“Đi thi quốc tế, thấy đội nào kéo thùng xốp quấn băng keo là biết đội Việt Nam, mọi người thường gọi vui là đội thùng xốp”, đầu bếp Trịnh Tuấn Dũng nhớ lại những ngày sang xứ Wales dự chung kết Global Chefs Challenge 2026.
Trong khi nhiều đội tuyển xuất hiện với dàn thiết bị hiện đại và đội hậu cần hùng hậu, đoàn Việt Nam chỉ có hai thành viên là Trịnh Tuấn Dũng (sinh năm 1999) và phụ bếp Lê Đắc Minh Quân (sinh năm 2005). Hành lý của họ gồm năm kiện đồ nặng khoảng 115 kg, chứa xoong nồi và các thùng xốp đựng nông sản bản địa như xoài cát Hòa Lộc, tỏi Lý Sơn.
Kết quả chung cuộc được công bố hôm 19/5, đội xếp thứ 8 trên tổng số 15 và giành huy chương bạc, ghi dấu lần đầu tiên Việt Nam có đại diện góp mặt và giành giải tại vòng chung kết toàn cầu của cuộc thi này.
Global Chefs Challenge được ví như “Olympic” của ngành bếp toàn cầu, do Hiệp hội Đầu bếp Thế giới (Worldchefs) tổ chức định kỳ hai năm một lần. Cuộc thi quy tụ các đầu bếp xuất sắc đại diện cho các châu lục, trải qua quy trình chấm điểm nghiêm ngặt từ kỹ thuật chế biến, hương vị đến việc kiểm soát rác thải theo tiêu chuẩn quốc tế.
Đằng sau thành tích này là 9 tháng chuẩn bị đầy thử thách. Tại vòng bán kết châu Á ở Malaysia đầu năm 2025, Dũng từng nghĩ không thể đi tiếp khi nhìn thấy sự hoành tráng của các đội bạn. Tuy nhiên, sau khi cùng Singapore giành vé vào chung kết, anh quyết định hoãn học thạc sĩ để tập trung luyện tập.
Từ tháng 9/2025, anh bắt đầu xây thực đơn, tháng 12 tìm được phụ bếp phù hợp là Nguyễn Minh Quân, thí sinh dưới 25 tuổi theo quy định cuộc thi.
Cuộc thi yêu cầu mỗi đội thực hiện 4 món, 12 phần ăn trong 7 giờ. Thực đơn của đội Việt Nam được xây dựng từ ẩm thực truyền thống nhưng trình bày theo kỹ thuật hiện đại.
Món khai vị lấy cảm hứng từ bánh xèo. Món cá mang phong vị miền Trung với sả, lá chanh. Món chính phát triển từ phở và tráng miệng sử dụng xoài cát Hòa Lộc, bưởi da xanh, đường thốt nốt. Đội cũng sử dụng nước mắm Phú Quốc xuyên suốt để giữ bản sắc.
“Nông sản và ẩm thực Việt Nam đủ chất lượng để đáp ứng các tiêu chuẩn khắt khe tại những sân chơi chuyên nghiệp quốc tế, có khả năng đứng ngang hàng với nguyên liệu cao cấp của các quốc gia khác”, Dũng nói.
Rào cản lớn nhất của đội Việt Nam là việc bắt buộc sử dụng nhiều nguyên liệu cao cấp từ nhà tài trợ quốc tế. “Có những nguyên liệu mình chưa từng được chạm tay vào”, Dũng cho hay.
Điển hình là cá bơn halibut cỡ 5-6 kg, có giá lên tới vài triệu đồng mỗi kg tại Việt Nam. Trong nhiều tháng, hai người chỉ có thể dùng cá chim, cá lóc để tưởng tượng kết cấu thịt. Sát ngày thi, họ mới dám bỏ tiền túi mua một con halibut nhỏ tại siêu thị ở Anh.
Một nguyên liệu khác là tuyến cật bê, Dũng và Quân chỉ biết xem video trên mạng để tưởng tượng. Tại phòng thi, Dũng phải nhớ lại chỉ dẫn của các tiền bối về việc cật bê “có độ mềm tương tự não heo” để tự điều chỉnh lực dao trong lần đầu tiên sơ chế thực tế.
