“Tôi không có kế hoạch thay Messi trong trận đấu, cậu ấy muốn thi đấu đến chừng nào cậu ấy muốn. Việc Messi phải rời sân là điều khủng khiếp nhất, vì phải có điều gì đó tồi tệ cậu ấy mới rời sân. Có Messi trên sân, chúng tôi luôn tăng cơ hội chiến thắng, vì tất cả chúng ta đều biết anh ấy có khả năng làm được những gì, và không có gì ngạc nhiên khi anh ấy tham dự World Cup lần thứ sáu”, HLV Scaloni chia sẻ trong cuộc phỏng vấn với Diario Ole.
Scaloni cũng nhấn mạnh: “Sao lại có thể ngạc nhiên được? Điều đáng ngạc nhiên là Messi chỉ mới giành được bốn danh hiệu vô địch với đội tuyển quốc gia. Cậu ấy suýt nữa đã giành thêm hai chức vô địch Copa America (năm 2015 và 2016) và một World Cup nữa (2014)”.
Đây là các giải đấu đội tuyển Argentina chỉ là á quân, và cũng là giai đoạn Messi bị chỉ trích dữ dội đến nỗi tuyên bố chia tay sự nghiệp quốc tế, trước khi trở lại giúp đội tuyển giành vé dự World Cup 2018 và cũng chỉ vào đến vòng 16 đội. Thất bại tiếp theo tại Copa America 2019 (đứng hạng ba), cũng được xem là chặng cuối trong sự nghiệp ở đội tuyển của Messi.
Thế nhưng, mọi thứ thay đổi kể từ khi HLV Scaloni được trao toàn quyền dẫn dắt đội tuyển Argentina, cùng với Pablo Aimar, nhà cầm quân này đã thuyết phục được Messi trở lại, và xây dựng một Albiceleste lừng lẫy như hiện nay bên cạnh phần lớn các cầu thủ mới và trẻ, đa số chưa từng biết đến Messi trước đây.
Hành trình của họ chói sáng trong hơn 6 năm qua, với hai chức vô địch Copa America liên tiếp 2021, 2024, Finalissima 2022 và đỉnh cao là World Cup 2022 tại Qatar.
Dự World Cup 2026 để bảo vệ ngôi vô địch, nhiều người đánh giá Messi đã hết động lực sau khi đã giành đủ mọi thứ như mơ ước. Nhưng HLV Scaloni bác bỏ hoàn toàn nhận định này. Ông khẳng định: “Messi luôn khát khao chiến thắng”.
Nhà cầm quân này cũng giải thích: “Chúng tôi luôn để Messi tự quyết định trận đấu cho mình, không có chiến thuật nào hết. Đối thủ cũng không biết cậu ấy đang như thế nào. Chỉ cần có Messi trên sân đã là điều tuyệt vời đối với chúng tôi. Chẳng ích gì khi nói rằng bây giờ chúng ta có kế hoạch nếu Messi đang có phong độ tuyệt vời, đó là loại kế hoạch gì chứ? Kế hoạch tôi từng có giờ không còn nữa: bây giờ là lúc quan sát anh ấy, xem anh ấy thế nào, cảm xúc của anh ấy ra sao, rồi chúng ta sẽ đưa ra quyết định”.
Diario Ole cũng cho biết, Messi đến World Cup 2026 khi chưa ở trạng thái tốt nhất do ảnh hưởng chấn thương gần đây, HLV Scaloni đã để danh thủ này nghỉ ngơi hoàn toàn, phục hồi cẩn thận và tăng dần khối lượng công việc. Mục tiêu là để Messi hoàn toàn bình phục trước trận ra quân của Argentina gặp Algeria vào ngày 17.6.
Theo HLV Scaloni, Argentina đương nhiên là một ứng cử viên sáng giá, bao giờ cũng vậy, bên cạnh là kình địch cùng khu vực Nam Mỹ, Brazil. Nhưng tại World Cup 2026, đang có rất nhiều ứng cử viên khác nữa, và nếu không đề cập, đó là một sự thiếu sót rất lớn, nhà cầm quân 48 tuổi của Albiceleste nhấn mạnh.
“10? Tôi không biết liệu mình có thiếu sót gì không. Nhưng đây phải là con số ít nhất cho các ứng cử viên vô địch, hoặc có khi phải đến 12 đội. Những đội đó bên cạnh Argentina và Brazil, là Tây Ban Nha, Pháp, Bồ Đào Nha, Anh, Colombia, Uruguay và Ma Rốc nữa, đừng quên họ (đội xếp hạng tư ở World Cup 2022). Nhưng tôi đã quên mất một đội rồi. Croatia, tôi quên Croatia!”, HLV Scaloni chia sẻ thêm.
