Pierre Angénieux Tribute do Angénieux là một giải thưởng danh giá toàn cầu vinh danh các đạo diễn hình ảnh (D.O.P) xuất sắc, có đóng góp to lớn cho nền điện ảnh thế giới, được trao thường niên trong khuôn khổ LHP Cannes.
Ngoài vinh danh nhà quay phim gạo cội người Nhật Akiko Ashizawa ở hạng mục Pierre Angénieux, giải Khuyến khích đặc biệt năm nay chào đón Nguyễn Phan Linh Đan – nhà quay phim người Việt Nam có tầm nhìn phản ánh tinh thần đổi mới trong điện ảnh.
Linh Đan cũng trở thành nhà quay phim đầu tiên của Đông Nam Á nhận được vinh danh này.
Lên sân khấu nhận giải, Nguyễn Phan Linh Đan xúc động khi nhắc đến Việt Nam – cội nguồn của mình, một đất nước mà ký ức chiến tranh vẫn hiện diện trong từng gia đình, ở đó mọi người học cách không nhắc về nó, cũng như kiềm chế cảm xúc của bản thân.
“Nghệ thuật quay phim đã giúp tôi nhìn vào những khoảng lặng đó và soi rọi ánh sáng vào chúng, để chúng có cơ hội được nhìn thấy”, Đan nói.
Cô trò chuyện với Tuổi Trẻ về hành trình điện ảnh 8 năm qua.
* Giải thưởng này là một dấu mốc thế nào trong sự nghiệp của Nguyễn Phan Linh Đan?
– Hạnh phúc đến thật bất ngờ. Có cảm giác những nỗ lực suốt thời gian qua được công nhận phần nào đó. Đạo diễn tài năng người Canada Xavier Dolan đã điểm lại sự nghiệp và dành nhiều lời khen ngợi cho phong cách hình ảnh của tôi.
Cảm giác một người mà mình xem những tác phẩm của họ từ thời đi học, nay họ trao giải và nói về mình, khen mình tại một sự kiện quan trọng thật sự xúc động tâm can.
* Khi đứng chung sân khấu với nhà quay phim kỳ cựu của điện ảnh Nhật Bản Akiko Ashizawa, Đan đã cảm thấy sao?
– Đã không ít lần tôi xao động, băn khoăn không biết mình làm nghề này bao lâu. Nhưng việc tận mắt chứng kiến bà Akiko ở tuổi ngoài 70 vẫn đang làm phim giúp tôi nhận ra công việc này có một tương lai lâu dài hơn mình tưởng.
* 29 tuổi nhưng bạn có tới 9 phim đã quay. Đằng sau đó là gì?
– Là cả tuổi hai mươi chỉ để làm công việc này. Nghề này có rất ít phụ nữ tham gia. Hồi đầu, tôi thường xuyên nghe câu “anh chưa bao giờ làm việc với một quay phim nữ”. Chính điều đó khiến tôi luôn có áp lực phải chứng tỏ bản thân một cách mạnh mẽ. Dự án gì cũng nhận. Có những năm làm ba phim, làm việc không ngừng nghỉ.
* Bây giờ còn ai đó nói như vậy nữa không?
– Tất nhiên định kiến giới vẫn là một vấn đề, nhưng giờ đây đã cải thiện ít nhiều. Một người nữ như tôi đã được làm những dự án lớn. Trong một đoàn phim, người ta cũng quen dần với việc có một D.O.P là nữ. Mong rằng những bạn nữ mới vào nghề không phải trải qua những điều mà tôi đã trải qua trước đây.
* Cách Đan tạo ra ánh sáng khi kể chuyện với khuôn hình?
– Học vẽ trước khi chuyển sang làm phim, tôi coi việc tạo ra ánh sáng trong phim tương tự như việc vẽ tranh. Cảm giác kiểm soát được hình dạng và điểm rơi của ánh sáng trong từng khung hình thật sự khiến tôi phấn khích.
Tôi là một người rất thích bóng tối. Phải có những điểm tối thì những điểm sáng mới trở nên nổi bật và có ý nghĩa. Tôi thật sự thích “chơi” cả ánh sáng lẫn bóng tối.
