Tôi đang rao bán căn hộ hai phòng ngủ tại một đại đô thị ở TP HCM với giá khoảng ba tỷ đồng. Căn hộ này đã có sổ hồng và còn rất mới vì tôi chưa về ở. Lúc mua, vì tính để ở lâu dài nên tôi lựa chọn rất kỹ hướng và view của căn hộ. Tuy nhiên, do thay đổi công việc không thuận tiện đi lại nên tôi đành nhượng lại căn hộ. Việc rao bán căn hộ khiến tôi gặp nhiều phiền toái. Tôi tiếp rất nhiều cuộc điện thoại, nhưng đa số chỉ là khảo sát giá hoặc mời chào đăng tin quảng cáo.
Cho đến một hôm, có người gọi điện thoại cho tôi, tự xưng là môi giới, hỏi tôi có phải chính chủ không. Anh ta nói có cặp vợ chồng ở tỉnh lên muốn mua một căn hộ cho con ở để đi học. Họ đã xuống khu này xem mấy căn hộ rồi nhưng đều chỉ gặp môi giới chứ không gặp được chủ nhà. Họ muốn gặp trực tiếp chủ nhà cho yên tâm. Nghe tôi xác nhận là chính chủ, anh ta hỏi giá. Tôi báo giá công khai và nói có thể thương lượng bớt chút lộc vì tôi còn phải trả phí môi giới. Sau một hồi bàn bạc, anh ta gọi lại bảo rằng người mua đã đồng ý chốt mức giá đó.
Tôi chủ động hẹn ngày giờ để dẫn họ vào xem thực tế bên trong căn hộ. Thế nhưng, anh ta lại nói sáng mai cặp vợ chồng kia sẽ lên thành phố, thuê khách sạn nghỉ ngơi và hẹn tôi đến thẳng khách sạn để người mua gặp mặt chủ nhà. Thấy kỳ lạ, tôi hỏi: “Sao họ không đến xem căn hộ?”. Anh ta nói rằng họ đã xuống đó nhiều lần, biết rõ tòa nhà này rồi. Hơn nữa, kết cấu các căn hộ đều giống nhau nên không cần vào trong xem nữa.
Cặp vợ chồng kia đã lớn tuổi, đi đường xa mệt nên cần nghỉ ngơi tại khách sạn. Sinh nghi trước việc mua nhà mà không cần xem nhà, lại nhất quyết hẹn gặp ở khách sạn, tôi đã từ chối. Tôi chủ động gửi địa chỉ một quán nước đông đúc và hẹn gặp họ tại đó. Một lúc sau, người môi giới gọi lại nói rằng người mua lên đây vì có công việc sẵn tiện gặp chủ nhà luôn, nếu tôi không đến khách sạn gặp thì thôi. Đến lúc này, tôi nói thẳng: “Anh nói người mua muốn gặp chủ nhà mà tôi hẹn xem nhà hoặc ra quán nước đều không chịu, cứ bắt tôi phải đến khách sạn là sao? Anh nói thôi thì tôi cũng thôi”.
Tôi muốn hỏi mọi người có phải tôi gặp lừa đảo rồi không? Nghĩ lại, tôi vẫn còn thấy hoang mang và sợ hãi. Đây là lần đầu tiên tôi gặp phải trường hợp này. Trước đây, tôi cứ nghĩ đi mua nhà mới mệt mỏi. Không ngờ đến khi đóng vai trò là người bán, mọi chuyện cũng không hề đơn giản. Khi thị trường đầy rẫy những cạm bẫy và chiêu trò như vậy, người bán như tôi sẽ rất khó kết nối với người mua thực, các giao dịch trở nên khó khăn hơn. Tôi muốn chia sẻ câu chuyện của mình với hy vọng mọi người sẽ nâng cao cảnh giác để tự bảo vệ bản thân và tài sản của mình.
Tôi 29 tuổi, còn bạn gái 28 tuổi. Chúng tôi yêu nhau gần ba năm và đều làm việc tại TP HCM. Tôi là kỹ sư cơ khí, thu nhập khoảng 22 triệu đồng mỗi tháng. Bạn gái làm nhân sự cho công ty nước ngoài, lương khoảng 25 triệu đồng. Tôi thuê căn hộ mini gần chỗ làm, còn cô ấy ở cùng chị gái nên không phải tốn tiền thuê nhà. Gần một năm nay, hai bên gia đình đều giục cưới. Tôi cũng muốn sớm ổn định nhưng mỗi lần nhắc đến chuyện cưới xin là hai đứa lại tranh cãi vì chuyện mua nhà.
