Hưởng ứng Tháng hành động vì trẻ em năm 2026 và ngày Quốc tế thiếu nhi 1.6, sáng 29.5, Thành ủy, HĐND, UBND, Ủy ban MTTQ Việt Nam TP.HCM tổ chức chương trình “Lãnh đạo thành phố gặp gỡ, lắng nghe thiếu nhi” với chủ đề “Thiếu nhi thành phố Bác vững bước tiến vào kỷ nguyên mới”.
Chỉ ra một thực trạng rất đáng lo ngại nhưng đang tồn tại phổ biến trong đời sống của thanh thiếu niên, Cao Quỳnh Thư, lớp 8A4, Trường THCS Thái Văn Lung, P.Tam Bình, chia sẻ: “Hiện nay trong cuộc sống và học tập, những bạn trẻ như chúng em thường gặp phải các vấn đề về tâm lý; không biết ai để chia sẻ, không có người để tâm sự. Nếu chia sẻ với ba mẹ, chúng em bị khoảng cách thế hệ và gặp vấn đề về cách nói chuyện với nhau; nói với bạn bè thì không đủ trải nghiệm, thấu hiểu và đồng điệu về tính cách; tâm sự với thầy cô, chúng em ngại ngùng, lo sợ”.
Từ thực tiễn đó, Thư cho biết khi tâm tư không được giải quyết kịp thời, nhiều bạn có xu hướng tìm đến những hội, nhóm trên mạng xã hội hoặc nhờ AI để chia sẻ nhưng những lời khuyên đó không đến từ thế giới thật sẽ dẫn đến nhiều hệ lụy đi kèm. Thư mong: “Trước khi để học sinh tìm đến thế giới ảo, hãy cho chúng em cánh tay đủ vững tin, đủ thấu hiểu, đủ lắng nghe để chúng em chia sẻ hết tâm sự của mình”.
Cũng quan tâm về vấn đề sức khỏe tinh thần của học sinh, Nguyễn Ngọc Bảo An, lớp 6/1, Trường THCS Thông Tây Hội, P.Thông Tây Hội, đề xuất “Hệ thống cảnh báo cảm xúc trực tuyến”.
Bảo An cho rằng khi trẻ em tham gia mạng xã hội, hệ thống này sẽ dùng AI để nhận diện cảm xúc qua cách viết hoặc hành vi. Nếu phát hiện trẻ em đang buồn, bị bắt nạt, hoặc có dấu hiệu căng thẳng, hệ thống sẽ gửi cảnh báo cho cha mẹ hoặc thầy cô để kịp thời hỗ trợ. Ví dụ, nếu một bạn nhỏ viết nhiều câu buồn bã, hệ thống sẽ nhắc nhở người lớn quan tâm…
Cậu học trò Nguyễn Khang, lớp 5/2, Trường tiểu học Phú Lợi, P.Phú Lợi, thì cho rằng trong kỷ nguyên mới học sinh cần học những bộ môn như công dân số, STEM và các bộ môn khoa học tự nhiên khác. Nhưng ở các địa phương xa trung tâm như Bình Dương hay Bà Rịa-Vũng Tàu cũ, thường học sinh chỉ được xem mô hình, xem qua sách giáo khoa, hoặc qua hình mẫu chứ không được tiếp xúc trực tiếp và không được làm.
Và Khang chia sẻ rất xúc động: “Mặc dù có thể chạm vào, có thể sờ vào nhưng đó không phải sản phẩm của chúng em. Chúng em muốn học, muốn làm, mặc dù sai, mặc dù xấu cũng được. Nhưng chúng em lại không có đủ vật dụng, giáo viên cũng không có đủ kinh nghiệm để trao đổi về những vấn đề đó”.
Không chỉ là các câu chuyện về học hành, phát triển thể chất, sức khỏe tinh thần, mà những vấn đề “nóng” trong đời sống xã hội được các em rất quan tâm và gửi gắm kiến nghị, đề xuất giải pháp.