Thời tiết lạnh giá tại xứ Wales cũng làm đảo lộn mọi tính toán. Ở Việt Nam, nguyên liệu từ nhiệt độ phòng lên 100 độ C chỉ mất vài phút. Nhưng tại xứ Wales, mọi thứ bắt đầu từ dưới 10 độ C, kéo dài đáng kể thời gian nấu.
Một số món ăn sử dụng nước sốt có thành phần từ bơ và dầu dừa, nhanh chóng đông đặc. Để xử lý, Dũng phải duy trì làm nóng đĩa liên tục, tính toán tiến độ di chuyển của ban giám khảo, căn chính xác thời gian chuẩn bị đến lượt chấm của đội mình mới tiến hành chan sốt lên đĩa và lên món.
Trái xoài cát Hòa Lộc cũng “suýt trở thành sự cố”, bởi điều kiện thời tiết tại xứ Wales ảnh hưởng đến độ chín tự nhiên của trái. Dũng và Quân phải ủ xoài trong gạo đem theo để đảm bảo xoài kịp chín trước ngày thi.
Điều khiến Dũng và Quân áp lực nhất lại là di chuyển. Phần thi bắt đầu lúc 6h trong khi chỗ ở cách địa điểm thi hơn một giờ đi xe. Taxi rất hiếm vào rạng sáng. Hai đầu bếp phải huy động mọi thông tin có được để tìm tài xế, thậm chí còn tính kéo đồ nghề đi bộ đến điểm thi nếu không có xe.
Vòng chung kết có 16 đội tham gia, mỗi ngày 8 đội thi đấu. Một số đội châu Âu như Italy, Hà Lan hay Đan Mạch có người cổ vũ đông đảo, tạo không khí sôi động. Trong khi đội Việt Nam chỉ có hai người, hỗ trợ hạn chế nhưng Dũng và Quân vẫn hoàn thành bài thi đúng thời gian.
Ban giám khảo quốc tế đánh giá cao sự sáng tạo của đội Việt Nam, đặc biệt là món ăn lấy cảm hứng từ phở khi kết hợp hoàn hảo nguyên liệu bản địa với kỹ thuật chế biến phương Tây.
Do kinh phí có hạn, hai đầu bếp phải tự chi trả gần như toàn bộ chuyến đi. Ban tổ chức chỉ hỗ trợ chỗ ở trong thời gian thi. Họ mang theo mì gói, cá hộp, chà bông từ Việt Nam để ăn trong quá trình tham gia thi, dành dụm 30-40 triệu đồng mua nguyên liệu, dụng cụ.
Theo bà Hiền Minh, Phó chủ tịch Chi hội Đầu bếp chuyên nghiệp Sài Gòn, đội Việt Nam giành huy chương bạc là dấu mốc ý nghĩa, ghi dấu tài năng thế hệ đầu bếp Việt trẻ trên thế giới.
Hành trình của Dũng và Quân cũng phản ánh thực trạng chung của đầu bếp trẻ Việt Nam khi bước ra biển lớn: thiếu cơ sở đào tạo, hạn chế tài chính và thiếu chính sách hỗ trợ.
“Các đầu bếp trẻ muốn tham gia các sân chơi quốc tế trước hết cần nắm vững luật thi, chuẩn bị và luyện tập nghiêm túc, có sự đầu tư thời gian và quyết tâm cao”, bà Minh nói.
Nhìn lại hành trình, Dũng cho rằng thành tích anh và Quân đạt được là kết quả sau quá trình chuẩn bị dài và nhiều thử thách. Dũng sẽ tiếp tục hoàn thiện kỹ năng và theo đuổi kế hoạch học tập từng tạm gác.
“Chúng mình vẫn còn khả năng để làm tốt hơn kết quả vừa rồi”, Dũng nói.
Chuyến hải trình của tàu MV Hondius thuộc hãng Oceanwide Expeditions, Hà Lan, từng được quảng bá "như một cuộc phiêu lưu vượt Đại Tây Dương tới những hòn đảo hẻo lánh nhất thế giới". Nhưng giờ đây du thuyền bị mắc kẹt ngoài khơi bờ biển Cape Verde (Cabo Verde) do nghi là ổ dịch virus Hanta.
