Mỗi buổi chiều muộn, trên vỉa hè đường Lê Duẩn (gần Phu Văn Lâu) và khu vực Đồn Mang Cá (phường Phú Xuân, TP Huế), người ta lại thấy một hình ảnh quen thuộc: vài bộ đồ nghề giản dị, những chiếc ghế nhựa xếp ngay ngắn và nụ cười rôm rả của các bạn trẻ đang tỉ mẩn cắt tóc cho khách.
Đó là “Tiệm cắt tóc đổi nụ cười” – mô hình cắt tóc thiện nguyện do anh Lê Duy Thành cùng 7 thành viên khác duy trì từ cuối năm 2023 đến nay.
Chia sẻ về cái tên đặc biệt này, anh Thành mỉm cười tâm sự: “Ban đầu nhóm mở điểm cắt tóc miễn phí này ra cũng chưa nghĩ đến việc đặt tên đâu. Nhưng sau một thời gian hoạt động, nhận được sự ủng hộ rất tích cực từ các bác, các chú.
Ai cắt xong cũng cười thật tươi, bước đi với tâm trạng vui vẻ, phấn khởi. Thấy những nụ cười ấy quý giá quá, anh em quyết định lấy luôn cái tên ‘Cắt tóc đổi nụ cười’ làm thương hiệu cho nhóm”.
Không cửa tiệm hoành tráng, không máy lạnh, “tiệm” của Thành và những người bạn chỉ vỏn vẹn vài bộ tông đơ, kéo, lược đơn giản.
Thế nhưng cứ đều đặn từ thứ Hai đến thứ Sáu tại khu vực vỉa hè gần Phu Văn Lâu và ngày Chủ nhật tại Đồn Mang Cá, tiệm lại “mở cửa” đón khách. Trung bình mỗi buổi chiều, tiệm đón từ 15 đến 20 lượt khách, những ngày cao điểm con số này có thể lên tới 30 người.
Khách hàng của tiệm tóc vỉa hè này vô cùng đa dạng, từ những em nhỏ, các bạn sinh viên nghèo cho đến những người lớn tuổi. Nhưng đông nhất vẫn là các bác tài xế công nghệ, những chú xe ôm, xích lô – những người mà cuộc sống mưu sinh hằng ngày vốn nặng gánh lo toan.
Đối với người lao động nghèo, việc thắt lưng buộc bụng để tiết kiệm từng đồng đã trở thành thói quen. Vì vậy một điểm cắt tóc miễn phí như thế này không chỉ giúp họ có một mái đầu gọn gàng, tươm tất mà còn mang ý nghĩa sẻ chia thiết thực về kinh tế.
Một bác xe ôm quen thuộc của tiệm chia sẻ số tiền đáng lẽ phải bỏ ra để cắt tóc, nay nhờ các bạn trẻ mà bác có thể giữ lại. Số tiền tuy nhỏ nhưng với những người lao động nghèo, nó có thể đổi được một bữa cơm có thêm ít thịt, ít cá, hoặc thêm được chút tiền đổ xăng để chạy thêm vài chuyến xe trong ngày.
Giữa lòng cố đô Huế cổ kính và yên bình, tiệm tóc vỉa hè của anh Lê Duy Thành và những người bạn không chỉ làm đẹp cho mái tóc, mà còn đang làm đẹp cho cuộc sống bằng chính sự tử tế, sẻ chia của tuổi trẻ.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Sáng 19/5, chị Vũ Thị Phượng, 47 tuổi, ở ngõ 12 phố Chính Kinh, phường Thanh Xuân bọc kín tóc bằng mũ nilon y tế, đội nón, khoác áo chống nắng, đeo găng tay và khẩu trang để làm việc trong nhà.
"Cả vùng này bụi mù mịt, chỉ cần để đầu trần một lúc là tóc khô cứng, sờ lên mặt thấy toàn sạn cát, mắt cay xè", chị Phượng nói.
