Đình Bắc tỏa sáng với cú đúp, giúp Công An Hà Nội đánh bại SHB Đà Nẵng – Video: FPT PLAY
Tối 4-4, CLB Công An Hà Nội tiếp đón các cầu thủ Đà Nẵng trên sân Hàng Đẫy, trong khuôn khổ vòng 17 LPBank V.League 1 2025-2026. Trong một ngày mà Đình Bắc tỏa sáng với cú đúp, đội chủ nhà đã thị uy sức mạnh với chiến thắng 5-1 trước SHB Đà Nẵng.
Khi đang dẫn trước đối thủ 2-0, hàng phòng ngự Công An Hà Nội chơi tập trung và cắt được đường chọc khe của Đà Nẵng. Lập tức, các học trò HLV Alexandre Polking tổ chức phản công và thực hiện đường chuyền dài lên phía trên cho Đình Bắc.
Trong lúc đó, Đình Bắc phán đoán chính xác điểm rơi của quả bóng và khéo léo vượt qua thủ thành Văn Toản.
Đối mặt với khung thành trống, Đình Bắc đã không mắc bất kỳ sai lầm nào để mang về bàn thắng thứ 3 cho đội chủ sân Hàng Đẫy.
Bước vào hiệp hai với việc dẫn trước 3-0, đoàn quân HLV Alexandre Polking tự tin triển khai lối chơi trước đối thủ.
Trong khi đó, các cầu thủ Đà Nẵng vẫn nỗ lực tìm bàn gỡ và thành công rút ngắn tỉ số xuống còn 1-3 ở phút 48.
Phút 70, sau khi cắt được đường chuyền của các cầu thủ Đà Nẵng, ngoại binh Leo Arthur thực hiện đường chọc khe thuận lợi.
Lúc này Đình Bắc bứt tốc đón đường chuyền của Arthur rồi tung ra cú dứt điểm lạnh lùng, hoàn thành cú đúp cho mình.
Chung cuộc, CLB Công An Hà Nội giành chiến thắng áp đảo 5-1 trước đội khách Đà Nẵng, qua đó xây chắc ngôi đầu bảng.
Mặt khác, cú đúp đầu tiên sẽ phần nào giúp Đình Bắc giải tỏa được áp lực để có được phong độ ghi bàn tốt ở các trận đấu kế tiếp.
Tình Yêu Giới Tính
Con gái từ chối chăm anh trai mắc bệnh dù tôi hứa để lại toàn bộ tài sản

Tôi đang đứng trước tình thế vô cùng khó xử, mong mọi người cho tôi lời khuyên. Vợ chồng tôi sinh được hai con. Cách đây 7 năm, con trai cả của tôi tên Tuấn bỗng dưng phát bệnh tâm thần, mất năng lực hành vi dân sự.
Gia đình đã đưa con đi chạy chữa khắp nơi nhưng tình hình không mấy khả quan. Biểu hiện bệnh của con không quá nặng, chỉ tỏ ra buồn chán, mất ngủ triền miên, thờ ơ, xa lánh người thân, lơ là vệ sinh cá nhân, thi thoảng nói nhảm một mình.
Tuấn không tự lo được những việc cá nhân mà phải có người chăm sóc. Bù lại con khá hiền lành, dễ thương, không la hét, quậy phá, không bị kích động, không có các thói quen cực đoan kiểu tự làm đau mình hay có hành vi làm hại người khác.
Vợ chồng tôi kinh doanh có của ăn của để. Nửa năm trước chồng đột ngột qua đời, chỉ còn lại mình tôi lo cho hai con nhưng điều tôi lo lắng không nằm ở vấn đề tài chính. Tôi cho thuê cửa hàng vì sau khi chồng mất tôi không còn thời gian kinh doanh.
Tôi có nhà và hơn 7 tỷ đồng tiết kiệm nằm trong ngân hàng. Con gái út sắp tốt nghiệp ra trường không cần tôi phải lo lắng quá. Nhưng có một điều, sau khi chồng nằm xuống thì tôi bắt đầu lo cho tương lai các con.
Chồng tôi đang khỏe mạnh là thế, đùng một cái ông trời gọi đi là buông tay. Cho nên tôi rất sợ, nếu chuyện đó xảy ra với tôi thì ai sẽ thay tôi nuôi con trai tội nghiệp? Nhân dịp con gái nghỉ hè ở nhà, tôi nghiêm túc tâm sự với con.