* Bạn thích những ống kính ra sao?
– Không “sạch” quá. Mờ mờ ảo ảo một chút. Tôi không thích những hình ảnh kiểu AI hoặc sắc nét như game. Tôi nghĩ thế giới bên ngoài kia không phải như thế. Tôi thích những ống kính nhẹ nhàng một chút, hơi thiên về cổ điển.
* Công nghệ và kỹ thuật đang phát triển rất nhanh, nhằm tối ưu hóa trải nghiệm thị giác của khán giả, trong đó có những dòng máy quay kỹ thuật số cao cấp đạt tiêu chuẩn chiếu rạp IMAX. Bạn có mong muốn “làm chủ” những công nghệ như thế không?
– Ở Việt Nam hiện cũng chưa có máy quay kỹ thuật số cao cấp nào đạt tiêu chuẩn đó. Có điều thay vì những công nghệ hiện đại, tôi vẫn muốn được quay bằng máy quay phim nhựa hơn. Khi tôi đi học ở Mỹ về, mình không còn làm phim nhựa nữa.
* Người ta chạy theo những công nghệ tiến bộ nhất, bạn thì ngược lại?
– Tôi cảm thấy các tiến bộ công nghệ ngày nay, chẳng hạn như AI hay các định dạng hình ảnh quá sắc nét, đang đưa điện ảnh đi quá xa so với thế giới thực, hơn mắt thường của mình nhiều. Tôi không hứng thú với điều đó lắm.
Tôi cho rằng kỹ thuật chỉ chiếm một phần rất nhỏ trong công việc này, ai cũng có thể học được nên tôi không quá tập trung vào đó.
Tất nhiên là một D.O.P, tôi vẫn luôn cập nhật để hiểu về những kỹ thuật mới trong nghề nhưng, tôi nghĩ điều khiến mình trở thành nghệ sĩ nằm ở khả năng sáng tạo và kể chuyện. Nói cho cùng, những thiết bị tân tiến nhất không phục vụ được mục đích kể chuyện thì chúng cũng vô nghĩa mà thôi.
* Linh Đan bị loạn thị nên nhìn thế giới lúc nào cũng hơi mờ ảo?
– Tôi bị loạn thị từ năm 3 tuổi. Sau này đi làm tôi không đeo kính. Không biết cảm giác của những người có thị lực bình thường khi nhìn thế giới sẽ ra sao, nhưng thế giới mờ ảo là thế giới duy nhất mà tôi biết.
* Điện ảnh thay đổi cách bạn nhìn nhận về thế giới này ra sao?
– Ngược lại, cách tôi nhìn nhận về thế giới ảnh hưởng đến cách tôi làm nghề nhiều hơn. Việc quay phim khiến tôi tập trung nhiều vào yếu tố kỹ thuật; song việc nhìn nhận thế giới thông qua những trải nghiệm mà tôi sống, quan sát lại khác.
Sự trưởng thành của bản thân với tư cách là một con người sẽ kéo theo sự trưởng thành trong những hình ảnh mà mình tạo ra.
* Lúc mới vào nghề, bạn có bị ảnh hưởng bởi ai không?
– Phim hoạt hình chính là nguồn cảm hứng khiến tôi quyết định theo đuổi sự nghiệp làm phim. Tôi ngưỡng mộ và bị ảnh hưởng bởi đạo diễn người Nhật Hayao Miyazaki và các tác phẩm của Studio Ghibli, bởi chúng tạo ra một thế giới đẹp hơn cả thế giới thật (tất nhiên khác kiểu đẹp của công nghệ AI)
Khi lớn hơn, tôi bị thu hút bởi những bộ phim đen trắng của đạo diễn người Ý Federico Fellini. Phim của ông khiến tôi có cảm giác rất thật lại vừa không thật.
Những tác phẩm của ông khuyến khích tôi nghĩ về những khung hình không theo quy chuẩn thông thường khi sáng tạo hình ảnh.
* Bạn cũng thích điện ảnh Nhật?
