Tôi là trai tỉnh lẻ, nhà nghèo. Vợ tuy không phải “cành vàng lá ngọc” thế nhưng cũng thuộc kiểu phụ nữ “chất lượng cao”: Xinh đẹp, hát hay, tính tình hiền thục.
Nhà cô ấy chỉ có hai mẹ con nên sau khi cưới, tôi ở rể và rất được mẹ vợ yêu thương. Bà còn tốt tới mức 3 năm trước đã ra phòng công chứng làm hợp đồng sang tên căn nhà đang ở cho vợ chồng tôi.
Khó khăn của chúng tôi chủ yếu dồn vào việc phải đi làm kiếm tiền để chạy chữa vô sinh, làm thụ tinh ống nghiệm. Sóng gió ập đến là khi mẹ vợ bị ung thư, còn tiền chạy chữa theo phương pháp mới nhất vô cùng tốn kém.
Vợ chồng tôi không nề hà, đồng tình bán nhà đang ở để dồn tiền chữa bệnh cho mẹ, nhưng tiếc là cũng không giúp bà sống thêm với chúng tôi được bao lâu. Mẹ vợ qua đời, nhà không còn, con không có, tôi thương vợ nên cố giữ tinh thần cày cuốc kiếm tiền.
Ngoài giờ làm tại công ty, tôi đăng ký chạy xe công nghệ để kiếm thêm thu nhập. Tôi thường về muộn nhưng nhiều hôm vợ còn về muộn hơn cả tôi, bếp núc lạnh tanh không ai nấu.
Tôi hỏi thì cô ấy chỉ nói bận, thái độ cũng lặng lẽ hơn. Tôi thông cảm vì nghĩ vợ cần làm gì đó bận rộn để khuây khỏa nỗi buồn nhớ mẹ. Nhưng vài ngày, vài tháng thì được chứ cả năm sống trong cảnh lạnh nhạt, tôi sinh ra cáu gắt.
Mắng vợ thì không nỡ, cãi nhau cũng không đành, tôi đành nuốt tất cả vào trong. Hai vợ chồng hầu như không có thời gian nói chuyện với nhau. Tôi bận, cô ấy càng bận hơn. Bữa cơm đầy đủ, ấm cúng gần như thiếu vắng.
Đi làm về đã quá sức mệt mỏi, chỉ mong có vợ ở nhà mở cửa, nấu cho bữa cơm. Thế nhưng, chào đón tôi chỉ là căn phòng trọ tối đèn. Tôi tức giận, cáu, dỗi, cảm thấy bị bỏ quên, tự ái và tổn thương vì vợ chỉ biết nhớ mẹ mà hoàn toàn bỏ quên sự hiện diện của chồng.
Tôi vất vả, bận rộn và cố gắng để lo cho gia đình. Tôi cũng biết buồn, cũng cô đơn, cũng cần vợ chăm sóc, dựa dẫm. Nhưng đáp lại nỗ lực của tôi chỉ là mệt mỏi, là sự gắng gượng không có chút năng lượng nào từ vợ.
Một mình tôi ngột ngạt với đủ mọi áp lực, từ việc đi ở thuê, con cái không, tiền của không, rồi đến có vợ cũng như không. Nhân một ngày vợ lại về rất muộn, bao nhiêu ấm ức, khó chịu kìm nén trong lòng tôi dâng trào. Tôi nói chuyện ly hôn.
Bỏ mặc ánh mắt sững sờ của vợ, tôi chỉ nói và nói, liên tục chê trách vợ đủ điều. Cô ấy im lặng rất lâu, sau đó nặng nề lên tiếng.
“Mấy tháng nay em nhận lời đi hát buổi tối cho quán cà phê và một quán nhậu. Em biết chắc anh không đồng ý nên mới không nói. Em chỉ muốn phụ anh kiếm thêm, đủ để vợ chồng mình đi thụ tinh nhân tạo đợt này. Nhưng ly hôn cũng tốt, đỡ phải áp lực đẻ con, mua nhà”, cô ấy nói.