Tôi muốn con gái sau này chăm sóc anh trai thay cho bố mẹ. Toàn bộ tài sản của tôi bao gồm nhà cửa, tiền tiết kiệm tôi sẽ làm hợp đồng tặng cho con gái để con có một khoản yên tâm lo lắng cho anh.
Tôi cứ nghĩ con gái sẽ gật đầu. "Một giọt máu đào hơn ao nước lã", ngay cả khi chẳng có đồng nào thì anh em cũng không bỏ được nhau, huống hồ tiền tôi để lại cho con không ít. Thế nhưng phản ứng của con gái khiến tôi bất ngờ.
Nó suy nghĩ rất lâu, sau đó vòng vo phân tích cho tôi nhiều vấn đề. Nghe thì tưởng là sâu sắc nhưng lại vô cùng nhẫn tâm.
Nó bảo: "Con ra trường rồi chưa chắc làm việc gần nhà, còn kế hoạch đi học thêm thạc sĩ ở nước ngoài nữa. Rồi con còn lấy chồng, có con, làm sao gánh nổi anh cả đời. Con không muốn nhận lời bừa, sau này không chăm được anh tử tế thì con thành có lỗi với cả nhà, lại mang tiếng với cả người ngoài nữa".
Tôi bất ngờ vì điều này nằm ngoài dự đoán của tôi. Xưa giờ tình cảm của anh em chúng rất tốt, con bé cũng thương và lo lắng cho anh trai giống hệt vợ chồng tôi lo cho con vậy. Tôi cố che đậy thấy vọng, bảo con bé đừng lo lắng quá.
Bây giờ con đang chưa quen chịu trách nhiệm nên thấy căng thẳng thôi, chứ việc đến tay thì lo được hết. Chuyện khó nhất là tiền thì bố mẹ đã để dành cho con lo đủ cho anh. Vướng công việc đi xa thì thoải mái thuê thêm người hỗ trợ.
Nhưng con bé tiếp tục lắc đầu. Nó nói việc chăm người bệnh không thể nhường hết cho người giúp việc. Quá nhiều câu chuyện thương tâm, người giúp việc đánh cả người bệnh không có khả năng tự vệ. Tóm lại, biết làm không tốt thì con không dám nhận lời.
Tôi sốc thực sự. Tôi vẫn luôn dạy con bé phải thương yêu anh vì anh bị bệnh như vậy là một thiệt thòi rất lớn. Theo quan niệm của ông bà ta, gia đình có một người như vậy là đã gánh hết xui rủi cho những người còn lại trong nhà. Cho nên con may mắn hơn thì phải yêu thương bù đắp cho anh.
Đứa con gái 22 tuổi của tôi, đáng lẽ ở tầm tuổi này phải đủ trưởng thành rồi mới đúng. Đáng lẽ không cần tôi nói ra, con phải chủ động nhận lãnh trách nhiệm của mình mới phải. Đằng này để mẹ đã có lời nhờ, tiền của, nhà cửa cũng để lại cho, vậy mà cư xử của nó khiến tôi thất vọng.
Có phải nó quá ích kỷ không? Tôi sẽ suy nghĩ lại chuyện để lại tài sản cho con gái. Con làm thế này tôi không yên tâm được nữa. Tôi giận con không nói chuyện suốt mấy ngày nay. Cứ lúc nào ở một mình, tôi lại nằm vắt tay nghĩ ngợi.
Không phải tôi không thương con bé, nhưng tôi cũng chẳng có cách nào. Sức khỏe của tôi mỗi năm một khác, quy luật thời gian không cho tôi ở bên các con mãi được. Tôi không biết nên làm thế nào cho ổn thỏa, chỉ sợ vì chuyện này lại gây mâu thuẫn anh em.
Tôi mong mọi người cho tôi lời khuyên, hoặc bất kì gợi ý nào vì tôi đang vô cùng bế tắc. Biết ơn mọi người lắng nghe câu chuyện của tôi.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Hơn 1.200 tân cử nhân Ngoại thương đồng loạt cúi đầu tri ân cha mẹ trong ngày tốt nghiệp

Ngày 5-4, Trường đại học Ngoại thương (FTU) tổ chức trao bằng tốt nghiệp sớm nửa năm cho 1.265 sinh viên đại học hình thức chính quy tại trụ sở chính Hà Nội và cơ sở Quảng Ninh.