Ngôi nhà của gia đình chị đã bị giải tỏa để phục vụ dự án đường Vành đai 2,5. Chị thuê ngôi nhà ba tầng cách chỗ ở cũ vài bước chân để giữ khách quen dịch vụ giặt là, may vá.
Nhiều nhà trong ngõ 12 đã quây bạt kín mặt tiền hoặc đóng chặt cửa kính, chèn giấy, giẻ, xốp vào những khe hở để chống bụi. Nhà chị Phượng không thể làm vậy vì còn mở cửa kinh doanh. Kết quả là bụi phủ khắp ngóc ngách. Cứ khoảng 30 phút chị lấy giẻ ướt lau mặt bàn, máy móc. "Chỉ cần ra ngoài vài tiếng về bụi lại phủ trắng xóa", chị nói. Trước sân, 6 chiếc máy giặt, sấy được trùm bạt kín để tránh bụi chui vào động cơ. Thỉnh thoảng, chị lại kiểm tra phòng chập cháy do máy quá nóng.
Dù ở trong nhà và bảo hộ kín mít, mỗi ngày chị Phượng vẫn phải tắm nhiều lần bởi "ngứa không chịu được". Cả nhà không thể ăn cơm ở phòng khách vì bụi. Việc nấu nướng phải canh những khung giờ công trường nghỉ giải lao, tránh đất cát rơi vào thức ăn.
"Chúng tôi ủng hộ việc giải phóng mặt bằng và cải tạo diện mạo đô thị, song mong cơ quan chức năng có giải pháp giảm thiểu ô nhiễm, tránh để người dân mỏi mòn ngóng mưa cho đỡ bụi", chị Phượng nói.
Theo thống kê, khoảng 700 hộ dân đoạn đường Ngụy Như Kon Tum - Chính Kinh - Nguyễn Trãi đang chịu tác động kép từ các dự án hạ tầng thuộc phường Thanh Xuân. Bên cạnh việc phá dỡ dứt điểm mặt bằng đường Vành đai 2,5, nhiều tuần qua, một phần đường Nguyễn Trãi hướng đi Hà Đông cũng rào tôn thi công hệ thống cống thoát nước chống ngập, gây bụi bẩn.
Cùng chung cảnh ngộ, chị Thanh Hương, 46 tuổi, ở phố Nguyễn Trãi, đóng chặt cửa suốt hai tuần. Chị bật máy lọc không khí, lau sàn 4-5 lần mỗi ngày. Quần áo phơi trên sân thượng cũng có một lớp bụi mịn bao phủ bên ngoài. "Giũ một cái là có lớp bụi trắng xóa bay ra", chị Hương nói.
Đại diện tổ dân phố số 14, phường Thanh Xuân cho biết, toàn tổ có hơn 500 hộ, trong đó có 61 gia đình thuộc diện giải tỏa dự án Vành đai 2,5. Người dân đồng thuận với chính sách của thành phố, di dời nhanh chóng. Tuy nhiên, quá trình tháo dỡ công trình thiếu biện pháp che chắn, xịt nước chống bụi, gây ô nhiễm nặng.
Hà Nội đang triển khai giải phóng mặt bằng cho 1.428 dự án, mở các tuyến đường vành đai, cầu vượt sông Hồng, khu đô thị mới. Mục tiêu đặt ra là hoàn thành giải phóng mặt bằng trước ngày 30/6 đối với ba cầu vượt sông Hồng (Tứ Liên, Trần Hưng Đạo, Thượng Cát) cùng các đoạn còn lại của Vành đai 2,5.
Chỉ thị số 08 của UBND thành phố Hà Nội cho biết đang triển khai đồng loạt nhiều công trình hạ tầng, giao thông quy mô lớn. Tuy nhiên việc thi công thiếu đồng bộ, chưa khoa học cùng công tác hoàn trả mặt bằng chậm trễ đã gây mất mỹ quan, phát tán bụi bẩn, tiếng ồn. Nhiều chủ đầu tư, nhà thầu chưa thực hiện đầy đủ trách nhiệm bảo vệ môi trường, ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống người dân và du khách.
