Ở rể từng được xem là giải pháp hợp lý cho các cặp vợ chồng trẻ chưa đủ điều kiện kinh tế để ở riêng. Tuy nhiên, việc sống chung với gia đình vợ có thể kéo theo nhiều áp lực vô hình về vai trò, ranh giới riêng tư và mối quan hệ giữa hai bên nội ngoại. Không ít người chồng rơi vào cảm giác lạc lõng, khó giữ tiếng nói trong chính gia đình mình, nhất là khi mâu thuẫn vợ chồng dần trở thành chuyện của cả hai bên. Từ câu chuyện của một người đàn ông sống cùng nhà vợ, nhiều độc giả đã chia sẻ câu chuyện, suy nghĩ của mình.
Kinh nghiệm 15 năm ở rể của tôi
Xin chia sẻ kinh nghiệm 15 năm ở rể của tôi để mong tác giả cân nhắc, điều chỉnh phù hợp:
– Gặp vợ tôi là duyên, được sống cùng bố mẹ vợ là phận (bổn phận). Do đó tôi đi đâu, đến đâu có món gì ngon, vật gì hay thì nhớ luôn mua mang về biếu tặng hai cụ, luôn gắng hoàn thành tốt các phân công gánh vác việc nhà vợ.
– Bên cạnh chuyện ở rể cảm giác mình hơi hèn và đương nhiên phụ thuộc chút, gia đình vợ cũng là nơi hỗ trợ ban đầu rất nhiều cho tôi tại thành phố: nơi ở miễn phí cho vợ chồng, bà chăm cháu, ông đón đưa cháu học…
– Tôi không bao giờ tham gia những việc riêng của nhà vợ nếu không được yêu cầu. Yêu thương và chăm lo cho vợ cũng là một việc làm hai cụ vui.
– Chú trọng nâng cấp mình liên tục, giờ hay gọi phát triển bản thân đó, thì nhà vợ dần nể phục mình: xây dựng mối mang làm ăn riêng; thăng tiến dần trong công việc, đoàn thể; học hành thêm; dành dụm mua dần tài sản riêng nhỏ…
– Phải nhiệt tình, xốc vác trong những việc chung gia đình bên vợ như giỗ chạp, ma chay, ốm đau, thăm nom, chăm sóc bệnh…
– Khi đã hòa nhập và được gia đình vợ tin yêu, tin tưởng rồi dường không còn chuyện “rể là khách” nữa đâu. (binhnguyen63vt)
Quá tốt cho tôi khi được nhà vợ kêu về ở cùng
Tôi cũng ở nhà ngoại đây, công việc ở gần ngoại thì nhà ngoại kêu về ở cho đỡ mất tiền thuê nhà đã là quá tốt cho bản thân rồi. Ở nhà vợ hay bất cứ ở đâu, siêng làm hơn siêng nói thì đâu cũng ở được). Đi làm giấy khai sinh cho con mà bên nhà vợ tác giả cũng đi làm thì tác giả quá tệ, có lẽ lúc làm giấy tờ xuất viện, nhà vợ tác giả đi làm quá.
Lúc vợ tôi sinh, tôi tự làm thủ tục hết, bên nhà tôi và nhà vợ nhờ phụ ở đó chơi với vợ tôi thôi. Cơm nước lúc nằm viện, chủ yếu đặt luôn phần ăn dinh dưỡng của bệnh viện. Anh chị em bên nhà tôi và nhà vợ rảnh thì nấu đồ ăn sáng và đồ bổ đem vào ăn thêm. Nói chung tự thân vận động trước, làm siêng một chút là ở đâu sống cũng được. Cháu thì tranh thủ đưa về thăm ông bà nếu có dịp vì đi làm mà. (buicuong3110fb1)
Chồng xin ở rể vì lo vợ không chịu nổi nhà chồng coi trọng lễ nghĩa
Cùng khu phố tôi ở có một anh nghe nói du học ở nước ngoài về, cưới ngay được cô vợ chân dài, đẹp, vừa là bác sĩ mổ vừa có bằng dược sĩ. Sau này chị ấy tâm sự với tôi là chị ấy từ nhỏ cho đến khi cưới chồng chưa bao giờ nấu ăn vì có mẹ nội trợ giỏi. Chồng chị ấy nghe vợ kể, thương vợ nên anh ấy xin ở rể. Anh ấy là con trai trưởng của một gia đình truyền thống, coi trọng lễ nghĩa nên sợ vợ không chịu nổi, vì thế ở nhà cha mẹ vợ.
