Tôi là trai tỉnh lẻ, nhà nghèo. Vợ tuy không phải “cành vàng lá ngọc” thế nhưng cũng thuộc kiểu phụ nữ “chất lượng cao”: Xinh đẹp, hát hay, tính tình hiền thục.
Nhà cô ấy chỉ có hai mẹ con nên sau khi cưới, tôi ở rể và rất được mẹ vợ yêu thương. Bà còn tốt tới mức 3 năm trước đã ra phòng công chứng làm hợp đồng sang tên căn nhà đang ở cho vợ chồng tôi.
Khó khăn của chúng tôi chủ yếu dồn vào việc phải đi làm kiếm tiền để chạy chữa vô sinh, làm thụ tinh ống nghiệm. Sóng gió ập đến là khi mẹ vợ bị ung thư, còn tiền chạy chữa theo phương pháp mới nhất vô cùng tốn kém.
Vợ chồng tôi không nề hà, đồng tình bán nhà đang ở để dồn tiền chữa bệnh cho mẹ, nhưng tiếc là cũng không giúp bà sống thêm với chúng tôi được bao lâu. Mẹ vợ qua đời, nhà không còn, con không có, tôi thương vợ nên cố giữ tinh thần cày cuốc kiếm tiền.
Ngoài giờ làm tại công ty, tôi đăng ký chạy xe công nghệ để kiếm thêm thu nhập. Tôi thường về muộn nhưng nhiều hôm vợ còn về muộn hơn cả tôi, bếp núc lạnh tanh không ai nấu.
Tôi hỏi thì cô ấy chỉ nói bận, thái độ cũng lặng lẽ hơn. Tôi thông cảm vì nghĩ vợ cần làm gì đó bận rộn để khuây khỏa nỗi buồn nhớ mẹ. Nhưng vài ngày, vài tháng thì được chứ cả năm sống trong cảnh lạnh nhạt, tôi sinh ra cáu gắt.
Mắng vợ thì không nỡ, cãi nhau cũng không đành, tôi đành nuốt tất cả vào trong. Hai vợ chồng hầu như không có thời gian nói chuyện với nhau. Tôi bận, cô ấy càng bận hơn. Bữa cơm đầy đủ, ấm cúng gần như thiếu vắng.
Đi làm về đã quá sức mệt mỏi, chỉ mong có vợ ở nhà mở cửa, nấu cho bữa cơm. Thế nhưng, chào đón tôi chỉ là căn phòng trọ tối đèn. Tôi tức giận, cáu, dỗi, cảm thấy bị bỏ quên, tự ái và tổn thương vì vợ chỉ biết nhớ mẹ mà hoàn toàn bỏ quên sự hiện diện của chồng.
Tôi vất vả, bận rộn và cố gắng để lo cho gia đình. Tôi cũng biết buồn, cũng cô đơn, cũng cần vợ chăm sóc, dựa dẫm. Nhưng đáp lại nỗ lực của tôi chỉ là mệt mỏi, là sự gắng gượng không có chút năng lượng nào từ vợ.
Một mình tôi ngột ngạt với đủ mọi áp lực, từ việc đi ở thuê, con cái không, tiền của không, rồi đến có vợ cũng như không. Nhân một ngày vợ lại về rất muộn, bao nhiêu ấm ức, khó chịu kìm nén trong lòng tôi dâng trào. Tôi nói chuyện ly hôn.
Bỏ mặc ánh mắt sững sờ của vợ, tôi chỉ nói và nói, liên tục chê trách vợ đủ điều. Cô ấy im lặng rất lâu, sau đó nặng nề lên tiếng.
“Mấy tháng nay em nhận lời đi hát buổi tối cho quán cà phê và một quán nhậu. Em biết chắc anh không đồng ý nên mới không nói. Em chỉ muốn phụ anh kiếm thêm, đủ để vợ chồng mình đi thụ tinh nhân tạo đợt này. Nhưng ly hôn cũng tốt, đỡ phải áp lực đẻ con, mua nhà”, cô ấy nói.
