Ở rể từng được xem là giải pháp hợp lý cho các cặp vợ chồng trẻ chưa đủ điều kiện kinh tế để ở riêng. Tuy nhiên, việc sống chung với gia đình vợ có thể kéo theo nhiều áp lực vô hình về vai trò, ranh giới riêng tư và mối quan hệ giữa hai bên nội ngoại. Không ít người chồng rơi vào cảm giác lạc lõng, khó giữ tiếng nói trong chính gia đình mình, nhất là khi mâu thuẫn vợ chồng dần trở thành chuyện của cả hai bên. Từ câu chuyện của một người đàn ông sống cùng nhà vợ, nhiều độc giả đã chia sẻ câu chuyện, suy nghĩ của mình.
Kinh nghiệm 15 năm ở rể của tôi
Xin chia sẻ kinh nghiệm 15 năm ở rể của tôi để mong tác giả cân nhắc, điều chỉnh phù hợp:
– Gặp vợ tôi là duyên, được sống cùng bố mẹ vợ là phận (bổn phận). Do đó tôi đi đâu, đến đâu có món gì ngon, vật gì hay thì nhớ luôn mua mang về biếu tặng hai cụ, luôn gắng hoàn thành tốt các phân công gánh vác việc nhà vợ.
– Bên cạnh chuyện ở rể cảm giác mình hơi hèn và đương nhiên phụ thuộc chút, gia đình vợ cũng là nơi hỗ trợ ban đầu rất nhiều cho tôi tại thành phố: nơi ở miễn phí cho vợ chồng, bà chăm cháu, ông đón đưa cháu học…
– Tôi không bao giờ tham gia những việc riêng của nhà vợ nếu không được yêu cầu. Yêu thương và chăm lo cho vợ cũng là một việc làm hai cụ vui.
– Chú trọng nâng cấp mình liên tục, giờ hay gọi phát triển bản thân đó, thì nhà vợ dần nể phục mình: xây dựng mối mang làm ăn riêng; thăng tiến dần trong công việc, đoàn thể; học hành thêm; dành dụm mua dần tài sản riêng nhỏ…
– Phải nhiệt tình, xốc vác trong những việc chung gia đình bên vợ như giỗ chạp, ma chay, ốm đau, thăm nom, chăm sóc bệnh…
– Khi đã hòa nhập và được gia đình vợ tin yêu, tin tưởng rồi dường không còn chuyện “rể là khách” nữa đâu. (binhnguyen63vt)
Quá tốt cho tôi khi được nhà vợ kêu về ở cùng
Tôi cũng ở nhà ngoại đây, công việc ở gần ngoại thì nhà ngoại kêu về ở cho đỡ mất tiền thuê nhà đã là quá tốt cho bản thân rồi. Ở nhà vợ hay bất cứ ở đâu, siêng làm hơn siêng nói thì đâu cũng ở được). Đi làm giấy khai sinh cho con mà bên nhà vợ tác giả cũng đi làm thì tác giả quá tệ, có lẽ lúc làm giấy tờ xuất viện, nhà vợ tác giả đi làm quá.
Lúc vợ tôi sinh, tôi tự làm thủ tục hết, bên nhà tôi và nhà vợ nhờ phụ ở đó chơi với vợ tôi thôi. Cơm nước lúc nằm viện, chủ yếu đặt luôn phần ăn dinh dưỡng của bệnh viện. Anh chị em bên nhà tôi và nhà vợ rảnh thì nấu đồ ăn sáng và đồ bổ đem vào ăn thêm. Nói chung tự thân vận động trước, làm siêng một chút là ở đâu sống cũng được. Cháu thì tranh thủ đưa về thăm ông bà nếu có dịp vì đi làm mà. (buicuong3110fb1)
Chồng xin ở rể vì lo vợ không chịu nổi nhà chồng coi trọng lễ nghĩa
Cùng khu phố tôi ở có một anh nghe nói du học ở nước ngoài về, cưới ngay được cô vợ chân dài, đẹp, vừa là bác sĩ mổ vừa có bằng dược sĩ. Sau này chị ấy tâm sự với tôi là chị ấy từ nhỏ cho đến khi cưới chồng chưa bao giờ nấu ăn vì có mẹ nội trợ giỏi. Chồng chị ấy nghe vợ kể, thương vợ nên anh ấy xin ở rể. Anh ấy là con trai trưởng của một gia đình truyền thống, coi trọng lễ nghĩa nên sợ vợ không chịu nổi, vì thế ở nhà cha mẹ vợ.