Trong số sinh viên tốt nghiệp, có khoảng 30% sinh viên đạt kết quả học tập loại xuất sắc. Nhiều sinh viên tiêu biểu đạt các giải thưởng cao trong cuộc thi Olympic toán học sinh viên, Olympic tin học khối không chuyên, giải thưởng khoa học và công nghệ sinh viên...
Tại buổi lễ, PGS.TS Phạm Thu Hương - hiệu trưởng Trường đại học Ngoại thương - cho biết từ thời điểm nhận bằng tốt nghiệp, sinh viên chính thức trở thành tân cử nhân, mang theo khát vọng, trách nhiệm và sứ mệnh đóng góp cho cộng đồng và đất nước.
Trong ngày đặc biệt này, bà Hương mong muốn các tân cử nhân thực hiện một điều có thể khiến nhiều người ngại ngùng, nhưng giàu ý nghĩa.
Ở khoảnh khắc cuối cùng của đời sinh viên, khi không còn là "trẻ con" trong mắt gia đình, bà đề nghị các tân cử nhân quay xuống phía hội trường - nơi cha mẹ, người thân đang dõi theo - đặt tay lên ngực và nghĩ về những hy sinh, yêu thương đã nhận được trên hành trình trưởng thành.
Ngay sau đó hàng nghìn tân cử nhân đồng loạt cúi đầu tri ân, tạo nên khoảnh khắc xúc động tại buổi lễ.
Phát biểu tại buổi lễ, bà Hương cho rằng trưởng thành là khi mỗi người dần thấu hiểu những lo toan, hy sinh của cha mẹ và người thân. Việc chia sẻ yêu thương không chỉ là biểu hiện của sự trưởng thành mà còn là nền tảng cho những thành công bền vững trong tương lai.
Bà khuyên các tân cử nhân mạnh dạn theo đuổi ước mơ, dấn thân với lý tưởng đã chọn, nhưng cũng cần nhận thức hành trình đó được tạo nên từ nhiều bước đi nhỏ, đòi hỏi sự kiên trì trên từng chặng đường.
Trên hành trình ấy, mỗi người cần giữ sự khiêm nhường và lòng bao dung, để hiểu thế giới rộng lớn hơn những gì mình nghĩ, đồng thời tôn trọng những giá trị riêng của người khác - yếu tố giúp đi xa và vững vàng hơn.
"Cô mong rằng mỗi chúng ta sẽ vừa đủ rực rỡ để theo đuổi ước mơ của mình, vừa đủ tĩnh lặng để không ngừng trưởng thành", bà Hương gửi gắm.
Tình Yêu Giới Tính
Chồng giành đưa con đi học mỗi ngày, hóa ra lén vào nhà nghỉ với nhân tình

Vợ chồng tôi kết hôn được 6 năm, có một cô con gái năm nay lên 4 tuổi. Cuộc sống bám trụ ở thành phố vốn đã nhiều áp lực, hai vợ chồng đều đi làm giờ hành chính nên việc đưa đón con cái đi học mầm non luôn là một bài toán đau đầu. Trước đây, vợ chồng tôi phải thay phiên nhau, hôm nào tôi đi làm sớm thì anh đưa con đi học, chiều tôi xin về sớm đón con. Nhìn chung, cuộc sống khá cập rập và mệt mỏi.
Tuy nhiên, khoảng một năm trở lại đây, chồng tôi bảo tôi làm kế toán hay phải thức khuya chốt sổ sách, lại thêm sức khỏe sa sút, anh chủ động đề nghị sẽ phụ trách việc đưa đón con bé. Anh bảo: “Việc công ty em đã nhiều, sáng cứ ngủ thêm một chút, chiều tan làm về thẳng nhà lo cơm nước rồi nghỉ ngơi, việc đưa đón con đường tắc, bụi bặm cứ để anh lo”.
Nghe chồng nói vậy, tôi thực sự cảm động và thấy mình may mắn. Từ ngày có chồng lo liệu, tôi nhàn hạ hẳn. Sáng tôi có thể thong thả chuẩn bị đồ ăn sáng, chiều tan sở có thể tạt qua siêu thị mua sắm, thỉnh thoảng cà phê với đồng nghiệp mà không phải nhấp nhổm nhìn đồng hồ.
Mọi thứ cứ êm đềm trôi qua, cho đến trưa thứ bảy tuần trước.
