Sáng 29/5, các bác sĩ Khoa Ngoại Chấn thương chỉnh hình – Bỏng, Bệnh viện đa khoa tỉnh Gia Lai (phường Pleiku, Gia Lai) đang theo dõi, điều trị chấn thương cho bà H.T.U. (SN 1978, trú tại phường Hội Phú, Gia Lai).
Nằm trên giường bệnh, bà U. vẫn chưa hết bàng hoàng khi nhớ lại khoảng thời gian sinh tử dưới giếng hoang suốt 6 giờ. Dù các vết thương không còn nguy hiểm nhưng giọng nói của bà còn yếu, cổ họng khàn đặc vì kêu cứu suốt nhiều giờ liền.
Kể lại sự việc, bà U. cho biết chiều 28/5, bà ghé vào một công trình đang tháo dỡ ở khu vực đường Nguyễn Văn Linh giao Nguyễn Viết Xuân (phường Hội Phú) để tìm nhặt phế liệu.
Trong lúc lần mò giữa đống đổ nát, bà U. vô tình bước lên tấm kính che hờ miệng giếng hoang rồi rơi thẳng xuống phía dưới.
Khi tiếp đất, chân bà va đập mạnh xuống đáy giếng. May mắn, dưới giếng có nước nên phần nào giảm lực va chạm. Tuy nhiên, chân bà vẫn bị mảnh kính cắt gây thương tích, còn bàn chân phải đau nhói, nghi bị gãy xương.
Theo bà U., thời điểm đó, nước dưới giếng dâng quá nửa người. Trong bóng tối, bà chỉ biết bám vào các lỗ thang dọc thành giếng để giữ cơ thể nổi lên mặt nước rồi liên tục kêu cứu. Sau nhiều giờ không có ai phát hiện, bà cố trèo lên theo các lỗ thang dọc thành giếng nhưng bị trật khớp vai nên bị ngã trở lại giếng sâu.
“Do nhiều lần bị rơi va từ trên cao xuống khiến cơ thể tôi đau nhức khắp nơi. Nước lạnh, không khí ít nên khó thở. Tuy nhiên, tôi vẫn cố bám vào thành giếng và kêu cứu, hy vọng sẽ có người nghe thấy”, bà U. nói.
Đến khoảng 20h cùng ngày, một số người dân đi tập thể dục gần khu vực này nghe tiếng kêu cứu nên chạy tới kiểm tra và phát hiện bà U. mắc kẹt dưới giếng sâu. Lúc này, người dân liên tục động viên tinh thần nạn nhân, trình báo lực lượng chức năng đến ứng cứu thành công.
“Thấy mọi người gọi lớn từ miệng giếng, tôi như từ cõi chết trở về. Lúc đó, tôi cố bám chặt tay vào thành giếng để chờ người xuống cứu. Khi được đưa lên khỏi miệng giếng, sức lực tôi gần như đã cạn kiệt”, bà U. kể.
Ông P.C. (SN 1974, chồng bà U.) cho biết chiều không thấy vợ trở về, gọi điện cũng không liên lạc được nên ông cùng hàng xóm chia nhau đi tìm.
“Vợ tôi thường đi nhiều tuyến đường để bán vé số rồi tiện nhặt phế liệu nên rất khó tìm. Khi nghe tin phát hiện bà ấy dưới giếng hoang, tôi chạy đến đã thấy lực lượng chức năng đang dùng dây cứu hộ đưa vợ lên. Thấy vợ còn tỉnh táo, tôi mới bớt hoảng loạn”, ông C. chia sẻ.
Ông C. cũng xúc động gửi lời cảm ơn đến lực lượng cứu nạn cứu hộ và những người đi tập thể dục đã kịp thời phát hiện, hỗ trợ cứu sống vợ mình.
Trao đổi với phóng viên Dân trí, bác sĩ Phan Đức Thắng, Phó Khoa Ngoại Chấn thương chỉnh hình – Bỏng, Bệnh viện đa khoa tỉnh Gia Lai, cho biết bệnh nhân U. bị gãy 3 xương bàn chân. Các bác sĩ đã xử lý vết thương, nẹp bột cố định và tiếp tục theo dõi điều trị.
Theo bác sĩ Thắng, những trường hợp rơi xuống giếng sâu thường tiềm ẩn nguy cơ chấn thương rất nặng như chấn thương sọ não, cột sống hoặc gãy các xương lớn ở chân, đặc biệt vùng gót chân do lực tiếp đất mạnh. Ngoài ra, các giếng hoang thường chật hẹp, thiếu không khí.
Khi ở dưới giếng lâu, nạn nhân có thể bị ngạt do thiếu oxy hoặc hít phải khí độc tích tụ lâu ngày dưới đáy giếng.
“Việc phát hiện và cứu nạn nhân sau khoảng 6 giờ là rất kịp thời. Nếu kéo dài qua đêm hoặc quá 24 giờ, nạn nhân có nguy cơ đối mặt với suy hô hấp, kiệt sức, nhiễm trùng, thậm chí đe dọa tính mạng”, bác sĩ Thắng cho hay.