Sống mũi cay cay, tôi bật khóc. Vừa xót vợ, vừa giận bản thân vì thấy mình quá tệ. Hóa ra chúng tôi không hề đơn độc trên chặng hành trình vất vả này, chỉ là không nỡ để người kia khổ nên lại vô tình làm tổn thương nhau.
Trong khi vợ vì tôi, âm thầm lao lực kiếm tiền thì tôi chỉ biết trách giận. Tôi ngượng cho sự ích kỷ ngớ ngẩn của mình. Từ bữa đó, tôi không dám nhắc đến đơn ly hôn một lần nào nữa.
Tôi đủ khôn ngoan để giữ chặt người phụ nữ này như báu vật của mình. Kiếm đâu ra người vợ vừa chân thành vừa chỉ muốn những điều tốt đẹp cho tôi như vậy? Tới giờ phút này, tôi còn chẳng dám buồn, đi làm mặt mũi hớn hở còn hơn cả được yêu lần đầu.
Tôi tôn trọng vợ, vả lại biết cản không được, tôi đành để vợ đi hát nhưng giới hạn số lượng quán, phòng khi cô ấy quá ham kiếm thêm. Vài lần tôi chạy xe qua, lén lút vào quán xem vợ hát. Thấy người ta vỗ tay, tôi không khỏi tự hào, hãnh diện.
Thôi thì chấp nhận cuộc sống này cần thực tế, cũng coi như một nghề tay trái hợp pháp, hợp sở trường. Hết giờ làm, tôi lại lao ra đường, còn vợ lên sân khấu.
Nói thì dễ dàng vậy nhưng tôi cũng phải vật vã mãi để đấu tranh với suy nghĩ tiêu cực trong đầu, làm đàn ông không lo được cho vợ, tôi thấy mình kém cỏi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hát và đứng trên sân khấu cũng là sở thích, niềm vui của vợ, tôi không thể cản.
Việc của tôi là chăm chỉ, yêu thương và quan tâm đúng cách, cho cô ấy cuộc sống yên vui, cố gắng có con rồi khắc mua được nhà, “thuận vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn” đúng không?
Nghĩ lại cũng may hôm đó tôi nói ra được tích tụ trong lòng, dù ích kỷ, không vui, nhưng là dịp để cả hai bộc bạch hết suy nghĩ. Chứ cứ âm thầm khó chịu, mệt mỏi thì chắc chắn im lặng đã giết chết hôn nhân của tôi mất.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng
Theo báo cáo của Cục Du lịch quốc gia Việt Nam, lượng khách quốc tế đến Việt Nam trong tháng 3-2025 đạt trên 2 triệu lượt, giảm 6,7% so với tháng trước.
Lượng khách đến từ thị trường châu Âu giảm rõ rệt. Du khách Na Uy giảm mạnh nhất với 42%, tiếp đó là Ba Lan (giảm 38%), Thụy Điển (giảm 37%), Đan Mạch (giảm 26%), Cộng hòa Czech (giảm 23%), Thụy Sĩ (giảm 21%).
Theo các chuyên gia, nguyên nhân dẫn đến sự sụt giảm trên do ảnh hưởng của tình hình căng thẳng tại Trung Đông khiến nhiều sân bay trung chuyển tại khu vực này tạm đóng cửa. Cùng với đó giá nhiên liệu tăng cao cũng khiến du khách đắn đo khi lên kế hoạch cho chuyến đi.
Ông Phạm Hà, CEO LuxGroup, cho biết thời gian qua lượng khách từ các thị trường khu vực châu Âu hủy, hoãn tour tại đơn vị lên đến 30%. Giá xăng dầu tăng cũng ảnh hưởng đến chi phí vận hành tàu, thuyền.
Nói về mục tiêu đón 25 triệu lượt khách quốc tế trong năm 2026, ông Nguyễn Công Hoan - Tổng giám đốc Flamingo Redtours - cho rằng đây là một bài toán khó với tình hình hiện tại.
