiếu sáng ưu tiên năng lượng mặt trời; nước thải và rác thải được xử lý tập trung theo tiêu chuẩn môi trường.
Quy hoạch cũng đặt trọng tâm vào yếu tố cộng đồng, hướng đến tạo sinh kế cho người dân địa phương, đồng thời nâng cao ý thức bảo vệ rừng.
Cuối tháng 4, travel blogger Bùi Ngọc Công, biệt danh Rọt, thực hiện hành trình khám phá các địa danh quanh khu vực Hòa Bình (nay là Phú Thọ). Theo nam blogger, đây là thời điểm lý tưởng để tham quan hồ Mắt Ngọc, bản Lác (Mai Châu), bản Páng và xóm Mừng.
Các điểm đến này gần nhau, thuận tiện để kết hợp trong cùng chuyến đi. Ngoại trừ Mai Châu đã nổi tiếng, những tọa độ còn lại vẫn giữ vẻ hoang sơ, không đông đúc, phù hợp với người yêu thiên nhiên. Rọt cho biết bản Páng thuộc địa phận Thanh Hóa nhưng nằm giáp Hòa Bình cũ nên việc di chuyển khá dễ dàng.
Lúa đang vào mùa đẹp, du khách nên chọn đi trong tháng 5. Lúc này thời tiết mát mẻ, nắng chưa gắt, giúp việc di chuyển và khám phá thuận tiện.
CieL Dining ở Thảo Điền, TP HCM, một sao Michelin năm 2025, đứng ở vị trí thứ ba. Nhà hàng phục vụ tasting menu (thực đơn nếm thử) với khoảng 10 món. Không gian mang phong cách Bắc Âu, kết hợp sự tối giản Nhật Bản. Bếp mở chỉ phục vụ khoảng 15 thực khách mỗi buổi. Bếp trưởng Lê Việt Hồng từng được vinh danh "Đầu bếp trẻ xuất sắc 2025".
Ciel Dining được Tripadvisor đánh giá 5/5 sao, Trip và Google Reviews chấm 4,8/5, gợi ý thực khách nên thử. Trong các món ăn, bong bóng cá với trứng hấp (fish maw với egg custard) là món "đinh" của bếp trưởng. Đây là sự kết hợp Đông - Tây: nguyên liệu Á Đông được chế biến theo kỹ thuật Pháp cổ điển. Món ăn có mặt từ ngày đầu và chưa thay đổi, là biểu tượng của nhà hàng.
Năm nay thay vì tiếp tục tôn vinh kiểu nhà hàng fine dining truyền thống, các chuyên gia F&W ưu tiên những nhà hàng mang đậm bản sắc văn hóa. Danh sách tôn vinh những căn bếp nơi món ăn được tạo nên từ ký ức và sự giao thoa văn hóa, kết hợp tính mùa vụ và nguyên liệu địa phương.
Giải thưởng cũng đánh giá cao nhà hàng có thực đơn phá cách, nơi mỗi món ăn kể một câu chuyện hoặc phong cách gắn với vùng miền.
Ikoyi tại London (Anh) đứng đầu bảng xếp hạng. Đây là nhà hàng với các món ăn pha trộn ẩm thực Tây Phi, Đông Á và Anh. Phóng viên chuyên viết về ẩm thực Leonie Cooper của tạp chí Time Out (Anh) nhận xét, một bữa ăn tại Ikoyi là trải nghiệm "vượt ngoài thế giới thường nhật".
Maido tại Lima (Peru), nhà hàng theo phong cách ẩm thực Nikkei (Peru - Nhật) đứng ở vị trí thứ hai.
10 nhà hàng tốt nhất thế giới theo Food & Wine
1. Ikoyi (London, Anh)
2. Maido (Lima, Peru)
3. CieL Dining (TP HCM, Việt Nam)
4. Arami (La Paz, Bolivia)
5. Potong (Bangkok, Thái Lan)
6. Naar (Darwa, Ấn Độ)
7. Botánico (Mexico City, Mexico)
8. Roscioli Salumeria con Cucina (Rome, Italy)
9. Lunch Lady (Vancouver, Canada)
10. Saint Peter (Sydney, Australia)
Food & Wine (F&W) thuộc tạp chí People (Mỹ) là ấn phẩm chuyên về ẩm thực hàng đầu thế giới. Food & Wine tổ chức nhiều giải thưởng hàng năm, trong đó có Tastemakers Awards. Các nhà hàng thắng giải được chọn thông qua một quy trình đánh giá từ hơn 400 chuyên gia, đầu bếp đến các cây bút du lịch và ẩm thực. Sau khi có đề cử, Hội đồng Cố vấn Toàn cầu của F&W sẽ tiến hành xếp hạng.