Trên thế giới, nhiều trường hợp già trước tuổi từng khiến giới y học bối rối vì mức độ hiếm gặp và kỳ lạ. Điển hình, Hồ Quyên người phụ nữ Trung Quốc bỗng già nua như 80 khi mới 28 tuổi từng gây chấn động dư luận suốt nhiều năm. Từ một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, cô phải sống trong mặc cảm, tuyệt vọng suốt hơn một thập kỷ trước khi biết mình mắc căn bệnh cực hiếm mang tên hội chứng da chùng mắc phải.
Cô gái Hồ Quyên xinh đẹp ngày nào với cuộc sống hôn nhân viên mãn không thể ngờ rằng chỉ sau khi sinh con, cuộc đời cô lại rẽ sang hướng hoàn toàn khác. Gương mặt thanh xuân ngày nào dần biến mất, thay vào đó là vẻ ngoài già nua đến mức chính cô cũng không dám nhìn mình trong gương.
Hồ Quyên và chồng Chu Kế Siêu là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau ở Hà Nam (Trung Quốc). Sau nhiều năm yêu nhau, họ kết hôn và đón con trai đầu lòng khi cô vừa 28 tuổi. Những tưởng đó là giai đoạn hạnh phúc nhất của cuộc đời, theo Sohu.
Sau sinh, Hồ Quyên hồi phục khá nhanh. Vóc dáng gần như không thay đổi, đồng nghiệp còn khen cô “không giống mẹ bỉm”. Nhưng niềm vui ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Chỉ sau một thời gian ngắn, cô bắt đầu nhận ra làn da trên gương mặt ngày càng chảy xệ, xuất hiện nhiều nếp nhăn bất thường. Ban đầu, Hồ Quyên nghĩ đó chỉ là thay đổi nội tiết sau sinh nên cố gắng chăm sóc da, dùng mỹ phẩm và nghỉ ngơi điều độ. Thế nhưng tình trạng ngày một nghiêm trọng hơn.
Một buổi sáng khi đứng trước gương, cô chết lặng. Người phụ nữ phản chiếu trong đó có khuôn mặt già nua như gần 80 tuổi, làn da trùng xuống và các đường nét biến dạng hoàn toàn. Hồ Quyên bật khóc, hoảng loạn hỏi chồng liệu mình có thật sự đã “già đi chỉ sau một đêm”.
Lo lắng trước sự thay đổi bất thường ấy, hai vợ chồng lập tức đưa nhau đi khám khắp nơi. Từ xét nghiệm máu, kiểm tra nội tiết, sinh thiết mô đến hàng loạt chụp chiếu chuyên sâu, kết quả đều không phát hiện điều gì bất thường.
Không ai có thể gọi tên căn bệnh mà Hồ Quyên mắc phải. Các bác sĩ càng không đưa ra được hướng điều trị rõ ràng.
Trong suốt những năm sau đó, cô chỉ có thể bất lực nhìn khuôn mặt mình ngày một già nua hơn. Áp lực tâm lý cũng dần bủa vây cuộc sống của người phụ nữ trẻ.
Đồng nghiệp bắt đầu dè dặt khi tiếp xúc. Hàng xóm bàn tán sau lưng. Mỗi lần đưa con ra ngoài, nhiều người nhầm cô là bà nội của đứa trẻ. Ngay cả con trai nhỏ cũng dần nhận ra mẹ mình “khác với những người mẹ khác”.
Sự thay đổi ngoại hình khiến Hồ Quyên khép mình hoàn toàn. Cô không muốn ra ngoài, không chụp ảnh và thậm chí yêu cầu trong nhà không được đặt gương hay bất cứ vật gì có thể phản chiếu hình ảnh của mình.
Sống trong mặc cảm và tuyệt vọng suốt thời gian dài, Hồ Quyên từng nhiều lần rơi vào trầm cảm nặng. Người luôn ở bên động viên cô lúc ấy chính là chồng.
Chu Kế Siêu chưa từng rời bỏ vợ. Anh luôn nói rằng rồi ai cũng sẽ già đi, điều quan trọng nhất là họ vẫn còn là một gia đình.
Không muốn vợ tiếp tục sống trong đau khổ, anh quyết định nhờ truyền thông giúp đỡ. Câu chuyện về “người phụ nữ trẻ già đi chỉ sau một đêm” nhanh chóng gây chú ý trên khắp Trung Quốc.
