Một trong những nội dung mới trong dự thảo Luật Bưu chính (sửa đổi) là quy định về định danh người gửi bưu gửi. Đây được xem là thay đổi lớn trong cách quản lý hoạt động chuyển phát, nhằm thúc đẩy bưu chính số trong bối cảnh thương mại điện tử và kinh tế số phát triển mạnh.
Theo luật hiện hành, “bưu gửi” được định nghĩa là: bao gồm thư, gói, kiện hàng hóa được chấp nhận, vận chuyển và phát hợp pháp qua mạng bưu chính.
Trong khi đó, dự thảo mới định nghĩa “bưu gửi” bao gồm thư và gói, kiện hàng hóa được chấp nhận, chia chọn, vận chuyển và phát tới địa chỉ người nhận hoặc địa điểm nhận theo thỏa thuận, trong đó “mỗi bưu gửi được định danh riêng và có khả năng theo dõi, truy vết trong suốt quá trình cung cấp dịch vụ”.
Dự thảo cũng quy định người gửi có nghĩa vụ “cung cấp thông tin định danh theo quy định của pháp luật về định danh và xác thực điện tử”, đồng thời phải ghi đầy đủ, chính xác thông tin về người gửi, người nhận và nội dung bưu gửi. Với doanh nghiệp bưu chính, họ sẽ phải “định danh người trực tiếp sử dụng dịch vụ bưu chính khi thực hiện thủ tục nhận gửi”, đồng thời tuân thủ quy định về an toàn, an ninh và bảo vệ dữ liệu bưu chính.
Dự thảo luật dành riêng một chương về “bưu chính số và bảo đảm an toàn, an ninh trong hoạt động bưu chính”. Trong đó, dữ liệu bưu chính được xác định bao gồm thông tin về bưu gửi, người sử dụng dịch vụ và toàn bộ quá trình chấp nhận, chia chọn, vận chuyển và phát hàng.
Theo nguyên tắc phát triển bưu chính số, dữ liệu phải được “gắn với từng bưu gửi”, cho phép ghi nhận, lưu giữ và truy xuất thông tin trong toàn bộ quá trình vận hành. Dự thảo cũng yêu cầu các hệ thống bưu chính phải có khả năng kết nối, chia sẻ và liên thông dữ liệu.
Doanh nghiệp bưu chính có trách nhiệm tạo lập và lưu giữ dữ liệu phát sinh trong quá trình cung cấp dịch vụ, đồng thời áp dụng các biện pháp bảo vệ dữ liệu phù hợp với mức độ rủi ro và quy mô hoạt động. Trong trường hợp xảy ra sự cố mất hoặc lộ dữ liệu, doanh nghiệp phải thông báo cho cơ quan có thẩm quyền và các bên liên quan.
Theo cơ quan soạn thảo đánh giá, thị trường bưu chính đã thay đổi mạnh sau 15 năm kể từ Luật Bưu chính 2010. Nếu trước đây ngành bưu chính chủ yếu phục vụ thư tín, hiện gói, kiện hàng hóa phục vụ thương mại điện tử đã chiếm hơn 90% sản lượng bưu gửi. Trong tờ trình của Bộ Khoa học và Công nghệ, giai đoạn 2020-2025, tổng sản lượng bưu gửi tăng hơn bốn lần. Sự tăng trưởng nhanh kéo theo nguy cơ hàng lậu, hàng cấm, giấy tờ giả mạo và các hành vi vi phạm pháp luật qua đường bưu chính.
Cơ quan soạn thảo cho rằng hoạt động bưu chính hiện không còn đơn thuần là chuyển phát truyền thống mà đang chuyển thành “bưu chính số”, vận hành dựa trên dữ liệu và nền tảng công nghệ. Vì vậy, cần hình thành cơ chế định danh và truy vết để bảo đảm khả năng kiểm soát trong toàn bộ quá trình vận chuyển. Khái niệm “dịch vụ bưu chính” được mở rộng sang cả các công đoạn như lưu kho, xử lý đơn hàng, đóng gói, hoàn trả hay phát hàng thu tiền (COD).
