Gia đình tôi từng có một cuộc sống bình yên, cho đến khi tôi quyết định hùn vốn làm ăn với bạn và nhận về trái đắng. Số nợ hàng trăm triệu đồng ập xuống đầu, tiền lãi mẹ đẻ lãi con mỗi tháng trở thành gánh nặng ngộp thở. Từ một trưởng nhóm kinh doanh luôn quần là áo lượt, tôi rơi vào cảnh giật gấu vá vai, lương tháng nào cũng bị siết nợ gần hết.
Vợ tôi là nhân viên hành chính, lương ba cọc ba đồng. Thấy chồng tiều tụy, gia đình kiệt quệ, cô ấy bắt đầu tìm việc làm thêm. Ban đầu, tôi tưởng vợ nhận sổ sách về nhà làm, cho đến một tối, tôi vô tình thấy tin nhắn trong điện thoại vợ: “Chị ơi, mai 6h tối chị qua dọn dẹp, cọ lại giúp em 2 cái nhà vệ sinh nhé, em gửi thêm 50.000 đồng tiền xăng”.
Trời đất quanh tôi như sụp đổ. Vợ tôi là người phụ nữ có học thức, trước nay chỉ quen việc bàn giấy lại đi làm giúp việc theo giờ, đi cọ toilet cho người ta?
Ngay tối hôm đó, tôi đã làm ầm lên. Tôi cấm vợ không được tiếp tục công việc đó. Tôi gào lên: “Em làm thế là bôi tro trát trấu vào mặt anh! Thà cả nhà ăn mì tôm qua ngày, chứ anh không để vợ mình đi làm hầu hạ, quỳ gối lau nhà cho kẻ khác. Nhỡ người quen thấy được thì anh còn ngẩng mặt lên nhìn ai?”.
Nhưng vợ tôi chỉ im lặng khóc. Sáng hôm sau, vợ tôi vẫn đi làm và tan sở lại tiếp tục xách chiếc túi vải cũ kỹ đi lau dọn cho các gia đình giàu có. Sự bất lực chuyển thành nỗi bực dọc, tôi đâm ra lạnh nhạt, chán ghét mỗi khi nhìn thấy vợ trở về với mùi nước tẩy rửa ám chặt trên quần áo. Tôi thấy xấu hổ vì có một người vợ làm giúp việc. Cho đến một ngày, sự việc đẩy lên tới đỉnh điểm, xé nát cái vỏ bọc sĩ diện hão mà tôi cố công gìn giữ.
Ngày cuối tuần, sếp tổng mời phòng kinh doanh đến nhà ăn tân gia căn biệt thự mới. Để giữ thể diện, tôi phải vay mượn bạn bè thêm 2 triệu đồng để mua một chai rượu ngoại làm quà.
Đến nơi, trong không gian sang trọng, sếp cười nói vui vẻ: “Hôm nay anh em cứ nhậu tới bến, vợ anh nay thuê được cô giúp việc theo giờ nhanh nhẹn lắm, đang dưới bếp làm đồ nhắm rồi, tí thu dọn hết”.
Tôi nâng ly rượu, hãnh diện vì được ngồi mâm trên, chén chú chén anh với sếp. Đến giữa buổi, sếp vỗ vai sai tôi: “Chú Hùng vào bếp bảo cô giúp việc bê thêm bát canh ngao nóng lên đây”.
Tôi vâng dạ, chỉnh lại vạt áo sơ mi phẳng phiu, bước nhanh vào gian bếp nghi ngút khói. Và rồi, chân tôi chôn chặt xuống nền gạch. Người phụ nữ đang lom khom bên bồn rửa, tay đeo đôi găng cao su màu vàng nhớp nháp dầu mỡ, trên người khoác chiếc tạp dề ướt sũng… là vợ tôi.
Vợ tôi ngước lên. Bốn mắt nhìn nhau sững sờ. Đĩa hoa quả trên tay vợ tôi suýt rơi xuống đất. Khuôn mặt vợ tôi tái nhợt, bối rối, ánh mắt hiện rõ sự tủi thân xen lẫn hoảng loạn. Còn tôi, máu nóng dồn lên tận não.