Anh này “siêu keo”, mọi sinh hoạt tổ dân phố nếu kêu đóng góp 10 nghìn đồng, anh ta đều rất khó chi ra, bán đồ cho anh ta mà cần thối lại 1.600 đồng, anh ta sẽ xin thành đưa anh 2000 đồng. Tôi không biết anh ta làm gì và cũng không hỏi chị ấy vì có thời gian ban ngày chị ấy làm việc ở bệnh viện, tối về bán thuốc tại nhà.
Rồi một ngày, tôi thấy dải tang màu đen trên áo chị. Chị tâm sự chồng đã mất nhưng làm đám tang bên nhà chồng vì vậy tôi không biết. Khi đó tôi mới biết anh chồng là ông chủ của doanh nghiệp có hàng nghìn công nhân. Khi anh ấy đang đi công tác nước ngoài bị bệnh nặng, chị ấy yêu cầu về ngay. Khi phát hiện ra máu của chồng thuộc loại hiếm, bệnh viện không đủ, chị ấy tổ chức cho thử máu của toàn bộ công nhân, họ hàng để tìm ra những người có nhóm máu cùng với anh ấy và tiến hành ca mổ. Anh ấy sống được một thời gian rồi ra đi trong tình yêu thương của gia đình, bạn bè, công nhân. Dù với tôi anh ấy “siêu keo” nhưng anh ấy đã đem lại hạnh phúc cho những người thân của mình, trách nhiệm với công nhân của anh ấy. (Anh Kim Anh)
Nhà tôi có ba anh trai và bốn chị em gái. Tôi là em gái út trong gia đình. Các chị gái của tôi phải nghỉ học sớm để làm việc nhà, đi làm thuê kiếm tiền đỡ đần cho ba mẹ. Ngày các chị lấy chồng, tôi còn nhỏ nhưng vẫn nhớ chị gái không được thuê váy cưới, phải mặc áo dài cũ của mẹ, cũng không có thợ chụp ảnh, không trang điểm. Các chị đưa số tiền mà các chị dành dụm được để nói công khai trong buổi lễ là của ba mẹ cho con gái. Các chị lấy chồng gần nhà, vẫn tới lui chăm lo, có việc cần là về phụ giúp, có món ngon đều nhớ đến ba mẹ.
Các anh trai của tôi được ba mẹ thương nhất, được ba dành hết tâm huyết cho học hành, nhưng các anh bỏ học, rồi trượt dài trong yêu đương, tụ tập nhậu nhẹt. Ba tôi chia đất hương hỏa thành ba phần cho ba anh trai. Vì anh hai đòi nên ba tôi sang tên, cắt sổ cho anh từ rất sớm và anh đã bán mất phần đất này. Tôi là con út, trước đây bà nội cũng muốn tôi nghỉ học nhưng vì các anh không học nữa nên tôi cố gắng, vừa học vừa làm thêm để ba cảm thấy chi phí không quá nặng nề và cho tôi học tiếp.
Tôi ra trường đi làm, hàng tháng ba đều gọi nhắc gửi tiền để ba có tiền đóng hụi, trả tiền nợ giúp các anh. Tất cả lương, thưởng Tết, tôi đều không còn để tiết kiệm, tiêu xài riêng cho bản thân. Nhưng vấn đề là ba tôi dù có tiền cũng không dám tiêu, có đồ ngon không nỡ ăn, tất cả đều để dành hết cho các anh. Đến mức mỗi khi ba biết tôi sắp về thăm nhà, là để nhà hết mắm muối, đồ đạc thiếu thốn, ăn uống kham khổ,... Ba em bắt mẹ phải chịu như vậy để khi về tôi thấy, xót xa không chịu được và sẽ lo.
Trước đây tôi từng rất giận, rất ấm ức, không muốn về nhà nữa nhưng hiện tại khi có cái nhìn rộng hơn, tôi hiểu ra thế nào là được và mất. Nhờ vào những vất vả khi xưa mà các chị luôn chăm chỉ, ngày lấy chồng các chị có chút tiền trong túi và giờ các chị và anh rể có nhà cửa, đất đai. Nhờ vào bao ấm ức, cô đơn khi xưa mà tôi ngày càng mạnh mẽ, không còn bị ảnh hưởng bởi những thị phi, tác động của người khác. Tôi không cần phụ thuộc vào bất cứ ai, không cần phải thừa hưởng của cải có sẵn nữa vì tôi tin mình sẽ tự kiếm được. Nhờ vào việc các chị em vẫn chăm lo, vẫn yêu thương ba mẹ mà các chị em tôi có sự kết nối, gắn bó với nhau.