Croatia và Argentina là hai đội đã gặp nhau ở bán kết World Cup 2022 (Argentina thắng tỷ số 3-0). Tại World Cup 2026, Croatia vẫn còn danh thủ Luka Modric thi đấu ở tuổi 40.
Về khả năng bảo vệ thành công ngôi vô địch ở World Cup 2026, HLV Scaloni thừa nhận mọi thứ luôn khó khăn và không tài nào dự đoán được. Nhưng ông xác nhận với các CĐV Argentina một điều chắc chắn rằng, đội tuyển và Messi sẽ cống hiến hết mình, bởi vì đội bóng này có khả năng vượt qua mọi thử thách.
Giải việt dã vô địch TP.HCM 2026 được tổ chức nhằm chào mừng các ngày lễ lớn như kỷ niệm 51 năm Ngày thống nhất đất nước (30.4.1975 -30.4.2026), 140 năm Ngày quốc tế lao động (1.5.1886 – 1.5.2026)...
Giải đấu còn nhằm hưởng ứng Đại hội TDTT TP.HCM 2026, tăng cường mối quan hệ và giao lưu với các đơn vị lực lượng vũ trang trên địa bàn thành phố, các CLB điền kinh cùng các đơn vị phường, xã và đặc khu của TP.HCM. Bên cạnh đó còn nhằm tuyển chọn VĐV xuất sắc tập trung đào tạo để thi đấu các giải quốc gia.
Hàng ngàn VĐV là lực lượng dân quân, lực lượng vũ trang, VĐV, CLB chạy bộ từ 168 phường, xã, đặc khu của TP.HCM xuất phát từ Nhà hát Thành phố tranh tài 2 cự ly gồm 3 km và 5 km. Các VĐV thi đấu trên các cung đường trung tâm TP.HCM như Đồng Khởi, Nguyễn Huệ, Tôn Đức Thắng, Lê Duẩn, Công xã Paris...
Những hình ảnh sôi động giải việt dã vô địch TP.HCM 2026:
Khoảng 35 phút đầu, thế trận diễn ra cân bằng, thậm chí Liverpool tạo cảm giác nguy hiểm hơn khi lên bóng. Nhưng bước ngoặt tới ở phút 37, khi Virgil van Dijk phạm lỗi với Nico O’Reilly trong cấm địa đội khách. Trọng tài Michael Oliver lập tức thổi phạt đền, trong khi trung vệ Hà Lan không phản ứng nhiều.
Trên chấm 11m, Haaland sút ngược hướng đổ người của thủ môn Giorgi Mamardashvili, mở tỷ số rồi chạy về góc sân ăn mừng cuồng nhiệt. Các khán đài phía sau cầu môn như nổ tung, trong khi nhiều cầu thủ Liverpool đứng lặng, thể hiện rõ sự thất vọng.
Liverpool gần như suy sụp khi thủng lưới thêm bàn nữa ở cuối hiệp một. Haaland băng cắt đánh đầu về góc xa, nâng tỷ số lên 2-0 sau quả tạt của Antoine Semenyo. Tiền đạo Na Uy tiếp tục ăn mừng đầy phấn khích, thậm chí đá tung cột cờ góc, còn các CĐV chủ nhà hát vang tên anh.
HLV Pep Guardiola theo dõi từ khán đài do bị cấm chỉ đạo, cũng nhiều lần thể hiện cảm xúc mạnh. Ông giơ tay phản ứng ở tình huống Rayan Cherki bị phạm lỗi trong cấm địa nhưng Man City không được hưởng phạt đền, hay đứng bật dậy vỗ tay sau bàn thắng thứ hai. Khán đài Etihad còn đón cựu HLV Man Utd, Alex Ferguson, dù ông bị CĐV chủ nhà huýt sáo la ó.
Sau giờ giải lao, Man City chơi như thể muốn kết liễu đối thủ sớm. Phút 50, Semenyo với cú bấm bóng ghi bàn nâng tỷ số lên 3-0, từ đường chọc khe tinh tế của Cherki. Van Dijk đã không phán đoán được đường chuyền của đối thủ trong tình huống này.
Cơn mưa bàn thắng của Man City còn kéo tới phút 57, khi Haaland hoàn tất hat-trick sau đường căng ngang của O’Reilly. Cả sân Etihad đồng loạt đứng dậy vỗ tay, nhiều CĐV giơ điện thoại ghi lại khoảnh khắc tiền đạo Na Uy ăn mừng. Khi anh rời sân ở phút 77 để nhường chỗ cho Omar Marmoush, tiếng vỗ tay kéo dài như lời tri ân Haaland.