Một số hành khách ở trên tàu từ ngày 20/3 cho biết tâm trạng liên tục thay đổi, dao động giữa lo sợ và buồn chán. Trên tàu, các phòng chờ và sinh hoạt chung đều vắng lặng. Thay vào đó, mọi người quen dần với việc uống nước ấm, dùng khẩu trang cùng các đợt kiểm tra y tế cũng như sự bất định về thời gian khi nào chuyến đi kết thúc.
Tính đến ngày 7/5, trên tàu có ba người thiệt mạng và 8 ca mắc bệnh vì nghi nhiễm virus Hanta (trong đó có hai ca khẳng định). Gần 150 hành khách và thủy thủ đoàn được yêu cầu ở yên trong cabin, các nhân viên y tế mặc đồ bảo hộ ghé thăm chăm sóc người bệnh, trong khi đơn vị vận hành tàu đang cố gắng tìm kiếm một cảng an toàn để cập bến.
Ngày 6/5, các đội chuyên trách sơ tán 3 người khi con tàu tiếp tục hành trình tới đảo Tenerife, Tây Ban Nha và được giới chức địa phương cấp phép cho cập cảng. Tối cùng ngày, tàu rời đi sau 4 ngày neo đậu ngoài khơi Cape Verde. Hiện vẫn chưa rõ các hành khách trên tàu có cần cách ly khi đến cảng mới hay không.
Martin Kriz, bác sĩ người Thụy Điển từng làm việc trên tàu MV Hondius, cho biết việc phải ở yên trong cabin đồng nghĩa các hành khách phải dùng bữa trong không gian chật hẹp dành cho 4 người. "Không gian khá nhỏ", ông nói.
Các hành khách cho biết điều kiện trên tàu không quá tệ. Kasem Hato mô tả mọi người "khá bình tĩnh", nghiêm túc và tuân thủ mọi quy định trước tình hình dịch bệnh nhưng không hoảng loạn. Mọi người đều cố gắng giữ khoảng cách, đeo khẩu trang để đảm bảo an toàn.
"Cuộc sống diễn ra bình thường, chỉ khác mọi khi là chúng tôi ngồi chờ giới chức tìm ra giải pháp", Hato nói. Tinh thần các du khách trên tàu vẫn "khá tốt", theo mô tả của Hato. Mọi người giết thời gian bằng cách đọc sách, xem phim, uống đồ nóng, nghỉ ngơi.
Trong video hành khách trên tàu đăng tải, nhiều người có thể thấy khu phòng chờ ốp gỗ trên tàu trông sạch sẽ, sang trọng. Những chiếc ghế bành, sofa được xếp san sát trên các tấm thảm nhiều màu sắc nhưng không có người ngồi.
Các hình ảnh đăng tải trên mạng xã hội đã được Reuters kiểm chứng cho thấy những túi hàng tiếp tế lớn đã được các nhân viên mặc đồng phục y tế, đeo khẩu trang vận chuyển lên tàu.
Jake Rosmarin, người Mỹ, được nhiều người biết đến sau khi đăng video quay toàn cảnh trên tàu và các chia sẻ cá nhân, bày tỏ lo lắng trước tương lai bất định mà các hành khách phải đối mặt.
"Tôi vẫn khỏe, được hít thở không khí trong lành và được thủy thủ đoàn chăm sóc chu đáo, cung cấp đầy đủ thức ăn", anh nói trong video thứ hai.
Trong khi đó, du khách Thổ Nhĩ Kỳ Ruhi Cenet, người rời tàu khi MV Hondius cập cảng St Helena hôm 24/4, lại có quan điểm ít ôn hòa hơn. Anh cho biết sau khi hành khách đầu tiên tử vong vào ngày 11/4, mọi người được thông báo rằng người này không mang mầm bệnh lây nhiễm. Do đó, các khách trên tàu vẫn tiếp tục giao lưu, ăn uống cùng nhau.
"Nếu các biện pháp cách ly được triển khai nhanh hơn, tôi nghĩ có thể kiểm soát được vấn đề trước khi lan rộng quá mức", anh nói.
Trong tuyên bố hôm 6/5, hãng điều hành Oceanwide cho biết những thông tin thuyền trưởng truyền đạt tại thời điểm đó "hoàn toàn chính xác" và "tuân thủ đầy đủ các tiêu chuẩn y tế, an toàn sau khi xảy ra ca tử vong đầu tiên trên biển".