Tình hình chiến sự phức tạp ảnh hưởng nhiều đến khách du lịch quốc tế. Du khách có tâm lý hạn chế đi hành trình xa, tránh trường hợp mắc kẹt khi hàng không bị ảnh hưởng. Đối với các thị trường xa như khách từ châu Mỹ, châu Âu họ bị ảnh hưởng bởi việc dừng hoạt động của các sân bay trung chuyển tại khu vực Trung Đông.
Giá xăng dầu tăng khiến vé máy bay tăng lên, trong khi chi phí này chiếm 60-70% giá tour, du khách cũng sẽ cân nhắc lịch trình.
"Bên cạnh khó khăn, đây cũng là cơ hội cho Việt Nam. Chúng ta có thể khai thác các thị trường gần như các nước Đông Bắc Á, Đông Nam Á… sẽ thấy Việt Nam là điểm đến hợp lý, đi lại thuận tiện với mức chi phí không quá cao và an toàn", ông Hoan nhận định.
Hiện thị trường khách đến từ khu vực châu Á chiếm hơn 70% cơ cấu nhóm khách quốc tế của Việt Nam. Các thị trường gửi khách lớn tại khu vực này bao gồm Trung Quốc, Hàn Quốc, Nga, Đài Loan, Nhật, Ấn Độ, Campuchia, Philippines, Malaysia. Khu vực này còn nhiều dư địa để du lịch Việt Nam nắm bắt cơ hội.
Ngược lại với thị trường khách châu Âu, du lịch Việt ghi nhận một số nước tại châu Á có lượng khách tăng so với tháng 2-2026 như Nhật (tăng 39%), Indonesia (tăng 34%), Thái Lan (tăng 26%), Lào (tăng 25%), Singapore (tăng 23%), Ấn Độ (tăng 19%), Trung Quốc (tăng 4%)...
Người ta thường nói, đàn bà có chồng ngoại tình thì đau đớn, lồng lộn đánh ghen. Nhưng ở cái tuổi ngũ tuần này, khi đi qua quá nửa đời người, tôi lại nhận ra sự trớ trêu: Quãng thời gian bình yên của tôi lại là lúc chồng mình… đang bận rộn với một người đàn bà khác.
Những ngày gần đây, không khí trong nhà tôi đột nhiên trở nên ngột ngạt. Chồng tôi không còn những chuyến đi sớm về khuya hay những cuộc gọi thậm thụt. Anh quanh quẩn ở nhà, ánh mắt ủ dột, chốc chốc lại thở dài. Trực giác của một người đàn bà từng trải mách bảo tôi: Anh ấy đã chấm dứt với người phụ nữ bên ngoài.
Lẽ ra, một người vợ danh chính ngôn thuận phải thấy hả hê hay nhẹ nhõm. Nhưng không, nhìn bóng dáng anh đi ra đi vào, trong đầu tôi lại lóe lên một khao khát thật nực cười và có phần chua xót: Giá như tôi có thể tìm một người phụ nữ khác để giới thiệu cho anh ấy.
Nhớ lại khoảng thời gian trước, khi tôi lờ mờ nhận ra anh có một người phụ nữ khác, tôi đã chọn cách im lặng tuyệt đối. Tôi lờ đi, coi như mình là kẻ mù, người điếc. Và kỳ lạ thay, sự mù lòa cố ý ấy lại mở ra cho tôi một chân trời tự do mà tôi chưa từng có được kể từ khi bước chân vào cuộc sống hôn nhân.
Thời gian đó, tôi thực sự được giải phóng. Anh thường xuyên viện cớ vắng nhà, đồng nghĩa với việc tôi không còn phải hối hả rời công sở để lao vào bếp, tất bật với mắm muối, khói lửa.
Bữa tối của tôi có thể chỉ là một bát súp nhẹ nhàng, một đĩa trái cây, rồi thảnh thơi ngồi tựa lưng vào ghế sofa đọc sách. Không tiếng cằn nhằn mặn nhạt, không áp lực phải làm tròn vai một người vợ đảm đang.