Anh này “siêu keo”, mọi sinh hoạt tổ dân phố nếu kêu đóng góp 10 nghìn đồng, anh ta đều rất khó chi ra, bán đồ cho anh ta mà cần thối lại 1.600 đồng, anh ta sẽ xin thành đưa anh 2000 đồng. Tôi không biết anh ta làm gì và cũng không hỏi chị ấy vì có thời gian ban ngày chị ấy làm việc ở bệnh viện, tối về bán thuốc tại nhà.
Rồi một ngày, tôi thấy dải tang màu đen trên áo chị. Chị tâm sự chồng đã mất nhưng làm đám tang bên nhà chồng vì vậy tôi không biết. Khi đó tôi mới biết anh chồng là ông chủ của doanh nghiệp có hàng nghìn công nhân. Khi anh ấy đang đi công tác nước ngoài bị bệnh nặng, chị ấy yêu cầu về ngay. Khi phát hiện ra máu của chồng thuộc loại hiếm, bệnh viện không đủ, chị ấy tổ chức cho thử máu của toàn bộ công nhân, họ hàng để tìm ra những người có nhóm máu cùng với anh ấy và tiến hành ca mổ. Anh ấy sống được một thời gian rồi ra đi trong tình yêu thương của gia đình, bạn bè, công nhân. Dù với tôi anh ấy “siêu keo” nhưng anh ấy đã đem lại hạnh phúc cho những người thân của mình, trách nhiệm với công nhân của anh ấy. (Anh Kim Anh)
Em là sinh viên năm thứ ba ngành kỹ thuật đang khá "hot" trong những năm gần đây. Hai năm đầu đại học, em học tương đối tốt, chỉ tập trung vào việc học trên trường, thầy cô giao gì làm đó, không suy nghĩ nhiều về định hướng tương lai. Em từng hai lần nhận học bổng nên có thể nói nền tảng học tập của em không quá tệ. Cuộc sống lúc đó khá đơn giản, học xong rồi sinh hoạt bình thường, mọi thứ diễn ra ổn định.
Tuy nhiên, đến học kỳ một năm thứ ba, mọi thứ bắt đầu đi xuống. Em đăng ký quá nhiều môn nên không theo kịp khối lượng học, dẫn đến bị quá tải và stress. Kết quả là học lực sa sút rõ rệt, thậm chí bị xếp loại yếu và rớt một môn 4 tín chỉ. Sang học kỳ hai, em chủ động đăng ký ít môn lại để giảm áp lực nhưng do ảnh hưởng từ kỳ trước nên em mất khá nhiều thời gian để lấy lại nhịp học.
Gần đây em mới bắt đầu học ổn định hơn, vẫn có những môn học tốt và đạt điểm cao nhưng cũng có môn em hiểu chậm hơn các bạn. Trong khi thời gian của học kỳ không còn nhiều, em lo mình có thể rớt thêm một môn nữa. Nếu điều đó xảy ra, tổng cộng em sẽ rớt hai môn và em bắt đầu lo đến khả năng bị tốt nghiệp trễ.
Về sinh hoạt cá nhân, em không dùng mạng xã hội, có chơi thể thao và ăn uống điều độ. Nhìn bên ngoài, mọi thứ khá bình thường nhưng bên trong, em lại rất lo lắng, đặc biệt là việc không theo kịp bạn bè, điểm số không tốt và nguy cơ ra trường trễ sẽ ảnh hưởng đến cơ hội việc làm sau này. Hiện tại em còn khoảng một năm nữa nếu muốn tốt nghiệp đúng hạn.
Gần đây, em mới thật sự nhận ra mình thích ngành này nhưng cũng vì nhận ra khá muộn nên càng cảm thấy áp lực. Em sợ mình không đủ giỏi hoặc không kịp để cạnh tranh với người khác khi ra trường. Trong đầu em luôn có xu hướng chuẩn bị sẵn một "đường lui", ví dụ nếu không tìm được việc đúng ngành, có thể đi làm công nhân hoặc phục vụ, vì trước đây em cũng từng thử chạy xe công nghệ và làm phục vụ quán ăn. Chính suy nghĩ này khiến em càng cảm thấy bất an hơn.
Đây có lẽ là khoảng thời gian em cảm thấy stress nhất từ trước đến giờ. Em muốn hỏi ý kiến mọi người rằng với tình trạng như vậy, có quá tệ không và liệu em còn cơ hội để theo đúng ngành sau khi ra trường không.