– Không biết vì sao, nhưng phong cách kể chuyện của tôi khá gần gũi với điện ảnh Nhật. Họ không nói thẳng nhiều mà chứa nhiều ẩn dụ. Tôi là người không phải lúc nào cũng biết cách diễn đạt mọi thứ bằng lời nói, vì vậy sự ẩn dụ giúp tôi truyền tải những suy nghĩ đó một cách tự nhiên hơn.
Tôi chọn nghề quay phim cũng vì tin rằng hình ảnh có thể nói lên những điều mà ngôn từ không thể diễn tả hết được.
* Vậy sau ống kính máy quay cho phép bạn tiếp cận với diễn viên ra sao?
– Người tiếp xúc đầu tiên với diễn viên chính là những người đứng sau máy quay. Kể cả những lúc quay hai máy, không tự cầm máy quay được, tôi vẫn luôn đứng cạnh máy quay để quan sát tất cả mọi thứ trong và ngoài khung hình của mình. Nó giúp tôi sáng tạo hơn.
* Điều gì hấp dẫn nhất khi cầm máy quay? Mới đây có khung hình nào khiến bạn ấn tượng mạnh không?
– Có nhiều thứ không kiểm soát hết được. Đặc biệt có không ít những khoảnh khắc “trời ban”, tức đẹp như ý mình, thậm chí đẹp hơn mình mong muốn.
Có một cảnh quay trong phim Chớp bóng của đạo diễn Nguyễn Võ Nghiêm Minh khiến tôi rất ưng ý. Cảnh quay diễn ra trên một chiếc thuyền lắc lư giữa biển, ai cũng say sóng, ai cũng nôn, nhưng mọi người đều cố gắng để quay được một handheld shot (shot hình vác vai). Sóng mạnh quá khiến chiếc máy quay bị đẩy sang một bên. Kết quả là có một khung hình đẹp ngoài mong đợi.
Đó là lý do tôi luôn muốn ngồi ở máy quay hoặc gần máy quay nhất có thể, để nắm bắt hết mọi vẻ đẹp bất ngờ trong cuộc sống này. Từ giờ tới năm 70 tuổi, 80 tuổi, tôi chỉ mong có nhiều khung cảnh “trời ban” như thế.
Hôm 10/5, ca sĩ Miu Lê (tên thật Lê Ánh Nhật, 35 tuổi) bị bắt quả tang cùng nhóm bạn sử dụng ma túy tại Hải Phòng. Theo cơ quan chức năng, kết quả xét nghiệm nhanh cho thấy cô dương tính với ba loại chất cấm.
Trước biến cố này, cô là gương mặt quen thuộc với nhiều người, khá kín tiếng chuyện đời tư và tập trung hoạt động nghệ thuật. Gần nhất, ca sĩ đóng phim Đại tiệc trăng máu 8, ra mắt ngày 24/4. Cô vào vai một Tiktoker lần đầu lấn sân điện ảnh. Cô quay nhiều phân đoạn không cắt cảnh (one-shot) dài 30 phút. Diễn viên từng cho biết phải vừa chạy vừa thoại, vừa giữ cảm xúc trong điều kiện gặp áp lực về tinh thần lẫn thể lực.
Tại cuộc phỏng vấn dịp trở lại màn ảnh, cô nói đang độc thân và tìm cách cân bằng mọi thứ để có thể tập trung làm nghề. Miu Lê đặt mục tiêu duy trì ca hát lẫn diễn xuất, mong muốn thử sức với những vai diễn có chiều sâu tâm lý, gai góc. Năm ngoái, ca sĩ tham gia thi Em xinh say hi, gây chú ý nhờ phong cách nhí nhảnh, lối giao lưu hài hước.
Miu Lê lớn lên trong gia đình điều kiện bình thường, bén duyên với nghệ thuật từ năm 16 tuổi. Sinh năm 1991 tại TP HCM, quê gốc ở Huế. Trong chương trình Studio 3, đạo diễn Lê Hoàng nói gặp Miu Lê khi cô mới 16 tuổi, casting cho phim Thủ tướng. Lúc đó, do chưa đủ tuổi, mẹ phải thay cô ký hợp đồng. Cát-xê của cô lúc ấy là tám triệu đồng cho 11 ngày quay.