Du khách Bỉ Helene Goesaert nói rằng bầu không khí trên tàu "tương đối ổn", trái cây và rau củ tươi vẫn tiếp tục được chuyển lên tàu. Bà cũng dành lời khen cho thủy thủ đoàn.
"Chúng tôi đúng nghĩa là cùng ở trên một con thuyền", bà nói. Sau khi trải qua các đợt biển động dữ dội trong chuyến đi, các hành khách giờ đây đã vững vàng về tinh thần hơn, khó có điều gì khiến họ lay động.
Sau khi làm thủ tục check in, chọn chỗ ngồi, tiêu hết số tiền rupiah Indonesia cuối cùng để mua quà lưu niệm ở sân bay và nhanh chóng qua cửa an ninh, du khách Mỹ Kevin Miller tin rằng chuyến đi đến đảo Bali năm 2013 đã kết thúc thuận lợi. Anh chỉ cần ngồi đợi giờ lên máy bay để về nước. Nhưng ngay sau đó, anh bất ngờ được yêu cầu trả một khoản phí xuất cảnh.
Miller lúc đó đã bực bội nhưng vẫn phải tìm cách kiếm đủ số tiền mặt, để có thể rời đi. Lúc đó là sáng sớm, các quầy đổi tiền chưa mở, máy ATM không hoạt động. Cuối cùng, một du khách người Mỹ khác động lòng và đưa cho anh số tiền cần thiết. Khi Miller xin liên hệ để sau này trả lại, người này chỉ lắc đầu và nói rằng ông từng rơi vào hoàn cảnh tương tự.
Miller thừa nhận việc bị thu phí xuất cảnh giống như "bị ném cho một cú bóng xoáy" và khiến anh bất ngờ. Vì mất thêm thời gian chạy vạy trong sân bay, anh và vợ đã lỡ chuyến bay đến Kuala Lumpur, Malaysia.
"Chúng tôi phải mua vé chuyến bay tiếp theo, vì đây là vấn đề của sân bay chứ không phải của hãng hàng không", anh nhớ lại.
Mỗi ngày có hàng nghìn du khách phải trả thuế xuất cảnh, nhưng ít người hay biết. Trong khi một số quốc gia yêu cầu khách trả tiền mặt trực tiếp trước khi rời sân bay, phần lớn các khoản phí này đã được gộp luôn vào giá vé máy bay. Indonesia, nơi Miller gặp sự cố, chuyển sang hình thức thu tiền mặt từ năm 2014.
Các khoản phí này rất phổ biến. Phần lớn thuế xuất cảnh được dùng cho các dự án hạ tầng, bao gồm duy trì hoạt động của chính các sân bay.
Theo báo cáo của Hiệp hội Vận tải Hàng không Quốc tế (IATA), các sân bay trên thế giới đã thu tổng cộng 60,4 tỷ USD từ thuế xuất cảnh và các loại phí tương tự trong năm 2024, tương đương trung bình 6,80 USD mỗi hành khách. Mức phí này cao nhất ở Bắc Mỹ và thấp nhất tại khu vực châu Á - Thái Bình Dương.
Năm 2024, Argentina là quốc gia thu mức cao nhất, trung bình 138 USD mỗi hành khách. Xếp sau là Mauritius, Mexico, Anh, CH Dominica, Mỹ, Ai Cập và Kenya.
Liệu những khoản phí này có xứng đáng? IATA cho rằng "không".
"Thuế vé máy bay có thể xung đột với các mục tiêu kinh tế - xã hội rộng lớn hơn, vì chúng đặt gánh nặng đáng kể lên người vai hành khách nhưng lại không đóng góp đáng kể vào ngân sách chính phủ", IATA nhận định trong báo cáo công bố tháng 11/2025.
Trong ngành du lịch, những loại phí này đã trở thành chủ đề gây tranh luận thu hút nhiều người quan tâm trong giai đoạn hậu đại dịch, khi tình trạng quá tải du lịch (overtourism) tiếp tục gây áp lực lên nguồn lực tại nhiều điểm đến toàn cầu.
Nhật Bản, quốc gia đang vật lộn với lượng khách tăng mạnh, đã áp dụng "thuế sayonara" 1.000 yên (khoảng 6 USD) từ năm 2019 và có kế hoạch tăng gấp ba. Khoản phí này được cộng trực tiếp vào giá vé máy bay, thay vì thu tại sân bay.