Mang đến kiến nghị về bảo tồn bản sắc di sản dân tộc trong lòng đô thị, Hoàng Minh Phước, lớp 9D2, Trường Việt Anh 3, P.Thủ Dầu Một, tâm huyết gửi gắm: “Em mong muốn thành phố hãy đầu tư vào những không gian văn hóa mở, nơi di sản trở thành nguồn dinh dưỡng tinh thần, giúp chúng em lớn lên với một định danh rõ ràng: là những công dân toàn cầu mang trong mình dòng máu và niềm tự hào của một thành phố có chiều sâu lịch sử và bản sắc riêng biệt”.
Ngoài ra, Minh Phước còn đề xuất các kiến nghị nhằm tối ưu hóa nguồn nhân lực tương lai. Theo Phước, các trường học cần có lộ trình hướng nghiệp sớm hơn, ngay từ lớp 7, 8, xem đây là “ngã rẽ vàng” để học sinh định vị bản thân và chọn đúng hướng: vừa học nghề vừa học văn hóa khi kết thúc bậc THCS; hoặc chọn đúng tổ hợp môn học phù hợp với sở trường, thay vì để đến lớp 12 mới được tư vấn.
Ngô Thị Khánh Vân, lớp 8/7, Trường THCS Vĩnh Lộc A, lại rất quan tâm đến vấn đề thực phẩm bẩn hiện nay. Khánh Vân cho rằng để giải quyết vấn đề thực phẩm bẩn, thành phố có thể áp dụng giải pháp “Tem đổi màu thông minh” hoạt động dựa trên cơ chế cảm biến sinh học và cảm biến nhiệt độ. Bên trong tem có chứa các chất phản ứng an toàn với khí và vi khuẩn sinh ra khi thực phẩm bắt đầu hư hỏng. Người mua chỉ cần quan sát màu sắc trên tem là có thể nhận biết mức độ an toàn của sản phẩm mà không cần dùng máy móc kiểm tra phức tạp.
“Giải pháp này thực tế vì tem có thể dán trực tiếp lên hộp sữa, thịt, cá, thức ăn chế biến sẵn hoặc suất ăn học đường. Nhờ đó, người dân, phụ huynh và học sinh sẽ dễ dàng phát hiện thực phẩm không an toàn trước khi sử dụng, góp phần hạn chế các vụ ngộ độc thực phẩm”, Khánh Vân tâm huyết chia sẻ.
Lê Huỳnh Trâm, lớp 8I4, Trường THCS Hoa Lư, P.Tăng Nhơn Phú, thì cho rằng hiện nay, nhiều trường học đã bắt đầu triển khai “Thư viện số”, giúp học sinh tra cứu sách và tài liệu thuận tiện hơn. Từ mô hình “Thư viện số” này, Trâm có ý tưởng tích hợp thêm nhiều ứng dụng hơn nữa.
“Em mong muốn thư viện số này có những chuyên mục để học sinh chia sẻ ý tưởng về bảo vệ môi trường, phân loại rác, giảm nhựa và cải tạo kênh rạch xanh – sạch – đẹp; không xả rác xuống cống, chia sẻ sáng kiến chống ngập và bảo vệ môi trường sống; học kỹ năng tham gia giao thông văn minh, góp phần giảm ùn tắc và tai nạn giao thông…”, Trâm bày tỏ.
Mang những tâm tư từ đặc khu Côn Đảo, Đỗ Ngọc Hà Phương, lớp 8E, Trường THCS Lê Hồng Phong, đề xuất: “Em mong muốn lãnh đạo thành phố nghiên cứu xây dựng một ứng dụng hoặc trang web mang tên “Digiwave – Làn sóng số” dành riêng cho học sinh tại các khu vực vùng sâu vùng xa nói chung và Côn Đảo nói riêng nhằm tăng cường kết nối học tập giữa học sinh nơi đây với học sinh và giáo viên tại trung tâm thành phố”.
