Ngày 28-5, Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức chia sẻ câu chuyện xúc động về L. – cô gái 19 tuổi hiến tạng cứu người sau khi qua đời.
Chia sẻ về cô con gái nhỏ, mẹ của L. cho biết từ năm học lớp 6, L. đã phải trải qua hai lần phẫu thuật não. Những tưởng tuổi thơ bệnh tật sẽ khiến em thu mình lại, nhưng không, cô gái nhỏ ấy luôn chọn cách sống vui vẻ, lạc quan và yêu thương mọi người.
Suốt những năm tháng điều trị bệnh, gần như chưa bao giờ em xin nghỉ học, trừ những lần phải tái khám. Những buổi ngoại khóa mà thầy cô lo em không đủ sức khỏe tham gia, em vẫn hào hứng có mặt.
Dù sức khỏe không thật sự tốt, ngày nào em cũng dậy từ 5h sáng phụ bố mẹ dọn hàng, giúp việc nhà. Có hôm mệt lả đi, em chỉ nằm nghỉ một chút rồi lại lo đỡ đần bố mẹ. Thấy bố đi làm về, em lại hỏi han: “Bố có uống nước không?”, “Bố cần gì không?”.
“Mọi người ai cũng quý con bé vì nó hiền lành, sống tình cảm và rất tâm lý”, mẹ L. nghẹn ngào kể.
Các bác sĩ điều trị cũng dành cho em tình cảm đặc biệt. Một bác sĩ đã theo dõi em suốt nhiều năm xúc động nói: “Tôi chết đứng khi biết tin. Một bệnh nhân đã vượt qua bệnh tật bằng nghị lực phi thường, lúc nào cũng vui vẻ, gần gũi… Tôi thực sự rất thương bạn ấy”.
Điều khiến người thân day dứt nhất là những lời nói của L. khi còn khỏe mạnh: “Mẹ ơi, sau này con cho người ta mắt được không?”, “Mẹ ơi, có ai nhận tim của con không?”.
Người mẹ khi ấy chỉ nghĩ con gái nói chơi nên gạt đi. Một bên mắt của em nhìn không rõ sau những lần phẫu thuật, vậy mà em vẫn hồn nhiên bảo: “Một bên còn nhìn được thì con cho người ta”.
Không ai ngờ những câu nói ấy lại trở thành di nguyện cuối cùng. Giữa nỗi đau tột cùng, bố mẹ nhớ lại những điều con từng nhắc tới suốt nhiều năm.
Và rồi gia đình quyết định trao đi những phần cơ thể còn khỏe mạnh của em để cứu sống những người khác.
“Thôi thì những gì còn sử dụng được của con, hãy cho người khác cơ hội sống… để một phần cơ thể của con vẫn còn ở lại với cuộc đời này”, người mẹ bật khóc.
Một cô gái 19 tuổi đã khép lại tuổi thanh xuân bằng nghĩa cử đẹp đẽ nhất, trao sự sống cho người khác. Em ra đi, nhưng trái tim nhân hậu ấy vẫn đang tiếp tục đập, đôi mắt ấy vẫn đang nhìn ngắm cuộc đời theo một cách khác. Và ở đâu đó, sự sống mà em để lại sẽ tiếp tục viết tiếp những hy vọng mới.
Nhờ quyết định cao cả của L. và sự đồng thuận đầy nhân văn của gia đình, các y bác sĩ đã thực hiện lấy và ghép thành công nhiều mô, tạng để cứu sống người bệnh.
Trái tim của em đã hồi sinh một sự sống khác, lá gan được chia ghép cho một người lớn và một bệnh nhi, hai quả thận được trao cơ hội sống cho hai bệnh nhân suy thận giai đoạn cuối, lá phổi và giác mạc của em cũng tiếp tục hành trình mang lại hy vọng cho những người đang từng ngày chờ đợi phép màu.
Sự việc xảy ra ở Thái Lan gần đây được chia sẻ lại thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng. Người phụ nữ 57 tuổi giấu tên này được tìm thấy tử vong ngay trên giường ngủ tại nhà riêng ở tỉnh Chaiyaphum, phía bắc Thái Lan.
