Mới đây, anh Lợi (sống tại xã Phúc Hòa, tỉnh Bắc Ninh) chia sẻ những hình ảnh về một cây vải cổ thụ cao lớn, tán lá sum suê, quả sai trĩu cành, thu hút nhiều lượt tương tác.
Trao đổi với phóng viên Dân trí, anh Lợi cho biết, cây vải nằm trên địa bàn thôn Thái Hà, xã Phúc Hòa. Từ khi còn nhỏ, anh cùng bạn bè trong làng đã quen thuộc với hình ảnh cây vải sừng sững giữa khu đất của một hộ dân.
Cây cao khoảng 15m, tán xoè rộng ra xung quanh. Thân xù xì, lớn đến mức phải 3-4 người trưởng thành ôm mới xuể. Mỗi mùa quả chín, những chùm vải đỏ hồng sai lúc lỉu từ gốc đến ngọn.
“Năm nay, nhờ hình ảnh được chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội và các phương tiện truyền thông, nhiều du khách đã tìm đến để tham quan, chụp ảnh”, anh Lợi cho hay.
Hiện nay, chủ nhân của cây vải là gia đình anh Dương Đức Chung, sinh sống tại thôn Thái Hà.
Theo anh Chung, mảnh đất nơi cây vải tọa lạc từng thuộc sở hữu của một gia đình giàu có. Ông bà anh mua lại để lập nghiệp rồi truyền cho con cháu đời sau.
Thời điểm vải chín rộ, mỗi ngày, gia đình anh đón khoảng 200-300 lượt khách tới tham quan, chụp ảnh. Trong số đó, không ít người vượt quãng đường hàng trăm ki-lô-mét từ Đồng Tháp, Lâm Đồng…
“Nhìn những chùm vải sai trĩu quả xuất hiện trên mạng xã hội, nhiều người nghĩ đó là hình ảnh được làm bằng trí tuệ nhân tạo. Họ muốn đến tận nơi để tận mắt chứng kiến và lưu lại những khoảnh khắc đáng nhớ”, anh Chung chia sẻ.
Để cây vải hơn một thế kỷ duy trì sức sống bền bỉ, hàng năm gia đình phải dành nhiều thời gian chăm sóc. Công việc tỉa cành, phun thuốc trừ sâu mất vài ngày mới hoàn thành. Chủ nhân phải leo thang lên những tán cây cao cắt bỏ cành già, tạo độ thông thoáng, giúp cây ra hoa, kết trái đều.
“Để thu hoạch quả trên các cành cao nhất, chúng tôi phải thuê máy cẩu vươn cao khoảng 15-20m mới hái được. Quả vải thơm, ngon, ngọt nên được bán hết sau khi hái”, anh cho biết.
Cây vải do một cô dâu của làng đem về trồng
Trao đổi với phóng viên Dân trí, ông Bùi Văn Phong (Trưởng thôn Thái Hà), cho biết đến thời điểm hiện tại toàn bộ số quả trên cây vải đã được thu hoạch.
Cây vải có tuổi ước tính hơn 100 năm, thuộc giống u hồng. Trải qua nhiều thế hệ, cây vẫn sinh trưởng tốt, chưa từng mất mùa. Riêng năm nay, cây cho sản lượng khoảng 8 tạ quả.
Theo lời kể của các bậc cao niên, cây vải cổ thụ này gắn với câu chuyện của bà Lý Đông – một người phụ nữ quê Hải Dương (nay thuộc thành phố Hải Phòng) – về làm dâu tại thôn Thái Hà. Khi đó, bà thuê người gánh cây vải giống vượt quãng đường xa mang về trồng trên mảnh đất này.
“Trải qua hơn một thế kỷ, từ một cây giống nhỏ bé, cây vải đã vươn mình cao lớn, tán rộng sum suê, trở thành niềm tự hào của người dân địa phương”, vị trưởng thôn chia sẻ.