Sống mũi cay cay, tôi bật khóc. Vừa xót vợ, vừa giận bản thân vì thấy mình quá tệ. Hóa ra chúng tôi không hề đơn độc trên chặng hành trình vất vả này, chỉ là không nỡ để người kia khổ nên lại vô tình làm tổn thương nhau.
Trong khi vợ vì tôi, âm thầm lao lực kiếm tiền thì tôi chỉ biết trách giận. Tôi ngượng cho sự ích kỷ ngớ ngẩn của mình. Từ bữa đó, tôi không dám nhắc đến đơn ly hôn một lần nào nữa.
Tôi đủ khôn ngoan để giữ chặt người phụ nữ này như báu vật của mình. Kiếm đâu ra người vợ vừa chân thành vừa chỉ muốn những điều tốt đẹp cho tôi như vậy? Tới giờ phút này, tôi còn chẳng dám buồn, đi làm mặt mũi hớn hở còn hơn cả được yêu lần đầu.
Tôi tôn trọng vợ, vả lại biết cản không được, tôi đành để vợ đi hát nhưng giới hạn số lượng quán, phòng khi cô ấy quá ham kiếm thêm. Vài lần tôi chạy xe qua, lén lút vào quán xem vợ hát. Thấy người ta vỗ tay, tôi không khỏi tự hào, hãnh diện.
Thôi thì chấp nhận cuộc sống này cần thực tế, cũng coi như một nghề tay trái hợp pháp, hợp sở trường. Hết giờ làm, tôi lại lao ra đường, còn vợ lên sân khấu.
Nói thì dễ dàng vậy nhưng tôi cũng phải vật vã mãi để đấu tranh với suy nghĩ tiêu cực trong đầu, làm đàn ông không lo được cho vợ, tôi thấy mình kém cỏi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hát và đứng trên sân khấu cũng là sở thích, niềm vui của vợ, tôi không thể cản.
Việc của tôi là chăm chỉ, yêu thương và quan tâm đúng cách, cho cô ấy cuộc sống yên vui, cố gắng có con rồi khắc mua được nhà, “thuận vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn” đúng không?
Nghĩ lại cũng may hôm đó tôi nói ra được tích tụ trong lòng, dù ích kỷ, không vui, nhưng là dịp để cả hai bộc bạch hết suy nghĩ. Chứ cứ âm thầm khó chịu, mệt mỏi thì chắc chắn im lặng đã giết chết hôn nhân của tôi mất.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng
Hội thảo do Công ty Cổ phần Tập đoàn Bình Minh Việt (BVG) phối hợp Tập đoàn Molecor (Tây Ban Nha) và Công ty Cổ phần Cấp thoát nước Bến Tre tổ chức.
Tại hội thảo, công nghệ ống nhựa PVC-O được giới thiệu như một giải pháp vật liệu tiên tiến, có thể thay đổi cách tiếp cận trong đầu tư và xây dựng hạ tầng cấp thoát nước.
Khác với ống PVC truyền thống, PVC-O được sản xuất bằng công nghệ định hướng phân tử, giúp cấu trúc vật liệu đạt độ bền cơ học cao hơn, tăng khả năng chịu áp lực và chống va đập.
Theo các chuyên gia, điều này đặc biệt quan trọng đối với các hệ thống cấp nước đô thị và khu vực có điều kiện địa chất phức tạp.
Một trong những nội dung thu hút sự quan tâm là việc ứng dụng ống PVC-O tại tuyến ống dẫn nước thuộc dự án "Đường gom cầu Rạch Miễu 2" do Công ty Cổ phần Cấp thoát nước Bến Tre làm chủ đầu tư.
Các đại biểu đã trực tiếp tham quan công trường, quan sát quy trình thi công và đánh giá thực tế hiệu quả của vật liệu mới. Nhiều ý kiến cho rằng việc triển khai khá thuận lợi, đặc biệt ở khâu lắp đặt và vận chuyển.
Điểm nổi bật của PVC-O là trọng lượng nhẹ, giúp giảm chi phí logistics và nhân công. Thiết kế khớp nối có gioăng cao su tích hợp giúp quá trình lắp đặt nhanh hơn, đồng thời tăng độ kín, hạn chế thất thoát nước. Khả năng đàn hồi tốt cũng giúp ống thích nghi với điều kiện nền đất yếu - yếu tố phổ biến tại khu vực đồng bằng sông Cửu Long.