Phát biểu kết luận chương trình, ông Võ Văn Minh, Ủy viên T.Ư Đảng, Phó bí thư Thành ủy, Chủ tịch HĐND TP.HCM, cho biết được nghe những mong muốn, ước mơ và suy nghĩ của các cháu thiếu nhi, lãnh đạo thành phố thật sự vui mừng, xúc động và bất ngờ trước sự chân thành, tự tin và trưởng thành của các cháu; cũng như bất ngờ với những ý kiến sâu sắc, mới mẻ thể hiện sự quan tâm và quan sát tinh tế đối với đời sống xã hội.
Ông Minh cho biết trong các ý kiến hôm nay có những đề xuất có thể triển khai ngay nhưng cũng có những mong muốn cần sự chuẩn bị và kiên trì trong nhiều năm tới. Nhắn gửi đến các em thiếu nhi, ông Võ Văn Minh nói: “Hôm nay là những đội viên xuất sắc, ngày mai các cháu sẽ là những đoàn viên ưu tú, những công dân toàn cầu am hiểu và có tình yêu, niềm tự hào sâu sắc về đất nước; sẵn sàng gánh vác sứ mệnh xây dựng đất nước ngày càng phồn vinh, hạnh phúc”.
Ông Minh cũng mong các phụ huynh hãy dành nhiều thời gian hơn để lắng nghe con trẻ bằng sự thấu hiểu. Đồng thời mong muốn các thầy cô giáo, cán bộ phụ trách Đội sẽ dành cho các em không chỉ tri thức mà còn cả tình yêu, sự kiên nhẫn và trách nhiệm. Mỗi nhà trường cần thật sự trở thành nơi các em cảm thấy an toàn, được tôn trọng, được sáng tạo và phát triển toàn diện.
Từ khi xuất hiện trong đời sống, điện thoại đã trở thành vật bất ly thân của không ít người, việc nghe gọi điện thoại cũng là hình thức liên lạc phổ biến. Dẫu việc cầm điện thoại lên đáp "alo" được xem là chuyện quá quen thuộc, lại có những bạn trẻ hiện nay, họ thừa nhận cảm thấy e ngại, thậm chí có nỗi sợ vô hình với việc thực hiện cuộc gọi.
Tâm sự về điều này, Lê Đăng Hào Huy, sinh viên Trường ĐH Mở TP.HCM, cho biết khá ngại nghe điện thoại, chỉ gọi trong những lúc thật cần thiết. "Nhiều lúc đang yên lành mà gọi điện thoại là tự nhiên thấy hồi hộp. Dù mình cũng biết là nghe máy nói vài câu là xong thôi nhưng vẫn thấy ngại sao đó", Huy giải thích.
Với cậu sinh viên này, nhắn tin đem lại cảm giác an toàn và thoải mái hơn: "Mình thích nhắn tin hơn vì có thời gian suy nghĩ trước khi trả lời. Như vậy cũng đỡ áp lực hơn, còn nghe điện thoại lỡ nói sai thì không sửa được", Huy nói và cho biết thêm nhóm bạn của Huy gần như không bao giờ gọi cho nhau. Cả nhóm đã ngầm quy ước rằng chỉ những chuyện thật gấp mới cần bấm số. "Bỗng dưng giờ mà gọi là thấy có chuyện nghiêm trọng hẳn lên", Huy bộc bạch.
Cùng tâm trạng đó, Trần Diệu Ly (26 tuổi, làm việc tại lô I2 đường D1, P.Tăng Nhơn Phú, TP.HCM) mô tả: "Mình thấy mệt và áp lực với việc nghe gọi điện thoại liên tục dù đó là yêu cầu công việc. Có những cuộc gọi mình chuẩn bị trước trong đầu sẽ nói gì nhưng vẫn thấy run", Ly chia sẻ. Với cô, hình thức khác như gửi tin nhắn, email mang lại quyền chủ động về thời gian, trong khi gọi điện luôn kèm theo cảm giác "phải phản ứng ngay lập tức". Ly nói thêm: "Chuông điện thoại reo là mình đã nghĩ ngay đến xảy ra sự cố gì đó nên bắt đầu lo".