Như Dân trí thông tin, khoảng 20h ngày 28/5, người dân đi tập thể dục tại khu vực phường Hội Phú nghe tiếng kêu cứu phát ra từ một giếng nước bỏ hoang gần đó. Khi đến kiểm tra, mọi người phát hiện một phụ nữ mắc kẹt dưới giếng sâu nên trình báo cơ quan chức năng.
Lực lượng cứu hộ tỉnh Gia Lai nhanh chóng có mặt và đưa nạn nhân từ giếng sâu khoảng 30m lên mặt đất an toàn.
Một clip ghi lại cảnh một số thợ chụp ảnh dạo và cán bộ an ninh trật tự tại bãi biển Sầm Sơn (Thanh Hóa) quyên góp tiền giúp nhóm thiếu niên bắt xe về quê do vô tình bị rơi hết tiền khi tắm biển.
Ngày 1/6, trao đổi với phóng viên Dân trí, anh Văn Đình Thái, cán bộ Đội An ninh trật tự số 3 (phường Sầm Sơn) - người quay clip - cho biết sự việc xảy ra cách đây khoảng 3 ngày.
Khi đang làm nhiệm vụ tại bãi tắm B, anh Thái cùng một số người dân hành nghề chụp ảnh dạo phát hiện nhóm 4-5 thiếu niên đi dọc bãi biển với vẻ mặt lo lắng.
Qua trò chuyện, mọi người được biết các em quê ở tỉnh Ninh Bình, bắt ô tô vào Sầm Sơn để tắm biển. Tuy nhiên, khi chuẩn bị về, nhóm thiếu niên phát hiện đã làm rơi số tiền mang theo. Các em lo lắng không thể bắt được xe để về nhà.
Sau đó, anh Thái cùng một số người dân đã góp hơn 400.000 đồng để hỗ trợ các em có đủ tiền bắt xe về.
Theo anh Thái, khi quay clip, anh chỉ mong muốn lan tỏa những điều tích cực trong cộng đồng, góp phần tôn vinh những hành động đẹp của người dân địa phương và hình ảnh thân thiện của vùng đất du lịch Sầm Sơn.
"Nonnamaxxing" là từ khóa đang thịnh hành trong cộng đồng người trẻ Mỹ. Thuật ngữ này kết hợp giữa từ "nonna" (bà ngoại trong tiếng Italy) và hậu tố "maxxing" (tối đa hóa), mang ý nghĩa áp dụng nếp sinh hoạt của người lớn tuổi. Xu hướng xuất hiện như phản ứng trước áp lực của văn hóa hối hả, con người luôn bận rộn và phụ thuộc vào công nghệ.
Phong cách sống này lan rộng từ cuối tháng 2/2026, bắt nguồn từ một tài khoản Instagram đăng bộ ảnh sống chậm của mình. Nội dung xoay quanh việc nấu ăn theo công thức truyền thống với nguyên liệu tươi, dành thời gian cho gia đình và hạn chế sử dụng mạng xã hội. Bài đăng thu hút hơn 60.000 lượt thích.
Theo tạp chí SELF, xu hướng này bắt nguồn từ Italy, quốc gia có tuổi thọ hàng đầu thế giới. Nhiều người lấy cảm hứng từ lối sống tại vùng Sardinia - một "vùng xanh" có tỷ lệ người sống trên 100 tuổi cao.
Bà Licia Fertz, 96 tuổi, sống tại Viterbo, Italy là một ví dụ. Bà duy trì nếp sinh hoạt đều đặn, thức dậy sớm, trang điểm và mặc trang phục màu sắc dù không ra khỏi nhà. Bà cho biết việc chăm sóc bản thân là cách thể hiện sự tôn trọng chính mình và sự nhàm chán là yếu tố khiến con người già đi.
Nghiên cứu của Đại học California Riverside (Mỹ) cho thấy thái độ tích cực với tuổi già giúp làm chậm quá trình lão hóa.
Về vận động, người Italy thường đi bộ do đặc thù sinh hoạt. Giáo sư Daniel Lieberman, chuyên gia sinh học tiến hóa con người tại Đại học Harvard, cho biết đi bộ là hình thức vận động cơ bản của con người. Nghiên cứu năm 2025 trên tạp chí American Journal of Preventive Medicine cũng chỉ ra 15 phút đi bộ nhanh mỗi ngày giúp giảm nguy cơ tử vong sớm.
Kết nối xã hội là yếu tố quan trọng thứ hai. Người cao tuổi Italy thường duy trì quan hệ với hàng xóm, tham gia chăm sóc cháu và các hoạt động cộng đồng. Các thống kê cho thấy những người tham gia tình nguyện hơn 100 giờ mỗi năm có tinh thần tích cực hơn và nguy cơ tử vong thấp hơn.