Những năm trước, gia chủ tự thu hoạch quả, còn thôn hỗ trợ kinh phí chăm sóc từ 2-3 triệu đồng mỗi năm để gìn giữ cây vải lâu đời.
“Năm nay, địa phương tổ chức đấu giá quyền thu hoạch và một doanh nghiệp ở Bắc Ninh đã trúng đấu giá. Vải trên cây này nổi tiếng ngọt, cùi dày nên được nhiều người ưa chuộng”, ông Phong cho biết.
Trên địa bàn thôn Thái Hà có khoảng 100 hộ trồng vải. Năm nay, do tác động của thời tiết nên sản lượng loại trái cây này của thôn giảm khoảng 60% so với năm ngoái.
Từ cái cảnh lụi hụi nấu nồi cơm nhỏ xíu trong căn phòng trọ Sài Gòn, ăn qua loa cho xong bữa, về tới nhà là thành #cơmnhà thiệt sự - có người nấu, có người chờ, có tiếng cười nói rôm rả, nghe mà ấm lòng muốn rơi nước mắt.
Quê tôi ở một xóm nhỏ miền Tây, xứ sen hồng - trước nhà là con rạch nước đục phù sa, sau nhà là mấy liếp rau xanh rì. Xe vừa quẹo vô đầu xóm là tôi thấy lòng mình nhẹ hẳn, như trút được nguyên bao nhiêu mệt mỏi trên thành phố.
Ở TP.HCM, có khi chạy xe ngoài đường đông nghẹt, nghe còi inh ỏi, đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn. Vậy mà chỉ cần về tới cổng nhà, nghe tiếng má với câu chào quen thuộc, "về rồi hả con", là tự nhiên thấy mọi thứ dịu xuống.
Bữa cơm quê không có gì cao sang mà sao ngon lạ. Ba tôi hay tranh thủ buổi sáng đi vợt hến dưới rạch. Ba nói: "Hến này tươi ăn mới ngọt", rồi cười cười, tay còn dính bùn mà mặt thì khoái chí. Má thì ở trong bếp, lụi hụi rửa rau, nấu nồi canh chua thơm phức. Còn ngoại tôi, lúc nào cũng ngồi cái ghế gỗ cũ, chậm rãi nhìn con cháu, lâu lâu chen vô một câu: "Ăn nhiều vô con, ốm quá trời".
Có bữa cơm chỉ có cá kho, dĩa rau luộc, chén nước mắm dầm ớt, vậy mà ngồi ăn, tôi thấy ngon hơn bất cứ món nào ngoài quán. Cá kho đậm đà, thịt săn, nước kho sền sệt. Má còn để thêm dĩa xoài chín vàng ươm, ăn kèm nghe vừa ngọt vừa béo, đúng cái kiểu "đặc sản nhà làm" mà đi đâu cũng không kiếm được. Tôi vừa ăn vừa xuýt xoa, ba nhìn qua cười: "Ở trên đó có ăn được vầy không con?". Tôi chỉ biết lắc đầu.
Ở TP.HCM, nhiều khi ăn một mình riết rồi quen. Mở điện thoại lên coi cái gì đó, ăn cho qua bữa, xong rồi lại lao vô công việc. Không ai hỏi ngon không, cũng không có ai gắp cho miếng cá, chan thêm miếng canh. Mọi thứ nó gọn gàng, nhanh chóng, mà cũng lạnh lẽo dữ lắm.
Ở quê, bữa cơm kéo dài hơn bình thường. Ăn xong rồi vẫn ngồi đó, nói chuyện này chuyện kia. Ba kể chuyện xóm làng, má hỏi thăm công việc trên thành phố, ngoại thì lâu lâu chen vô nhắc chuyện hồi xưa. Có khi chỉ là mấy câu chuyện đơn giản vậy thôi, mà tôi nghe hoài không chán. Tại lâu rồi, tôi mới có lại cái cảm giác "được thuộc về chốn quê".