Với một số người, chuyện hạn chế liên hệ qua điện thoại còn liên quan đến tâm lý né tránh các chiêu trò lừa đảo. Trường hợp của Nguyễn Lan Đào (30 tuổi, ngụ tại hẻm 428 Chiến Lược, P.Hạnh Thông, TP.HCM) cũng như vậy. "Hiện giờ mình dè chừng vì nhiều cuộc gọi quảng cáo, lừa đảo quá. Giờ có cuộc gọi bất ngờ là mình hay né trước cho đỡ phiền và bớt bận tâm", Đào kể. Cũng theo Đào, việc chủ động gọi cho ai đó với cô gần như là chuyện hiếm, trừ khi thật gấp.
Lý giải hiện tượng này, thạc sĩ tâm lý Võ Minh Thành, giảng viên Trường ĐH Sư phạm TP.HCM, cho rằng đây không đơn thuần là chuyện ngại nghe điện thoại, mà phản ánh một sự dịch chuyển trong thói quen giao tiếp của một bộ phận người trẻ. "Tin nhắn và mạng xã hội cho phép người dùng có thời gian suy nghĩ, chỉnh sửa, chọn biểu tượng cảm xúc, thậm chí trì hoãn phản hồi. Còn điện thoại thì ngược lại, mọi phản ứng diễn ra tức thời, giọng nói, khoảng lặng, sự lúng túng đều khó che giấu. Điều khiến người trẻ căng thẳng là cảm giác mất quyền kiểm soát trong giao tiếp tức thời", ông Thành phân tích.
Theo ông Thành, cần phân biệt rõ giữa một thói quen bình thường và một biểu hiện đáng lo. Ở mức độ nhẹ, không thích nghe điện thoại là chuyện bình thường, vì mỗi người có phong cách giao tiếp khác nhau. "Nhưng nếu một người mất rất lâu để chuẩn bị tâm lý, tim đập nhanh khi chuông reo, dẫn đến làm người ấy thu hẹp đời sống, né tránh trách nhiệm hoặc mất cơ hội kết nối thì cần lưu ý", thạc sĩ Thành nói.
GS.TS. Đặng Nguyên Anh, nghiên cứu viên cao cấp, nguyên Phó chủ tịch Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam, xem xu hướng ưu tiên nhắn tin thay vì nghe gọi điện thoại trong thời đại công nghệ số là một bước tiến tất yếu của giao tiếp thế kỷ 21. Theo GS.TS Nguyên Anh: "Một quy tắc ứng xử mới cũng đang hình thành: gọi điện không báo trước đôi khi bị coi là thiếu tế nhị, còn nhắn tin xin phép trở thành chuẩn mực của sự tôn trọng không gian riêng tư, nhất là trong giờ nghỉ ngơi".
Dù vậy, GS.TS. Đặng Nguyên Anh cảnh báo mặt trái có thể hình thành: "Khi các cuộc hội thoại bị thay thế bằng những dòng tin nhắn, khả năng phản ứng trực tiếp của một số người trẻ có thể bị giảm sút, dễ rơi vào lúng túng và mất tự tin do thiếu kỹ năng xử lý. Áp lực chờ đợi tin nhắn hay nỗi lo khi không có tin hồi đáp cũng có thể trở thành một dạng căng thẳng tâm lý mới".
Để có khả năng giao tiếp cân bằng, hiệu quả, GS.TS Đặng Nguyên Anh khuyến nghị: "Rất cần thiết lập sự cân bằng: sử dụng tin nhắn như một công cụ trao đổi thông tin hiệu quả nhưng đồng thời duy trì các cuộc gọi trực tiếp để nuôi dưỡng lòng tin và duy trì được "nhựa sống" trong các mối quan hệ xã hội".
Từ góc độ tâm lý, lời khuyên của thạc sĩ Võ Minh Thành là không nên ép bằng câu "có gì đâu mà sợ", thay vào đó, nên tập dần bằng việc bắt đầu với những cuộc gọi ngắn, liên hệ với người thân quen, chuẩn bị vài ý chính trước khi gọi, rồi có thể tăng tần suất và "độ khó".