Theo Oriental Daily, người phụ nữ được tìm thấy qua đời vào lúc 7h sáng. Nhận được tin báo cảnh sát địa phương đến điều tra, ngoài thời tiết thì nguyên nhân chính của cái chết là do chiếc quạt nhỏ được đặt phía dưới chân càng làm hạ nhiệt độ trong phòng khiến nạn nhân chết cóng.
Thời điểm cảnh sát có mặt tại hiện trường, chiếc quạt kia vẫn đang chạy bình thường. Được biết, hiện tại là mùa đông ở Chaiyaphum và nhiệt độ có thể xuống thấp dưới 10 độ C.
Điều đáng nói giữa thời tiết lạnh giá như vậy, người phụ nữ 57 tuổi kia không hề đắp chăn giữ ấm mà chỉ mặc quần ngắn và áo sát nách. Đồng thời, bà còn mở quạt xuyên suốt đêm.
Theo lời chị gái của người phụ nữ, người phụ nữ 57 tuổi này đã uống rượu và đi ngủ trong tình trạng say xỉn. Đến sáng hôm sau, chị gái phát hiện điều kỳ lạ khi em không thức giấc để làm bữa sáng như mọi ngày nên đi vào phòng kiểm tra thì phát hiện người cần tìm nằm tử vong trên giường.
Nhiệt độ bên trong cơ thể (CBT) con người dao động quanh 37 độ C. Một người được coi là bị hạ thân nhiệt khi CBT của người đó chỉ còn 35 độ C hoặc thấp hơn. Điều ngạc nhiên là người ta vẫn có thể bị hạ thân nhiệt trong điều kiện môi trường lạnh chứ chưa đến mức đóng băng, tức là khi nhiệt độ không khí trong khoảng 1 – 10 độ C, nhất là khi cơ thể bị ướt, ví dụ bị mưa, đổ mồ hôi hoặc rơi xuống hố nước lạnh.
Theo các chuyên gia, cơ thể mất nhiệt nhanh hơn đến 25 lần khi ở trong môi trường nước so với môi trường không khí, thông tin trên Dân Trí.
Đặc biệt hạ thân nhiệt trong môi trường nhiệt độ không khí tương đối lạnh như vậy thì cũng có nhưng ít xảy ra. Tuy nhiên, mức nhiệt dưới 0 độ C là một hoàn cảnh hoàn toàn khác. Ở nhiệt độ -34 độ C, nếu một người khỏe mạnh không mặc đủ ấm thì sẽ bị hạ thân nhiệt chỉ còn 10 độ C và nếu nhiệt độ ngoài trời xuống tới - 40 đến -45 độ C thì thân nhiệt người đó chỉ còn 10 độ C trong vòng 5 – 7 phút.
Có thể nhiều người không để ý, khi cơ thể bị hạ nhiệt, các bộ phận không hoạt động bình thường được nữa, kể cả bộ não và trái tim. Tim không hoạt động tốt dẫn đến kém lưu thông máu đến các bộ phận khiến cho cơ thể bị sốc và tăng nguy cơ gan và thận ngừng hoạt động. Trẻ em và người già còn gặp nhiều rủi ro hơn do cơ tim yếu. Ngoài ra, người già còn hay phải sử dụng thuốc chẹn beta nên còn dễ bị giảm nhịp tim, điều đó càng làm tăng nguy cơ hạ thân nhiệt trong thời tiết giá lạnh.
Các triệu chứng hạ thân nhiệt nhẹ như là run người, yếu mệt và nhầm lẫn có thể xảy ra khi CBT ở mức 34 độ C, nếu CBT hạ xuống 33 độ C, bạn có thể bị mất trí nhớ, hạ xuống 28 độc C, bạn có thể bất tỉnh và dưới 21 độ C gọi là hạ thân nhiệt sâu và nguy hiểm đến tính mạng.