Để khắc phục, UBND thành phố giao Sở Xây dựng tăng cường giám sát, xử lý nghiêm vi phạm về vệ sinh môi trường và trách nhiệm hoàn trả hạ tầng. Sở Nông nghiệp và Môi trường cập nhật chất lượng không khí, phát cảnh báo tại khu vực tập trung nhiều công trình để chủ động kiểm soát bụi. Công an thành phố tăng cường tuần tra, áp dụng công nghệ để "phạt nguội" phương tiện vận chuyển vật liệu không che chắn. Các đơn vị vệ sinh môi trường tăng cường quét hút, dùng xe chuyên dụng rửa đường và dập bụi vào khung giờ thấp điểm, trước 6h sáng hàng ngày, tránh ùn tắc.
Lãnh đạo Ban Quản lý dự án Đầu tư - Hạ tầng của một phường (đề nghị không nêu tên) tại Hà Nội cho biết đơn vị đang yêu cầu nhà thầu đẩy nhanh tiến độ, xử lý dứt điểm từng hạng mục như che chắn, lắp lưới, bố trí hệ thống phun sương và tưới nước dập bụi. Toàn bộ phương tiện chở vật liệu, đất thải phải rửa sạch bánh, gầm xe trước khi di chuyển ra ngoài, nghiêm cấm làm rơi vãi bùn đất ra đường công cộng.
Tiến sĩ Hoàng Dương Tùng, Chủ tịch Mạng lưới không khí sạch Việt Nam, nguyên Phó Tổng Cục trưởng Tổng cục Môi trường nhận định, nhiều công trình đang bỏ ngỏ công tác bảo vệ môi trường. Ngoài bụi thô, hoạt động đập phá bê tông phát tán lượng lớn bụi mịn PM2.5, ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng không khí toàn thành phố và sức khỏe của người dân.
Theo chuyên gia, thành phố có yêu cầu các công trường xây dựng phải áp dụng biện pháp kiểm soát bụi nghiêm ngặt; phế thải che kín; công trình quy mô trên một hecta phải lắp hệ thống giám sát bụi và camera theo dõi. Tuy nhiên, việc triển khai chưa đạt hiệu quả.
"Chúng ta dường như quá cuốn vào tiến độ giải tỏa, vô tình bỏ quên nhiệm vụ bảo vệ môi trường", ông Tùng nói.
Tin Gốc: Vnexpress

Nhịp sống ngày càng vội vã nhưng lòng người có vẻ như đang chạy nhanh hơn những bước chân trở về nhà.
Tôi trở lại quê vào một chiều dịp lễ, khi mặt trời chỉ còn treo một vệt mỏng trên mái ngói. Mẹ đang cặm cụi rửa mớ rau bên cái chum nước quen thuộc. Nghe tiếng tôi gọi, mẹ ngẩng lên, nụ cười nở rất chậm, như sợ nếu cười nhanh quá sẽ làm khoảng cách bao năm bỗng trở nên rõ rệt.
Mẹ đặt rổ rau xuống, đi về phía tôi bằng những bước nhỏ chậm rãi, nhưng vòng tay thì mở rộng từ lúc còn cách tôi cả mấy mét.
"Về là được rồi" - mẹ nói, giọng run nhẹ như hơi lạnh thấm vào da.
Tôi ôm lấy mẹ, nhận ra mẹ gầy đi quá nhiều. Mùi áo mẹ vẫn vậy. Một thứ mùi phảng phất của nắng phơi ngoài hiên, của mồ hôi đã quen với gió đồng, của những đêm mẹ thức làm việc.
Mùi ấy, tôi đi xa bao nhiêu lâu cũng không thể tìm lại ở bất kỳ căn phòng ấm máy điều hòa nào.
