Kroenke Sports Enterprises (KSE) luôn khẳng định mục tiêu của họ là đưa chức vô địch Ngoại hạng Anh trở lại Arsenal. Trong nhiều năm, không ít CĐV “Pháo thủ” xem đó là lời hứa thiếu thực tế. Nhưng tại Selhurst Park ngày 24/5, Stan Kroenke cùng con trai Josh đã trực tiếp mang chiếc Cup vô địch đến khu vực ăn mừng, nơi HLV Mikel Arteta, ban huấn luyện và khoảng 3.000 CĐV Arsenal chờ đợi.
Đó có lẽ là khoảnh khắc ngọt ngào nhất với gia đình từng bị phản đối dữ dội bên ngoài sân Emirates. “Ý anh là lúc người ta treo hình nộm chúng tôi trên cột đèn à?”, Josh Kroenke nói khi nhắc lại phản ứng dữ dội từ CĐV sau vụ Arsenal tham gia dự án Super League tranh cãi năm 2021.
Từ những tiếng la ó đến màn tung hô tại Crystal Palace là hành trình thay đổi hiếm thấy với một ông chủ bóng đá. KSE mua cổ phần Arsenal từ năm 2007 nhưng chỉ nắm toàn quyền kiểm soát CLB vào năm 2018. 8 năm sau, Arsenal lần đầu vô địch Ngoại hạng Anh kể từ mùa 2003-2004.
“Khoảnh khắc cùng cha bước vào sân để mang Cup đến cho đội bóng là điều tôi sẽ không bao giờ quên”, Josh Kroenke chia sẻ. “Nếu không phải cả hai cùng làm điều đó, tôi muốn chính ông ấy mang chiếc Cup vì tất cả những gì gia đình tôi đã trải qua tại đây”.
Josh Kroenke ngày càng xuất hiện nhiều hơn trong hoạt động điều hành Arsenal những năm gần đây. KSE – tập đoàn sở hữu CLB – hiện quản lý 6 đội thể thao chuyên nghiệp, gồm Los Angeles Rams (NFL), Denver Nuggets (NBA), Colorado Avalanche (NHL) và Colorado Rapids (MLS). Theo Forbes, đây là đế chế thể thao giá trị nhất thế giới với tổng định giá hơn 21 tỷ USD.
Josh kể ông rời London ngay sau trận thắng Burnley 1-0 ở vòng áp chót, khi Arsenal vẫn cần Man City sảy chân trước Bournemouth để đăng quang sớm. “Tôi luôn nói với mọi người đừng quan tâm kết quả hôm sau, hãy tập trung thắng Crystal Palace”, ông nói. “Nhưng khi vừa hạ cánh xuống Mỹ thì Bournemouth ghi bàn. Lúc đó, tôi không thể không theo dõi”.
Dù Erling Haaland gỡ hòa ở phút bù giờ, kết quả hòa là không đủ để Man City kéo cuộc đua vô địch đến vòng hạ màn. Arsenal chính thức đăng quang, mở ra màn ăn mừng cuồng nhiệt tại Emirates. “Cuộc gọi đầu tiên của tôi là cho cha. Cuộc gọi thứ hai là cho Mikel”, Josh kể. “Sau đó tôi cố liên lạc với mọi người nhưng chẳng ai bắt máy vì tất cả đang ăn mừng”.
Hành trình của KSE tại Arsenal từng trải qua nhiều giai đoạn khó khăn. Họ bị chỉ trích thiếu đầu tư, thiếu quan tâm và để CLB sa sút sau thời Arsene Wenger. Unai Emery không thể giúp đội bóng trở lại Champions League sau trận thua Chelsea 1-4 ở chung kết Europa League 2019. Mùa hè năm đó, 16 hội CĐV gửi thư ngỏ cho giới chủ với tiêu đề: “Chúng tôi quan tâm, còn các ông thì sao?”.
“Đó là khoảnh khắc lớn với tôi”, Josh nhớ lại. “Tôi hiểu sự thất vọng ấy, dù phía sau hậu trường chúng tôi đã đầu tư rất nhiều thời gian và công sức”.
Sau khi hoàn tất việc tư nhân hóa CLB năm 2018, KSE bắt đầu kế hoạch tái thiết toàn diện. Arteta cùng giám đốc thể thao Edu xây dựng lộ trình nhiều giai đoạn để đưa Arsenal trở lại đỉnh cao. Một trong những quyết định quan trọng nhất là thanh lọc lực lượng nhằm thay đổi văn hóa phòng thay đồ.