Hôm đó con gái tôi được nghỉ, đang ngồi chơi búp bê ở phòng khách, còn chồng tôi đang tắm chuẩn bị đi gặp bạn. Chiếc điện thoại anh để trên bàn trà bỗng sáng màn hình. Một thông báo tin nhắn Zalo hiện lên. Tên người gửi được lưu là tên hệ thống trường nơi con tôi học, ảnh đại diện cũng là logo của trường. Nghĩ rằng nhà trường gửi thông báo thu tiền ăn tháng tới hoặc kế hoạch tiêm chủng, tôi tiện tay cầm lên xem giúp chồng.
Nhưng khi chạm vào thông báo, dòng chữ hiện ra khiến tay tôi run lẩy bẩy: “Anh tính sao về chuyện cái thai?". Trống ngực tôi đập thình thịch. Tôi nín thở kéo ngược phần lịch sử trò chuyện lên trên. Lớp vỏ bọc “Hệ thống mầm non” vỡ vụn, phơi bày tin nhắn ướt át của chồng tôi và chị T. - mẹ của một cậu bé học cùng lớp với con gái tôi.
Thỉnh thoảng có dịp lễ hội ở trường, tôi cũng đi cùng chồng và có chạm mặt chị ta. Chị T. là mẹ đơn thân, ăn mặc khá sành điệu. Thấy chồng tôi và chị ta hay đứng nói chuyện, tôi chỉ nghĩ đơn giản là phụ huynh cùng lớp thì thân thiện, trao đổi chuyện học hành của lũ trẻ. Tôi hoàn toàn tin tưởng chồng và chưa từng nảy sinh một chút nghi ngờ nào.
Thế nhưng, những dòng tin nhắn sau đó đã phơi bày toàn bộ sự thật. Chị ta bảo với chồng tôi: "Em không đợi được nữa đâu. Nếu tuần này anh không chuyển cho em 500 triệu đồng để em lo cho đủ căn chung cư như đã hứa, em sẽ gửi thẳng đoạn clip của chúng ta hôm ở nhà nghỉ lên nhóm chat phụ huynh của lớp. Lúc đó anh tự đi mà giải thích với vợ anh”.
Thì ra, cái sự thương vợ, tranh phần đưa đón con mỗi ngày của anh ta chỉ là cái cớ hoàn hảo. Sáng nào cũng vậy, sau khi thả hai đứa trẻ ở cổng trường, chồng tôi và chị ta vòng ra nhà nghỉ sau lưng trường học để “vui vẻ” trước khi ai đi làm việc nấy.
Tinh vi hơn, chồng tôi đổi tên Zalo của nhân tình thành tên trường mầm non của con, để nếu tôi có vô tình nhìn thấy điện thoại báo tin nhắn đến, cũng sẽ mặc định đó là chuyện học hành, trường lớp mà bỏ qua.
Cái kết đắng ngoài sức tưởng tượng của anh ta, và cũng là bi kịch của gia đình tôi, chính là những dòng tin nhắn kia. Chị ta đã cố tình để có thai, đồng thời lén quay lại clip ân ái để ép chồng tôi cho tiền mua nhà. Ở những tin nhắn trước đó, chồng tôi liên tục van xin chị ta cho thêm thời gian vì anh đang tìm cách lấy sổ đỏ căn nhà của vợ chồng tôi đem đi cầm cố để vay tiền.
Hóa ra, người chồng mẫu mực mà tôi tự hào, người đàn ông hiền lành không rượu chè bài bạc, lại đâm sau lưng tôi một nhát dao chí mạng. Anh ta không chỉ phản bội tình cảm, mà còn định dâng cả mồ hôi nước mắt, tài sản chung của gia đình cho người đàn bà khác.
Tôi đứng chôn chân giữa nhà, nhìn con gái đang chơi hồn nhiên, nước mắt tôi trào ra vì quá sốc. Cửa nhà tắm mở, chồng tôi bước ra, vừa lau tóc vừa huýt sáo. Thấy tôi cầm điện thoại, mặt anh ta biến sắc, nụ cười tắt ngấm.
Đã mấy ngày trôi qua, không khí trong nhà tôi đặc quánh. Chồng tôi quỳ gối khóc lóc, thề thốt bảo bị “gài bẫy”, van xin tôi lấy tiền tiết kiệm cứu anh ta vố này. Nhưng làm sao tôi có thể dọn rác cho kẻ đã rắp tâm lừa dối mình ròng rã suốt một năm trời?
Nhưng nếu ly hôn ngay lúc này, nhìn con gái quấn quýt bố, lòng tôi lại như dao cắt. Tôi thực sự bế tắc và hoảng loạn, xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