Các khoản phí du lịch này có nhiều tên gọi khác nhau trên thế giới và không được tiêu chuẩn hóa, khiến du khách khó biết chính xác mình đang trả tiền cho điều gì.
Tại Australia, khoản phí này được gọi là Passenger Movement Charge (phí di chuyển), khoảng 40 USD. Ở Anh, Air Passenger Duty (thuế dành cho hành khách đường bay) thay đổi tùy theo điểm đến, với mức tối đa lên tới 336 USD cho các chuyến bay đường dài. Tại Mexico, đó là Tarifa de Uso de Aeropuerto (phí sử dụng sân bay), và mỗi sân bay tự quyết định mức thu riêng.
Tuy nhiên, một số nơi đã quyết định loại bỏ các khoản phí này. Thụy Điển đã bãi bỏ thuế hàng không vào năm ngoái nhằm cắt giảm các chuyến bay ngắn, khuyến khích người dân chuyển sang tàu hỏa hoặc phà.
"Với tư cách du khách, chúng ta cần nhận thức rằng mình đang gây áp lực lớn lên tài nguyên - từ nước, điện đến hạ tầng giao thông. Những thứ đó cần được bù đắp", Anna Abelson, giáo sư ngành quản trị du lịch tại Đại học New York, Mỹ, cho biết.
Dù vậy, bà cũng nhận định rằng việc thu tiền mặt trực tiếp, như trải nghiệm của Miller ở Bali, thường không được du khách ưa chuộng.
Theo bà, việc phải trả tiền ngay trước khi lên máy bay "tạo ra sự khó chịu", khiến du khách cảm thấy như đang bị "làm khó" hoặc thậm chí giống như phải trả một khoản "lót tay". Điều này dễ làm hỏng ấn tượng cuối cùng của một kỳ nghỉ đẹp, giống như trải nghiệm chạy đôn đáo tìm ATM của Kevin Miller.
Theo kinh nghiệm của Abelson, du khách thường không ngại trả phí nếu họ được thông báo rõ ràng từ đầu về mục đích của khoản tiền. Minh bạch là yếu tố then chốt.
"Các điểm đến cần cởi mở hơn, sáng tạo hơn, và giải thích rõ vì sao khoản phí này tồn tại và tại sao họ cần nó", Albelson nói.
Bà lấy ví dụ về "Cam kết Palau" (Palau Pledge) như một cách tích cực để giới thiệu phí du lịch tại Palau. Quốc đảo gần Philippines này chỉ đón vài nghìn khách mỗi năm, nhưng nỗ lực về bảo vệ môi trường đã khiến họ yêu cầu mọi du khách phải ký cam kết trước khi nhập cảnh.
Cam kết này được đóng dấu vào hộ chiếu, mở đầu bằng lời hứa:
"Với tư cách là một du khách, tôi cam kết bảo tồn và bảo vệ ngôi nhà đảo xinh đẹp và độc đáo của các bạn. Tôi hứa sẽ hành xử nhẹ nhàng, tử tế và có ý thức". Tuy nhiên, đây không chỉ là một lời hứa suông. Du khách vi phạm có thể bị phạt tới 1 triệu USD.
Những người du lịch dày dạn kinh nghiệm cũng có thể rơi vào tình huống bị động trước các khoản phí thu trực tiếp. Abelson cũng từng gặp trường hợp tương tự khi phát hiện mình không còn tiền mặt để trả phí xuất cảnh trong chuyến du lịch tới Saint Lucia năm nay. Cuối cùng, bà phải vay tiền từ một người trong nhóm đi chung.
Mới đây trên trang cá nhân của mạng xã hội X, tỷ phú công nghệ Elon Musk bất ngờ gây chú ý khi chia sẻ đoạn video kéo dài gần 6 phút, giới thiệu về nhà ga Đông Trùng Khánh của Trung Quốc. Đây vốn được biết tới là trung tâm giao thông khổng lồ ở phía Tây Nam của Trung Quốc.
Ngay lập tức, video gây sốt trên nhiều nền tảng, thu hút hơn 56 triệu lượt xem cùng lượng tương tác rất lớn. Người xem có thể thấy quy mô đồ sộ của nhà ga với cấu trúc đa tầng, các đại sảnh mái kính khổng lồ và hệ thống giao thông tích hợp hiện đại.
