Nhưng đồng thời những kỹ năng bị Kim Dung đánh giá là “không đẹp mắt” đó cũng làm nên một hệ thống võ thuật giàu tính thực chiến, từ giao đấu võ đài cho đến chiến trường, có tên gọi chung là Địa Đường Quyền.
Trong tiểu thuyết Lộc Đỉnh Ký, Kim Dung lần đầu nhắc đến Địa Đường Quyền qua viên bộ tướng Lâm Hưng Châu, trong cuộc trò chuyện với Tổng đà chủ Thiên Địa Hội là Trần Cận Nam và Vi Tiểu Bảo.
Lâm Hưng Châu được mô tả là thành thạo Địa Đường Đao pháp, một biến thể sử dụng binh khí từ Địa Đường Quyền. Khi được hỏi đến kỹ năng này, Lâm Hưng Châu tỏ vẻ bẽn lẽn, xấu hổ vì cho rằng cách đánh lăn lộn này làm “mất mặt” người giang hồ.
Nhưng sau đó Vi Tiểu Bảo lên tiếng ca ngợi tính thực chiến của Địa Đường Quyền khi giao đấu với những người Tây dương cao lớn, sử dụng súng, hoặc kỵ binh.
Từ đó dù đánh giá Địa Đường Quyền không phải là môn võ đẹp mắt hoặc cao minh, Kim Dung cũng đặc tả được một môn võ giàu tính thực chiến, đặc biệt là ở nơi chiến trường.
Nhìn từ góc độ giang hồ thượng võ của tiểu thuyết kiếm hiệp, Địa Đường Quyền rõ ràng không được đánh giá cao. Nhưng Kim Dung đã khéo léo đặt môn võ này vào bối cảnh chiến trường, qua đó nhắc đến một kỹ thuật chiến đấu đặc sắc, giàu tính thực chiến của làng kung fu truyền thống.
Khác với phần lớn các môn quyền thuật lấy tư thế đứng làm trung tâm, Địa Đường Quyền (Ditangquan) được xây dựng trên một tư tưởng hoàn toàn khác: chiến đấu ngay cả khi đã ngã xuống đất.
Các tài liệu võ thuật Trung Quốc và nghiên cứu hiện đại đều mô tả đây là hệ thống võ học chuyên về lăn, ngã chủ động, xoay người, né tránh và phản công từ vị trí thấp.
Theo các công trình nghiên cứu được tổng hợp bởi võ sư và học giả Shou-Yu Liang cùng Wen-Ching Wu, những hình thức sơ khai của Địa Đường Quyền được cho là đã xuất hiện từ thời Tống, sau đó phát triển mạnh ở miền Bắc Trung Quốc, đặc biệt là khu vực Sơn Đông.
Trong bối cảnh chiến đấu thời trung – cổ đại, việc bị quật ngã thường đồng nghĩa với nguy cơ mất mạng. Địa Đường Quyền ra đời nhằm giải quyết chính vấn đề đó.
Thay vì tìm mọi cách đứng dậy ngay lập tức, người tập học cách biến mặt đất thành một phần của trận đấu. Các động tác lăn, xoay, trượt người hay đá thấp được sử dụng để né tránh đòn tấn công, đồng thời tạo ra những góc phản kích mà đối phương khó lường trước.
Nhà nghiên cứu võ thuật Brian Kennedy, đồng tác giả nhiều công trình về võ thuật Trung Quốc cổ truyền, từng nhận xét rằng những hệ thống như Địa Đường Quyền phản ánh một nguyên lý rất thực dụng của chiến đấu truyền thống: “Nếu bị đánh ngã, trận đấu chưa kết thúc. Người võ sĩ vẫn phải tiếp tục chiến đấu từ vị trí bất lợi nhất”.
Theo ông, đây chính là điểm khiến Địa Đường Quyền khác biệt so với nhiều hệ thống quyền thuật hiện đại vốn mặc định người tập sẽ nhanh chóng đứng lên để tái lập tư thế chiến đấu.
Từ nền tảng Địa Đường Quyền, các võ sư Trung Quốc sau đó phát triển nhiều bài binh khí tương ứng.
Nổi tiếng nhất là Địa Đường Đao. Về bản chất, đây không phải một môn võ độc lập, mà là sự mở rộng các nguyên lý của Địa Đường Quyền sang đao thuật. Người sử dụng vừa vận động sát mặt đất vừa điều khiển trường đao hoặc đại đao để tấn công vào những vị trí thấp như chân, đầu gối hoặc hạ bàn của đối thủ.