Khi đóng series Những thiên thần áo trắng, do Miu Lê còn nhỏ, đạo diễn coi cô như con cháu trong nhà, thường đưa cô về nhà sau các buổi quay muộn. Ông nhớ ngày quay cuối cùng, Miu Lê khóc nhiều vì tiếc nuối khi không còn được diễn.
Miu Lê ghi dấu với điện ảnh qua các phim của đạo diễn Phan Gia Nhật Linh như Em là bà nội của anh, Cô gái đến từ hôm qua. Trong Em là bà nội của anh, cô thể hiện cùng lúc hình ảnh một bà cụ và một cô gái đôi mươi, là phiên bản của bà cụ khi được quay ngược thời gian. Chiếc lưng còng, những biểu cảm trên nét mặt, giọng nói của cô thuyết phục người xem tin vào nhân vật. Tác phẩm đạt doanh thu 102 tỷ đồng, là hiện tượng của năm 2015. Với Cô gái đến từ hôm qua, cô và Ngô Kiến Huy tái hiện mối tình thanh xuân, đạt doanh thu 70 tỷ đồng. Ngoài ra, cô còn đóng chính các phim như Nhà có năm nàng tiên, Bạn gái tôi là sếp.
Đạo diễn Lê Hoàng từng đánh giá: "Miu Lê là diễn viên giỏi, lăn xả, nhất là trong những phân đoạn cần chất điên. Bằng chứng là sau này cô ấy rất thành công với Em là bà nội của anh".
Nhờ hiệu ứng điện ảnh, các bản nhạc phim cô thể hiện trong Em là bà nội của anh (bài Mình yêu từ bao giờ, Diễm xưa, Còn tuổi nào cho em), Cô gái đến từ hôm qua (bài Cô gái ngày hôm qua) được nhiều khán giả yêu thích. Năm 2023, cô có hit Vì mẹ anh bắt chia tay, kết hợp Karik, đạt 131 triệu lượt xem trên YouTube. Ngoài ra, cô ghi dấu với các bản ballad như Lặng thầm yêu, Em vẫn hy vọng, Giả vờ nhưng em yêu anh.
Cô từng nói không giỏi bằng các đồng nghiệp nhưng biết điểm mạnh, điểm yếu của bản thân để nỗ lực. Chẳng hạn, với âm nhạc, cô hiểu rõ quãng giọng, điểm hạn chế ở đâu để chọn bài thích hợp. Ngoài ra, Miu Lê duy trì sự cầu toàn, khó tính trong công việc. Khi làm MV Cô đơn đã quá bình thường, dù đã quay xong kịch bản trên núi, cô quyết định bỏ vì một câu hát nhắc đến biển.
Miu Lê có thời được khán giả gọi là "yêu nữ hàng hiệu" vì thường công khai hình ảnh sử dụng những món đồ đắt tiền. Trong một talkshow, cô cho biết giai đoạn đó, cô muốn trải nghiệm những món đồ cao cấp, trưng trổ cho người khác xem. Khi mẹ khuyên "đừng ném tiền qua cửa sổ", cô bỏ ngoài tai. Thời dịch, khi không có thu nhập, cô mới trân trọng đồng tiền, ngưng thú vui trải nghiệm hàng hiệu.
Ca sĩ cũng có nhiều phát ngôn gây tranh cãi khi tham gia các show thực tế, dự sự kiện. Khi quảng bá Đại tiệc trăng máu 8 cùng Liên Bỉnh Phát, cô nói anh "có vấn đề tâm lý" và được đồng nghiệp nhắc nhở. Năm 2017, khi tham gia show Sao đại chiến và bị nhạc sĩ Dương Cầm chê giọng yếu, cô nói khi tìm kiếm tên anh trên Google, kết quả chỉ ra hình ảnh đàn piano, ám chỉ nhạc sĩ kém nổi tiếng. Miu Lê tự nhận có tính cách thẳng thắn, khi không thích điều gì sẽ bày tỏ quan điểm trực tiếp.