Theo nhận định của các chuyên gia, việc sử dụng vật liệu có độ bền cao như PVC-O không chỉ giúp kéo dài tuổi thọ công trình mà còn giảm chi phí bảo trì trong dài hạn. Điều này góp phần nâng cao hiệu quả đầu tư, đặc biệt trong bối cảnh nhiều địa phương đang đẩy mạnh phát triển hạ tầng đô thị.
Đại diện ban tổ chức cho biết hội thảo không chỉ là nơi giới thiệu công nghệ mà còn tạo diễn đàn để các đơn vị trong ngành chia sẻ kinh nghiệm, cập nhật xu hướng và tìm kiếm cơ hội hợp tác.
Trong bối cảnh ngành cấp thoát nước đang đứng trước nhiều thách thức như thất thoát nước, chi phí vận hành cao và yêu cầu phát triển bền vững, việc tiếp cận các giải pháp công nghệ mới là điều cần thiết.
Thông qua sự kiện, các đơn vị kỳ vọng sẽ thúc đẩy việc nghiên cứu, ứng dụng và nhân rộng các vật liệu tiên tiến như PVC-O tại Việt Nam.
Chồng tôi là giảng viên đại học, tôi là trưởng phòng kinh doanh, cùng 2 cô công chúa sinh đôi ngoan ngoãn. Nhưng không ai biết, đằng sau lớp vỏ bọc hoàn hảo ấy là một sự thật tàn nhẫn đến mức khiến tôi ngã quỵ.
Tôi năm nay 35 tuổi, cái tuổi mà người ta cho rằng phụ nữ đã bắt đầu có sự viên mãn về sự nghiệp lẫn gia đình. Tôi và Hùng, chồng tôi, quen nhau từ thời đại học. Ngày đó, anh là một chàng sinh viên tỉnh lẻ nghèo khó, mang trên vai gánh nặng nợ nần của gia đình ở quê. Còn tôi, một cô gái thành phố chưa từng biết đến cái khổ, vì yêu anh mà sẵn sàng cãi lời bố mẹ để dọn về căn phòng trọ chưa đầy 15m2.
10 năm trước, chúng tôi kết hôn với 2 bàn tay trắng. Ngày cưới, tôi thậm chí không có nổi một chiếc kiềng vàng đeo cổ. Bố mẹ tôi giận con gái nên tuyên bố từ mặt. Đêm tân hôn, ôm nhau trong căn phòng trọ nóng bức, Hùng khóc sụt sùi, thề độc rằng: “Sau này anh có thành ông hoàng, em vẫn là hoàng hậu duy nhất của đời anh. Anh sẽ bù đắp cho em gấp trăm ngàn lần”.
Tôi đã tin lời thề ấy bằng cả sinh mệnh của mình. Để chồng yên tâm học lên Thạc sĩ rồi Tiến sĩ, tôi làm việc quần quật ngày đêm. Sáng đi làm công sở, tối về tôi nhận thêm sổ sách kế toán để làm thêm, cuối tuần lại lóc cóc chạy xe máy đi giao hàng online. Có những ngày ốm sốt đến 39 độ, tôi vẫn cắn răng uống vội liều thuốc giảm đau để kịp hoàn thành báo cáo cho khách.
3 năm đầu hôn nhân, toàn bộ tiền lương của tôi đều đổ vào việc trả nợ cho nhà chồng và đóng học phí cho anh. Tôi tiếc từng đồng, chiếc áo 200.000 đồng không dám mua, bữa trưa chỉ lót dạ bằng chiếc bánh mì ngọt.
Sự lao lực ấy khiến tôi sảy thai lần đầu tiên. Nỗi đau thể xác lẫn tinh thần cắn xé, nhưng thấy chồng nắm tay an ủi bên giường bệnh, tôi lại nuốt nước mắt đứng lên, tự nhủ chỉ cần vợ chồng đồng lòng, sỏi đá cũng thành cơm.