Nhiều truyền thuyết dân gian Trung Quốc cho rằng Địa Đường Đao từng được sử dụng để đối phó kỵ binh, thậm chí có khả năng chém gục chiến mã đang lao tới. Tuy nhiên các sử gia quân sự hiện đại tỏ ra thận trọng với nhận định này.
Trong những binh thư nổi tiếng như Kỷ Hiệu Tân Thư của Thích Kế Quang hay Võ Bị Chí của Mao Nguyên Nghi, các loại binh khí chống kỵ binh chủ lực được ghi nhận là trường thương, kích, trường đao và trảm mã đao. Không có bằng chứng sử liệu mạnh cho thấy Địa Đường Đao từng đóng vai trò chiến thuật quan trọng trên chiến trường.
Điều đó không có nghĩa Địa Đường Đao thiếu giá trị thực chiến. Trái lại, nhiều chuyên gia võ thuật cho rằng việc hạ thấp trọng tâm và tấn công từ góc bất thường có thể tạo ra lợi thế đáng kể trong giao đấu cá nhân.
Một cú quét chân bất ngờ hoặc đòn chém xuất phát từ vị trí sát mặt đất có thể khiến đối thủ mất thăng bằng trong tích tắc. Tuy nhiên những kỹ thuật này cũng có hạn chế rõ ràng. Người tập dễ mất tầm quan sát, tiêu hao thể lực nhanh và đặc biệt bất lợi khi phải đối mặt với nhiều đối thủ hoặc vũ khí dài.
Lịch sử phát triển của Địa Đường Quyền cũng cho thấy đây không phải một môn phái độc lập như Vịnh Xuân Quyền hay Thái Cực Quyền. Thay vào đó, nó giống một hệ thống kỹ thuật được nhiều võ phái hấp thụ.
Các nghiên cứu hiện nay cho thấy Địa Đường Quyền có quan hệ chặt chẽ với hệ võ Thiếu Lâm Bắc phái dân gian. Nhiều bài quyền như Thiếu Lâm Địa Long Quyền hay Phi Long Địa Thảng Quyền vẫn còn được lưu truyền đến ngày nay.
Bên cạnh đó nhiều kỹ thuật Địa Đường cổ còn tồn tại trong Sước Cước (Chuojiao), một môn võ nổi tiếng của tỉnh Hà Bắc. Không ít học giả cho rằng chính Sước Cước là nơi bảo tồn được nhiều yếu tố nguyên thủy nhất của Địa Đường Quyền, sau khi hệ thống này suy giảm ảnh hưởng như một trường phái độc lập.
Một nhánh võ thuật khác thường được nhắc đến là Cẩu Quyền (Gouquan) của Phúc Kiến. Dù không có quan hệ truyền thừa trực tiếp, cả hai đều chia sẻ nhiều đặc điểm như đánh thấp, phản công từ dưới đất và sử dụng các góc tấn công bất thường. Điều này khiến nhiều nhà nghiên cứu xem chúng như những “người họ hàng” trong đại gia đình võ thuật Trung Hoa.
Bước sang thế kỷ 20, Địa Đường Quyền trải qua sự thay đổi lớn. Khi wushu hiện đại được chuẩn hóa từ thập niên 1970, các kỹ thuật nhào lộn, xoay người và bật nhảy được bổ sung mạnh mẽ nhằm tăng tính hấp dẫn trên sân khấu. Kết quả là phiên bản Địa Đường mà công chúng thường thấy ngày nay mang màu sắc biểu diễn rõ nét hơn so với các hình thức cổ truyền.
Nhà nghiên cứu Meir Shahar, tác giả cuốn The Shaolin Monastery, từng lưu ý rằng nhiều môn võ Trung Quốc hiện đại cần được nhìn nhận trong bối cảnh lịch sử cụ thể.
Theo ông, cần phân biệt giữa kỹ thuật chiến đấu nguyên thủy và các phiên bản được chỉnh sửa nhằm phục vụ trình diễn hoặc thi đấu thể thao. Địa Đường Quyền là một trong những ví dụ tiêu biểu cho quá trình chuyển đổi đó.
Ngày nay, Địa Đường Quyền và Địa Đường Đao không còn xuất hiện trên chiến trường hay trong các cuộc giao đấu thực tế.