“Mikel thường nói về chuyện ở trên thuyền hay ngoài thuyền”, Josh kể. “Có những người không chỉ ở ngoài mà còn cố kéo chúng tôi chìm xuống. Chúng tôi phải cắt sợi dây đó”.
Song song với việc tái thiết, Arsenal tập trung săn tìm các tài năng trẻ. Josh nhớ lại cuộc trò chuyện với Giám đốc Học viện Per Mertesacker sau chung kết Europa League 2019. “Tôi hỏi làm sao để có một trung vệ như Virgil van Dijk. Per nói: ‘Nếu không có 100 triệu bảng thì đừng nghĩ tới’. Sau đó tôi hỏi ai là hậu vệ trẻ hay nhất châu Âu và ông ấy trả lời ngay: William Saliba”.
Arsenal chiêu mộ Saliba từ Saint-Etienne với giá chưa đầy 40 triệu USD. Sau ba mùa cho mượn, trung vệ người Pháp giờ trở thành trụ cột hàng thủ và được xem là một trong những trung vệ hay nhất châu Âu.
Dưới thời Arteta, Arsenal cũng thay đổi mạnh mẽ về đầu tư chuyển nhượng. Tổng chi tiêu của CLB đã lên hơn 1 tỷ USD. Thương vụ lớn nhất là Declan Rice với mức phí kỷ lục 133 triệu USD từ West Ham năm 2023. “Khi Edu và Mikel trình bày kế hoạch chiêu mộ Rice, tôi thực sự bất ngờ với mức phí”, Josh cho biết. “Nhưng khi gặp Declan, bạn hiểu cậu ấy là kiểu cầu thủ và con người như thế nào”.
KSE cũng bổ nhiệm Andrea Berta làm giám đốc thể thao nhằm củng cố chiến lược phát triển dài hạn. Giờ đây, Arsenal cuối cùng cũng có thêm danh hiệu Ngoại hạng Anh sau hơn hai thập kỷ chờ đợi. Dù vậy, Josh Kroenke chưa muốn nói đến một kỷ nguyên thống trị mới. “Tôi nói với Bukayo Saka rằng đội bóng đã sẵn sàng vô địch từ vài năm trước”, ông chia sẻ. “Nhưng ở đẳng cấp cao nhất, bạn vẫn cần một chút may mắn – những quyết định thuận lợi, lực lượng khỏe mạnh, điều mà chúng tôi từng thiếu”.
Gia hạn hợp đồng với Arteta hiện là ưu tiên hàng đầu khi HLV người Tây Ban Nha chỉ còn một năm hợp đồng. “Nếu phải chỉ ra một người xứng đáng nhận công lớn nhất, đó là Mikel”, Josh khẳng định. “Cậu ấy là một người Arsenal thực thụ”.
Bên cạnh tham vọng trên sân cỏ, KSE cũng tính đến việc nâng cấp sân Emirates sau 20 năm hoạt động. “Họ đang xây dựng kế hoạch cải tạo Emirates”, Josh nói. “Chúng tôi muốn mang đến trải nghiệm ngày thi đấu tốt hơn cho người hâm mộ”.
Trước mắt, Arsenal hướng đến trận chung kết Champions League với PSG và cơ hội lần đầu vô địch châu Âu. “Tôi luôn tin Arsenal là một gã khổng lồ đang ngủ quên”, Josh nói. “Đã có thời điểm người ta ngại thừa nhận mình là fan Arsenal vì liên tục bị chế giễu trong Thời kỳ bị đem ra làm trò cười (Banter Era). Còn bây giờ, cả London ngập trong màu áo Arsenal. Điều đó khiến tôi thực sự tự hào”.
Cuộc đua trụ hạng Ngoại hạng Anh mùa này đang bước vào giai đoạn nghẹt thở, và cái tên gây chú ý nhiều nhất chính là Tottenham. Từ vị thế quen thuộc ở nửa trên bảng điểm, đội bóng thành London rơi vào vòng xoáy khủng hoảng.
Sau vòng 33, họ đang đứng thứ 18 với 31 điểm, kém hai điểm so với đội đứng ngay trên là West Ham. Trận hòa muộn trước Brighton khiến đội bóng này lỡ cơ hội thoát khỏi nhóm đèn đỏ, nhưng cũng không bị tụt lại sâu hơn vì West Ham chỉ có một điểm trên sân Crystal Palace. Cục diện vì thế gần như giậm chân tại chỗ, giữ nguyên thế bám đuổi giữa hai đội bóng thành London.