Diễn viên Phi Thanh Vân - đóng vai cô hiệu trưởng phim Những thiên thần áo trắng - nhớ thời tham gia series, Miu Lê có ánh mắt trong, nụ cười vô tư, thường ríu rít kể chuyện đời, chuyện nghề với đàn chị.
"Nếu sai thì đối diện. Nếu lạc đường thì quay lại. Một sai lầm không nên là dấu chấm hết của cả cuộc đời", diễn viên Phi Thanh Vân nói.
Tuổi Trẻ Online trò chuyện với PGS.TS Bùi Hoài Sơn, Ủy viên chuyên trách Ủy ban Văn hóa, Giáo dục của Quốc hội, xoay quanh vấn đề này.
* Phân cảnh Sơn Tùng M-TP đứng trên mô hình chim Lạc trong MV Come my way gây tranh cãi trên mạng xã hội. Không ít người băn khoăn chi tiết đó và cho rằng nó phản cảm, thiếu tôn trọng văn hóa dân tộc. Ý kiến của ông ra sao?
- Tôi rất chia sẻ với sự băn khoăn này. Chim Lạc không phải là một hình ảnh trang trí thông thường. Đó là biểu tượng gắn với trống đồng Đông Sơn, ký ức cội nguồn, cũng như khát vọng bay lên của cư dân Việt cổ và với chiều sâu văn minh của dân tộc.
Không chỉ là hiện vật khảo cổ, trống đồng cũng là vật thiêng, hiện diện trong những nghi lễ cộng đồng trang trọng của tổ tiên. Vì vậy, khi công chúng cảm thấy cần phải ứng xử cẩn trọng với hình tượng chim Lạc, đó là một phản ứng đáng trân trọng.
Song tôi cho rằng cũng cần phân biệt giữa hành vi xúc phạm trong đời sống thực với ngôn ngữ ẩn dụ trong một tác phẩm nghệ thuật đương đại.
Trong MV, chim Lạc không xuất hiện như một hiện vật cụ thể để bị giẫm đạp hay hạ thấp, mà được tái tạo như một hình tượng thị giác, một biểu tượng bay lên, một "phương tiện" nghệ thuật để diễn tả khát vọng vươn ra thế giới.
Vì vậy, không nên vội vàng quy kết đó là phản cảm hay xúc phạm nếu đặt trong tổng thể dụng ý của tác phẩm.
Điều cần thiết hơn là đối thoại văn hóa. Công chúng có quyền nhắc nhở nghệ sĩ rằng biểu tượng thiêng cần được sử dụng với sự hiểu biết và chừng mực. Nghệ sĩ cũng cần lắng nghe để những sáng tạo sau này tinh tế hơn. Nhưng nếu nhìn tích cực, sự tranh luận này cho thấy người Việt vẫn rất yêu, rất nhạy cảm và rất có trách nhiệm với biểu tượng văn hóa của dân tộc.
* MV này thể hiện rất rõ tham vọng mang văn hóa Việt Nam ra ngoài lãnh thổ của Sơn Tùng M-TP. Xem xét một chi tiết gây tranh cãi khi đặt trong một tổng thể đó, cần có một ứng xử ra sao, thưa ông?
- Tôi cho rằng cần nhìn chi tiết gây tranh cãi trong tổng thể tinh thần của MV. Come my way được ra mắt như một dự án có màu sắc quốc tế, hợp tác với rapper Tyga, thể hiện hoàn toàn bằng tiếng Anh, đồng thời lồng ghép nhiều chất liệu văn hóa Việt Nam vào ngôn ngữ thị giác hiện đại.
Ngoài chim Lạc, MV sử dụng các biểu tượng khác như mặt nạ Xuân Phả, Tràng An, Bái Đính, lễ hội đua bò An Giang, họa tiết rồng thời Lý và nhiều lớp hình ảnh gợi nhắc văn hóa Việt Nam.
Khi một nghệ sĩ trẻ có sức ảnh hưởng lớn đưa những biểu tượng ấy vào sản phẩm âm nhạc đại chúng, chúng ta nên ghi nhận trước hết ở ý thức quảng bá văn hóa Việt Nam.