Nguyễn Minh Quân (26 tuổi, làm việc tại số 5 Công trường Mê Linh, P.Sài Gòn, TP.HCM), kể lại chuyện đi thuê phòng. "Tôi đã ký hợp đồng mà không đọc điều khoản", Quân nói.
Theo Quân, hợp đồng thuê nhà dài gần 15 trang. Sau khi xem lướt những nội dung liên quan đến giá thuê, tiền cọc và thời hạn hợp đồng, Quân ký ngay. "Lúc đó tôi nghĩ hợp đồng thuê nhà thì chắc nơi nào cũng giống nhau. Với lại đọc cũng không hiểu hết nên ký luôn", Quân kể.
Sau ba tháng, Quân quyết định chuyển đến nơi khác ở để tiện cho công việc. Quân bất ngờ khi được chủ nhà thông báo sẽ mất toàn bộ tiền đặt cọc (bằng tiền 2 tháng thuê nhà là 14 triệu đồng) vì hợp đồng quy định người thuê chấm dứt trước thời hạn sẽ không được hoàn cọc và phải báo trước 60 ngày.
"Tôi nói chủ nhà chưa từng nhắc điều này. Nhưng họ chỉ vào đúng điều khoản trong hợp đồng có chữ ký của tôi ở từng trang. Lúc đó mới thấy mình chẳng còn lý lẽ gì", Quân nói.
Không chỉ với hợp đồng thuê nhà, không ít người trẻ cũng gặp rắc rối vì những điều khoản tưởng như rất nhỏ.
Lê Thu Hà (23 tuổi, làm việc tại 98 Hoàng Quốc Việt, P.Nghĩa Độ, Hà Nội), kể từng tải một ứng dụng chỉnh sửa ảnh vì thấy quảng cáo "dùng thử miễn phí 7 ngày". "Cứ bấm đồng ý liên tục cho nhanh. Tôi chỉ nghĩ hết 7 ngày thì ứng dụng tự khóa". Một tháng sau, tài khoản ngân hàng bị trừ gần 3 triệu đồng.
"Lúc đó tôi mới phát hiện điều khoản quy định sau thời gian dùng thử, hệ thống sẽ tự động gia hạn gói dịch vụ theo năm nếu người dùng không chủ động hủy trước thời điểm kết thúc. Tôi không hề biết có điều khoản đó vì chưa từng đọc", Hà nói.
Vì sao không ít người trẻ "ngại" đọc hợp đồng? Chị Lê Thanh Trúc (32 tuổi, làm việc tại đường Nguyễn Thái Sơn, P.An Nhơn, TP.HCM), lý giải rằng nhiều hợp đồng thực chất là "không có quyền lựa chọn". "Nếu không bấm đồng ý thì cũng không được phép cài đặt hay sử dụng ứng dụng, không đặt được phòng hay mua được vé... Vậy nên tôi nghĩ đọc hay không cũng vậy. Nhiều khi... nhắm mắt bấm đồng ý", chị Trúc nói.
Trần Đức Anh (27 tuổi, làm việc tại 17 Lê Duẩn, P.Sài Gòn, TP.HCM), cho biết bản thân gần như chưa bao giờ đọc hết điều khoản sử dụng của bất kỳ ứng dụng nào. "Có những điều khoản dài cả chục, thậm chí hàng chục trang. Toàn thuật ngữ pháp lý. Đọc cũng không hiểu nên thôi", Anh nói.
Một bộ phận người trẻ thừa nhận, họ chỉ đọc kỹ hợp đồng sau khi xảy ra sự cố như: phải thanh toán phí phạt trả trước khoản vay, bị trừ tiền gia hạn dịch vụ nhiều tháng liên tiếp, thuê xe tự lái nhưng phải bồi thường những khoản chi phí không ngờ tới sau va chạm… Và điểm chung là tất cả đều từng nhấn nút "đồng ý" hoặc đặt bút ký xác nhận.