Ông Jonathan Alpert, nhà trị liệu tâm lý tại Mỹ, cho rằng trào lưu "nonnamaxxing" nổi lên vì nhiều người trẻ đang kiệt sức trước áp lực công việc. "Người Italy đã sống chậm rãi suốt nhiều thế kỷ nay, còn chúng ta thì chỉ mới ngẩng đầu lên khỏi màn hình điện thoại để nhận ra điều đó", chuyên gia nói.
Sinh năm 1986, năm gần nhất Mexico đăng cai World Cup, Eduardo Marin thường đùa anh đo đếm cuộc đời không bằng năm tháng mà bằng những kỳ World Cup đã qua.
Năm 1994, khi còn là cậu bé, anh cùng gia đình hồi hộp theo dõi loạt sút luân lưu giữa Mexico và Bulgaria. Năm 2006, khi là sinh viên đại học, anh chứng kiến cú vô-lê của Maxi Rodriguez giúp Argentina loại Mexico khỏi vòng knock-out.
Đến World Cup 2018, ở tuổi ngoài 30, Marin cùng tám người bạn sơn một chiếc xe buýt màu xanh, trắng, đỏ rồi lái từ Đức sang Nga để cổ vũ đội tuyển quê hương. Hình ảnh chiếc xe xuất hiện trên nhiều kênh truyền hình quốc tế, giúp cả nhóm bất ngờ nổi tiếng trên mạng xã hội.
Nhưng khi World Cup trở lại Mexico, Marin lại không có mặt trên khán đài. Anh không mua vé xem bất kỳ trận đấu nào. Chiếc xe buýt từng đồng hành trong chuyến đi Nga giờ phủ bụi trong gara.
"Ngày trước World Cup là của người dân", Marin nói. "Còn ngày nay nó là sân chơi cho những người có tiền giống như giải đua xe Công thức 1".
Marin cho biết toàn bộ chuyến đi Nga năm 2018, bao gồm vé xem ba trận đấu, tiêu tốn khoảng 5.000 USD. Ở giải năm nay, mức tiền này chỉ đủ mua một vé xem trận khai mạc của Mexico ngay tại sân nhà.
Cảm giác bị bỏ rơi không chỉ của riêng Marin.
Nhiều người Mexico cho rằng họ không còn đủ khả năng để trực tiếp tận hưởng ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. Tại sân vận động Azteca ở thủ đô Mexico City, một số cổ động viên cho biết họ phải trả từ 3.000 đến 5.000 USD cho vé trận khai mạc. Mức giá này bằng 10 tháng lương của một lao động trung bình tại Mexico. Trong khi đó, Mexico chỉ tổ chức 13 trong tổng số 104 trận đấu của World Cup 2026, phần lớn các trận còn lại diễn ra tại Mỹ.
Chi phí theo dõi giải đấu qua truyền hình cũng tăng. Các kỳ World Cup trước được phát sóng rộng rãi trên các kênh miễn phí, nhiều trận đấu năm nay chỉ có thể xem thông qua các gói thuê bao trả tiền. Tại Salon Casino, quán bar ở khu Doctores của Mexico City, quản lý Luis Bernot cho biết nhân viên phải chỉnh sửa nội dung quảng bá để tránh vi phạm quy định bản quyền. Bên ngoài quán, họ treo một tấm băng rôn ghi: "Bóng đá là cuộc sống", kèm hình quả bóng phủ cờ các quốc gia thay vì dùng các hình ảnh chính thức của FIFA.
Theo TelevisaUnivision, phí bản quyền phát sóng World Cup tại các quán bar và nhà hàng dao động từ 233 USD đối với cơ sở nhỏ, đến hơn 1.200 USD với các địa điểm lớn. Cơ sở dùng gói truyền hình cá nhân để phát sóng công khai sẽ bị phạt.
Tại Las Delicias de la Obrera, quán ăn nằm trong khu Obrera của Mexico City, quản lý Julio Mendoza cho biết việc mua gói phát sóng thương mại nằm ngoài khả năng. Quán chỉ chiếu một số trận đấu được phát miễn phí. Tối cuối tuần qua, TV trong quán phát một bộ phim truyền hình trong khi Haiti gặp Scotland. Mendoza từng hy vọng World Cup sẽ mang lại nhiều khách hàng hơn, đặc biệt là khách du lịch nhưng thực tế không như kỳ vọng.
FIFA cho biết mức giá vé hiện tại tương đương các sự kiện thể thao lớn khác trên thế giới. Chính phủ Mexico cho biết đã tổ chức các điểm xem bóng đá miễn phí tại nhiều địa phương.
Với Marin, người từng đi hàng nghìn km để theo chân đội tuyển quốc gia, việc không thể đến sân xem World Cup trên quê hương là một sự thay đổi lớn.
"World Cup không còn nguồn năng lượng như trước nữa. Nó không còn giống ngày xưa", anh nói.