Tôi đứng chết lặng, miệng lắp bắp không thốt nên lời. Vợ tôi vội cúi gầm mặt, luống cuống bưng bát canh đi qua tôi. Tôi lấy cớ đau dạ dày đột xuất, xin phép sếp ra về ngay lập tức. Cả đoạn đường, tôi đi như người mộng du.
Đêm đó, khi vợ tôi trở về, tôi đã ném vỡ chiếc cốc trên bàn, trút toàn bộ cơn giận dữ và sự xấu hổ lên đầu cô ấy: “Cô thấy vui chưa? Cô làm tôi nhục nhã trước mặt sếp. Cô muốn cả cái công ty này biết tôi là thằng để vợ đi làm giúp việc cho nhà sếp mới vừa lòng hả?”.
Vợ tôi không khóc nữa. Cô ấy tháo chiếc túi vải xẹp lép, lấy ra một cọc tiền lẻ nhàu nhĩ cùng một xấp giấy tờ ném thẳng mặt tôi.
“Anh nhìn đi! Nhìn cho kỹ vào!”, giọng vợ tôi rít lên, uất nghẹn. “Đây là giấy báo học phí của con. Đây là trát đòi nợ tháng này. Còn đây là 500.000 đồng tôi vừa cọ 3 cái toilet, rửa 5 mâm bát nhà sếp anh mới có được. Sĩ diện của anh có nấu thành cơm cho con ăn được không? Anh chê tôi bẩn thỉu, chê tôi mạt hạng, nhưng chính cái nghề này đang giữ cho cái gia đình này không bị người ta ném đồ ra đường đấy!”.
Cục tức ngẹn ứ ở cổ họng làm tôi nổ tung. Tôi hất văng xấp giấy tờ và những đồng tiền lẻ rơi lả tả xuống sàn, gằn từng chữ: “Cô thiển cận nó vừa thôi!”.
Vợ tôi sững sờ. Tôi chỉ thẳng tay vào mặt vợ mà trút hết sự kìm nén: “Cô nghĩ vài cái đồng bạc lẻ này của cô cứu được cái nhà này chắc? Để trả được cục nợ hàng trăm triệu đồng kia, tôi cần phải thăng tiến, phải lấy được lòng sếp, phải giành được dự án lớn. Mà muốn làm việc lớn, muốn người ta tôn trọng mình, thằng đàn ông cần nhất là cái uy, cái thể diện.
Bây giờ thì hay rồi! Mai này sếp nhìn tôi bằng nửa con mắt, đồng nghiệp xì xào khinh bỉ thằng Hùng có vợ đi cọ bồn cầu thuê. Tôi còn ngóc đầu lên kiểu gì ở cái công ty ấy nữa?”.
Vợ trân trân nhìn tôi, đôi mắt mở to uất ức. Cô ấy lẳng lặng cúi xuống, nhặt nhạnh từng tờ tiền lẻ nhàu nhĩ, cầm lấy xấp hóa đơn rồi quay lưng bước thẳng vào phòng ngủ, chốt chặt cửa lại.
Tôi vớ lấy chìa khóa xe, lao ra khỏi nhà giữa đêm khuya. Tôi càng nghĩ càng thấy mình chẳng có gì sai. Đàn bà rốt cuộc vẫn chỉ là đàn bà, tầm nhìn hạn hẹp, loanh quanh cũng chỉ thấy vài đồng bạc lẻ trước mắt mà phá nát đại cục của chồng.
Tiền nợ thì thiếu gì cách xoay xở, nhưng cái danh dự, cái sĩ diện của một thằng đàn ông một khi đã bị vợ ném xuống bùn thì cả đời này làm sao gột rửa? Tôi nghĩ như vậy, có đúng không?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 4-4, họp báo Chính phủ thường kỳ được tổ chức với sự chủ trì của Bộ trưởng - Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Trần Văn Sơn.
Tại họp báo, báo chí đặt câu hỏi liên quan tới việc đảm bảo cung ứng điện: "Mùa hè này dự báo tiêu thụ điện sẽ đạt kỷ lục. Vậy xin hỏi năm nay có thiếu điện hay không và giải pháp là gì?".
Trả lời, Thứ trưởng Bộ Công Thương Nguyễn Sinh Nhật Tân cho hay thực hiện theo chỉ đạo của lãnh đạo cấp cao của Đảng, Nhà nước, Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ, đặc biệt tại cuộc họp Chính phủ thường kỳ tháng 3 vừa diễn ra ngày 4-4 đã nhấn mạnh: Tuyệt đối không để thiếu điện mặc dù tình hình vô cùng khó khăn.