Tuy nhiên chúng vẫn được giảng dạy tại nhiều trường võ truyền thống ở Trung Quốc, đặc biệt trong hệ thống Thiếu Lâm dân gian và wushu biểu diễn.
Với những người yêu võ thuật cổ truyền, giá trị lớn nhất của Địa Đường không nằm ở khả năng đánh bại đối thủ, mà ở việc bảo tồn một cách tiếp cận chiến đấu rất khác biệt: biến mặt đất từ nơi thất bại thành một phần của chiến thắng.
Cách giao đấu của Địa Đường Quyền gợi nhớ ít nhiều đến BJJ – môn nhu thuật Brazil nổi tiếng về “nằm trên sàn”, cũng là kỹ năng tối thượng trên hệ thống võ đài MMA.
"Chúng tôi chơi hay hơn nhà ĐKVĐ ở mọi khía cạnh, nhưng kết quả bị chi phối bởi những yếu tố trên sân và cả ngoài sân", Hassan nói tại họp báo sau trận. "Có lẽ họ muốn giữ nhà vô địch thế giới ở lại giải. Có lẽ họ muốn Messi ở lại, tiếp tục cuộc đua tại World Cup này".
Theo nhà cầm quân 59 tuổi, bóng đá đôi khi tồn tại những yếu tố vượt ra ngoài khía cạnh chuyên môn. Ông cho rằng Argentina đã nhận được sự hậu thuẫn ở nhiều cấp độ.
Ai Cập đặc biệt phản ứng với hai tình huống được cho là ảnh hưởng trực tiếp đến kết quả trận đấu. Phút 57, Mohamed Salah kiến tạo để Ziko dứt điểm một chạm chéo góc, rồi cởi áo ăn mừng bàn nâng tỷ số lên 2-0. Nhưng VAR vào cuộc, xác định Attia đã phạm lỗi với Lisandro Martinez ở phần sân đối diện, nên hủy bàn thắng và cho Argentina hưởng đá phạt.
Tới phút bù giờ, Mac Allister bị cho đã kéo ngã Fathy trong vòng cấm, rồi Salah ngã và mất bóng khi va chạm với Julian Alvarez, nhưng trọng tài không thổi phạt đền cho Ai Cập. Sau đó, Argentina phản công định đoạt trận đấu, khi Lautaro Martinez kiến tạo cho Enzo Fernandez đánh đầu ấn định chiến thắng 3-2.
Hassan còn thất vọng vì tổ VAR không kiểm tra tình huống va chạm giữa Mac Allister và Fathy trước khi công nhận bàn của Enzo. "Dường như đã có những sức ép từ phía Argentina đối với kết quả này", HLV Ai Cập nói.
Nhà cầm quân sinh năm 1966 cũng chỉ trích các quyết định trọng tài trong trận đấu, cho rằng Ai Cập không nhận được sự tôn trọng hay tinh thần fair-play. "Chúng tôi bị mất một quả phạt đền, VAR thậm chí còn không kiểm tra. Bàn thắng thứ hai của chúng tôi cũng bị từ chối một cách khó hiểu. Tôi muốn chỉ nói thật đáng tiếc, nhưng sự thật là chúng tôi đã bị đối xử bất công", ông bày tỏ.
Căng thẳng tiếp tục leo thang sau bàn thắng quyết định của Argentina. HLV Hassan nhận thẻ vàng vì phản ứng dữ dội với trọng tài. Sau khi bị cảnh cáo, ông bắt chéo hai tay trước ngực để yêu cầu kích hoạt quy trình chống phân biệt chủng tộc, nhưng trọng tài Letexier không đáp ứng.
Trong những phút hỗn loạn cuối trận, thủ môn Shobeir và hậu vệ Fathy cũng phải nhận thẻ vàng vì lỗi phản ứng, còn Attia bị cảnh cáo do phạm lỗi. HLV thủ môn Saafan Elshaghir nhận thẻ đỏ sau khi lao vào sân.
Sau tiếng còi mãn cuộc, Hassan tranh cãi gay gắt với trọng tài Letexier. "Tôi nói với trọng tài rằng điều này là không công bằng. Có thể ông ấy đang mang trong mình một vết sẹo hoặc đang cố che giấu điều gì", HLV Ai Cập cho biết. "Nếu ai đó cố che giấu sự thật, cuối cùng họ cũng sẽ không thể che giấu được".