Trái ngược hoàn toàn là hình ảnh của Mohamed Salah. Ngay từ đầu trận, tiền đạo người Ai Cập đã bị CĐV chủ nhà la ó mỗi khi chạm bóng. Đỉnh điểm là sau cú sút phạt đền hỏng ở phút 64, bị Trafford cản phá. Khi Salah rời sân, anh tiếp tục nhận những tiếng huýt sáo chế giễu, trong lúc bước đi chậm rãi với vẻ mặt nặng nề. Cùng thời điểm, máy quay chiếu tới cảnh Cherki rời sân và ngồi trên ghế dự bị, mặc chiếc áo của đối thủ đồng hương Hugo Ekitike.
Ở chiều ngược lại, băng ghế Liverpool thể hiện rõ sự bất lực. HLV Slot liên tục thay người từ phút 60, tung vào sân Alexis Mac Allister, Cody Gakpo hay Federico Chiesa, nhưng không tạo ra khác biệt. Một số CĐV đội khách thậm chí rời sân sớm, khi trận đấu chưa trôi qua một giờ. Đến phút 90, khu vực khán giả đội khách chỉ còn lác đác người xem.
Tại Đức, các HLV từng có câu cửa miệng: "Theo sát đối thủ ngay cả khi họ vào... nhà vệ sinh!". Đó chính là tinh thần của lối chơi kèm người một - một. Khi đó, các hậu vệ không cần phải tư duy quá nhiều. Lối đá mang tính hoài cổ này đang bất ngờ trỗi dậy kể từ sau chức vô địch Europa League 2024 của Atalanta.
Tuy nhiên, trước một đối thủ có chất lượng nhân sự vượt trội, lối tư duy kèm người một - một chẳng khác nào màn "tự sát". Atalanta đã phải nếm bài học đắng ngắt tại vòng 1/8 Champions League, khi Bayern tận dụng triệt để những khoảng trống mênh mông từ lối phòng ngự đó để nã vào lưới họ 10 bàn. Hiếm một trận đấu nào ở knock-out Champions League lại một chiều đến thế.
Tôi hy vọng bóng đá Đức sẽ rút ra những kết luận đúng đắn, bởi tôi đang thấy lối đá kèm người này xuất hiện ngày càng dày đặc ở Bundesliga. Nó chỉ nên là một giải pháp tình thế ngắn hạn để gây bất ngờ và áp lực lên đối thủ, giống như cách chơi trong môn bóng ném ở những phút cuối trận, chứ không bao giờ là một chiến lược xuyên suốt 90 phút. Sân bóng đá quá rộng để vận hành lối chơi ấy.
Ngược lại, người Tây Ban Nha vẫn kiên định với triết lý riêng: phòng ngự định hướng bóng, vị trí và vai trò được phân định rõ ràng, cùng lối đá phối hợp bài bản để tràn quân sang phần sân đối thủ. Về mặt tư duy, cách chơi này đòi hỏi nhiều hơn so với việc chỉ biết ập vào các cuộc tranh chấp tay đôi. Các cầu thủ phải phối hợp, định hướng bản thân dựa trên không gian và chỉ lao vào tranh chấp một-một ở thời điểm thích hợp dưới sự dẫn dắt của cả tập thể. Bởi suy cho cùng, kỹ năng đấu tay đôi một-một vẫn là cốt lõi trong tinh hoa bóng đá.
Cả nền bóng đá Tây Ban Nha vận hành theo cách đó. Với họ, ấy là bản sắc. Những con số thống kê là minh chứng hùng hồn nhất. Các CLB của xứ bò tót đã giành tổng cộng 24 danh hiệu tại ba đấu trường châu Âu trong thế kỷ này. Xếp sau là Anh với 11, Italy có 5 và Đức chỉ có 4. Có tới 6 CLB Tây Ban Nha khác nhau cùng chia sẻ những vinh quang này. Trong khi với Bundesliga, con số chỉ là hai. Xét trong 12 năm qua, có 7 lần chức vô địch Champions League thuộc về các đại diện La Liga. Mùa này, họ tiếp tục áp đảo ở tứ kết với ba đại diện gồm Real Madrid, Barca và Atletico Madrid.
Bộ ba này có thể không phải là những ứng cử viên số một, bởi vị thế ấy thường thuộc về các đội đứng đầu vòng bảng hoặc ĐKVĐ. Và khi nói về đội hay nhất vòng bảng và ĐKVĐ Champions League, họ cũng mang trong mình "mã gene" Tây Ban Nha. Các HLV của họ đều là sản phẩm của lò Barca và chịu ảnh hưởng lớn từ Pep Guardiola: Mikel Arteta với Arsenal và Luis Enrique với PSG đều có phong cách này chảy trong huyết quản, dù mỗi người có một cách diễn đạt riêng.