Bên cạnh đó, dự thảo luật cho phép doanh nghiệp cung cấp dữ liệu bưu chính theo yêu cầu hợp pháp bằng văn bản của cơ quan nhà nước có thẩm quyền. Tuy nhiên, việc cung cấp dữ liệu phải đúng mục đích, phạm vi cần thiết và “không làm phát sinh chi phí bất hợp lý cho doanh nghiệp”.
Ngoài việc định danh người gửi, dự thảo còn siết quản lý đối với toàn bộ vòng đời của bưu gửi. Theo đó, mỗi kiện hàng phải có khả năng theo dõi và truy vết xuyên suốt từ lúc được chấp nhận, lưu kho, chia chọn, vận chuyển đến khi phát thành công hoặc hoàn trả. Sau khi tiếp nhận và xác nhận, doanh nghiệp phải chịu trách nhiệm bảo đảm an toàn, toàn vẹn của bưu gửi và bồi thường thiệt hại nếu xảy ra mất mát, hư hỏng theo quy định.
Theo cơ quan soạn thảo, mọi giao dịch của nền kinh tế số đều bắt đầu trên môi trường số nhưng chỉ hoàn tất khi hàng hóa được giao trong thực tế. Dự thảo cũng mở đường cho các mô hình mới như giao hàng bằng robot, thiết bị bay không người lái và các nền tảng sử dụng “nguồn lực đám đông” để vận chuyển hàng hóa. Một số công nghệ hoặc mô hình mới có thể được triển khai theo cơ chế thử nghiệm có kiểm soát (sandbox).
Theo kế hoạch, dự thảo Luật Bưu chính (sửa đổi) sẽ được trình Quốc hội xem xét tại kỳ họp tháng 10/2026.
Trong những năm gần đây, bầu trời đang trở nên ngày càng chật chội khi thị trường vệ tinh quỹ đạo thấp (LEO) bùng nổ. Kể từ khi SpaceX ra mắt lô vệ tinh Starlink đầu tiên vào năm 2019, nhiều công ty như Amazon và Blue Origin đã tham gia vào cuộc đua này. Trung Quốc cũng không đứng ngoài cuộc khi phóng các vệ tinh Guowang và Qianfan.
Theo Đại học Harvard (Mỹ), tính đến đầu năm 2026, có hơn 14.000 vệ tinh hoạt động trong tầng khí quyển thấp của Trái Đất, con số có thể tăng lên 70.000 hoặc thậm chí 100.000 vào năm 2035, với giá trị thị trường dự kiến đạt 108 tỉ USD. Sự gia tăng này đặt ra câu hỏi về tác động của vệ tinh đối với khí hậu và bầu khí quyển - một vấn đề mà các nhà khoa học và nhà thiên văn học đang quan tâm.
Khi các vệ tinh LEO như Starlink và Amazon hết hạn sử dụng, chúng được thiết kế để tự hủy quỹ đạo và rơi xuống đại dương. Tuy nhiên, không phải lúc nào chúng cũng bốc hơi hoàn toàn khi quay trở lại bầu khí quyển. Ví dụ vụ việc vào năm 2025, khi mảnh vỡ từ vệ tinh Starlink đã rơi xuống một trang trại ở Canada. Những vụ việc như vậy cho thấy nguy cơ tạo ra rác thải vũ trụ và khả năng va chạm với các vệ tinh khác của các vệ tinh "hết hạn sử dụng", dẫn đến hiệu ứng dây chuyền thảm khốc được gọi là Hiệu ứng Kessler.
Ngoài ra, khi các vệ tinh bốc cháy, chúng giải phóng các chất ô nhiễm kim loại nặng như chì, liti, đồng và nhôm, có thể gây ô nhiễm tầng bình lưu và làm suy giảm tầng ozone. Theo ước tính, khoảng 3.500 tấn sol khí kim loại sẽ được thải vào khí quyển hằng năm vào năm 2033.