Trời thương, sau những nỗ lực không ngừng nghỉ, sự nghiệp của cả hai dần khởi sắc. Hùng bảo vệ thành công luận án, trở thành một giảng viên có tiếng. Tôi cũng thăng tiến lên vị trí Trưởng phòng. Chúng tôi mua được nhà thành phố và đón 2 cô công chúa sinh đôi chào đời trong niềm hạnh phúc tột cùng.
Tôi những tưởng, giông bão đã lùi lại phía sau cánh cửa. Tuần tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới của chúng tôi. Tôi đã bí mật đặt một chuyến du lịch châu Âu cho cả gia đình, dự định sẽ tạo cho Hùng một bất ngờ lớn.
Cuối tuần trước, nhân lúc chồng đưa 2 con gái về nội chơi, tôi dọn dẹp lại phòng làm việc của anh để chuẩn bị thiết kế một góc kỷ niệm. Khi lôi những thùng tài liệu cũ dưới đáy tủ quần áo ra, tôi vô tình đánh rơi một chiếc hộp gỗ xì gà cũ kĩ. Chiếc hộp bung nắp, rơi ra một chiếc điện thoại iPhone đã cũ mà Hùng từng bảo với tôi là bị hỏng nguồn từ 3 năm trước, không sửa được.
Bản tính tò mò của phụ nữ xui khiến tôi tìm dây sạc cắm thử. Màn hình sáng lên. Điện thoại không hề cài mật khẩu. Và rồi, những dòng thông báo từ Zalo nhảy liên tục lên màn hình như những nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.
Tin nhắn từ một người được lưu tên là “Yêu”: “Bố Tí chừng nào qua? Hai mẹ con nấu canh chua cá lóc bố thích xong rồi nhé”. “Tháng này đến hạn đóng tiền học phí trường quốc tế cho Tí rồi, chồng chuyển khoản vào thẻ kia cho vợ nhé”.
Tay tôi run lẩy bẩy, lướt đọc từng tin nhắn trong sự ngạt thở. Đó không phải là những lời tán tỉnh qua đường. Đó là những cuộc hội thoại của một cặp vợ chồng thực sự. Có hình ảnh một đứa bé trai kháu khỉnh khoảng 3 tuổi, có những tấm ảnh gia đình 3 người họ đi du lịch biển vào đúng cái đợt Hùng nói với tôi là đi công tác miền Nam.
Kinh khủng hơn, khi kiểm tra ứng dụng ngân hàng trên chiếc điện thoại đó, tôi phát hiện ra mỗi tháng Hùng đều đặn chuyển cho người phụ nữ kia 30 triệu đồng. Kéo xuống lịch sử giao dịch xa hơn, tôi thấy một khoản chuyển tiền 2,5 tỷ đồng với nội dung: “Thanh toán tiền nhà chung cư”.
Tôi nhớ lại cách đây 4 năm, Hùng từng thuyết phục tôi rút 3 tỷ đồng tiền tiết kiệm chung của hai vợ chồng để hùn vốn đầu tư đất dự án với một người bạn. Hóa ra, dự án đó mang tên “gia đình thứ 2”, và anh dùng chính mồ hôi nước mắt của tôi để xây tổ ấm cho một người đàn bà khác.
Tối hôm đó, khi Hùng về nhà, tôi đặt chiếc điện thoại lên bàn, không nói một lời. Sắc mặt anh ta tái nhợt. Anh không chối cãi quanh co, ngồi sụp xuống ghế, vò đầu bứt tai:
“Anh xin lỗi. Anh ngàn lần xin lỗi em. Nhưng em hãy hiểu cho anh. Bố mẹ anh ở quê đã già yếu, nhà anh chỉ có mình anh là con trai độc đinh. Em sinh đôi 2 bé gái, bác sĩ lại nói tử cung em mỏng, không thể sinh thêm được nữa. Cô ấy chỉ là chỗ để anh kiếm một đứa con trai nối dõi tông đường. Anh chưa từng có ý định bỏ mẹ con em!”.
Từng lời anh ta nói ra như xát muối vào vết thương đang rỉ máu. Anh ta đổ lỗi cho việc tôi không sinh được con trai? Anh ta quên mất lý do vì sao tử cung tôi lại yếu? Là vì những tháng ngày tôi cày cuốc, nhịn ăn nhịn mặc, kiệt quệ sức khỏe để lo cho anh ta ăn học, để trả đống nợ đầm đìa cho gia đình anh ta!