Các chiến lược gia Tây Ban Nha đang thống trị châu Âu. Ở vòng 1/8 của cả ba sân chơi châu lục, có tới 11 HLV người Tây Ban Nha, gấp đôi quốc gia đứng thứ hai. Đến vòng tứ kết, họ vẫn chiếm đa số với ba người. Hết lần này đến lần khác, chính người Tây Ban Nha tạo ra địa chấn. Xabi Alonso chấm dứt sự thống trị của Bayern cùng Bayer Leverkusen. Unai Emery liên tục đưa các đội bóng hạng hai ra ánh sáng, với hiện tại là Aston Villa. Cesc Fabregas thì đang làm rung chuyển Serie A cùng Como và thay đổi diện mạo bóng đá Italy.
Chuỗi thống trị của Guardiola ở Ngoại hạng Anh đã dừng lại mùa trước khi đội hình của ông mất đi nguồn cảm hứng. Việc lặp đi lặp lại một công thức không thể mang đến thành công mãi mãi. Hiện ông xây dựng một thứ gì đó mới mẻ tại thành Manchester, tiến hóa hơn và dựa vào những mẫu cầu thủ khác biệt. Dù bị loại khỏi Champions League năm nay bởi đồng hương Alvaro Arbeloa, nhưng sức mạnh đó vẫn đủ để Guardiola đua Ngoại hạng Anh và thống trị các đấu trường cup quốc nội.
Và không thể không nhắc đến Luis de la Fuente. Làm việc cho LĐBĐ Tây Ban Nha hơn một thập kỷ, ông đã chinh phục các giải trẻ châu Âu trước khi đưa ĐTQG đăng quang Euro 2024. Ba trong 5 chức vô địch Euro gần nhất đều thuộc về Tây Ban Nha. Ngay cả tuyển Đức trong thời kỳ hoàng kim những năm 1970 và 1980 cũng không thể thống trị đến mức ấy. Cựu danh thủ Anh Gary Lineker từng có câu nói nổi tiếng rằng cuối cùng người Đức luôn thắng. Không, ngày nay, người thắng cuộc là Tây Ban Nha. Ở World Cup 2026 tới, đoàn quân của De la Fuente chắc chắn là ứng cử viên nặng ký nhất.
Trường phái Tây Ban Nha đã thay thế Italy để trở thành mô hình ưu việt nhất. Italy vẫn sản sinh ra những HLV giỏi cho thị trường quốc tế, ngay cả sau thời Carlo Ancelotti. Nhưng các đội bóng của họ không còn giành chiến thắng. Một năm trước, tôi từng viết rằng bóng đá Italy thiếu cường độ, sự mạnh mẽ, tinh thần tận hiến, tính năng động, và cả sáng tạo, đó là những lý do họ không còn những cầu thủ đẳng cấp thế giới. Bấy giờ, báo Đức Suddeutsche Zeitung ở quê nhà Munich đã cáo buộc tôi là kẻ sùng bái những định kiến.
Tuy nhiên, sự thật đã phơi bày khi không có CLB Italy nào góp mặt ở tứ kết Champions League mùa này. Thậm chí, họ suýt chút nữa đã sạch bóng đại diện từ vòng 1/8 nếu Atalanta không loại Borussia Dortmund ở những giây cuối cùng. ĐTQG Italy cũng đã lỡ hẹn với World Cup lần thứ ba liên tiếp. Bốn năm trước là bởi Bắc Macedonia, và lần này là bởi Bosnia & Herzegovina.
Italy đã bị bỏ lại phía sau. Nếu Đức đi theo con đường này, điều tương tự sẽ xảy đến với chúng ta. Tôi ngạc nhiên khi thấy quá nhiều hậu vệ ở Bundesliga hiện nay lại quay về lối đá "theo đối thủ vào tận nhà vệ sinh". Bayern cũng không ngoại lệ. Vincent Kompany đôi khi vẫn dựa dẫm vào lối chơi kèm người một-một. Ở Bundesliga, ông không gặp phải sự cạnh tranh quá lớn, những sai lầm có thể không bị trừng phạt. Thậm chí, ông từng khiến cả châu Âu phải kinh ngạc khi đánh bại ĐKVĐ PSG ở vòng bảng bằng phong cách này.
Nhưng chỉ vài tuần sau, Arsenal đã "đọc" Bayern vanh vách. Để đạt được những mục tiêu lớn, một HLV cần một phong cách riêng biệt. Kompany, một học trò của Guardiola, dường như đang cố gắng chuyển đổi từ phòng ngự dựa trên kiểm soát sang kèm người một - một. Thực hiện bước chuyển mình này mà không triệt tiêu đi tính kiểm soát sẽ là thành công tột đỉnh. Nhưng cho đến nay, chưa có HLV nào làm được điều đó. Ngay cả những người giỏi nhất cũng chưa bao giờ dám thử.
Hoàng Thông (theo Guardian)