Khung cảnh kết hợp với địa hình đô thị miền núi đặc trưng của thành phố Trùng Khánh khiến nhiều người liên tưởng tới các bộ phim khoa học viễn tưởng.
Được biết, nhà ga nằm ở quận Nam An của thành phố Trùng Khánh, chính thức đi vào hoạt động từ tháng 6/2025 cùng tuyến đường sắt cao tốc Trùng Khánh - Hạ Môn đoạn Trùng Khánh Đông - Kiềm Giang.
Tuyến đường sắt mới được thiết kế cho tàu chạy với tốc độ tối đa lên tới 350km/h.
Theo số liệu chính thức, toàn bộ tổ hợp có diện tích xây dựng khoảng 1,22 triệu m2, gồm 15 sân ga và 29 đường ray. Diện tích này tương đương khoảng 170 sân bóng đá.
Dự án chính thức khởi công vào năm 2018. Các hạng mục chính hoàn thành vào mùa xuân năm 2024 trước khi nhà ga đón khách từ năm 2025. Trong quá trình xây dựng, các kỹ sư đã sử dụng khoảng 2 triệu m3 bê tông cùng 366.000 tấn thép.
Công trình được thiết kế theo phong cách giống nhà ga sân bay hiện đại thay vì mô hình ga tàu truyền thống. Các chuyến đi tới Bắc Kinh và Thượng Hải mất khoảng 6 giờ, tới Vũ Hán khoảng 3 giờ, còn tới Vạn Châu và Kiềm Giang chỉ khoảng 1 giờ.
Ga Trùng Khánh Đông bắt đầu vận hành toàn diện từ ngày 27/6/2025 sau khoảng 7 năm xây dựng. Nhà ga được thiết kế để phục vụ khoảng 300.000 lượt hành khách mỗi ngày, đồng thời hoạt động như một trung tâm trung chuyển giao thông kết hợp thương mại.
Sau khi đi vào chính thức, công trình trở thành siêu trung tâm giao thông khổng lồ tại thành phố Trùng Khánh. Nhà ga được kết nối trực tiếp với hệ thống metro của thành phố nhằm giúp hành khách di chuyển thuận tiện hơn.
Ngoài tàu cao tốc, nhà ga còn kết nối trực tiếp với xe buýt, taxi và các tuyến vận tải hành khách đường dài, giúp hành khách chuyển đổi phương tiện thuận tiện hơn.
Nhà ga ứng dụng hệ thống hướng dẫn hành khách thông minh, công nghệ quản lý kỹ thuật số và các thiết kế tiết kiệm năng lượng nhằm nâng cao hiệu quả vận hành cũng như trải nghiệm di chuyển.
Các giếng trời lớn cùng thiết kế thép - kính mở giúp tận dụng tối đa ánh sáng tự nhiên bên trong nhà ga.
Giới chức Trung Quốc cho biết dự án phản ánh chiến lược tiếp tục đầu tư mạnh vào mạng lưới đường sắt cao tốc nhằm thay thế các chuyến bay nội địa cự ly ngắn.
Quy mô của dự án được đánh giá gây choáng ngay cả theo tiêu chuẩn vốn nổi tiếng khổng lồ của quốc gia tỷ dân.
Ngoài vai trò giao thông, ga Đông Trùng Khánh còn được kỳ vọng thúc đẩy kết nối khu vực và hỗ trợ phát triển kinh tế miền Tây Trung Quốc.
Đây được xem là nút giao quan trọng trong mạng lưới đường sắt cao tốc đang mở rộng nhanh chóng của Trung Quốc, giúp tăng cường liên kết giữa Trùng Khánh với nhiều thành phố lớn ở miền trung và miền đông nước này, đồng thời thúc đẩy hội nhập của vành đai kinh tế Thành Đô - Trùng Khánh.
Theo truyền thông Trung Quốc, tỷ phú Elon Musk tiếp tục sử dụng sức ảnh hưởng lớn trên mạng xã hội X để quảng bá hạ tầng hiện đại của nước này tới cộng đồng quốc tế.
Trong những năm gần đây, Trùng Khánh nổi tiếng trên mạng xã hội với biệt danh “thành phố 8D” nhờ địa hình đô thị chồng lớp trên núi cùng các video lan truyền mạnh mẽ về cảnh quan độc đáo và ẩm thực cay đặc trưng như lẩu Trùng Khánh.