Vì vậy để chuẩn bị việc đảm bảo cung ứng điện, Bộ Công Thương đã phê duyệt phương án vận hành hệ thống điện quốc gia, đặc biệt là các tháng cao điểm mùa khô với phương án dự phòng, điều hành việc tăng trưởng phụ tải điện lên tới hơn 14%.
Theo kế hoạch vận hành hệ thống điện quốc gia của tháng 4, tăng trưởng điện dự kiến hơn 6,47%, lũy kế cả năm tổng sản lượng điện đạt 350 tỉ kWh, tăng trưởng 7,92% so với cùng kỳ.
Ông Tân cho hay trong ba tháng qua, việc cung ứng điện được đảm bảo, tăng trưởng phụ tải đạt mức 6,5% so với cùng kỳ. Vì vậy, trong thời gian tới Bộ triển khai các giải pháp là bám sát theo dõi dự báo, kiểm tra và chuẩn bị các phương án về cung ứng điện.
Ngay trong quý 1 các đơn vị chức năng của bộ đã làm việc với các đoàn công tác rà soát từ khâu phát điện, lưới điện, nguyên vật liệu sơ cấp phục vụ cho phát điện. Kết quả kiểm tra cho thấy các tập đoàn, tổng công ty chuẩn bị phương án đảm bảo cung ứng điện; rà soát sửa chữa thiết bị đảm bảo vận hành; chuẩn bị đầy đủ vật tư, thiết bị dự phòng, tăng cường kiểm tra nơi xung yếu.
“Chúng tôi tin việc cung ứng điện cả năm 2026 sẽ được đảm bảo” - ông Tân nói.
Song ông Tân chỉ ra những hạn chế, trong công tác lập kế hoạch dự phòng khó dự báo. Đặc biệt là ảnh hưởng của El Nino, khó khăn trong cung ứng nhiên liệu. Hồ thủy điện phải thực hiện đồng thời nhiều mục tiêu nên thực hiện nghiêm kỷ luật kỷ cương trong điều tiết.
Tuy nhiên, với quan điểm chỉ đạo của Thủ tướng, Bộ Công Thương là không để thiếu điện nên Bộ đã yêu cầu các đơn vị chủ động phương án ứng phó, tuyệt đối không để xảy ra đứt gãy nguồn cung nhiên vật liệu.
Cùng với các giải pháp được triển khai, ông Tân nhấn mạnh yêu cầu tăng cường sử dụng điện tiết kiệm và hiệu quả, sử dụng điện hợp lý, triển khai giải pháp sử dụng nguồn nước thủy điện hợp lý, hiệu quả.
Tôi năm nay 33 tuổi, làm công việc văn phòng ở TPHCM. Bạn gái tôi mới 19 tuổi, đang là sinh viên năm hai. Chúng tôi yêu nhau gần hai năm, quen biết qua một lần tình cờ đi từ thiện chung.
Bạn gái tôi rất vô tư và đầy năng lượng. Em có thể gọi cho tôi hàng chục cuộc điện thoại chỉ để kể chuyện ở trường, chuyện bạn bè, chuyện hôm nay ăn gì, mua được chiếc váy mới ra sao. Có những ngày tôi họp liên tục, điện thoại rung không ngừng với những tin nhắn: "Anh đang làm gì?", "Anh ăn cơm chưa?", "Sao anh trả lời chậm thế?"...
Ban đầu tôi thấy cô ấy dễ thương. Tôi thích được bạn gái quan tâm hỏi han, thích nghe cô ấy ríu rít kể chuyện sau một ngày đi làm. Sau này, tôi bắt đầu thấy mình kiệt sức.
Là người trưởng thành đã đi làm nhiều năm, đầu óc tôi lúc nào cũng đầy những thứ phải lo toan, luôn muốn vun đắp cho sự nghiệp. Còn bạn gái tôi có thế giới đơn giản hơn nhiều. Mọi thứ xoay quanh em ấy chỉ là tình yêu, bạn bè, những thú vui đời thường. Nhiều lần em muốn được quan tâm ngay, muốn được gặp tôi khi em nhớ tôi, muốn mọi cảm xúc đều được giải quyết ngay lập tức. Nhưng tôi đâu thể bỏ hết mọi thứ để chạy theo em ấy?