Mọi thứ ngăn nắp đến quen thuộc. Tôi cởi áo khoác, chụp nhanh vài tấm ảnh định đăng mạng xã hội.
Nhưng tôi sững lại một chút. Thời công nghệ số đúng là tiện, nhưng cũng dễ làm người ta quên những chậm rãi thân thuộc. Khi mọi thứ chỉ còn là nội dung để đăng tải, những kỷ niệm đôi khi hóa thành đường truyền nhanh, sáng, nhưng không để lại hơi ấm.
Tối đó, cơm canh còn chưa dọn xong, điện thoại tôi đã liên tục đổ chuông. Tin nhắn công việc, tin từ bạn bè. Mẹ im lặng, chỉ ngồi xới cơm, cẩn thận gắp vào chén cho tôi những miếng ngon nhất.
"Con cứ làm việc đi" mẹ nói. Nhưng tôi thấy ánh mắt mẹ trôi về phía cửa sổ. Ánh mắt ấy buồn một cách hiền lành, như chấp nhận cả sự xa cách lẫn mong chờ.
Khi tôi vừa trả lời xong tin cuối thì mẹ đã dọn bữa xong từ lâu. Tôi vội xin lỗi. Mẹ chỉ đặt bàn tay gầy lên vai tôi: "Không sao đâu con. Thời nay ai cũng bận. Miễn là con còn nhớ đường về".
Tin nhắn đến bằng những âm thanh điện tử. Điện thoại tôi lại sáng. Tôi định trả lời tin nhắn thì mẹ gọi í ới: "Ra sân ngồi với mẹ chút".
Bên hiên, trời tối và thấp, bóng đêm như sắp rơi xuống mái nhà hàng xóm. Mẹ kéo tôi ngồi cạnh, đôi tay nắm lấy bàn tay tôi, lạnh nhưng vững chãi.
"Ngày xưa lúc con còn bé, cứ tối đến là cứ bám lấy mẹ, đòi bế hoài," mẹ kể, giọng chìm vào gió. "Giờ lớn rồi, mẹ biết con có nhiều thứ phải lo. Nhưng mẹ vẫn thích có con ngồi bên cạnh".
Tôi nhìn sang, thấy trong mắt mẹ loang loáng nước. Tôi lại trở về ký ức những ngày tôi còn nhõng nhẽo bên mẹ.
Hình như mẹ chẳng cần những lời chúc dài dòng, chẳng cần những món quà đắt giá, chẳng cần tấm hình lung linh để khoe với ai. Mẹ chỉ cần tôi ngồi cạnh, để mẹ biết mình vẫn còn giữ được một phần quan trọng nhất của cuộc đời.
Tôi bỏ điện thoại vào túi, tắt âm, rồi gối đầu lên vai mẹ như ngày còn bé. Mẹ cười, đôi vai khẽ run lên vì xúc động.
"Con lớn rồi mà vẫn trẻ con quá", mẹ nói.
"Với mẹ, con lúc nào chẳng trẻ con", tôi đáp tắp lự.
Tiếng thông báo tin nhắn vẫn rung từ túi áo, nhưng tôi không mở nữa. Điều duy nhất tôi muốn giữ lại, đó là hơi ấm từ bàn tay mẹ.
Làm sao mọi thứ có thể thay được cảm giác được truyền từ lòng bàn tay mẹ, ấm, run, và đầy tình thương?
Buổi chiều, tôi phụ mẹ thắp nhang lên bàn thờ. Mẹ đứng cạnh, miệng khấn rất chậm. Giọng mẹ run theo từng hạt bụi hương rơi xuống. Tôi biết mẹ đang xin cho con cái bình an, xin cho căn nhà này còn chỗ để chứa tiếng cười của tôi dù mai kia tôi lại đi làm xa mấy trăm cây số.