Đối với người lớn, khi xuất hiện các dấu hiệu sau cần nghĩ ngay bệnh nhân bị hạ thân nhiệt:
Lavinia Osbourne và Michelle ở London bước sang tuổi 50 với hai cuộc đời khác biệt. Michelle điều hành một công ty may mặc, trong khi Lavinia quản lý nền tảng công nghệ blockchain.
Sinh năm 1976 tại Nottingham, họ là cặp song sinh của một người mẹ đơn thân 19 tuổi. Bà vốn có tuổi thơ nhiều tổn thương do bị cha dượng lạm dụng và phải lớn lên trong các trại trẻ mồ côi.
Khi cặp song sinh lên 5 tuổi, người mẹ rời Nottingham để lên London học đại học. Hai chị em được gửi đến sống cùng một người quen mà họ gọi là bà nội dù không có quan hệ huyết thống. Giai đoạn này gắn liền với thiếu thốn, đòn roi và những bữa ăn không đủ no. Để lót dạ, hai đứa trẻ thường phải pha thêm nước vào ngũ cốc cho đầy bát. Michelle chọn cách kìm nén cảm xúc để tự bảo vệ mình. Cô luôn tin chỉ cần có em gái bên cạnh là đủ để "chống lại cả thế giới".
Năm 10 tuổi, họ được mẹ đón lên London nhưng sau đó lại gửi đi nơi khác do người bạn đời mới không chấp nhận con riêng. Nhiều năm liền, người mẹ khẳng định cha của hai chị em là một người đàn ông tên James. Lavinia tin điều này vì có nét tương đồng ngoại hình nhưng Michelle luôn hoài nghi.
Năm 2010, khi mẹ mắc chứng sa sút trí tuệ, Michelle mua bộ xét nghiệm DNA của công ty phả hệ Ancestry. "Tôi muốn tìm hiểu sự thật về người đàn ông tên James", cô nói.
Đầu năm 2022, ngay sau khi mẹ qua đời, Michelle nhận kết quả. Dữ liệu di truyền của cô không có thông tin của James. Thay vào đó, hệ thống chỉ ra mối liên hệ với họ của người đàn ông (cha dượng) từng lạm dụng mẹ cô trong quá khứ. Kết quả này khiến Michelle rất sốc. "Chẳng lẽ tôi là sản phẩm của vụ bê bối này sao?", cô tự vấn trong hoảng loạn.
Thông qua các kết nối trên hệ thống Ancestry, Michelle lần ra manh mối khác. Cha ruột cô thực ra là Alex, một người đàn ông sống lang thang tại khu chợ Brixton nhưng không còn đủ tỉnh táo để nhận ra con gái mình.
Tháng 8/2022, Lavinia cũng thực hiện xét nghiệm DNA. Kết quả chỉ ra Lavinia và Michelle chia sẻ 25% lượng DNA. Theo y khoa, hiện tượng bội thụ tinh khác cha (heteropaternal superfecundation) xảy ra khi người phụ nữ rụng nhiều trứng trong cùng một chu kỳ và được thụ tinh bởi tinh trùng của hai người đàn ông. Thế giới ghi nhận chưa tới 20 trường hợp song sinh cùng mẹ khác cha.
Từ manh mối trên mạng xã hội, Michelle tìm thấy cha ruột của Lavinia là Arthur, sống tại tây London. Arthur xác nhận quan hệ huyết thống và tiếp nhận con gái. Lavinia cho biết cô thừa hưởng nhiều nét tính cách và năng khiếu từ ông.
Dù đối mặt với nhiều cú sốc, Lavinia và Michelle vẫn chọn cách tha thứ cho mẹ. Họ hiểu bà cũng là nạn nhân chịu nhiều tổn thương từ nhỏ. Hai chị em tiếp tục giữ mối quan hệ gắn bó mật thiết dù có hai người cha khác nhau.
"Hành trình đi qua tuổi thơ nhiều vết sẹo không làm đứt gãy mối liên kết song sinh của chúng tôi mà ngược lại, càng khiến nó bền chặt theo một cách đặc biệt", Michelle nói.
