Sau nhiều giờ liên tục kéo thay dây trung thế 22 kV dưới cái nắng gay gắt, đến khoảng 12 giờ trưa mọi người mới tranh thủ nghỉ tay ăn uống, lấy sức tiếp tục công việc.
Giữa công trường ngoài đường hầu như không có chỗ tránh nắng, người công nhân điện lặng lẽ ngồi tạm dưới bành cáp nghỉ ngơi vài phút ngắn ngủi. Một khoảnh khắc rất đời thường nhưng phản ánh rõ sự vất vả của anh em ngoài hiện trường, những con người phải dùng sức kéo hàng trăm mét cáp trung thế, chạy đua với thời gian để kịp hoàn thành công việc và trả điện đúng kế hoạch.
Không phải lúc nào nghề điện cũng là những khoảnh khắc hào nhoáng trên trụ cao hay dưới ánh đèn công trình. Đôi khi chỉ là một góc nghỉ tạm giữa trưa nắng, trước khi tiếp tục một ngày dài giữ cho dòng điện luôn thông suốt.
Tin Gốc: Thanh Niên

Dương lịch hôm nay là chủ nhật, đánh dấu năm 2026 trải qua ngày thứ 136. Theo lịch âm hôm nay 17.5 là ngày 1 tháng 4, theo cách gọi can chi là ngày Tân Mão, tháng Quý Tỵ, năm Bính Ngọ. Như vậy, người Việt chính thức đón tháng 4 âm lịch hôm nay.
Theo lịch vạn niên, hôm nay là ngày Đường Phong. Dân gian quan niệm đây là ngày đẹp, thích hợp để xuất hành, khởi sự việc lớn khi cho rằng ngày này "rất tốt, xuất hành thuận lợi, cầu tài được như ý muốn, gặp quý nhân phù trợ".
Dưới góc độ tiết khí, người Việt trải qua ngày thứ 13 đón tiết Lập hạ, tiết khí thứ 7 trong 24 tiết khí của năm. Tiết khí này bắt đầu vào ngày 5.5 và kết thúc vào ngày 21.5, đánh dấu thời tiết trở nên nóng bức, khó chịu hơn khi vào hè.
Theo lịch âm, tháng 3 âm lịch có 30 ngày, bắt đầu từ ngày 17.4, theo cách gọi can chi là ngày Tân Dậu, tháng Nhâm Thìn, năm Bính Ngọ. Tháng này kéo dài tới hết ngày 16.5, còn gọi là ngày Canh Dần, tháng Nhâm Thìn, năm Bính Ngọ.
Như vậy, hôm nay người Việt chính thức đón tháng 4 âm lịch, còn gọi là tháng Quý Tỵ. Tháng này có 29 ngày, bắt đầu từ ngày 17.5, còn gọi là ngày Tân Mão và kéo dài tới ngày 14.6, còn gọi là ngày Kỷ Mùi.
Trong tháng 4 âm lịch này có một sự kiện quan trọng trong Phật giáo, diễn ra vào ngày rằm tháng 4 - đó chính là ngày kỷ niệm Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đản sinh. Ngày này được rất nhiều người Việt Nam quan tâm, chia sẻ.
Trong khi đó trên thế giới, ngày 17.4 hôm nay là ngày Viễn thông và Xã hội thông tin thế giới (World Telecommunication and Information Society Day), theo Timeanddate.com.
Ngày này được tổ chức vào ngày 17.4 hằng năm nhằm nâng cao nhận thức về những khả năng mà internet cũng như các công nghệ thông tin và truyền thông khác có thể mang lại cho xã hội và nền kinh tế, cũng như các cách thức để thu hẹp khoảng cách kỹ thuật số.
Ngày 17.4 cũng là ngày Thế giới phòng chống kỳ thị người đồng tính, song tính và chuyển giới (International Day Against Homophobia, Biphobia and Transphobia). Ngày này được tổ chức nhằm nâng cao nhận thức và thúc đẩy bình đẳng, chống lại sự phân biệt đối xử đối với cộng đồng LGBTQ+.
Theo tổ chức WHO, hôm nay là ngày Thế giới phòng, chống tăng huyết áp (World Hypertension Day). Đây là dịp để nâng cao nhận thức về bệnh tăng huyết áp, thường được gọi là "kẻ giết người thầm lặng" và khuyến khích mọi người kiểm tra huyết áp định kỳ.