“Kiếm một đứa con trai mà anh phải mua cho mẹ con cô ta cả một căn hộ chung cư cao cấp bằng tiền của tôi sao?”, tôi gào lên. Tôi ném thẳng chiếc cốc thủy tinh vào tường. Mảnh vỡ văng tung tóe, giống hệt như cuộc hôn nhân 10 năm mà tôi dày công vun đắp.
Đã 1 tuần trôi qua kể từ ngày hôm đó. Tôi ôm hai con dọn về nhà ngoại. Hùng ngày nào cũng đến xin lỗi, nhắn tin cầu xin tôi nghĩ đến 2 đứa con gái mà cho anh ta một cơ hội. Anh ta hứa sẽ cắt đứt với mẹ con cô kia, chỉ chu cấp tiền nuôi con trai.
Bố mẹ tôi, những người từng từ mặt tôi vì anh, nay lại thở dài khuyên can: " Nó trót dại vì áp lực tông đường, miễn là nó vẫn mang tiền về, vẫn lo cho 3 mẹ con mày là được. Bỏ nhau giờ con cái khổ, mà tài sản chia đôi thì mày mất trắng một nửa vào tay con kia à?”.
Tôi nhìn 2 đứa con gái đang ngủ say mà nước mắt tuôn rơi. Sự phản bội này quá sức chịu đựng. Tôi căm hận người đàn ông đã chà đạp lên thanh xuân của mình, ghê tởm lý do đẻ con trai của anh ta. Nhưng ly hôn lúc này, liệu tôi có đủ tàn nhẫn để cướp đi người bố mà 2 đứa trẻ đang vô cùng yêu thương và tự hào?
Tôi đang mắc kẹt trong vũng lầy của sự tuyệt vọng. Xin hãy cho tôi một lời khuyên, tôi thực sự không biết mình phải làm gì để bước tiếp nữa...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Vợ chồng tôi kết hôn được 6 năm, có một cô con gái năm nay lên 4 tuổi. Cuộc sống bám trụ ở thành phố vốn đã nhiều áp lực, hai vợ chồng đều đi làm giờ hành chính nên việc đưa đón con cái đi học mầm non luôn là một bài toán đau đầu. Trước đây, vợ chồng tôi phải thay phiên nhau, hôm nào tôi đi làm sớm thì anh đưa con đi học, chiều tôi xin về sớm đón con. Nhìn chung, cuộc sống khá cập rập và mệt mỏi.
Tuy nhiên, khoảng một năm trở lại đây, chồng tôi bảo tôi làm kế toán hay phải thức khuya chốt sổ sách, lại thêm sức khỏe sa sút, anh chủ động đề nghị sẽ phụ trách việc đưa đón con bé. Anh bảo: “Việc công ty em đã nhiều, sáng cứ ngủ thêm một chút, chiều tan làm về thẳng nhà lo cơm nước rồi nghỉ ngơi, việc đưa đón con đường tắc, bụi bặm cứ để anh lo”.
Nghe chồng nói vậy, tôi thực sự cảm động và thấy mình may mắn. Từ ngày có chồng lo liệu, tôi nhàn hạ hẳn. Sáng tôi có thể thong thả chuẩn bị đồ ăn sáng, chiều tan sở có thể tạt qua siêu thị mua sắm, thỉnh thoảng cà phê với đồng nghiệp mà không phải nhấp nhổm nhìn đồng hồ.
Mọi thứ cứ êm đềm trôi qua, cho đến trưa thứ bảy tuần trước.
Hôm đó con gái tôi được nghỉ, đang ngồi chơi búp bê ở phòng khách, còn chồng tôi đang tắm chuẩn bị đi gặp bạn. Chiếc điện thoại anh để trên bàn trà bỗng sáng màn hình. Một thông báo tin nhắn Zalo hiện lên. Tên người gửi được lưu là tên hệ thống trường nơi con tôi học, ảnh đại diện cũng là logo của trường. Nghĩ rằng nhà trường gửi thông báo thu tiền ăn tháng tới hoặc kế hoạch tiêm chủng, tôi tiện tay cầm lên xem giúp chồng.