Các anh dù đang phải lo toan, vất vả nhưng vẫn phí hoài thời gian cho những thứ vô bổ, vẫn chưa ý thức được chữ hiếu, vẫn khiến cho ba mẹ rầu rĩ, lo lắng mỗi ngày. Các chị em gái nhà tôi không ganh tị, ghét bỏ các anh nhưng khó có thể giúp mãi nếu các anh chưa chịu thay đổi. Thôi thì xem như các anh vì kiếp trước có phước nên sinh ra được thuận lợi hơn các chị em, nhưng có giữ được phước, có tạo được thêm phước hay không là do lối sống và cách đối xử trong quá trình lớn lên.
Gia đình tôi có bốn anh chị em, tôi là con thứ ba. Bố mẹ làm nông, tích cóp nhiều năm mới mua được mảnh đất hơn 600 m² ở ven thị trấn. Khoảng bốn năm trước, khi sức khỏe còn ổn, bố mẹ gọi cả bốn anh chị em về nhà ăn cơm rồi nói chuyện. Bố nói đất sẽ chia đều, mỗi người một phần, ai muốn xây nhà thì xây, ai không ở thì giữ đó làm vốn sau này. Bố mẹ cũng để dành được khoảng gần 200 triệu tiền mặt phòng lúc ốm đau và để lo việc ma chay sau này. Hôm đó chỉ nói miệng, không lập giấy tờ, mọi người đều gật đầu vì nghĩ anh em trong nhà không cần quá rõ ràng.
Sau đó anh cả xây tạm một căn nhà nhỏ ở góc đất để tiện chăm bố mẹ. Chị hai đi làm xa nên chưa sử dụng phần đất của mình, còn tôi và em út cũng chỉ thỉnh thoảng về thăm. Mọi chuyện vẫn bình thường cho đến khi bố mẹ lần lượt qua đời trong vòng hai năm. Sau đám tang, anh cả vẫn ở lại căn nhà cũ, quản lý toàn bộ mảnh đất. Khi chị hai đề nghị làm thủ tục chia lại đất theo lời bố mẹ đã nói trước đây, anh cả không đồng ý. Anh cho rằng mình là người ở cùng, chăm sóc bố mẹ nhiều năm, sau này sẽ hương khói nên có quyền giữ lại 300 m2, phần còn lại chia đều cho ba em. Anh cũng nói lúc bố mẹ còn sống chưa làm giấy tờ nên không thể coi là đã chia.
Gia đình bắt đầu họp nhiều lần nhưng không thống nhất được. Chị hai muốn đo đạc và tách sổ theo diện tích đã thỏa thuận trước kia là chia đều, còn anh cả nói nếu muốn chia thì phải tính công chăm sóc bố mẹ. Chị hai nói anh cả giữ lại 200 triệu tiền mặt và lấy phần đất 150 m2 có căn nhà bố mẹ đang ở là được rồi, còn lại chia đều. Tôi và em út chưa có ý kiến gì vì không nghĩ chuyện tưởng như bình thường, đã được quyết định từ trước giờ lại trở nên phức tạp thế này. Tôi có nói riêng với anh cả rằng phương án như chị hai nói là hợp lý, tôi sẵn sàng bớt 50m2 đất qua cho anh, chỉ lấy 100 m2 nhưng anh vẫn không đồng ý.
Khi vợ biết tôi nói với anh cả như vậy, em cũng không đồng ý và cho rằng anh cả tôi quá ích kỷ, tham lam. Câu chuyện căng thẳng đến mức anh em tôi sắp không thỏa thuận được nữa, anh cả và chị hai còn đòi thuê luật sư hoặc ra tòa. Khu đất nhà tôi giờ có giá trị lớn hơn trước đây nhiều nên có lẽ ai cũng muốn được sở hữu nhiều một chút. Tôi cảm thấy rất buồn, không hề muốn vì chuyện này mà anh em không còn nhìn mặt nhau nữa. Liệu có cách nào toàn vẹn và hợp lý hơn để anh cả và chị hai tôi đồng ý không? Mong mọi người cho lời khuyên.
Tôi đang tìm cách hướng về gia đình, nhưng sâu thẳm trong tim vẫn chưa thể dừng lại được mối quan hệ này. Tôi sống trong thành phố biển cạnh nhà bố mẹ đẻ, tiện ích đầy đủ, không khí trong lành, công việc ổn định và thu nhập tốt. Vợ chồng tôi có con trai 6 tuổi, chồng hơn tôi 10 tuổi. Tôi khá xinh đẹp, người mảnh dẻ và trắng. Chúng tôi sống cạnh nhà bố mẹ đẻ nên được chăm sóc cả hai mẹ con rất chu đáo. Chúng tôi dự định không sinh tiếp, do chồng rất sợ cảnh tôi mang bầu và sinh con, đau vất vả và tổn hại sức khỏe.