Tin Gốc: Thanh Niên

Ngày cụ bà xuất viện về nhà, cụ ông run run bước tới rồi bật khóc sau khoảng thời gian xa cách. Dù tuổi đã cao, trí nhớ không còn minh mẫn nhưng tình cảm ông dành cho bà vẫn vẹn nguyên như ban đầu. Thấy vợ trở về sau thời gian điều trị, ông vừa mừng vừa nghẹn ngào, nước mắt cứ thế lăn dài.
Đoạn clip ghi lại khoảnh khắc gặp lại đầy xúc động của hai cụ sau khi chia sẻ lên mạng xã hội nhanh chóng nhận được nhiều sự quan tâm. Ai nấy bày tỏ sự ngưỡng mộ trước tình cảm giản dị của vợ chồng già.
Chia sẻ với Thanh Niên, anh Vũ Văn Quân (28 tuổi, quê ở xã Xuân Trúc, Hưng Yên) cho biết ông nội của anh tên là Vũ Văn Hà (87 tuổi) và bà nội là Đặng Thị Đỏ (86 tuổi).
Anh Quân cho biết, bà dậy đi vệ sinh ban đêm nhưng ngồi hụt nên bị gãy xương ở đùi. Gia đình đưa bà đi bệnh viện điều trị, sau khoảng 2 tuần bà được về nhà dưỡng bệnh và chờ thời gian để xương lành lại.
Trong thời gian bà nằm viện, ông thường xuyên ngồi thẫn thờ, gọi điện hỏi con cháu bao giờ bà được về nhà. Mỗi lần con cháu gọi điện báo tình hình của bà ổn định, ông mới yên tâm phần nào. Đến khi tận mắt nhìn thấy bà trở về nhà, cảm xúc dồn nén bấy lâu như vỡ òa.
Ông bà nên duyên vợ chồng cách đây 65 năm, có 4 người con (3 trai, 1 gái). Cặp vợ chồng đang ở với cha mẹ anh Quân. Ngoài những khoảnh khắc yêu thương, ông bà cũng có lúc giận dỗi như bao cặp vợ chồng khác. Bà là người chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ cho ông. Tuổi đã cao, cụ ông đôi khi nhớ nhớ quên quên, nhiều lần vô tình làm những việc khiến cụ bà không hài lòng.
"Mỗi lần như vậy, bà lại nhắc nhở để ông rút kinh nghiệm, tránh lặp lại vào lần sau. Dù có cằn nhằn đôi chút nhưng mọi chuyện rồi cũng nhanh chóng qua đi, không ai để bụng hay trách móc lâu", anh Quân chia sẻ.
Con cháu trong gia đình luôn yêu thương, kính trọng và xem ông bà là tấm gương để học tập, noi theo. Mọi người chỉ mong ông bà luôn mạnh khỏe, sống vui vẻ và bình an lâu dài bên con cháu.
Tin Gốc: Thanh Niên

Buổi chiều Huế nắng dịu dần, gió từ sông Hương thổi vào Thành nội mang theo chút mặn mòi của đầm phá Tam Giang. Gã về thăm lại cố đô sau bao năm xa cách và gặp lại cô bạn học ngày xưa - cô gái Huế chính gốc, mái tóc dài đen nhánh, giọng nói nhẹ như lời ru - đón gã bằng nụ cười e ấp quen thuộc.
"Hôm nay mình làm cho T. ăn bún giấm nuốc, món mà ngoài Huế không ai làm được đâu", cô nói, mắt long lanh như mặt nước hồ Tịnh Tâm lúc hoàng hôn. Cô dẫn gã vào căn bếp nhỏ trong ngôi nhà cũ, tường vôi đã ngả màu thời gian, mùi khói bếp thoang thoảng hòa với hương ngọc lan ngoài vườn tỏa vào.
Trên chiếc mâm gỗ, nguyên liệu đã được chuẩn bị sẵn, tỉ mỉ như cách người Huế vẫn làm từ đời này sang đời khác. Vừa làm vừa cất giọng nhỏ nhẹ như muốn nhắc lại cho gã nhớ đến cách làm món ăn mà gã đã quên mất sau mấy mươi năm rong ruổi lập thân nơi xa xứ: Trước hết là con nuốc - linh hồn của món ăn.