Thậm chí, những áp lực vô hình trong đời sống chăn gối, thứ vốn đã trở thành gánh nặng khi cơ thể bước vào tuổi tiền mãn kinh rệu rã cũng tự nhiên tan biến. Tôi làm gì, đi đâu anh cũng không dò xét.
Tôi cần tài chính, anh sẵn sàng đáp ứng mà không nửa lời phàn nàn. Những lúc hiếm hoi chạm mặt, hai vợ chồng nói chuyện lại vui vẻ, hòa nhã. Cuộc sống tĩnh lặng và nhẹ đầu đến mức tôi đã mong nó cứ kéo dài mãi.
Nhưng rồi, như một lẽ tất yếu của những cuộc tình hờ, họ chia tay. Và anh quay trở về. Sự hiện diện thường trực của chồng bỗng chốc trở thành một chiếc lồng vô hình chụp lại lên cuộc đời tôi. Quỹ đạo sinh hoạt của tôi bị phá vỡ. Anh rảnh rỗi nên bắt đầu soi xét đủ thứ trong nhà, từ cái bàn chưa lau đến bữa cơm chưa dọn. Những câu hỏi vặn vẹo lại vang lên. Tôi lại phải đóng vai một người vợ tảo tần, cơm bưng nước rót, hầu hạ những nhu cầu đời thường nhất của một người đàn ông đang mang sẵn sự bực dọc trong người.
Sự mệt mỏi vắt kiệt sức lực của tôi. Có lẽ chỉ những ai bước vào ngưỡng cửa U50, nếm đủ vị phù hoa lẫn trái đắng của hôn nhân mới hiểu được tâm trạng của tôi lúc này.
Khi con cái đã lớn khôn, có cuộc sống riêng, khi tài chính độc lập, thứ người ta cần không còn là cảm giác sở hữu hay những hờn ghen tuổi trẻ. Tôi không còn đủ sức khỏe và tâm trí để chiều chuộng hay phục vụ một người chồng theo đúng nghĩa đen.
Ở phần đời còn lại, tôi chỉ khao khát một người bạn đồng hành trong sáng, sống chung dưới một mái nhà nhưng tôn trọng tuyệt đối không gian cá nhân của nhau. Vui thì cùng uống tách trà, mệt thì ai về phòng nấy, tiền ai nấy tiêu, đời ai nấy giữ. Chứ không phải là một người đàn ông rảnh rỗi, ngồi soi xét và bắt tôi phải quay lại guồng quay tẻ nhạt của gian bếp.
Nhìn chồng loanh quanh trong nhà, tôi chỉ ước ao có ai đó bước đến, mang anh ấy đi và trả lại cho tôi hai chữ mà tôi trân quý nhất lúc này: Yên thân. Tôi suy nghĩ như thế có ích kỷ, đi ngược lại với chuẩn mực đạo đức thông thường không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Hôm đó, tôi đang loay hoay thay tã cho con thì điện thoại reo. Thấy số lạ, tôi nghĩ chắc là người giao hàng hay ai đó biết tôi sinh con nên gọi hỏi thăm. Nhưng đầu dây bên kia là giọng một phụ nữ. Tôi vừa bắt máy, cô ấy nói ngay: “Chị về dạy lại chồng mình đi. Bảo anh ta đừng làm phiền tôi nữa”.
Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì, thì cô ta gửi một loạt ảnh chụp màn hình tin nhắn của chồng tôi với nội dung: “Anh rất yêu em, xin em tha thứ cho anh vì những lỗi lầm trước đây. Nếu được quay lại, anh sẽ không bao giờ để em rời xa anh. Hôn nhân hiện tại của anh là do anh đã chọn sai”.
Tôi run lên, người lạnh toát. Tôi đọc đi đọc lại, từng chữ như cứa vào tim. Tôi không thể ngờ người đàn ông vừa lúc sáng còn hào hứng bế con, nói sẽ cố gắng làm một người cha tốt, xoay lưng đi lại có thể thốt ra những lời như vậy với người phụ nữ khác.