Theo các chuyên gia tâm lý, việc bỏ qua hợp đồng không đơn thuần xuất phát từ sự chủ quan mà còn là hệ quả của nhịp sống số.
Chuyên gia tâm lý Đỗ Thành Trí, Trung tâm đào tạo và chăm sóc tinh thần Thân Tâm Trí (P.Bình Tiên, TP.HCM), phân tích: "Mọi giao dịch hiện nay đều được thiết kế để diễn ra nhanh nhất có thể. Chỉ vài thao tác trên điện thoại, người dùng đã có thể mua vé máy bay, vay tiền trực tuyến, thuê xe, đặt phòng khách sạn hay đăng ký dịch vụ trả phí. Trong môi trường đó, việc dừng lại để đọc hàng chục trang điều khoản trở thành "điểm nghẽn" mà nhiều người muốn bỏ qua. Bên cạnh đó là tâm lý "chắc không sao đâu". Nhiều người tin rằng doanh nghiệp lớn sẽ không đưa ra điều khoản bất lợi hoặc cho rằng nếu xảy ra tranh chấp thì mình vẫn có thể giải thích rằng "không biết". Chính suy nghĩ này khiến không ít người đánh đổi vài phút đọc hợp đồng để rồi phải trả giá bằng những khoản tiền lớn hoặc những tranh chấp kéo dài".
Theo chuyên gia tâm lý Vũ Minh Tiến, Trung tâm tư vấn tâm lý Việt Healthcare (P.Tân Hưng, TP.HCM), điều đáng lo ngại hơn là thói quen này đang dần trở thành phản xạ. "Càng quen với việc bấm "đồng ý", người dùng càng ít đặt câu hỏi về quyền lợi của mình. Đến khi phát hiện điều khoản bất lợi, chữ ký hoặc thao tác xác nhận điện tử đã trở thành căn cứ chứng minh sự đồng thuận của chính họ", ông Tiến nói.
Theo luật sư Võ Minh Tú, Văn phòng luật sư Phương Chính Law (P.Thông Tây Hội, TP.HCM), một trong những hiểu lầm phổ biến của nhiều người trẻ hiện nay là cho rằng nếu không đọc hợp đồng hoặc không hiểu hết nội dung thì khi xảy ra tranh chấp có thể lấy lý do "không biết" để từ chối trách nhiệm.
"Đây là suy nghĩ rất nguy hiểm. Về nguyên tắc, khi một người đã tự nguyện ký tên vào hợp đồng hoặc bấm nút xác nhận giao dịch điện tử, hành vi đó thể hiện sự đồng ý với các điều khoản mà hai bên đã thỏa thuận. Việc sau này nói rằng mình chưa đọc hoặc chưa hiểu thường không phải là căn cứ để phủ nhận giá trị pháp lý của hợp đồng", luật sư Tú phân tích.
Theo luật sư Tú, pháp luật luôn tôn trọng quyền tự do giao kết của các bên. Đồng thời, mỗi cá nhân cũng phải có trách nhiệm tự bảo vệ quyền lợi của mình bằng cách tìm hiểu kỹ nội dung trước khi ký kết.
Trong thực tế, luật sư Tú cho biết từng tiếp nhận nhiều trường hợp khách hàng rơi vào thế bất lợi chỉ vì bỏ qua vài dòng trong hợp đồng.
"Có người vay tiêu dùng nhưng không đọc điều khoản về phí tất toán trước hạn nên khi muốn trả nợ sớm lại phải chịu thêm một khoản phí ngoài dự tính. Có người thuê nhà không để ý quy định về việc chấm dứt hợp đồng trước thời hạn nên mất toàn bộ tiền cọc. Cũng có trường hợp đăng ký dịch vụ trực tuyến mà không biết hệ thống sẽ tự động gia hạn và trừ tiền định kỳ. Những điều khoản gây tranh chấp nhiều nhất thường không nằm ở giá cả mà ở các quy định về quyền và nghĩa vụ của các bên, điều kiện hủy hợp đồng, mức phạt vi phạm, trách nhiệm bồi thường, cách giải quyết tranh chấp và các trường hợp miễn trách nhiệm", luật sư Tú cho biết.