Để giảm thiểu tác động tiêu cực của vệ tinh, ngành công nghiệp vũ trụ cần phải phát triển bền vững hơn. Hiện tại, các chòm vệ tinh không phải chịu sự giám sát của Đạo luật Chính sách Môi trường Quốc gia Mỹ (NEPA), nhưng Văn phòng Trách nhiệm Giải trình Chính phủ Mỹ (GAO) đang kêu gọi xem xét lại. Đây là điều cấp thiết, đặc biệt khi Starlink mới đây đã loại bỏ 260 vệ tinh chỉ trong vòng 6 tháng, từ tháng 12.2025 đến tháng 5.2026.
Mặc dù còn quá sớm để đánh giá tác động toàn cầu của ngành công nghiệp vũ trụ đang phát triển, nhưng các đề xuất ban đầu đã được đưa ra bao gồm việc tạo một nền kinh tế tuần hoàn cho vệ tinh, tìm kiếm các phương pháp tiếp nhiên liệu thân thiện với môi trường và nghiên cứu các vật liệu giảm ô nhiễm.
Với vị thế dẫn đầu trong thị trường viễn thông từ không gian, Starlink có thể trở thành hình mẫu về tính bền vững cho các công ty khác trong ngành.
Khi mua TV mới, người dùng thường chú trọng đến công nghệ màn hình (như OLED, LCD, QLED), độ phân giải, chất lượng dải động cao (HDR) và khả năng hỗ trợ cho thể thao hoặc chơi game. Tuy nhiên, một yếu tố quan trọng khác mà nhiều người có thể không chú ý là chân đế của TV.
Trước đây, TV màn hình phẳng thường có chân đế chắc chắn ở giữa nhằm mang lại sự ổn định cao. Nhưng giờ đây, nhiều mẫu TV lại sử dụng chân đế nhỏ gọn ở hai bên. Sự thay đổi này phản ánh xu hướng ngày càng nhiều người treo TV lên tường thay vì đặt trên đồ nội thất. Bên cạnh đó, TV hiện đại cũng nhẹ và mỏng hơn, dẫn đến việc không cần chân đế vững chắc như trước. Tuy nhiên, một số người lại cho rằng việc các hãng chuyển sang thiết kế chân đế nhỏ hơn có thể là biện pháp nhằm cắt giảm chi phí sản xuất.
Các TV có thiết kế hiện đại sử dụng chân đế ở hai bên thay vì trung tâm, điều này gây ra những vấn đề liên quan đến sự an toàn. Khi kích thước TV ngày càng lớn, nhưng chân đế ở giữa ngày càng hiếm khiến việc đảm bảo bề mặt đặt TV đủ rộng trở nên quan trọng hơn.
Báo cáo của Ủy ban An toàn Sản phẩm Tiêu dùng Mỹ (CPSC) trong năm 2019 cho thấy, khoảng 5.500 người được điều trị tại phòng cấp cứu mỗi năm từ năm 2016 đến năm 2018 vì thương tích do TV bị đổ. Thậm chí, 348 trong số 556 trường hợp tử vong do TV bị đổ được báo cáo cho cơ quan này từ năm 2000 đến 2018. Hậu quả vẫn rất nghiêm trọng khi tai nạn xảy ra, đặc biệt là đối với trẻ em, chiếm 83% số ca tử vong do TV bị đổ được báo cáo cho cơ quan này, mặc dù con số đó bao gồm cả những trường hợp tử vong không chỉ do TV gây ra.
Để giảm thiểu rủi ro, CPSC khuyến cáo người dùng nên sử dụng bộ dụng cụ chống đổ cho TV. Đối với những ai không muốn treo tường hoặc không muốn chi thêm tiền cho kệ TV lớn hơn có thể tìm mua các loại chân đế trung tâm bán riêng.