Trong khi đó, Leeds United và Nottingham Forest lại tận dụng tốt cơ hội. Leeds thắng liên tiếp để tạo khoảng cách 8 điểm so với nhóm nguy hiểm, còn Nottingham cũng vươn lên cách vị trí xuống hạng 5 điểm. Với diễn biến này, cuộc chiến trụ hạng dần thu hẹp lại, chủ yếu xoay quanh Tottenham và West Ham.
Nỗi lo lớn nhất của Tottenham là phong độ. Họ đã trải qua 15 trận liên tiếp không thắng tại Ngoại hạng Anh, và cũng chỉ thắng hai trận kể từ cuối tháng 10 năm ngoái.
Thống kê này đặt Tottenham vào nhóm có chuỗi phong độ tệ bậc nhất lịch sử giải đấu. Trước đây, những đội như Derby County mùa 2007-2008 hay Sunderland mùa 2002-2003 từng trải qua chuỗi trận không thắng dài tương tự, và đều phải xuống hạng. Dữ kiện quá khứ không đảm bảo tương lai, nhưng cho thấy mức độ nguy hiểm Tottenham đang đối mặt.
Không chỉ yếu kém về kết quả, Spurs còn gây thất vọng ở khả năng tận dụng lợi thế sân nhà. Họ mới thắng hai trận trên sân nhà ở hệ thống giải chuyên nghiệp Anh mùa này, thành tích chỉ nhỉnh hơn Sheffield Wednesday - đội đã xuống hạng từ Championship. Với một CLB từng nhiều năm góp mặt ở nhóm cạnh tranh châu Âu, đây là bước thụt lùi khó chấp nhận.
Trái ngược Tottenham, các đối thủ trực tiếp lại cho thấy dấu hiệu khởi sắc. West Ham giành 19 điểm trong 12 trận gần nhất, đủ để duy trì khoảng cách an toàn nếu tiếp tục được giữ vững. Nottingham cũng không kém cạnh với 18 điểm sau 13 trận, đồng thời bất bại trong 5 vòng gần đây. Leeds thậm chí còn bứt lên mạnh mẽ hơn khi thắng liền hai trận để tiến sát cột mốc an toàn.
Sự khác biệt về phong độ là yếu tố quan trọng ở giai đoạn cuối mùa. Khi áp lực gia tăng, những đội có phong độ tốt thường duy trì được sự tự tin và hiệu quả thi đấu. Ngược lại, một tập thể như Tottenham vốn không biết thắng suốt nhiều tháng, dễ rơi vào trạng thái căng cứng và đánh mất cơ hội ở những thời điểm quyết định.
Dù vậy, Tottenham vẫn còn một điểm tựa nhất định, đó là lịch đấu. Ở trận tiếp theo, họ sẽ gặp chủ nhà Wolverhampton, đội đã chính thức xuống hạng. Đây là cơ hội rõ ràng nhất để thầy trò Roberto De Zerbi chấm dứt chuỗi trận thất vọng.
Ngoài ra, trận tiếp Leeds trên sân nhà cũng mang ý nghĩa bản lề, nhất là nếu đối thủ đã gần như trụ hạng và không còn động lực lớn. Tottenham còn gặp Aston Villa khi đội bóng này phải phân tâm cho bán kết Europa League, điều có thể tạo ra lợi thế nhất định.
Tuy nhiên, hai trận còn lại, làm khách trên sân Chelsea và tiếp Everton đều tiềm ẩn rủi ro khi các đối thủ vẫn còn mục tiêu cạnh tranh suất dự Cup châu Âu. Lịch thi đấu vì thế không hẳn dễ, nhưng ít nhất mang lại cơ hội nhiều hơn so với West Ham.
West Ham phải đối mặt với chuỗi trận khó khăn hơn. Sau cuộc tiếp Everton và chuyến làm khách tại Brentford, họ sẽ lần lượt chạm trán Arsenal và Newcastle United, hai đội có thực lực và động lực lớn. Vòng cuối, họ gặp Leeds, trong một trận có thể mang tính quyết định.
Nottingham thậm chí còn có lịch thi đấu nặng nhất, với các chuyến làm khách trước Chelsea và Man Utd. Dù vậy, khoảng cách 5 điểm hiện tại giúp họ có phần chủ động hơn, khi chỉ cần thêm một chiến thắng là tiến gần mốc an toàn.