Mỗi lần về quê, tôi hay tự nhủ: "Lần này ở lâu lâu chút". Mà rồi cũng vài bữa là phải đi. Sài Gòn còn công việc, còn trách nhiệm, còn bao nhiêu thứ đang chờ. Ngày lên lại thành phố, má gói cho mớ đồ ăn, ba dặn dò đủ thứ, Ngoại thì đứng nhìn theo, ánh mắt hiền mà buồn buồn. Tôi quay xe đi mà lòng cứ nặng trĩu.
Trên đường trở lại, tôi biết rồi mình sẽ lại quay về với những bữa ăn vội vàng. Nhưng trong lòng tôi, cái vị cơm quê vẫn còn đó. Cái vị cá kho đậm đà, cái ngọt của xoài chín, cái ấm áp của tiếng cười bên mâm cơm... nó theo tôi lên tới tận Sài Gòn, len vô từng ngày bận rộn.
Có người hỏi tôi, sao cứ thích về quê hoài vậy. Tôi cười, trả lời vui: "Về ăn cơm". Nhưng thiệt ra, đâu chỉ là ăn. Là về để thấy mình vẫn còn một nơi để thương, để nhớ. Là về để biết, dù ngoài kia có mệt cỡ nào, thì vẫn có một mâm cơm chờ mình, có ba má, có ngoại, có một mái nhà luôn mở cửa.
Với tôi - một thằng con trai miền Tây đi làm xa - hạnh phúc nhiều khi chỉ là vậy thôi - một bữa cơm nhà, ăn cho no bụng, rồi cười cho đã lòng.
Khi bụng ngày càng lớn, kèm theo cảm giác nặng nề hoặc đau âm ỉ, nhiều người thường cho rằng đó chỉ là hệ quả của tăng cân, tuổi tác hoặc lối sống ít vận động. Tuy nhiên, thực tế không ít trường hợp lại ẩn chứa những vấn đề sức khỏe nghiêm trọng cần được phát hiện sớm.
Trường hợp dưới đây là một lời nhắc đáng chú ý chỉ vì chủ quan với một triệu chứng tưởng chừng quen thuộc, người phụ nữ đã phát hiện hàng chục khối u xơ trong cơ thể, tổng trọng lượng lên tới 3kg. Câu chuyện không chỉ khiến nhiều người giật mình mà còn là lời cảnh báo rõ ràng rằng bất kỳ thay đổi bất thường nào của cơ thể cũng không nên xem nhẹ.
Chị Vương 42 tuổi, sống tại Thượng Hải, Trung Quốc là một lời cảnh báo điển hình.
Trong thời gian gần đây, chị nhận thấy vòng bụng tăng lên rõ rệt, nhìn giống như đang mang thai vài tháng. Dù vậy, chị vẫn chủ quan cho rằng đây chỉ là dấu hiệu "phát tướng" theo tuổi nên không đi kiểm tra y tế ngay.
Chỉ đến khi xuất hiện đau bụng kinh dữ dội kèm thiếu máu ngày càng rõ rệt, chị mới đến Bệnh viện Sản Phụ khoa quận Gia Định thăm khám.
Kết quả siêu âm khiến cả bệnh nhân lẫn bác sĩ đều bất ngờ: trong tử cung có hơn 30 khối u xơ, trong đó có nhiều khối kích thước trên 5 cm.
Theo bác sĩ Tào Vân Quế Trưởng khoa Phụ sản, những trường hợp có trên 10 khối u xơ đã được xem là nhiều, còn con số vượt quá 30 như bệnh nhân này là rất hiếm gặp.
Sự xuất hiện dày đặc của các khối u đã gây chèn ép tử cung, dẫn đến đau bụng kinh dữ dội, rong kinh và thiếu máu kéo dài. Nếu không điều trị kịp thời, tình trạng có thể tiến triển nặng và gây biến chứng nguy hiểm.
Ngay sau đó, ê-kíp bác sĩ đã chỉ định phẫu thuật. Tuy nhiên, trong quá trình mổ, tình trạng thực tế còn nghiêm trọng hơn kết quả siêu âm ban đầu. Tử cung gần như bị bao phủ bởi các khối u phân bố dày đặc ở nhiều vị trí như mặt trước, mặt sau và đáy tử cung.