Có lần tôi nói bận vài ngày vì chạy dự án, em giận dỗi rồi khóc vì nghĩ tôi hết yêu. Tôi vừa phải hoàn thành công việc, vừa dỗ dành, giải thích và trấn an em rằng người lớn đôi khi yêu nhau bằng trách nhiệm, sự tin tưởng nhiều hơn là những tin nhắn liên tục.
Cuối tuần tôi chỉ muốn ở nhà nghỉ ngơi sau một tuần làm việc căng thẳng. Em lại muốn đi cà phê, đi xem phim, đi concert, đi check-in khắp nơi. Tôi thích những bữa cơm ở nhà yên tĩnh, em thích những quán ăn mới nổi trên mạng xã hội. Tôi nghĩ đến chuyện mua nhà, tiết kiệm, lập gia đình, còn em vẫn đang lo kỳ thi cuối kỳ và chuyến du lịch với bạn bè.
Điều khiến tôi mệt nhất không phải là khoảng cách tuổi tác mà là cảm giác lúc nào cũng phải làm người trưởng thành hơn trong mọi cuộc tranh cãi. Tôi không thể giận lâu, không thể bỏ mặc em, không thể cư xử trẻ con như em được. Tôi luôn là người xuống nước trước vì tự nhủ: "Mình lớn hơn, mình phải hiểu cho em ấy".
Nhưng người trưởng thành hơn cũng biết mệt mỏi chứ. Có những đêm tôi ngồi một mình và tự hỏi liệu vài năm nữa khi em 25 tuổi, trưởng thành hơn, em có còn muốn ở bên một người đàn ông đã bước sang tuổi 40 hay không? Liệu lúc đó em có tiếc vì đã bỏ lỡ những mối quan hệ cùng thế hệ, cùng nhịp sống với mình?
Tôi vẫn yêu bạn gái mình. Chỉ là đôi khi tôi không biết tương lai chúng tôi ra sao. Tôi thấy mình giống như đang cố bước thật chậm để đợi em trưởng thành, còn em lại cố chạy thật nhanh để theo kịp tôi. Sự lệch nhịp này khiến cả hai đều mệt mỏi.
Dạo gần đây, bố mẹ tôi bắt đầu nhắc nhiều đến chuyện cưới xin. Mẹ tôi ngoài quê cứ gọi điện hỏi: "Con cũng 33 tuổi rồi, bao giờ dẫn bạn gái về ra mắt? Bố mẹ còn mong có cháu bế bồng".
Áp lực từ gia đình khiến tôi bắt đầu nghĩ nghiêm túc hơn về tương lai của hai đứa. Một lần ngồi ăn tối, tôi hỏi em: "Ví dụ 2 năm nữa cưới, em thấy sao?".
Bạn gái tôi đang ăn thì khựng lại vài giây rồi đáp rất nhanh: "Em còn chưa ra trường. Em còn muốn đi làm vài năm, muốn đi đây đó, muốn sống cho bản thân trước đã. Em chưa nghĩ đến chuyện lấy chồng đâu".
Tôi cười bảo chỉ hỏi vu vơ thôi nhưng trong lòng hụt hẫng. Vài hôm sau, mẹ tôi lại gọi điện nhắc chuyện cưới xin ngay trước mặt em. Tối hôm đó em giận, nói rằng em cảm thấy bị thúc ép và sợ mọi người đang mặc định em sẽ trở thành vợ tôi.
Em khóc và nói: "Em yêu anh chứ không phải yêu để chuẩn bị làm vợ ai đó ngay bây giờ". Chúng tôi cãi nhau và tôi lại phải xuống nước để làm lành.
Lần đầu tiên tôi nhận ra khoảng cách 14 tuổi không chỉ là sở thích khác nhau hay cách nói chuyện khác nhau, mà là hai người đang đứng ở hai chặng đường hoàn toàn khác của cuộc đời. Người ta nói chỉ cần yêu nhau thì sóng gió nào cũng vượt qua, nhưng càng lớn tôi càng nhận ra tình yêu còn cần đúng thời điểm, đúng nhịp sống và sự trưởng thành tương đồng.