Trong nhiều mùa giải gần đây, mốc 36 đến 40 điểm thường đủ để trụ hạng. Leeds đã đạt con số này, trong khi Nottingham và West Ham cũng đang tiến gần mốc này. Vì thế, Tottenham cần một cú bứt phá mạnh mẽ ở giai đoạn cuối, điều chưa từng xảy ra với họ suốt nhiều tháng qua.
Lịch sử cũng mang đến một lời cảnh báo cho West Ham. Chính họ từng lập cột mốc buồn khi giành tới 42 điểm ở mùa 2002-2003 nhưng vẫn xuống hạng. Điều này cho thấy không có ngưỡng an toàn tuyệt đối, đặc biệt trong một mùa giải mà khoảng cách giữa các đội rất sít sao.
HLV De Zerbi vẫn lạc quan khi tin rằng Tottenham có thể thắng liền 5 trận để tự quyết số phận. Nhưng thực tế mùa giải lại không ủng hộ nhận định này. Một đội bóng không thắng suốt 15 vòng khó có thể đột ngột thay đổi hoàn toàn bộ mặt chỉ trong vài tuần.
Vấn đề của Tottenham nằm ở chiến thuật, lực lượng và cả tâm lý thi đấu. Những bàn thua muộn, những trận hòa đáng tiếc và chuỗi kết quả nghèo nàn khiến niềm tin bị bào mòn. Trong cuộc chiến sinh tồn, yếu tố tinh thần đôi khi mang tính quyết định không kém chuyên môn. Đó là lý do cựu hậu vệ Jamie Carragher và tiền đạo Dean Ashton cùng dự đoán Tottenham sẽ phải xuống hạng.
5 vòng đấu còn lại sẽ quyết định số phận của Tottenham. Họ vẫn còn cơ hội, thậm chí có lịch đấu không quá bất lợi. Nhưng để tận dụng được lợi thế đó, Tottenham cần điều mà họ chưa thể làm suốt nhiều tháng, đó là thắng, và không chỉ một trận.
Lần gần nhất Trung Quốc thắng Nhật Bản ở vòng chung kết U17 châu Á đã từ năm 1988, với tỷ số 2-0 tại vòng bảng. Sau đó, đội thua liền ba trận, trong đó có thất bại 1-2 vòng bảng năm nay.
Cuộc tái ngộ tại chung kết diễn ra sau khi Trung Quốc lách qua khe cửa hẹp ở vòng bảng bằng trận thắng Qatar 2-0 ở lượt cuối. Đến tứ kết, đội loại chủ nhà Arab Saudi bằng chiến thắng 3-1 rồi hạ tiếp Australia 2-0 ở bán kết. Trong khi đó, Nhật Bản thắng dễ Tajikistan 5-0 ở tứ kết, nhưng vất vả vượt qua đương kim vô địch Uzbekistan tại bán kết sau loạt luân lưu.
Đây cũng là lần thứ hai liên tiếp Trung Quốc gặp Nhật Bản ở chung kết giải trẻ châu Á trong năm 2026. Lần trước là ký ức buồn với thất bại 0-4 ở U23 châu Á cũng trên đất Arab Saudi.
Cơn ác mộng một lần nữa ập đến với các cầu thủ trẻ Trung Quốc trong hiệp một trên sân King Abdullah Sports City rạng sáng nay. Đội không thể lên bóng và phải thu mình chống đỡ sức ép nghẹt thở từ đối phương. Đoàn quân của HLV Bin Ukishima không tung ra được pha dứt điểm nào, đồng thời nhận về ba bàn thua trong 15 phút cuối hiệp.
Phút 31, Takeshi Wada chuyền bóng đến trước vòng cấm, để Tafuku Satomi xoay lưng dắt bóng vào vòng cấm trước khi sút chéo góc mở tỷ số. Đến phút 42, Trung Quốc mất bóng ở sân nhà để Wada bấm bóng nhanh vào vòng cấm. Kakeru Saito ập vào không chạm, nhưng bóng vẫn đập đất nảy qua tầm kiểm soát của thủ thành Qin Ziniu giúp Saito đệm vào khung thành trống ghi bàn. Năm phút sau, Maki Kitahara sút chân trái sát vòng cấm đưa bóng đi thấp găm vào góc phải nâng tỷ số lên 3-0.