Và rồi sau 11 năm mòn mỏi tìm kiếm, Hồ Quyên cuối cùng cũng được chẩn đoán mắc hội chứng da chùng mắc phải (Acquired Cutis Laxa) một căn bệnh cực hiếm khiến da mất độ đàn hồi nghiêm trọng. Theo ghi nhận y học, trên thế giới chỉ có chưa đến 10 trường hợp tương tự.
Căn bệnh này không gây tử vong nhưng gần như không thể chữa khỏi hoàn toàn. Người bệnh chỉ có thể cải thiện phần nào bằng phẫu thuật thẩm mỹ kết hợp trị liệu tâm lý.
Khi lần đầu tiên biết được tên căn bệnh của mình, Hồ Quyên đã bật khóc. Không phải vì tuyệt vọng, mà bởi cuối cùng cô cũng hiểu rằng bản thân không hề “kỳ lạ” hay vô cớ bị số phận tước mất tuổi xuân.
Điều đáng nói dù vợ có ngoại hình già hơn tuổi Chu Kế Siêu vẫn đồng hành cùng vợ trong hành trình điều trị và thích nghi với cuộc sống mới. Anh từng nói điều mong mỏi lớn nhất của mình chỉ đơn giản là:
“Sau này, khi cả hai đều già đi, em sẽ không còn đau đớn vì điều đó nữa.”
Câu chuyện của Hồ Quyên không chỉ khiến nhiều người ám ảnh bởi một căn bệnh hiếm gặp có thể “đánh cắp” tuổi xuân chỉ sau thời gian ngắn, mà còn gợi nhắc về những tổn thương tinh thần mà người bệnh phải âm thầm chịu đựng phía sau vẻ ngoài khác biệt. Giữa sự khắc nghiệt của số phận, điều giúp cô vượt qua những năm tháng tăm tối nhất không phải phép màu y học, mà là sự đồng hành, yêu thương và kiên nhẫn từ gia đình. Đôi khi, thứ đáng sợ nhất không phải sự già đi, mà là cảm giác bị cô lập khi không còn nhận ra chính mình.
Vị đắng của măng tươi đến từ hai nhóm hợp chất glycoside (taxiphyllin) và phenolic tập trung ở phần vỏ, kẽ mô và lớp thịt măng bao quanh lõi. Cả hai nhóm chất này đều tan trong nước muối loãng hoặc có tính acid nhẹ.
Chính vì vậy, nấu lâu không phải chìa khóa duy nhất để khử đắng. Điều quan trọng là tạo điều kiện cho các phân tử đắng thoát ra ngoài và trung hòa môi trường phù hợp.
Bộ ba tác động giúp măng tươi giảm đắng vẫn giòn ngon.
Thẩm thấu: Nước muối loãng đóng vai trò như một chiếc nam châm, kéo "chất đắng" từ măng ra ngoài nhanh hơn nhiều so với nước thường.
Môi trường acid nhẹ: Một chút chanh hoặc giấm sẽ làm nhiệm vụ bẻ gãy các liên kết phenolic, từ đó làm dịu đi cảm nhận vị chát trên đầu lưỡi.
Nhiệt độ vừa đủ: Chỉ cần chần măng ở mức nóng già đủ để các mô sợi mở đường cho hợp chất đắng thoát đi mà không làm măng bị mềm, mất đi độ giòn nếu luộc lâu.
Quy trình 10 phút khử đắng cho măng tươi
Chuẩn bị (3 phút): Măng sau khi thái miếng đem bóp nhẹ bằng nước muối loãng rồi ngâm khoảng 3 phút để thẩm thấu.
Luộc nhanh (3 phút): Luộc măng nhanh khoảng 3 phút, thêm 1-2 thìa giấm hoặc một chút nước cốt chanh.
Sốc lạnh (1 phút): Vớt măng ra xả ngay dưới vòi nước lạnh. Bước này không chỉ giúp măng giòn mà còn rửa trôi lớp nước đắng vừa được kéo ra.
Cân bằng vị (3 phút): Trước khi nấu, hãy ướp măng với chút muối hoặc nước mắm trong 5 phút. Vị mặn nhẹ sẽ giúp măng đậm đà trở lại, tạo nên sự cân bằng hoàn hảo sau quá trình khử đắng.
Nhiều kinh nghiệm dân gian xưa thực ra có cơ sở khoa học. Người nội trợ xưa thường ngâm măng với nước gạo vì loại nước này hơi có tính acid và chứa enzyme lên men tự nhiên, giúp giảm vị đắng. Một nhúm muối khi chần măng cũng dựa đúng nguyên lý thẩm thấu.