Tôi đặt tay lên vai mẹ. Mẹ ngước lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng sáng rỡ.
"Lễ này con ở lại thêm với mẹ mấy ngày nhé?" mẹ hỏi.
Tôi gật đầu không cần nghĩ. Có những điều không thể dời sang dịp khác, cũng không thể chờ lúc rảnh rỗi. Tình thương của mẹ không chờ thông báo đến mới mở ra. Nó ở đó, lặng lẽ, như ngọn đèn dầu mẹ thắp mỗi cuối năm, không sáng chói, nhưng đủ để soi một đoạn đời người.
Trong căn nhà nhỏ của mẹ, hơi ấm không đến từ sóng Wi-Fi, mà đến từ bàn tay nắm rất chặt, từ nồi nước mùi già ủ lửa qua đêm, từ câu "về là được rồi" mà mẹ nói bằng cả một đời thương nhớ.
Giữa muôn vàn âm thanh điện tử, giữa những ánh sáng màn hình cứ nhấp nháy không ngừng, tôi hiểu ra một điều, rằng thế giới có thể đổi thay. Nhưng mẹ thì chỉ có một mong muốn duy nhất là được ôm lấy con mình, dù chỉ trong vài ngày ngắn ngủi nghỉ lễ.
Và đó là điều mà không một kết nối công nghệ nào có thể thay thế.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Trên thế giới, nhiều trường hợp già trước tuổi từng khiến giới y học bối rối vì mức độ hiếm gặp và kỳ lạ. Điển hình, Hồ Quyên người phụ nữ Trung Quốc bỗng già nua như 80 khi mới 28 tuổi từng gây chấn động dư luận suốt nhiều năm. Từ một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, cô phải sống trong mặc cảm, tuyệt vọng suốt hơn một thập kỷ trước khi biết mình mắc căn bệnh cực hiếm mang tên hội chứng da chùng mắc phải.
Cô gái Hồ Quyên xinh đẹp ngày nào với cuộc sống hôn nhân viên mãn không thể ngờ rằng chỉ sau khi sinh con, cuộc đời cô lại rẽ sang hướng hoàn toàn khác. Gương mặt thanh xuân ngày nào dần biến mất, thay vào đó là vẻ ngoài già nua đến mức chính cô cũng không dám nhìn mình trong gương.
Hồ Quyên và chồng Chu Kế Siêu là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau ở Hà Nam (Trung Quốc). Sau nhiều năm yêu nhau, họ kết hôn và đón con trai đầu lòng khi cô vừa 28 tuổi. Những tưởng đó là giai đoạn hạnh phúc nhất của cuộc đời, theo Sohu.
Sau sinh, Hồ Quyên hồi phục khá nhanh. Vóc dáng gần như không thay đổi, đồng nghiệp còn khen cô "không giống mẹ bỉm". Nhưng niềm vui ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Chỉ sau một thời gian ngắn, cô bắt đầu nhận ra làn da trên gương mặt ngày càng chảy xệ, xuất hiện nhiều nếp nhăn bất thường. Ban đầu, Hồ Quyên nghĩ đó chỉ là thay đổi nội tiết sau sinh nên cố gắng chăm sóc da, dùng mỹ phẩm và nghỉ ngơi điều độ. Thế nhưng tình trạng ngày một nghiêm trọng hơn.
Một buổi sáng khi đứng trước gương, cô chết lặng. Người phụ nữ phản chiếu trong đó có khuôn mặt già nua như gần 80 tuổi, làn da trùng xuống và các đường nét biến dạng hoàn toàn. Hồ Quyên bật khóc, hoảng loạn hỏi chồng liệu mình có thật sự đã "già đi chỉ sau một đêm".
Lo lắng trước sự thay đổi bất thường ấy, hai vợ chồng lập tức đưa nhau đi khám khắp nơi. Từ xét nghiệm máu, kiểm tra nội tiết, sinh thiết mô đến hàng loạt chụp chiếu chuyên sâu, kết quả đều không phát hiện điều gì bất thường.