Một chi tiết gây tranh luận cần được phân tích, góp ý, nhưng không nên phủ định toàn bộ nỗ lực sáng tạo. Bởi nếu chỉ nhìn vào một khung hình để kết luận cả tác phẩm, chúng ta có thể bỏ lỡ một thông điệp lớn hơn: khát vọng đưa Việt Nam xuất hiện trong dòng chảy văn hóa đại chúng toàn cầu.
Ứng xử phù hợp, theo tôi, là vừa khuyến khích vừa góp ý. Khuyến khích vì nghệ sĩ đã không chọn cách "quốc tế hóa" bằng việc làm mờ bản sắc Việt Nam, mà ngược lại, đưa bản sắc ấy ra trước thế giới.
MV Come my way của Sơn Tùng M-TP
* Sức hấp dẫn của một ngôi sao V-pop gắn liền với một MV mang tính quốc tế đã khiến MV này viral ở nhiều mặt. Về tranh cãi này, ở mặt nào đó, cũng là một cơ hội để tìm hiểu văn hóa Việt Nam ra sao?
- Đúng vậy. Tranh cãi không phải lúc nào cũng tiêu cực. Nếu được dẫn dắt bằng tinh thần văn minh, tranh cãi có thể trở thành một cơ hội giáo dục văn hóa rất tốt.
Từ một hình ảnh chim Lạc trong MV, công chúng có thể tìm hiểu lại trống đồng Đông Sơn là gì, chim Lạc mang ý nghĩa gì, vì sao trống đồng từng là vật thiêng trong đời sống cộng đồng Việt cổ, vì sao biểu tượng ấy vẫn có sức lay động đến hôm nay.
Điều đáng mừng là một sản phẩm âm nhạc đại chúng đã làm cho những từ khóa văn hóa tưởng như xa với đời sống thường ngày bỗng trở lại trong các cuộc trò chuyện của giới trẻ. Đó là điều không dễ.
Một bạn trẻ có thể đến với chim Lạc không phải từ bài giảng lịch sử, mà từ một MV ca nhạc. Một khán giả quốc tế có thể biết đến Việt Nam không chỉ qua phở, áo dài, vịnh Hạ Long, mà còn qua trống đồng, mặt nạ Xuân Phả, Tràng An, hội họa Việt Nam. Đó chính là những "điểm chạm" của sức mạnh mềm.
Tôi muốn nhìn câu chuyện này theo hướng tích cực. MV có thể còn những điểm cần bàn thêm, nhưng nó đã tạo ra một cuộc đối thoại văn hóa rộng rãi.
Nếu từ cuộc đối thoại ấy, công chúng trẻ hiểu hơn về biểu tượng dân tộc, nghệ sĩ ý thức hơn khi khai thác di sản, còn xã hội cởi mở hơn với sáng tạo đương đại, thì tranh luận này không vô ích.
Trái lại, nó góp phần làm cho văn hóa Việt Nam được quan tâm hơn, được nói đến nhiều hơn và có thêm cơ hội bước ra thế giới bằng ngôn ngữ của thời đại.
* Ông có lưu ý gì tới các nghệ sĩ trẻ sử dụng, sáng tạo trên chất liệu văn hóa truyền thống?
- Đây là xu hướng cần được khuyến khích. Di sản văn hóa không thể chỉ sống trong bảo tàng, trong sách giáo khoa hay trong các nghi lễ trang trọng. Di sản phải tiếp tục được "kích hoạt" trong đời sống đương đại, trong âm nhạc, điện ảnh, thời trang, thiết kế, trò chơi điện tử, du lịch, truyền thông số.
Khi người trẻ đưa chất liệu truyền thống vào sản phẩm sáng tạo, họ đang mở thêm những con đường mới để công chúng hôm nay, nhất là công chúng trẻ, đến gần hơn với văn hóa dân tộc.
Nhìn ra thế giới, Hàn Quốc rất thành công khi đưa hanbok, cung điện, chữ Hangeul, âm nhạc dân gian, ẩm thực vào K-pop và điện ảnh. Nhật Bản cũng làm rất tốt việc chuyển hóa samurai, kimono, ukiyo-e, trà đạo, Thần đạo vào anime, game, thời trang, du lịch.