Hôn nhân của anh là sai lầm, vậy tôi là gì? Đứa con vừa chào đời của chúng tôi là gì?
Tôi và anh đến với nhau không phải kiểu bồng bột hay chóng vánh. Chúng tôi quen nhau khi làm chung công ty. Yêu nhau hơn nửa năm, thấy phù hợp, chúng tôi quyết định kết hôn và sinh con, vì khi đó cả hai đều đã ngoài 30 tuổi.
Tôi từng hỏi về mối tình trước đó, anh chỉ kể sơ, nói không hợp thì dừng lại nên tôi cũng không hỏi thêm. Ai cũng có quá khứ, tôi cũng vậy, nên không quá quan tâm, chỉ cần hiện tại anh chọn tôi là đủ.
Thời gian quen nhau, anh không quá lãng mạn, nhưng luôn quan tâm, chăm sóc tôi. Khi tôi mang thai, anh đi làm về là mua đồ ăn cho tôi tẩm bổ, xoa lưng, bóp vai cho tôi. Tôi từng nghĩ hôn nhân của mình bắt đầu từ một lựa chọn bình yên. Vậy mà bây giờ, chính người đàn ông đó lại nói tất cả là một sai lầm.
Tôi vừa sinh xong, cơ thể còn đau, vết mổ chưa lành, mỗi lần ngồi dậy vẫn nhói. Đêm tôi ngủ chập chờn vì con quấy. Nước mắt vốn đã dễ rơi vì tâm lý sau sinh, giờ lại càng không kìm được. Tôi không khóc thành tiếng, nhưng nước mắt chảy ướt cả gối.
Sau một đêm suy nghĩ, tôi quyết định hỏi thẳng anh. Dù bằng chứng đã rõ, tôi vẫn hy vọng anh sẽ nói đó chỉ là một hiểu lầm nào đó.
Ban đầu anh chối. Nhưng khi tôi đưa ảnh chụp tin nhắn ra, anh im lặng. Một lúc sau, anh nói anh không có ý định bỏ gia đình, vợ con, chỉ là vẫn còn "chút vương vấn" với người kia nên không kiểm soát được bản thân lúc say.
Hai người từng quen nhau gần 4 năm, đã tính chuyện cưới xin nhưng phía gia đình chồng tôi không đồng ý vì khoảng cách địa lý và công việc của cô ta không ổn định. Hai bên dây dưa một thời gian, cuối cùng quyết định dừng lại.
Sau đó, cô ấy ra nước ngoài làm việc, hai người cắt liên lạc. Một thời gian sau, chồng quen và cưới tôi. Gần đây, cô ấy về lại Việt Nam. Chồng tôi biết tin khi thấy một người bạn chung của cả hai đăng ảnh. Đó cũng là lý do dẫn đến những dòng tin nhắn đó.
Về phía người phụ nữ kia, tôi có hỏi thêm nhưng cô ta nói do chồng tôi chủ động còn cô ta không có ý quay lại, không muốn mọi chuyện đi xa hơn nên mới gửi toàn bộ tin nhắn cho tôi.
Tôi nghe mà chết lặng, nhưng không còn đủ sức để khóc. Đau đớn nhất là trong lúc tôi yếu ớt nhất khi vừa sinh con cho anh, thì anh lại đi nói với người khác rằng hôn nhân với tôi là “sai lầm”.
Nếu không có cuộc gọi đó, có lẽ tôi vẫn nghĩ mình có một người chồng tuyệt vời, một gia đình hạnh phúc. Giờ đây, mọi thứ chỉ còn là tưởng tượng của riêng tôi. Tôi không biết mình đã sai ở đâu để chồng chán ghét đến mức phải coi tôi là "sai lầm". Có thể anh chưa từng yêu tôi, có thể anh chỉ xem tôi là người thay thế khi cô ta rời đi...
Bây giờ tôi không biết phải làm thế nào. Con còn quá nhỏ, sức khỏe tôi thì chưa hồi phục. Nếu là bạn, trong hoàn cảnh này, bạn sẽ lựa chọn thế nào?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.