Bố mẹ chồng ở xa và khá cưng chiều tôi nên tôi không phải chịu cảnh làm dâu. Có thời gian hai mẹ con tự lái xe về nhà chồng để ông bà được chơi với cháu cho có tình cảm. Chồng tôi đi làm công tác theo định kỳ hai tháng về nghỉ bốn ngày. Nên những lúc không có chồng ở nhà, mẹ con tôi ở hẳn bên bố mẹ đẻ vì bố mẹ sống một mình, các anh chị ở xa. Cuộc sống khá êm đềm, chồng tôi thu nhập tốt, luôn chăm sóc và chiều chuộng hai mẹ con, những lúc được nghỉ anh đều muốn đưa cả nhà đi chơi, du lịch tùy ý tôi. Về tài chính chúng tôi không phải lo, đã có nhà xe và bốn bất động sản đầu tư có dòng tiền ổn định và có mấy tỷ tiết kiệm dự phòng. Nói chung cuộc sống chúng tôi không phải lo nghĩ nhiều.
Chỉ là hơn một năm nay, tôi chuyển công việc sang công ty nước ngoài, làm quản lý, cấp trên chỉ có một sếp. Sếp cao to, đẹp trai, khá tâm lý. Ban đầu tôi và sếp hay trao đổi công việc vì mới vào nên nhiều vấn đề cần trao đổi, sếp hỗ trợ tôi rất nhiều. Trước đây khi bước ra khỏi cơ quan, hầu như tôi ngừng hết các công việc, không kết nối đồng nghiệp, luôn cố gắng làm tập trung để được về nhà. Dạo gần đây, tôi khá nhiều việc, ở lại cơ quan muộn hơn, hôm nào muộn quá thì cùng sếp đi ăn nên dần dần tôi hay nói chuyện với anh hơn.
Anh sang Việt Nam lần đầu, làm quản lý ở công ty được bốn năm, hơn tôi 5 tuổi. Rồi có một đợt đi công tác ở nước ngoài cùng sếp, thay đổi múi giờ nên tôi không ngủ được, anh nói chuyện với tôi suốt đêm qua điện thoại. Nhờ vậy tôi tự ngủ lúc nào không hay. Rồi những ngày sau đó, chúng tôi tranh thủ sau các buổi làm việc với khách hàng, anh đưa tôi đi thăm quan các nơi nổi tiếng. Nhìn bề ngoài, chúng tôi như cặp đôi yêu nhau, đi ăn hay đi chơi, anh chăm sóc cho tôi từng cái nhỏ nhất và tôi đã xiêu lòng.
Một đêm trước ngày về, tôi và anh đã vượt quá giới hạn. Anh nói mến tôi, rất thích con người vui vẻ, lạc quan dù công việc khá nhiều và áp lực. Anh đã có vợ và con gái, tôi biết gia đình anh cũng rất hạnh phúc, anh thường xuyên nói chuyện với họ. Trước lúc về Việt Nam, chúng tôi quyết định dừng lại, coi như một kỷ niệm mà cả hai không kìm chế được bản thân. Chúng tôi phải trân trọng gia đình nhưng hình như cả hai đều không làm được. Ở văn phòng, chúng tôi ngồi ở hai phòng khác biệt, đối xử với nhau như trước kia. Chỉ là giờ tôi hay về muộn hơn rồi có lúc rời khỏi công ty là anh tiện đường đưa tôi về. Những lúc không kìm chế được, anh tranh thủ ôm hôn tôi và chỉ dừng lại ở đó.
Thật sự tôi và anh đều biết đối phương có tình cảm với mình, tôi cũng mê anh, đôi khi rất muốn tiến xa hơn nhưng sợ mọi chuyện vỡ lở ra. Chồng thương yêu tôi và tôi biết tính anh là người quyết đoán. Tôi rất muốn chấm dứt mối quan hệ này nhưng bản thân chưa đủ sức dứt khoát, anh vẫn ở trước mặt tôi hàng ngày. Những lúc được anh ôm hôn, người tôi như ngây dại, muốn tiến xa nhưng tôi và anh đều sợ. Anh nói sợ tôi nghỉ việc, ở Việt Nam tôi là người làm việc mà khiến anh tin tưởng và yên tâm nhất. Tôi biết cả hai đều sai và rất muốn xóa đi phần quá khứ đó. Xin mọi người chỉ cho tôi cách để có thể bình yên trở về gia đình và tập trung làm việc như trước kia.