Tôi 43 tuổi, kết hôn 19 năm và có hai con. Chồng gia trưởng và bạo hành tôi về thể chất lẫn tinh thần. Đặc biệt, mỗi lần đi nhậu về là chửi bới, đánh đập, khủng bố tinh thần tôi và các con. Ngoài ra, chuyện kinh tế trong nhà, hai vợ chồng không thống nhất được. Lương chồng bao nhiêu tôi không được biết; lương tôi không được cao vì làm công việc chân tay, cụ thể là công nhân may. Phần lớn chi tiêu trong nhà do tôi chi trả. Chồng đóng tiền học theo kỳ, còn tôi lo tiền học thêm cho các con. Chồng không tôn trọng tôi, những khoản mua sắm vật dụng hay những khoản khác, chồng không bao giờ hỏi ý kiến tôi. Anh sử dụng tiền vào việc gì tôi không được hỏi, không được biết. Mỗi lần tôi đề cập tới là chồng sẽ kiếm chuyện gây sự. Lâu dần, vì muốn được sống yên ổn, tôi không đề cập tới.
Chồng tôi hào phóng với người ngoài nhưng tính toán với vợ, có thể bỏ tiền mời bạn bè nhậu nhưng không đưa tiền cho tôi chi tiêu trong nhà. Tôi từng nghĩ sẽ cố gắng chịu đựng vì con, để hai con học xong đại học sẽ giải thoát cho bản thân. Nhưng gần đây, tôi phát hiện chồng vay tiền từ các app ngân hàng và công ty tín dụng. Khi tôi hỏi, chồng không thừa nhận nhưng vẫn mang tiền đi đóng lãi hàng tháng, số nợ lên đến hơn 300 triệu đồng và con số có dừng lại hay còn tăng nữa tôi không chắc. Tôi có nói chuyện với chồng về số nợ nhưng mỗi lần mở lời là chồng lại phản ứng ngược, la lối và chửi bới tôi, cho rằng tôi đặt điều và do thu nhập của tôi thấp nên dẫn đến việc chồng vay nợ. Trong khi những khoản nợ đó không hề được chồng bàn bạc và thông báo cho tôi là vay để sử dụng vào mục đích gì.
Giờ tôi không thể chịu đựng được thêm và muốn làm thủ tục đơn phương ly hôn. Tôi đã nói chuyện nhưng mỗi lần đề cập tới là chồng đe dọa không để cho tôi sống yên ổn. Ám ảnh tâm lý và những việc trước đây chồng từng làm khiến tôi lo sợ nếu làm đơn ly hôn. Tôi cũng lo lắng với mức lương công nhân hiện tại không lo được cho hai con, một cháu năm nay thi đại học và một cháu đang học lớp mười.
Tôi không rành thủ tục ly hôn nên không biết phải bắt đầu từ đâu, cũng không đủ tiền thuê luật sư vì lo lắng chi phí thuê quá cao. Kính mong quý anh chị độc giả cho lời khuyên tôi nên làm gì lúc này. Thủ tục ly hôn đơn phương có phức tạp và thời gian giải quyết trong bao lâu? Chúng tôi có tài sản chung là một căn nhà nhỏ, tôi mong muốn ly hôn thì sang tên cho con để không bị mất nhà nếu chồng tôi vỡ nợ, liệu tòa có chấp nhận không? Tôi xin chân thành cảm ơn.
Tôi 28 tuổi, bạn gái 27 tuổi, yêu nhau 3 năm, hai bên gia đình đã sang nhà gặp gỡ và định ngày cưới. Mọi thứ diễn ra tốt đẹp, tình cảm chúng tôi ngày càng mặn nồng, chỉ còn gần tháng nữa chúng tôi sẽ tổ chức đám cưới. Tuy nhiên, do những giây phút bồng bột, ham chơi, tôi đã làm mất sạch số tiền tích góp gần 200 triệu đồng vào tiền ảo, thậm chí nhà bố mẹ mua cho trước cưới, tôi cũng mang giấy tờ đi cầm cố, mọi thứ chỉ diễn ra trong vòng gần hai tháng nay.
Giờ tôi không biết có nên hủy hôn để tập trung vào kiếm tiền, làm lại từ đầu? Tôi sợ cưới giờ, bạn gái sẽ khổ khi có người chồng nợ nần, cuộc sống không ổn định. Tôi cũng không chắc mình có thể đảm bảo cuộc sống cho bạn gái và tương lai còn có con nữa. Mong được các bạn chia sẻ.