Sau khi trọng tài Sultan Hammadi thổi còi hết hiệp, các cầu thủ Trung Quốc cúi đầu đi vào phòng thay đồ. Ở phía đối diện, nhóm cầu thủ dự bị Nhật Bản ùa vào sân với gương mặt hân hoan, rồi đập tay từng người trong nhóm đá chính trước khi bắt đầu khởi động. Tinh thần và thế trận áp đảo mà Nhật Bản tạo ra tưởng chừng khiến Trung Quốc sẽ còn thua thêm bàn trong hiệp hai, nhưng mọi thứ bất ngờ đảo chiều.
Ngay đầu hiệp hai, HLV Ukishima thay liền ba vị trí, khi Zhao Songyuan, Xu Zhengpeng, Liu Zhicheng thay Kuang Zhaolei, Pan Chaowei và Jin Yucheng. Ba phút sau, Trung Quốc gỡ bàn ở cú dứt điểm đầu tiên trong trận từ một pha phản công bên cánh phải. Shuai Weiheo dốc bóng tốc độ rồi chuyền đến trước vòng 16m50. Wan Xiang đỡ bóng loại một hậu vệ để vào vòng cấm địa, rồi dứt điểm chéo góc hạ thủ thành Kosei Oshita.
Bàn thắng giúp trận đấu thêm phần sôi động, đặc biệt trên khán đài khi nhóm khán giả Trung Quốc được tiếp thêm niềm tin. Dưới sân, các cầu thủ nỗ lực lên bóng nhưng cũng phải đến phút 79 mới có thành quả, khi Anthony Motosuna phạm lỗi cao chân với Zhao Songyuan trong vòng cấm dẫn đến phạt đền. Chính Songyuan đặt lòng vào góc thấp phải gỡ bàn thứ hai.
Những phút còn lại chứng kiến Trung Quốc dồn ép bằng bóng bổng. Thủ môn Qin Ziniu cũng lên tham gia tấn công từ những phút bù, để rồi chứng kiến cú đánh đầu uy lực của Songyuan bị khước từ bởi phản xạ xuất thần của Oshita. Không có cuộc lật đổ nào diễn ra, nhưng nỗ lực của các cầu thủ Trung Quốc đã nhận về những tràng pháo tay từ khán đài và khiến nhiều cổ động viên nhà bật khóc. Đến lễ trao giải, họ vẫn xếp thành hai hàng và vỗ tay mừng nhà vô địch Nhật Bản tiến lên bục vinh quang.
Đây là thất bại đầu tiên của Trung Quốc tại chung kết U17 châu Á, sau khi đăng quang năm 1992 và 2004. Trong khi đó, Nhật Bản có lần thứ 5 lên ngôi, và là lần thứ ba trong bốn kỳ giải gần nhất, sau các năm 1994, 2006, 2018, 2023. Khoảng cách với nhóm xếp sau, gồm Hàn Quốc, Triều Tiên, Arab Saudi, Uzbekistan, Trung Quốc và Oman, là ba danh hiệu.
Nhật Bản cũng thống trị các danh hiệu cá nhân kỳ giải này. Thủ môn hay nhất thuộc về Kosei Oshita, còn Maki Kitahara ẵm danh hiệu cầu thủ hay nhất và vua phá lưới (6 bàn).
Đội hình xuất phát:
Trung Quốc: Qin Ziniu, Jin Yucheng, Nan Zixun, Li Junpeng, Zhang Xuyao, Zhou Yunuo, He Sifan, Kuang Zhaolei, Wan Xiang, Shuai Weihao, Pan Chaowei
Nhật Bản: Kosei Oshita, Anthony Motosuna, Yuzo Takeuchi, Koki Kurahashi, Sora Iwatsuchi, Kaiji Chonan, Takeshi Wada, Maki Kitahara, Kakeru Saito, Tafuku Satomi, Kazato Kimura.
Phút 43, khi Tây Ban Nha đang dẫn 1-0 trên sân AT&T ở Arlington, Texas, tiền đạo Ousmane Dembele va chạm với Fabian Ruiz, đem lại cho Pháp quả đá phạt ở rìa vòng cấm. Nhưng tiền vệ của Tây Ban Nha phản ứng dữ dội, kéo theo Rodri, Lamine Yamal và Alex Baena vây quanh trọng tài Barton. Video quay chậm cho thấy Dembele đã mất thăng bằng trước khi va chạm với Ruiz, vốn là đồng đội ở PSG.