Trước khi rời họp báo, Hassan tuyên bố sẽ tẩy chay phần còn lại của World Cup để phản đối. "Tôi sẽ không theo dõi phần còn lại của World Cup, và tôi hứa điều đó", ông nói. "Kể từ khi trở về, tôi sẽ không xem thêm bất kỳ trận đấu nào của World Cup. Đây là cách tôi phản đối, là sự phản kháng từ bên trong, là cách riêng của tôi để lên tiếng và giữ vững lập trường".
Tranh cãi bùng lên sau cuộc diễu hành bằng xe mui trần của Barca hôm 12/5, khi họ ăn mừng chức vô địch La Liga thứ hai liên tiếp. Trong lúc giao lưu với người hâm mộ trên đường phố Barcelona, Yamal xuất hiện với lá cờ Palestine trên tay.
Hình ảnh của cầu thủ 18 tuổi nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội và thu hút phản ứng dữ dội từ giới chức Israel. Bộ trưởng Quốc phòng Israel, ông Israel Katz cáo buộc Yamal kích động thù hận lên đất nước này.
"Hy vọng một CLB lớn và được tôn trọng như Barca sẽ tách bản thân khỏi những phát ngôn như vậy, đồng thời khẳng định rõ ràng rằng không có chỗ cho sự kích động hay ủng hộ khủng bố", ông Katz viết trên mạng xã hội X bằng tiếng Tây Ban Nha.
Phản ứng trước chỉ trích nhằm vào Yamal, Thủ tướng Sanchez lập tức lên tiếng bênh vực tuyển thủ Tây Ban Nha. Lãnh đạo 54 tuổi cho rằng việc cầm cờ của một quốc gia không thể bị xem là hành động thù địch. "Những ai cho rằng việc phất cờ của một quốc gia là kích động thù hận, thì họ đã mất trí, hoặc bị che mắt bởi chính sự ô nhục của mình", Sanchez viết trên X.
Ông cũng khẳng định Yamal chỉ thể hiện sự đoàn kết với Palestine, cảm xúc chung của rất nhiều người dân Tây Ban Nha. "Yamal chỉ bày tỏ sự đoàn kết với Palestine mà hàng triệu người Tây Ban Nha đang cảm nhận. Thêm một lý do để tự hào về cậu ấy", Thủ tướng Tây Ban Nha viết tiếp.
Yamal là biểu tượng mới của bóng đá Tây Ban Nha. Tiền đạo sinh năm 2007 góp công lớn giúp Barca bảo vệ chức vô địch La Liga mùa này, đồng thời tiếp tục giữ vai trò quan trọng ở tuyển Tây Ban Nha sau chức vô địch Euro 2024.
Sự ủng hộ của Yamal dành cho Palestine cũng không phải điều hoàn toàn mới. Theo AFP, tại một trại tị nạn ở Gaza, các nghệ sĩ đã vẽ bức tranh tường mô tả cầu thủ Barca cầm cờ Palestine giữa đống đổ nát sau chiến tranh.
Tuy nhiên, động thái của Yamal đặt Barca vào tình huống nhạy cảm, bởi xung đột Israel - Hamas vẫn đang gây chia rẽ mạnh trên toàn cầu. Cuộc chiến kéo dài gần ba năm tại Gaza bắt đầu sau vụ Hamas tấn công Israel ngày 7/10/2023.
Tây Ban Nha có lập trường chỉ trích chiến dịch quân sự của Israel tại Gaza. Sanchez nhiều lần mô tả cuộc chiến này là "diệt chủng", khiến quan hệ ngoại giao giữa Madrid và Tel Aviv liên tục căng thẳng.
Năm 2024, Tây Ban Nha chính thức công nhận Nhà nước Palestine, động thái khiến Israel triệu hồi đại sứ. Đến tháng 3/2026, Madrid tiếp tục rút đại sứ khỏi Tel Aviv.
HLV Barca Hansi Flick thận trọng khi được hỏi quan điểm về vụ việc. Nhà cầm quân người Đức thừa nhận ông "không thích" hành động của Yamal, nhưng vẫn tôn trọng quyền lựa chọn cá nhân của học trò. "Nếu cậu ấy muốn làm điều đó, đó là quyết định của cậu ấy", Flick nói thêm.
Lionel Messi vẫn ghi bàn, Argentina vẫn thắng nhưng sau trận thắng 3-1 trước đội tuyển Jordan ở lượt cuối bảng J World Cup 2026 vào sáng 28.6 (theo giờ Việt Nam), điều đáng chú ý nhất không chỉ là một kỷ lục mới của siêu sao 39 tuổi.