Một số vùng còn xào măng với dầu hoặc mỡ trước khi nấu canh. Việc này tạo lớp màng chất béo bao bọc phân tử đắng, giúp món ăn hài hòa hơn. Những mẹo truyền miệng này cho thấy người Việt hiểu nguyên lý "khử đắng bằng môi trường" từ rất lâu, dù không gọi tên bằng khoa học hiện đại.
Một thói quen đơn giản vào buổi sáng có thể mang lại nhiều lợi ích cho hệ tiêu hóa và gan: uống nước ép táo tươi. Loại nước ép quen thuộc này đang được nhiều chuyên gia dinh dưỡng đánh giá cao nhờ khả năng hỗ trợ làm sạch ruột và tăng cường hoạt động thải độc của gan một cách tự nhiên.
Táo là loại trái cây được yêu thích và vô cùng quen thuộc trên toàn thế giới. Không chỉ có hương vị thơm ngon, chúng còn chứa một loạt các chất dinh dưỡng, bao gồm carbohydrate, chất xơ, chất chống oxy hóa, vitamin và khoáng chất.
Táo là một món ăn nhẹ tuyệt vời khi đói và chúng là một trong những loại trái cây được tiêu thụ nhiều nhất trên toàn cầu. Điều đó chủ yếu là do mùa nào cũng có táo nhưng chúng cũng rất ngon và linh hoạt khi chế biến thành món ăn.
Hỗ trợ làm sạch ruột nhờ pectin tự nhiên
Táo chứa hàm lượng cao chất xơ hòa tan, đặc biệt là pectin. Đây là hoạt chất có khả năng "gom" các chất dư thừa trong đường ruột như độc tố, chất béo và kim loại nặng, sau đó đào thải ra ngoài cơ thể.
Uống nước ép táo vào buổi sáng khi dạ dày còn rỗng có thể kích thích nhu động ruột hoạt động hiệu quả hơn, từ đó giảm tình trạng táo bón và hỗ trợ làm sạch hệ tiêu hóa.
Một số nghiên cứu đăng trên Journal of Functional Foods cũng ghi nhận việc uống nước ép táo không đường trong thời gian ngắn giúp cải thiện nhu động ruột và giảm vi khuẩn gây viêm trong đường ruột.
Hỗ trợ gan thải độc và giảm áp lực hoạt động
Gan là cơ quan giữ vai trò lọc và xử lý độc tố trong cơ thể. Khi chịu áp lực từ rượu bia, đồ ăn nhiều dầu mỡ hoặc lối sống ít vận động, chức năng gan có thể bị ảnh hưởng.
Trong nước ép táo có chứa polyphenol chất chống oxy hóa giúp giảm stress oxy hóa tại tế bào gan. Theo National Institutes of Health, các hợp chất này còn hỗ trợ tăng hoạt động của enzyme giải độc, giúp gan xử lý chất độc hiệu quả hơn.
Một số nghiên cứu trên Journal of Agricultural and Food Chemistry cũng cho thấy việc sử dụng nước ép táo thường xuyên có thể giúp cải thiện chỉ số men gan ở người có dấu hiệu gan nhiễm mỡ nhẹ.
Kích thích tiêu hóa nhờ axit malic
Táo còn chứa axit malic hợp chất tự nhiên giúp kích thích sản xuất mật, hỗ trợ gan và túi mật hoạt động hiệu quả hơn. Khi lượng mật được tiết ra ổn định, quá trình tiêu hóa chất béo diễn ra thuận lợi và hạn chế tình trạng tích tụ độc tố.
Vì vậy, nhiều chuyên gia khuyến nghị nên uống nước ép táo trước bữa sáng khoảng 30 phút để giúp hệ tiêu hóa "khởi động" nhẹ nhàng.
Lưu ý khi sử dụng nước ép táo
Theo khuyến cáo từ Cleveland Clinic, nên ưu tiên nước ép táo tươi, không thêm đường và chỉ dùng khoảng 150-200 ml mỗi ngày.
Người bị tiểu đường hoặc rối loạn đường huyết nên pha loãng nước ép để giảm lượng đường tự nhiên. Đồng thời, việc kết hợp với chế độ ăn nhiều rau xanh và tập luyện thường xuyên sẽ giúp tối ưu hiệu quả hỗ trợ thải độc gan và cải thiện sức khỏe tổng thể.
Tử Cấm Thành ở thủ đô Bắc Kinh là quần thể kiến trúc cổ lớn nhất và được bảo tồn tốt nhất ở Trung Quốc. Lãnh cung rộng lớn bậc nhất này được xây dựng từ năm 1406 đến năm 1420.