Ở tuổi 33, tôi nghĩ đến đám cưới, căn nhà, những đứa trẻ và trách nhiệm với bố mẹ hai bên. Ở tuổi 19, em nghĩ đến tốt nghiệp đại học, công việc đầu tiên, những chuyến đi với bạn bè và quãng thanh xuân còn rất dài phía trước.
Điều khiến tôi day dứt là tôi hiểu cho em nhưng cũng không thể phủ nhận nhu cầu của chính mình. Tôi không muốn tạo áp lực khiến em phải cưới sớm khi chưa sẵn sàng. Nhưng tôi cũng không biết nếu tiếp tục với em thì chúng tôi có tương lai không?
Khoảng cách tuổi tác rồi có dần biến mất theo thời gian, hay nó sẽ luôn ở đó dưới một hình thức khác? Tôi thật sự muốn nghe những câu chuyện từ những người gặp tình cảnh tương tự mình lúc này.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Cục Thuế (Bộ Tài chính) vừa có công văn hỏa tốc gửi tới thuế các tỉnh, thành phố và Chi cục Thuế doanh nghiệp lớn, yêu cầu tăng cường kiểm tra, xử lý vi phạm trong kinh doanh xăng dầu.
Theo cơ quan này, từ đầu năm 2026 đến nay, diễn biến địa chính trị phức tạp, đặc biệt là căng thẳng tại Trung Đông, đã đẩy giá dầu thô thế giới tăng mạnh, kéo theo giá xăng dầu trong nước biến động liên tục.
Riêng tháng 3 ghi nhận 5 lần điều chỉnh giá bán lẻ xăng dầu, tiềm ẩn nguy cơ phát sinh vi phạm về thuế, hóa đơn.
Triển khai chỉ đạo của Chính phủ, qua rà soát dữ liệu hóa đơn điện tử, cơ quan thuế ghi nhận một số dấu hiệu bất thường tại một số doanh nghiệp xăng dầu.
Cụ thể, sản lượng bán trước và sau thời điểm điều chỉnh giá biến động mạnh. Cá biệt, có doanh nghiệp lượng xuất bán trong 2 ngày trước cao gấp hơn 3 lần so với 2 ngày sau khi tăng giá, tiềm ẩn rủi ro lớn trong quản lý thuế.
Cục Thuế yêu cầu thuế các tỉnh, thành phố và Chi cục Thuế doanh nghiệp lớn tập trung nguồn lực rà soát, phân tích dữ liệu về khai thuế, hóa đơn điện tử, sản lượng bán hàng, doanh thu, tồn kho trước và sau thời điểm điều chỉnh giá bán lẻ xăng dầu để xác định doanh nghiệp có rủi ro cao để kiểm tra đột xuất.
Nội dung kiểm tra tập trung vào việc khai, nộp thuế giá trị gia tăng, thuế bảo vệ môi trường; việc lập hóa đơn điện tử theo từng lần bán hàng. Thời kỳ kiểm tra từ tháng 1 đến hết tháng 3-2026.
Cơ quan thuế đặc biệt lưu ý kiểm tra sản lượng bán ra trong các ngày trước, trong và sau khi điều chỉnh giá - thời điểm thường có biến động lớn. Đồng thời đối chiếu hóa đơn với sổ sách kế toán, kiểm tra xuất - nhập - tồn kho theo ngày hoặc ca bán hàng để xác định chính xác lượng hàng tại thời điểm điều chỉnh giá.
Với các giao dịch mua số lượng lớn bất thường, cơ quan thuế yêu cầu kiểm tra cả phương tiện vận chuyển, kho chứa, hợp đồng và điều kiện giao nhận.
Trường hợp phát hiện dấu hiệu găm hàng, đầu cơ, hạn chế bán ra để trục lợi; lập hóa đơn sai thời điểm; không xuất hoặc xuất hóa đơn không đầy đủ; gian lận giá, chuyển lợi nhuận… sẽ bị xử lý nghiêm hoặc chuyển cơ quan có thẩm quyền.
Cục Thuế cho biết đã chuyển toàn bộ dữ liệu phân tích ban đầu cho các đơn vị để triển khai đồng bộ, yêu cầu hoàn thành kiểm tra trong tháng 4-2026. Kết quả sẽ được tổng hợp, báo cáo, bao gồm số thuế truy thu, tiền phạt và các hành vi vi phạm phổ biến để đề xuất giải pháp quản lý.