Điều quan trọng là họ không chỉ "trang trí" bằng truyền thống, mà biến truyền thống thành bản sắc cạnh tranh, thành sức mạnh mềm quốc gia. Việt Nam hoàn toàn có thể đi theo con đường đó, với kho tàng văn hóa vô cùng phong phú của mình.
Tuy nhiên, càng sáng tạo với chất liệu văn hóa, nghệ sĩ càng cần hiểu sâu về chất liệu ấy. Tôi nghĩ có ba lưu ý quan trọng.
Thứ nhất, phải nghiên cứu nghiêm túc, không sử dụng biểu tượng chỉ vì đẹp, lạ hoặc dễ tạo hiệu ứng.
Thứ hai, nên tham vấn chuyên gia văn hóa, lịch sử, mỹ thuật, bảo tàng, dân tộc học khi dùng các biểu tượng có giá trị lâu đời.
Thứ ba, phải luôn tự hỏi: hình ảnh này có làm công chúng hiểu hơn, yêu hơn, tự hào hơn về văn hóa Việt Nam không? Nếu câu trả lời là có, sáng tạo ấy rất đáng được cổ vũ.
Trong cuộc phỏng vấn với Gold Derby, đạo diễn Takashi Yamazaki cho biết hình ảnh gây chú ý ở cuối teaser Godzilla Minus Zero được ông lấy cảm hứng trực tiếp từ khi xem Cloverfield.
Tại CinemaCon (Mỹ), Takashi Yamazaki đã lần đầu công bố teaser của Godzilla Minus Zero. Ở đoạn kết, hình ảnh Godzilla tiến gần tượng Nữ thần Tự do tạo ấn tượng mạnh, đồng thời hé lộ bối cảnh phim sẽ mở rộng sang New York.
Chia sẻ về ý tưởng này, Takashi Yamazaki cho biết ông lập tức liên tưởng đến Cloverfield - bộ phim do J. J. Abrams sản xuất và do Matt Reeves thực hiện. Phim kể về một sinh vật khổng lồ bất ngờ xuất hiện, tàn phá New York dưới góc nhìn giả tư liệu, tạo cảm giác hỗn loạn và chân thực.
Trailer Godzilla Minus Zero
Một trong những hình ảnh biểu tượng của Cloverfield là phần đầu tượng Nữ thần Tự do bị phá hủy và rơi xuống giữa thành phố. Theo đạo diễn Takashi Yamazaki, chính khoảnh khắc này đã để lại ấn tượng sâu sắc với ông: "Cảnh đầu tượng bay xuống thực sự gây sốc. Tôi muốn tái hiện lại cảm xúc đó trong phim của mình".
Ông cũng cho biết chi tiết liên quan đến tượng Nữ thần Tự do đã được quyết định từ rất sớm trong quá trình sản xuất. Đây không chỉ là hình ảnh mang tính gợi tò mò mà còn giữ vai trò quan trọng trong tổng thể câu chuyện.
"Khi khán giả hiểu được bối cảnh xuất hiện của cảnh này, chắc chắn họ sẽ bất ngờ", Takashi Yamazaki nhấn mạnh.
Dù chịu ảnh hưởng về mặt hình ảnh, ông khẳng định Godzilla Minus Zero sẽ không đi theo lối kể chuyện của Cloverfield. Thay vào đó, bộ phim xây dựng mục tiêu và động cơ riêng cho Godzilla: "Ngay khi biết Godzilla đang định làm gì và mục đích của nó là gì, khán giả có thể sẽ rất bất ngờ".
Godzilla Minus Zero là phim quái vật Nhật Bản do Yamazaki đạo diễn, thuộc thương hiệu Godzilla lâu đời của Toho. Phim dự kiến khởi chiếu tại Nhật Bản vào ngày 3-11-2026 và tại Bắc Mỹ từ ngày 6-11-2026, bao gồm các định dạng chiếu lớn như IMAX.