Ngày nay, Tử Cấm Thành bao gồm Bảo tàng Cố cung, từng là hoàng cung và nơi cư trú mùa đông của các Hoàng đế Trung Hoa từ thời nhà Minh (bắt đầu từ Vĩnh Lạc Đế) tới cuối thời nhà Thanh, từ năm 1420 đến năm 1924.
Tử Cấm Thành là nhà của các hoàng đế cùng gia đình, vừa là trung tâm nghi lễ và chính trị của Trung Quốc trong suốt 500 năm.
Từ năm 1925, Tử Cấm Thành thuộc quyền quản lý của Bảo tàng Cố Cung, nơi có một bộ sưu tập phong phú các tác phẩm nghệ thuật, hiện vật, được tập hợp dựa trên các bộ sưu tập thời Minh, Thanh.
Với các cung điện, bộ sưu tập tranh và thư pháp có giá trị, cũng như các đồ gốm cổ ghi lại những khoảnh khắc lịch sử, Tử Cấm Thành khơi dậy sự tò mò của mọi người và tạo ra "cơn sốt Bảo tàng Cố cung".
Đến Tử Cấm Thành nhiều người choáng váng bởi độ hoành tráng nơi đây. Với diện tích 720.000 mét vuông, Tử Cấm Thành có 9.999 gian phòng. Bởi vua chúa Trung Hoa xưa quan niệm rằng Ngọc hoàng Thượng đế là người có quyền lực tối cao, cai quản cả thiên đình. Vậy nên chỉ có Ngọc hoàng mới được sử dụng 10.000 gian phòng. Hoàng đế Trung Quốc được ví là "Thiên tử" tức "con trời", địa vị thấp hơn Ngọc hoàng nên không thể sử dụng 10.000 gian phòng.
Tử Cấm Thành là nơi mà nhiều triều đại vua chúa Trung Quốc sinh sống. Bí mật hậu cung của nơi này luôn là đề tài thu hút sự tò mò. Trong số những cung điện Tử Cấm Thành cho phép du khách tham quan, có một nơi không ai được phép tới, chính là lãnh cung.
Lãnh cung là nơi mà các hoàng đế trừng phạt những phi tần mắc sai lầm hoặc không còn được sủng ái. Trải qua nhiều triều đại, không chỉ có phi tần hay cung nữ phạm tội mà những thê thiếp của hoàng đế băng hà cũng phải sống trong những nơi này.
Sự vắng vẻ và u ám của lãnh cung khiến tất cả phi tần đều cảm thấy sợ hãi. Một khi bị đày vào lãnh cung, họ bị cô lập, khó có thể nhìn thấy thế giới bên ngoài một lần nữa. Cả lãnh cung chỉ có một lối ra vào duy nhất để mang đồ ăn, thức uống vào hàng ngày. Lâu dần, người bị nhốt trong lãnh cung có thể trầm cảm, thậm chí phát điên. Một số người ví lãnh cung giống như một nơi bị ma ám, không ai muốn đến.
Vậy lãnh cung thực sự nằm ở đâu? Câu hỏi này đã được chính Phổ Nghi - Hoàng đế cuối cùng của lịch sử Trung Quốc giải đáp trong cuốn hồi ký được viết những năm cuối đời của ông có tiêu đề "Nửa đời trước của tôi". Hồi ký cho biết, thực tế trong Tử Cấm Thành, không tồn tại khu vực cố định nào là lãnh cung. Nó có thể là bất cứ căn phòng nào ở trong các cung điện, chỉ cần là nơi thê thiếp bị giam giữ thì nơi đó được gọi là lãnh cung.
Ngày nay, Tử Cấm Thành đã mở cửa để đón du khách tham quan từ khắp nơi trên thế giới, nhưng một số khu vực vẫn được coi là "vùng cấm", trong đó có lãnh cung. Điều này được cho là bởi hai lý do.
Thứ nhất, lãnh cung bị xem là nơi không đáng ghé thăm. Các lãnh cung đa số đã bị hư hại, tiềm ẩn quá nhiều rủi ro khi tham quan. Chi phí để tu sửa cao nhưng số tiền thu lại không đáng kể. Do đó, những nơi này thường không được sửa chữa.
Thứ hai, nơi này mang quá nhiều ký ức đau thương. Nhiều phụ nữ bất hạnh đã phát điên, bỏ mạng trong cung điện lạnh lẽo này. Vì vậy, nó không thực sự đáng để du khách tham quan. Thậm chí, nhiều người có thể thấy khó chịu khi bước vào.