Các khối u có kích thước dao động từ 0,5 cm đến 6 cm, nằm ở cả trong cơ và dưới thanh mạc. Tổng cộng, bác sĩ đã lấy ra tới 50 khối u, với tổng trọng lượng khoảng 3 kg.
Do số lượng u quá lớn, việc xử lý không hề đơn giản, đặc biệt trong trường hợp bệnh nhân mong muốn giữ lại tử cung.
Nếu mổ nội soi, các khối u phải được cắt nhỏ để đưa ra ngoài, làm tăng thời gian phẫu thuật và nguy cơ chảy máu. Sau khi cân nhắc, ê-kíp quyết định mổ mở để đảm bảo loại bỏ triệt để và kiểm soát an toàn trong quá trình khâu phục hồi.
Sau mổ, kết quả giải phẫu bệnh xác nhận toàn bộ các khối u đều là lành tính. Bệnh nhân hồi phục tốt và đã được xuất viện.
Theo các chuyên gia, u xơ tử cung là khối u lành tính thường gặp ở phụ nữ trong độ tuổi sinh sản. Nguyên nhân có thể liên quan đến rối loạn nội tiết, yếu tố di truyền hoặc căng thẳng kéo dài.
Điều đáng lo ngại là ở giai đoạn đầu, bệnh thường không có triệu chứng rõ ràng hoặc chỉ biểu hiện nhẹ nên dễ bị bỏ qua.
Khi khối u phát triển lớn hoặc xuất hiện nhiều, người bệnh có thể gặp các triệu chứng như:
- Bụng to bất thường.
- Đau bụng kinh tăng nặng.
- Rong kinh kéo dài.
- Thiếu máu.
- Cảm giác nặng vùng chậu.
Các bác sĩ khuyến nghị phụ nữ trong độ tuổi sinh sản nên khám phụ khoa định kỳ mỗi năm để phát hiện sớm bất thường.
Trường hợp đã có u xơ: cần theo dõi theo chỉ định bác sĩ.
Mới đây, Bệnh viện Việt Nam – Thụy Điển Uông Bí tiếp nhận một trường hợp thiếu niên 15 tuổi nhập viện cấp cứu sau khi bị quả bóng đá đập vào mắt trong lúc chơi thể thao. Tai nạn khiến em nhập viện trong tình trạng đau nhức và suy giảm thị lực.
Qua thăm khám, các bác sĩ xác định người bệnh bị chấn thương đụng dập nhãn cầu, xuất huyết tiền phòng, tăng nhãn áp kèm theo xước giác mạc, tổn thương có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến chức năng thị giác nếu không được xử trí kịp thời.
Ngay sau đó, người bệnh được điều trị nội khoa tích cực: chống viêm, giảm đau, hạ nhãn áp, cầm máu... và theo dõi chặt chẽ diễn biến nhằm kiểm soát nguy cơ biến chứng nặng hơn hoặc các tổn thương phối hợp.
Sau quá trình điều trị, tình trạng mắt của người bệnh bước đầu ổn định, các triệu chứng cải thiện rõ rệt. Tuy nhiên, các bác sĩ cho biết vẫn cần tiếp tục theo dõi trong thời gian tới để đánh giá khả năng phục hồi thị lực hoàn toàn và các biến chứng có thể xuất hiện muộn.
Từ trường hợp này, khuyến cáo người dân, đặc biệt là trẻ em và thanh thiếu niên, cần thận trọng khi tham gia các hoạt động thể thao có nguy cơ va chạm cao, không được chủ quan với các chấn thương mắt.
Khi xảy ra chấn thương vùng mắt, tuyệt đối không tự ý xử trí tại nhà mà cần đến cơ sở y tế sớm để được thăm khám và điều trị đúng cách, tránh những hậu quả đáng tiếc.