Những con nuốc tươi rói, thân trắng đục, chân giòn sần sật, được mua từ sáng sớm ở chợ Đông Ba. Khi mua về ngâm chúng trong chậu nước lạnh, thả vào vài lá ổi vò nát để giữ độ giòn dai đặc trưng, không bị mềm nhũn. Gần lúc ăn mới vớt ra, vắt ráo từng con, để nguyên hình dáng nguyên sơ, không cắt nhỏ, để giữ trọn cái hồn của đầm phá.
Rồi đến phần nước dùng - phần quan trọng nhất, đòi hỏi sự kiên nhẫn. Mình phải dùng tôm tươi còn nhảy tanh tách, bóc vỏ, bỏ đầu nhưng giữ nguyên đuôi cho đẹp mắt, người Huế mà, ăn cũng phải đẹp.
Thịt ba chỉ cắt nhỏ, ướp chút nước mắm, tiêu, đường. Chảo dầu nóng, phi thơm hành khô, thêm tí ớt bột cho màu đỏ au bắt mắt. Tôm và thịt được xào lửa nhỏ, thấm gia vị từ từ, không vội.
Sau đó châm nước dùng xương hầm sẵn, thả thêm vài lát cà chua chín mọng và miếng thơm chua ngọt để cân bằng vị. Nước dùng sôi liu riu, tỏa mùi thơm ngậy của tôm tươi quyện béo ngậy của thịt, chua nhẹ của thơm và cà chua - cái vị đậm đà mà chỉ Huế mới có đó nghe! Rồi cô bạn pha thêm chén mắm ruốc - thứ mắm đặc trưng xứ này, đánh tan với chút nước lọc, thêm ớt tươi giã nhuyễn và chút xíu đường cho dịu bớt mặn, tạo nên thứ nước chấm chua cay nồng nàn, ăn cùng nuốc là "trên cả tuyệt vời".
Với bàn tay thon nhỏ, cô bạn sắp đặt những con bún tươi sợi to, trắng mịn được trần qua nước sôi rồi xả lạnh cho dai. Rau sống bày biện đầy đủ: bắp chuối sứ bào mỏng ngâm nước chanh cho trắng giòn, xà lách, húng quế, kinh giới, giá đỗ, rau thơm đủ loại. Đậu phộng rang vàng giã dập rắc lên trên, vài miếng bánh tráng nướng mè giòn tan.
Khi tô bún được dọn ra, cô cẩn thận xếp từng lớp: Bún làm nền, rau xanh mơn mởn, vài lát thơm và cà chua đỏ au, tôm thịt rim óng ánh, đậu phộng vàng ruộm, rồi đặt lên trên 1 - 2 con nuốc trắng ngần. Cuối cùng chan nước lèo nóng hổi vừa đủ, thơm phức bốc khói nghi ngút. Cô bạn không quên đưa thêm chén mắm ruốc ớt và bảo: "Ăn đi T., nuốt miếng nuốc chấm mắm ruốc, rồi mới gắp rau với bún, đừng bỏ sót gì hết nghe".
Gã húp một miếng nước lèo - ngọt thanh từ tôm, béo nhẹ từ thịt, chua dịu từ dứa cà chua, cay nồng thoảng qua. Rồi gắp miếng nuốc đưa lên miệng: giòn sần sật, mát lạnh, vị biển mặn mà xen lẫn chút dai dai đặc trưng, chấm với mắm ruốc thì… tê tái cả tâm hồn.
Cái giòn của nuốc, cái béo của đậu phộng, cái thơm của rau, cái chua cay của nước chấm - tất cả hòa quyện trong một tô bún ấm nóng, như chính tình yêu của cô gái Huế: Đằm thắm, tinh tế, và không lẫn vào đâu được.
Ăn xong, gã ngẩng lên nhìn cô. Cô cười, má ửng hồng dưới ánh đèn dầu ấm áp. Ngoài trời, Huế đã về đêm. Gió vẫn thổi, mang theo hương vị bún giấm nuốc lan tỏa trong ký ức, như một lời nhắc nhở rằng, dù đi đâu, chỉ cần nhớ về Huế là lại thấy vị chua cay giòn giòn ấy trở về, nguyên vẹn và đậm đà. Rứa đó! Mà yêu, mà thương, mà nhớ mãi Huế của tình yêu.
Tin Gốc: Thanh Niên