Bạn gái nói chỉ cưới khi có nhà riêng. Cô ấy bảo đã chứng kiến nhiều cặp vợ chồng trẻ sống cảnh thuê trọ, vài năm lại chuyển nhà một lần, con nhỏ ốm đau cũng không có chỗ ở ổn định nên không muốn cuộc sống của mình như vậy. Tôi hiểu nỗi lo đó nhưng với giá nhà hiện nay, dù hai đứa có thu nhập gần 50 triệu đồng mỗi tháng thì việc mua một căn hộ ở TP HCM vẫn là gánh nặng rất lớn.
Ba mẹ tôi có một khoản tiền tiết kiệm. Nếu ông bà hỗ trợ cộng với khoản tiết kiệm của tôi thì có thể đủ tiền trả trước một nửa căn hộ rồi vay ngân hàng phần còn lại. Nhưng tôi không muốn lấy tiền của ba mẹ. Đó là số tiền ông bà dành dụm cả đời để dưỡng già, tôi không nỡ vì chuyện của mình mà để ba mẹ phải lo thêm.
Ba mẹ tôi có hai mảnh đất, một mảnh chính là ngôi nhà đang ở, còn một mảnh khác bên cạnh. Ba mẹ từng nói sau này chia cho tôi và em trai mỗi người một mảnh. Tôi là anh trai, sau này sẽ là người bố mẹ dựa vào lúc về già nên sẽ lấy ngôi nhà, mảnh đất kia để em trai. Đó là ba mẹ nói miệng như vậy chứ chưa hề cho chính thức. Tôi luôn nghĩ mình sẽ tự gây dựng sự nghiệp và mua nhà chứ không chăm chăm nhìn vào chút tài sản tích góp cả đời của ba mẹ.
Tôi nói với bạn gái cứ cưới trước, thuê nhà vài năm, tích lũy thêm rồi mua sau. Nhiều bạn bè tôi cũng bắt đầu như vậy nhưng cô ấy nhất quyết không đồng ý. Cô ấy còn phải phụ giúp ba mẹ ở quê và lo cho em trai đang học đại học. Theo cô ấy, nếu vừa trả tiền thuê nhà, vừa lo cho gia đình hai bên sẽ rất áp lực.
Đến giờ, cứ nhắc đến cưới là cả hai lại im lặng. Tôi biết bạn gái không thực dụng, cô ấy chỉ muốn có một chỗ ở ổn định khi lập gia đình. Nhưng tôi cũng không biết phải kiếm đâu ra vài tỷ đồng để mua nhà lúc này. Ba mẹ hai bên vẫn giục cưới từng ngày, còn tôi thật sự không biết phải làm sao để dung hòa mong muốn của cả hai.
Tôi 28 tuổi, bạn trai 30 tuổi, quen nhau 8 năm, trải qua không ít sóng gió, có lúc tưởng chừng buông tay rồi vẫn quay lại vì nghĩ cả hai hiểu nhau đủ nhiều để có thể đi đến hôn nhân. Hai năm gần đây, chúng tôi quyết định sống thử. Tôi nghĩ đó là cách để cả hai chuẩn bị tốt hơn cho cuộc sống vợ chồng. Cũng chính thời gian này, tôi thấy những góc khuất trong con người anh mà trước đây chưa từng nghĩ tới. Anh nóng tính; khi bực tức sẽ không kiểm soát được cảm xúc. Hai lần anh đập đồ trong nhà chỉ vì những chuyện rất nhỏ. Những lúc như vậy, tôi sợ, rồi lại tự trấn an rằng ai cũng có lúc mất bình tĩnh.
Gần đây, anh có vẻ thay đổi. Mỗi lần cãi nhau, anh không còn to tiếng như trước, thường bỏ ra ngoài, tránh xung đột. Tôi nghĩ mọi thứ dần tốt lên. Vậy mà gần tháng trước, một chuyện xảy ra khiến tôi không thể quên. Hôm đó, chúng tôi cãi nhau khi đang đi ngoài đường. Chỉ vì một câu nói không vừa ý, anh nổi nóng, dùng những lời lẽ rất nặng nề với tôi. Khi tôi đòi xuống xe, anh kéo tay lại, bóp rất mạnh. Đến khi về nhà, tay tôi bầm tím cả một vùng. Đó là lần đầu tiên anh dùng bạo lực với tôi. Tôi vừa đau vừa sốc, nói thẳng với anh rằng nếu chuyện này lặp lại thì không yêu đương gì nữa. Anh xin lỗi, hứa sẽ không bao giờ để xảy ra lần thứ hai.