Mặc dù không phổ biến, một số TV vẫn được trang bị chân đế ở giữa, nhưng thường có giá cao hơn. Ví dụ, TV OLED Bravia XR 48 inch của Sony có chân đế ở giữa và giá bán lên tới 23 triệu đồng. Một số nhà sản xuất như Hisense cũng cung cấp các điểm gắn chân đế gần trung tâm hơn, nhưng không phải mẫu nào cũng có tính năng này. Do đó, người dùng nên xác nhận thông tin với nhà bán lẻ hoặc nhà sản xuất trước khi quyết định mua.
Nếu đang săn tìm chiếc điện thoại Samsung mới và mạnh mẽ nhất, Galaxy S26 Ultra với bộ vi xử lý hàng đầu và màn hình chống nhìn trộm độc đáo dường như là sự lựa chọn hiển nhiên. Tuy nhiên, đối với những người dùng thực tế muốn tối ưu hóa ngân sách, mẫu máy mới nhất chưa chắc đã là thiết bị đáng tiền nhất. Thay vào đó, chiếc Galaxy S24 Ultra đã hai năm tuổi mới chính là 'vũ khí bí mật' mang lại giá trị sử dụng đỉnh cao và cực kỳ bền bỉ cho 5 năm tới.
Trong khi Samsung đang dần từ bỏ ngôn ngữ thiết kế góc cạnh sắc sảo trên dòng S25 và S26 Ultra để chuyển sang các góc bo tròn mềm mại dễ bị hòa lẫn, S24 Ultra vẫn giữ được vẻ ngoài vuông vức đầy táo bạo mang phong cách dòng Note. Khung viền titan vững chắc cùng màn hình phẳng hoàn toàn kết hợp lại giúp máy sở hữu một diện mạo đầy thực dụng và khác biệt. Đặc biệt, tấm nền Super AMOLED 6,8 inch với độ sáng 2.600 nit của S24 Ultra thậm chí còn xử lý hiện tượng phản chiếu và biến đổi màu sắc tốt hơn một số màn hình thế hệ mới.
Mặc dù sở hữu con chip Snapdragon 8 Gen 3 cũ hơn, nhưng hiệu năng thực tế của S24 Ultra vẫn vận hành mượt mà không hề giật lag và hoàn toàn có thể cạnh tranh sòng phẳng với các bộ vi xử lý flagship hiện thời. Viên pin dung lượng lớn 5.000 mAh cùng hệ thống camera chính 200 MP xuất sắc đảm bảo trải nghiệm của người dùng luôn dẫn đầu. Điểm yếu duy nhất của máy nằm ở camera trước 12 MP hoạt động chưa tốt trong điều kiện thiếu sáng và lớp phủ màn hình dễ bong nếu không được dán bảo vệ từ đầu.
Yếu tố then chốt giúp S24 Ultra trở thành lựa chọn hoàn hảo cho tương lai chính là cam kết hỗ trợ lên đến 7 năm cập nhật phần mềm từ Samsung. Nhờ vừa được nâng cấp lên phiên bản One UI 8.5 dựa trên Android 16, máy sở hữu trọn vẹn các tính năng đa nhiệm mới và các công cụ thông minh trước đây vốn độc quyền trên dòng Pixel. Với 5 năm cập nhật được đảm bảo vẫn còn ở phía trước, người dùng sẽ không phải lo lắng về việc bị bỏ lỡ các tính năng Android mới hay các bản vá bảo mật.
Dù đã chính thức bị ngừng sản xuất vài tháng trước, S24 Ultra hiện vẫn được bán tại các đại lý với mức giá rẻ hơn ít nhất 400 USD so với S26 Ultra. Khoảng cách về giá rất lớn này chỉ càng làm cho lựa chọn mua siêu phẩm hai năm tuổi trở nên thuyết phục hơn. Xét về mặt chi phí, không có thiết bị nào ở thời điểm hiện tại có thể đánh bại được giá trị tuyệt vời mà S24 Ultra mang lại.