Nhưng khi chạm vào thông báo, dòng chữ hiện ra khiến tay tôi run lẩy bẩy: “Anh tính sao về chuyện cái thai?". Trống ngực tôi đập thình thịch. Tôi nín thở kéo ngược phần lịch sử trò chuyện lên trên. Lớp vỏ bọc “Hệ thống mầm non” vỡ vụn, phơi bày tin nhắn ướt át của chồng tôi và chị T. - mẹ của một cậu bé học cùng lớp với con gái tôi.
Thỉnh thoảng có dịp lễ hội ở trường, tôi cũng đi cùng chồng và có chạm mặt chị ta. Chị T. là mẹ đơn thân, ăn mặc khá sành điệu. Thấy chồng tôi và chị ta hay đứng nói chuyện, tôi chỉ nghĩ đơn giản là phụ huynh cùng lớp thì thân thiện, trao đổi chuyện học hành của lũ trẻ. Tôi hoàn toàn tin tưởng chồng và chưa từng nảy sinh một chút nghi ngờ nào.
Thế nhưng, những dòng tin nhắn sau đó đã phơi bày toàn bộ sự thật. Chị ta bảo với chồng tôi: "Em không đợi được nữa đâu. Nếu tuần này anh không chuyển cho em 500 triệu đồng để em lo cho đủ căn chung cư như đã hứa, em sẽ gửi thẳng đoạn clip của chúng ta hôm ở nhà nghỉ lên nhóm chat phụ huynh của lớp. Lúc đó anh tự đi mà giải thích với vợ anh”.
Thì ra, cái sự thương vợ, tranh phần đưa đón con mỗi ngày của anh ta chỉ là cái cớ hoàn hảo. Sáng nào cũng vậy, sau khi thả hai đứa trẻ ở cổng trường, chồng tôi và chị ta vòng ra nhà nghỉ sau lưng trường học để “vui vẻ” trước khi ai đi làm việc nấy.
Tinh vi hơn, chồng tôi đổi tên Zalo của nhân tình thành tên trường mầm non của con, để nếu tôi có vô tình nhìn thấy điện thoại báo tin nhắn đến, cũng sẽ mặc định đó là chuyện học hành, trường lớp mà bỏ qua.
Cái kết đắng ngoài sức tưởng tượng của anh ta, và cũng là bi kịch của gia đình tôi, chính là những dòng tin nhắn kia. Chị ta đã cố tình để có thai, đồng thời lén quay lại clip ân ái để ép chồng tôi cho tiền mua nhà. Ở những tin nhắn trước đó, chồng tôi liên tục van xin chị ta cho thêm thời gian vì anh đang tìm cách lấy sổ đỏ căn nhà của vợ chồng tôi đem đi cầm cố để vay tiền.
Hóa ra, người chồng mẫu mực mà tôi tự hào, người đàn ông hiền lành không rượu chè bài bạc, lại đâm sau lưng tôi một nhát dao chí mạng. Anh ta không chỉ phản bội tình cảm, mà còn định dâng cả mồ hôi nước mắt, tài sản chung của gia đình cho người đàn bà khác.
Tôi đứng chôn chân giữa nhà, nhìn con gái đang chơi hồn nhiên, nước mắt tôi trào ra vì quá sốc. Cửa nhà tắm mở, chồng tôi bước ra, vừa lau tóc vừa huýt sáo. Thấy tôi cầm điện thoại, mặt anh ta biến sắc, nụ cười tắt ngấm.
Đã mấy ngày trôi qua, không khí trong nhà tôi đặc quánh. Chồng tôi quỳ gối khóc lóc, thề thốt bảo bị “gài bẫy”, van xin tôi lấy tiền tiết kiệm cứu anh ta vố này. Nhưng làm sao tôi có thể dọn rác cho kẻ đã rắp tâm lừa dối mình ròng rã suốt một năm trời?
Nhưng nếu ly hôn ngay lúc này, nhìn con gái quấn quýt bố, lòng tôi lại như dao cắt. Tôi thực sự bế tắc và hoảng loạn, xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.