Ít phút sau, trọng tài chính bất ngờ thay đổi quyết định. Ông hủy bỏ quả phạt và trao lại quyền kiểm soát bóng cho Tây Ban Nha. Ở khu kỹ thuật, HLV Didier Deschamps sững sờ trước pha "bẻ còi", rồi phản ứng với trọng tài thứ tư. Đây là tình huống ít gặp trong các sân bóng chuyên nghiệp.
"Sự việc khiến cầu thủ, chuyên gia và người hâm mộ hoang mang. Nhiều người tin rằng VAR đã can thiệp", bài viết trên Times of India có đoạn. "Mạng xã hội nhanh chóng tràn ngập những lời cáo buộc về sự thiếu nhất quán, thậm chí nghi ngờ có thao túng".
Trong phần bình luận trên kênh ITV, cựu hậu vệ đội tuyển Anh Lee Dixon khẳng định pha va chạm giữa Ruiz và Dembele "không phải phạm lỗi", nhưng bất ngờ khi trọng tài bẻ còi. "Có thể VAR đã thông báo. Nhưng luật không cho phép VAR can thiệp ở tình huống như vậy", Dixon cho hay.
Tại World Cup 2026, VAR không được can thiệp vào các quả phạt trực tiếp. Trợ lý trọng tài video chỉ được tham gia vào việc xác định bàn thắng, phạt đền, thẻ đỏ trực tiếp, thẻ vàng thứ hai, phạt góc, hay nhầm lẫn danh tính (mistaken identity) – tức tình huống trọng tài xác định nhầm cầu thủ phải nhận thẻ vàng.
Một số kênh truyền thông uy tín sau đó phủ nhận việc VAR can thiệp. "Trọng tài Ivan Barton đã tham khảo ý kiến của trọng tài biên", báo Anh Independent cho hay.
Xem trực tiếp trận đấu trên sân, chuyên gia về luật Dale Johnson của BBC cho biết không thấy hệ thống âm thanh hay màn hình lớn hiển thị VAR tác động. Ông Barton đã chỉ tay về phía trọng tài biên Antonio Pupiro, rồi ra hiệu đã nhận được ý kiến. "Việc trọng tài hủy một quả đá phạt trực tiếp là cực kỳ hiếm. Thông thường, quyết định được giữ nguyên kể cả khi nó không đúng", Johnson cho biết. "Nhưng việc trọng tài chính tham khảo ý kiến trợ lý rồi đảo ngược quyết định cũng không phải chưa từng xảy ra".
Bên cạnh pha bẻ còi kể trên, ông Barton còn có hai tình huống gây chú ý khác trên sân Dallas. Phút thứ 8, Tây Ban Nha đá phạt trực tiếp và Mikel Oyarzabal phàn nàn về hàng rào của Pháp đứng không đúng vị trí. Vị trọng tài này lộ vẻ bối rối khi không tìm thấy bình xịt bọt tự tan. Cuối cùng, ông phải chạy ra đường biên để nhận bình xịt từ trọng tài thứ tư, khiến trận đấu gián đoạn khoảng một phút.
12 phút sau, ông cho Tây Ban Nha hưởng phạt đền, khi xác định Lucas Digne đã đá vào người Lamine Yamal trong vòng cấm. Đây là quyết định chính xác dù có tranh cãi về việc bóng đã sượt tay tiền đạo người Tây Ban Nha. Trên chấm 11m, Oyarzarbal dứt điểm chính xác mở tỷ số. Sang hiệp hai, hậu vệ Pedro Porro thoát xuống ghi bàn ấn định chiến thắng 2-0.
Barton được công nhận là trọng tài FIFA từ năm 2018. Trọng tài người El Salvador từng làm việc tại World Cup 2022 ở Qatar, với ba trận bắt chính trong đó có cuộc đấu Anh - Senegal ở vòng 1/8.
Ở World Cup năm nay, Barton từng gây chú ý khi rút thẻ đỏ cho tiền đạo Paraguay Miguel Almiron, trong trận thắng Thổ Nhĩ Kỳ 1-0 ở vòng bảng, vì hành vi che miệng. Ông trở thành trọng tài đầu tiên áp truất quyền thi đấu một cầu thủ vì lỗi này. FIFA áp dụng nhằm ngăn chặn các cầu thủ che giấu những lời xúc phạm đối thủ.