"Trước khi ký bất kỳ hợp đồng nào, nên dành thời gian đọc kỹ những điều khoản liên quan trực tiếp đến quyền lợi của mình. Nếu có nội dung chưa rõ, cần yêu cầu bên còn lại giải thích hoặc chỉnh sửa trước khi đặt bút ký", luật sư Tú nhấn mạnh.
Đại úy Vũ Mạnh Tuấn là cựu sinh viên Trường ĐH Cảnh sát nhân dân khóa 2010 - 2015. Nhắc về cơ duyên đến với chương trình Tiếp sức mùa thi, anh kể ký ức ấy bắt đầu từ chính kỳ thi đại học của bản thân vào năm 2010.
"Hôm ấy là buổi chiều của ngày thi đầu tiên, trời đổ mưa tầm tã. Tôi nhớ như in hình ảnh các anh chị sinh viên tình nguyện tại điểm thi Trường ĐH Cảnh sát nhân dân ở đường Kha Vạn Cân (TP.Thủ Đức cũ) che dù, khoác áo mưa hỗ trợ thí sinh vào điểm thi. Hình ảnh ấy để lại cho tôi rất nhiều cảm xúc", anh nhớ lại.
Sau khi trúng tuyển vào trường, đến hè năm 2011, khi Đoàn trường thông báo tuyển sinh viên tham gia tiếp sức mùa thi, anh đăng ký ngay mà không chút đắn đo.
"Lúc ấy, tôi chỉ nghĩ đơn giản là muốn góp một phần sức nhỏ để hỗ trợ thí sinh, để các bạn an tâm hơn khi bước vào kỳ thi", anh nói. Và từ năm 2011 đến năm 2014, anh gắn bó liên tục với chương trình suốt 4 mùa thi.
Khi được hỏi về ký ức đầu tiên mỗi lần nhắc đến tiếp sức mùa thi, đại úy Tuấn nhắc ngay đến "sự tận tâm, nhiệt huyết của sinh viên tình nguyện và nụ cười hạnh phúc của thí sinh, phụ huynh".
Trong rất nhiều mùa thi đã đi qua, có một kỷ niệm năm 2013 khiến anh nhớ mãi. Theo anh, năm ấy, khi đang là sinh viên năm 3, đã tham gia đội hình tiếp sức mùa thi tại điểm thi Trường THPT Tam Phú.
"Trong một buổi chiều mưa, tôi gặp bạn thí sinh tên Phúc từ tỉnh Quảng Nam cũ (nay là TP.Đà Nẵng) vào TP.HCM dự thi một mình. Sau khi trò chuyện và biết hoàn cảnh của bạn, tôi cùng các bạn sinh viên tình nguyện đã kết nối để đưa bạn đến ở nhờ nhà một cô chú gần điểm thi. Cô chú cho bạn ở miễn phí, mời ăn cơm tối cùng gia đình. Chúng tôi còn dặn bạn trưa và chiều cứ ra ăn cơm cùng đội tiếp sức mùa thi", anh kể.
Giọng người cán bộ Đoàn chậm lại khi nhớ về những mùa hè mà theo anh, "sự tử tế xuất hiện ở khắp nơi". "Có rất nhiều cô chú gần điểm thi sẵn sàng hỗ trợ cơm, nước uống miễn phí cho thí sinh và sinh viên tình nguyện. Có cô chú thấy chúng tôi đứng nắng thì mang bịch chôm chôm, vài trái ổi hay cả thùng nước suối ra cho rồi chỉ cười: "Mấy đứa ăn cho đỡ mệt để còn tiếp sức!". Những món quà giản dị ấy, chính là nguồn động viên rất lớn với sinh viên tình nguyện", đại úy Tuấn nhớ lại.