Mỗi dịp văn nghệ, sự háo hức không chỉ đến từ việc được biểu diễn mà còn từ những chiếc váy đầm vừa đẹp vừa dễ thương do mẹ tự tay may cho.
Cảm giác được khoác lên mình bộ trang phục xinh xắn, bước ra sân khấu đã sớm gieo vào Anna Hương niềm say mê được múa. Sau này việc được học với một cô giáo có mái tóc dài, dịu dàng và vô cùng tận tụy càng khiến tình yêu với múa của Hương rõ ràng và bền bỉ hơn.
Việc học múa với một người không thể nghe không chỉ là thách thức mà còn là hành trình tự tìm kiếm cách cảm nhận thế giới theo cách riêng. Khi còn nhỏ, Anna Hương phải học thuộc nhịp điệu của bài hát theo cách ghi nhớ, quan sát giáo viên đứng dưới sân khấu để bắt nhịp và làm theo.
Khi trưởng thành và tham gia sáng kiến "Lắng nghe điểm chạm" mở rộng cơ hội tiếp cận và tiềm năng ứng dụng nghệ thuật vào đời sống cho cộng đồng người điếc và khiếm thính, phương thức cảm nhận nhịp điệu của Hương cũng đa dạng hơn.
"Ánh sáng trên sân khấu được sử dụng như một tín hiệu để tôi nhận biết thời điểm vào động tác. Âm thanh lớn tạo độ rung trên sàn gỗ giúp tôi cảm nhận nhịp bằng cơ thể.
Ngoài ra tôi quan sát chuyển động đi trước của các diễn viên người nghe để bắt nhịp kịp thời. Khi cần luôn có phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu hỗ trợ tôi vào đúng nhịp bài hát giúp tôi hòa mình trọn vẹn hơn với khán giả", Hương kể.
Hương kể có những khoảnh khắc, ranh giới giữa người biểu diễn và nhân vật trong vở múa dường như được xóa nhòa. Còn nhớ lúc bé được diễn bài Quê hương tôi, Hương cảm nhận mình như đang hòa vào câu chuyện đến nỗi như nhập vai người chèo thuyền khi diễn. Và cô gái 8X nhận ra mình thực sự thuộc về sân khấu.
Mỗi khi lên sân khấu, Hương không chỉ muốn hoàn thành phần trình diễn mà mong truyền tải thông điệp đến khán giả. Ấy như lời khẳng định người điếc cũng có khả năng làm nghệ thuật, mang đến những màn biểu diễn đẹp và giàu cảm xúc. Xa hơn được góp phần lan tỏa tinh thần hòa nhập để không còn sự phân biệt, được vươn đến những ước mơ của mình.
Phía sau hành trình của Anna Hương không thể không nhắc đến vai trò của người mẹ. Mẹ chính là người thầy đầu tiên dạy những con chữ đầu đời và chưa bao giờ nói không với bất kỳ đam mê hay giấc mơ nào của con gái. Những ngày nắng hay mưa, mẹ vẫn đều đặn đạp xe đưa Hương đến lớp múa.
Những bộ váy biểu diễn được mẹ tỉ mỉ chuẩn bị, chăm chút từng chi tiết để Hương có thể bước lên sân khấu trong dáng vẻ xinh đẹp, tự tin nhất. Mẹ cũng là người tìm kiếm lớp học phù hợp với mong muốn của con gái. Tất cả những điều đó trở thành nguồn động lực bền bỉ giúp Hương tiếp tục theo đuổi đam mê.
Khi còn nhỏ vì không nghe được âm thanh khiến Hương thường xuyên tập sai làm giáo viên buồn lòng. Ngay cả bản thân cô cũng cảm thấy rất thất vọng về mình mỗi lần như thế. Đã có thời điểm Hương từng nghĩ đến bỏ cuộc.
"Nhưng mẹ vẫn luôn ở đó động viên tôi. Cộng với việc được tập luyện bên những người bạn điếc giúp tôi dần vượt qua. Điều quan trọng nhất là tôi tự nhắc bản thân phải cố gắng mỗi ngày để tiến bộ hơn", Hương bộc bạch.