Không ai có thể gọi tên căn bệnh mà Hồ Quyên mắc phải. Các bác sĩ càng không đưa ra được hướng điều trị rõ ràng.
Trong suốt những năm sau đó, cô chỉ có thể bất lực nhìn khuôn mặt mình ngày một già nua hơn. Áp lực tâm lý cũng dần bủa vây cuộc sống của người phụ nữ trẻ.
Đồng nghiệp bắt đầu dè dặt khi tiếp xúc. Hàng xóm bàn tán sau lưng. Mỗi lần đưa con ra ngoài, nhiều người nhầm cô là bà nội của đứa trẻ. Ngay cả con trai nhỏ cũng dần nhận ra mẹ mình "khác với những người mẹ khác".
Sự thay đổi ngoại hình khiến Hồ Quyên khép mình hoàn toàn. Cô không muốn ra ngoài, không chụp ảnh và thậm chí yêu cầu trong nhà không được đặt gương hay bất cứ vật gì có thể phản chiếu hình ảnh của mình.
Sống trong mặc cảm và tuyệt vọng suốt thời gian dài, Hồ Quyên từng nhiều lần rơi vào trầm cảm nặng. Người luôn ở bên động viên cô lúc ấy chính là chồng.
Chu Kế Siêu chưa từng rời bỏ vợ. Anh luôn nói rằng rồi ai cũng sẽ già đi, điều quan trọng nhất là họ vẫn còn là một gia đình.
Không muốn vợ tiếp tục sống trong đau khổ, anh quyết định nhờ truyền thông giúp đỡ. Câu chuyện về "người phụ nữ trẻ già đi chỉ sau một đêm" nhanh chóng gây chú ý trên khắp Trung Quốc.
Và rồi sau 11 năm mòn mỏi tìm kiếm, Hồ Quyên cuối cùng cũng được chẩn đoán mắc hội chứng da chùng mắc phải (Acquired Cutis Laxa) một căn bệnh cực hiếm khiến da mất độ đàn hồi nghiêm trọng. Theo ghi nhận y học, trên thế giới chỉ có chưa đến 10 trường hợp tương tự.
Căn bệnh này không gây tử vong nhưng gần như không thể chữa khỏi hoàn toàn. Người bệnh chỉ có thể cải thiện phần nào bằng phẫu thuật thẩm mỹ kết hợp trị liệu tâm lý.
Khi lần đầu tiên biết được tên căn bệnh của mình, Hồ Quyên đã bật khóc. Không phải vì tuyệt vọng, mà bởi cuối cùng cô cũng hiểu rằng bản thân không hề "kỳ lạ" hay vô cớ bị số phận tước mất tuổi xuân.
Điều đáng nói dù vợ có ngoại hình già hơn tuổi Chu Kế Siêu vẫn đồng hành cùng vợ trong hành trình điều trị và thích nghi với cuộc sống mới. Anh từng nói điều mong mỏi lớn nhất của mình chỉ đơn giản là:
"Sau này, khi cả hai đều già đi, em sẽ không còn đau đớn vì điều đó nữa."
Câu chuyện của Hồ Quyên không chỉ khiến nhiều người ám ảnh bởi một căn bệnh hiếm gặp có thể "đánh cắp" tuổi xuân chỉ sau thời gian ngắn, mà còn gợi nhắc về những tổn thương tinh thần mà người bệnh phải âm thầm chịu đựng phía sau vẻ ngoài khác biệt. Giữa sự khắc nghiệt của số phận, điều giúp cô vượt qua những năm tháng tăm tối nhất không phải phép màu y học, mà là sự đồng hành, yêu thương và kiên nhẫn từ gia đình. Đôi khi, thứ đáng sợ nhất không phải sự già đi, mà là cảm giác bị cô lập khi không còn nhận ra chính mình.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