Suốt 4 năm đồng hành cùng tiếp sức mùa thi, đại úy Tuấn đã gặp rất nhiều hoàn cảnh khiến anh xúc động. Đó là những phụ huynh miền Trung, miền Tây chở con lên TP.HCM dự thi với hành trang ít ỏi và đầy hy vọng. Có người ngồi đợi con dưới trời nắng gắt nhiều giờ liền, có người trú tạm dưới mái hiên khi cơn mưa bất chợt kéo đến.
"Khi được hỗ trợ chỉ đường, mời cơm hay đơn giản là một chai nước, cô chú xúc động và liên tục cảm ơn. Những khoảnh khắc ấy giúp tôi cảm nhận rõ hơn ý nghĩa nhân văn của chương trình", anh nói.
Với anh, "đặc sản" của chương trình Tiếp sức mùa thi chính là tinh thần đoàn kết, sẻ chia và nguồn năng lượng tích cực của tuổi trẻ.
"Đó là những buổi sáng có mặt từ rất sớm ở điểm thi, những bữa cơm ăn vội cùng các thành viên trong đội hình tiếp sức mùa thi, những cơn mưa bất chợt nhưng ai cũng sẵn sàng hỗ trợ thí sinh. Chỉ những ai từng tham gia mới cảm nhận hết niềm vui khi giúp được một bạn tìm đúng phòng thi hay hỗ trợ một phụ huynh yên tâm hơn", anh chia sẻ.
Không chỉ hỗ trợ thí sinh, theo đại úy Tuấn, chương trình còn trở thành môi trường giúp nhiều sinh viên trưởng thành. "Bản thân tôi học được kỹ năng giao tiếp, làm việc nhóm, xử lý tình huống. Mỗi ngày đều có những việc phát sinh như kết nối chỗ ở, hỗ trợ thí sinh đi trễ, điều tiết giao thông giờ cao điểm… Những trải nghiệm ấy giúp tôi rèn sự bình tĩnh, linh hoạt và trách nhiệm", anh chia sẻ.
Theo anh, điều quý giá nhất mà hoạt động tình nguyện mang lại là giúp người trẻ hiểu giá trị của sự cống hiến. "Mỗi việc tốt, dù lớn hay nhỏ, cũng đang góp phần làm xã hội tốt đẹp hơn", đại úy Tuấn nói thêm.
Từ một sinh viên tình nguyện ngày nào, giờ đây đại úy Vũ Mạnh Tuấn trở thành Bí thư Đoàn Trường CĐ Cảnh sát nhân dân II, tiếp tục dẫn dắt nhiều thế hệ đoàn viên tham gia các hoạt động cộng đồng.
Anh nhắn gửi với các thế hệ sinh viên tham gia hoạt động tình nguyện này: "Điều quan trọng nhất của một tình nguyện viên tiếp sức mùa thi là tinh thần trách nhiệm, sự tận tâm và chân thành. Khi mình thật sự muốn giúp người khác bằng tất cả nhiệt tình thì dù việc nhỏ nhất cũng sẽ mang lại ý nghĩa tích cực".
Đánh giá về chương trình, anh cho rằng chương trình Tiếp sức mùa thi không chỉ hỗ trợ thiết thực cho thí sinh mà còn lan tỏa tinh thần sẻ chia, trách nhiệm cộng đồng của tuổi trẻ. "Thông qua chương trình, hình ảnh đoàn viên, sinh viên, người trẻ trở nên gần gũi, trách nhiệm và nhân văn hơn trong lòng người dân".
Chia sẻ thêm về chương trình có tuổi đời đã 25 năm, đại ý Tuấn nói: "Với riêng tôi, Tiếp sức mùa thi không chỉ là một chương trình tình nguyện mà còn là một phần thanh xuân rất đẹp. Đó là nơi tôi được sống hết mình với tinh thần cống hiến, được gặp gỡ những con người đầy nhiệt huyết, được học cách sẻ chia và trưởng thành hơn qua từng mùa thi. Những ký ức ấy đến hôm nay vẫn luôn là động lực để tôi tiếp tục đồng hành, lan tỏa tinh thần tình nguyện đến các thế hệ đoàn viên, sinh viên sau này".