Điều khiến các đối thủ phải dè chừng hơn là việc Argentina đã thắng trong thế trận khá nhẹ nhàng dù Messi chỉ xuất hiện từ ghế dự bị.
HLV Lionel Scaloni thực hiện tới 9 sự thay đổi trong đội hình xuất phát khi Argentina đã chắc chắn đứng đầu bảng. Messi được nghỉ, nhiều trụ cột cũng không phải đá chính để giữ sức cho vòng knock-out. Dù vậy, đội bóng Nam Mỹ vẫn kiểm soát trận đấu, tạo ra khác biệt bằng Giovani Lo Celso, Lautaro Martinez rồi mới đến Messi.
Đó là hình ảnh rất khác so với nhiều kỳ World Cup trước, khi Argentina thường bị nhìn nhận qua một câu hỏi quen thuộc: Messi có kéo nổi cả đội hay không?
Trong nhiều năm, Argentina gần như sống trong nhịp thở của Messi. Khi anh tạo ra khoảnh khắc thiên tài, đội bóng có thể vượt qua bế tắc. Khi anh bị phong tỏa, Argentina dễ rơi vào trạng thái thiếu ý tưởng.
World Cup 2026 đang cho thấy một phiên bản khác. Messi vẫn là ngôi sao lớn nhất, nhưng không còn là phương án duy nhất. Lautaro Martinez, Julian Alvarez, Lo Celso hay Nico Paz đều có thể chia sẻ trách nhiệm tấn công. Argentina vì thế không còn phải chờ một pha xử lý của Messi để mở khóa trận đấu.
Trước Jordan, Lo Celso ghi bàn từ đá phạt, Lautaro Martinez lập công trên chấm phạt đền, còn Messi chỉ vào sân sau đó để khép lại trận đấu. Cách chiến thắng ấy cho thấy Argentina đang có nhiều tầng sức mạnh hơn. Họ có đội hình chính, có phương án xoay tua và vẫn còn một Messi đủ khả năng định đoạt mọi thứ chỉ trong vài chục phút. Đây mới là điều đáng sợ.
Một Argentina phụ thuộc vào Messi có thể bị bắt bài. Nhưng một Argentina vẫn thắng khi Messi ngồi dự bị, rồi tung anh vào sân như một "đòn kết liễu", là đối thủ khó lường hơn rất nhiều.
Ở tuổi 39, Messi không thể và cũng không cần chơi như chính anh của 10 năm trước. Điều quan trọng là Scaloni hiểu điều đó. Việc để Messi dự bị trước Jordan không chỉ là xoay tua đơn thuần. Đó là cách Argentina quản lý nguồn lực quý nhất của mình. Thay vì vắt kiệt đội trưởng ở những trận đã an bài, Scaloni giữ anh cho các thời điểm thật sự cần thiết.
Cách dùng Messi hiện tại giống một vũ khí chiến lược hơn là một điểm tựa bắt buộc. Anh không cần xuất hiện từ đầu để Argentina chơi tốt. Nhưng khi anh vào sân, đối thủ vẫn phải thay đổi cách phòng ngự, khán đài thay đổi bầu không khí và trận đấu lập tức có cảm giác khác.
Điều này cũng giúp Argentina bước vào vòng knock-out với trạng thái cân bằng hơn. Các vệ tinh xung quanh Messi được trao cơ hội, các phương án dự phòng được kiểm nghiệm, còn đội trưởng vẫn có thời gian giữ sức.
Đối thủ tiếp theo của Argentina là Cabo Verde - hiện tượng lớn của vòng bảng sau khi bất bại trước Tây Ban Nha, Uruguay và Ả Rập Xê Út. Đại diện châu Phi chắc chắn sẽ không dễ bị đánh bại, bởi họ chơi kỷ luật, lì lợm và biết cách kéo đối thủ vào thế trận khó chịu.
Nhưng nếu Argentina tiếp tục duy trì được hình ảnh như vòng bảng, nơi họ không cần phô diễn quá nhiều mà vẫn kiểm soát được trận đấu, nhà đương kim vô địch sẽ rất đáng gờm. Bởi phiên bản đáng sợ nhất của Argentina không phải là đội bóng chỉ biết chờ Messi tạo phép màu. Mà là đội bóng có thể tự vận hành, tự thắng trận, rồi để Messi xuất hiện đúng lúc nhằm kết thúc mọi hy vọng của đối thủ.