Từ sau lần đó, mỗi khi có mâu thuẫn, anh kiềm chế hơn, không còn hành động quá khích, cũng không chạm vào tôi như trước. Thế nhưng nỗi sợ trong tôi vẫn còn đó. Mỗi lần anh cao giọng, tim tôi lại đập nhanh. Mỗi lần tranh cãi, tôi luôn trong trạng thái đề phòng, lo lắng, không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Tôi bắt đầu tự hỏi: nếu bây giờ, khi chưa kết hôn mà anh đã như vậy, sau này sẽ ra sao? Tôi từng nghĩ tình yêu đủ lớn có thể thay đổi một con người, giờ đây không dám chắc về điều đó. Có nên tiếp tục tin vào sự thay đổi của anh hay dừng lại trước khi mọi thứ đi quá xa? Tôi thực sự bối rối, mong được các bạn chia sẻ.
Tôi và anh quen nhau qua VnExpress. Từ những cuộc trò chuyện đầu tiên, chúng tôi đã cảm thấy rất hợp nhau. Sau khoảng hai tháng nói chuyện, chúng tôi bắt đầu yêu. Đó là mối quan hệ yêu xa, tôi sống và làm việc ở Hà Nội, còn anh ở miền Trung. Vì khoảng cách địa lý nên hai đứa chỉ có thể gặp nhau khoảng 2-3 tháng một lần. Ít gặp, ít được ở cạnh nhau nhưng tôi từng nghĩ chỉ cần còn thương, mọi thứ rồi sẽ vượt qua được.
Anh đến với tôi không lâu sau khi vừa kết thúc mối tình đầu kéo dài bốn năm. Tôi từng biết điều đó, từng lo lắng về điều đó nhưng vẫn chọn yêu bằng tất cả sự chân thành mình có. Tôi đã cố gắng để trở thành một nơi bình yên cho anh và cũng dần xem anh là chỗ dựa tinh thần của chính mình.
Nhưng hôm nay, chúng tôi chia tay rồi. Điều khiến tôi thấy trống rỗng nhất không chỉ là việc mất đi một người mình yêu, mà là cảm giác bản thân đang phải một mình đi qua mọi chuyện cùng lúc. Tôi có bạn thân nhưng ai cũng đã lập gia đình, ai cũng có cuộc sống riêng và đều ở rất xa. Đến lúc này tôi mới nhận ra hóa ra cảm giác cô đơn không phải là không có ai bên cạnh, mà là không biết phải gọi cho ai khi lòng mình vỡ vụn.
Tôi thật sự không biết phải diễn tả cảm xúc hiện tại thế nào, chỉ biết nó rất tệ. Một kiểu nghẹn ở trong lòng, nặng đến mức đôi lúc tôi cảm thấy khó thở. Tôi cứ ước giá như có thể mất trí nhớ một chút, để không phải nhớ những thói quen, những đoạn tin nhắn, những dự định còn dang dở, hay cảm giác từng được yêu thương rồi lại mất đi.
Nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn. Tôi vẫn phải đi làm mỗi ngày. Vẫn phải kiếm tiền để lo cho ba mẹ, cho sức khỏe của bản thân. Vẫn phải tiếp tục những kế hoạch còn chưa hoàn thành. Trớ trêu là đúng lúc công việc của tôi đang gặp rất nhiều áp lực và tôi cần anh nhất, anh lại chọn buông tay.
Có lẽ điều tôi mong lúc này không phải là ai đó nói rằng "rồi sẽ ổn thôi", vì chính tôi cũng biết sau này nhìn lại, chuyện chia tay rồi sẽ trở thành một điều rất bình thường trong cuộc đời. Ngoài kia còn biết bao người đang chịu những nỗi đau lớn hơn thế. Nhưng hiện tại, nỗi đau của tôi vẫn là thật. Nó vẫn ở đây, rõ ràng và nặng nề trong từng ngày tôi thức dậy.
Tôi chỉ ước có một chiếc nút tua nhanh để đi qua giai đoạn này. Đi qua những đêm mất ngủ, những buổi sáng tỉnh dậy với cảm giác hụt hẫng, đi qua cảm giác nhớ một người mà biết rằng từ nay không còn có thể quay lại như trước nữa. Và có lẽ điều khó nhất của trưởng thành chính là dù lòng tôi đang vỡ, tôi vẫn phải tiếp tục sống như thể mọi thứ vẫn bình thường.