Đặc biệt với người lớn tuổi hoặc người mắc tiểu đường, việc tự theo dõi đường huyết đúng cách có thể giảm nguy cơ biến chứng nguy hiểm.
Theo Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh (CDC) Mỹ, việc kiểm tra đường huyết thường xuyên giúp người bệnh tiểu đường hiểu rõ phản ứng của cơ thể với thực phẩm, vận động và thuốc.
Tiến sĩ Robert Gabbay, Giám đốc khoa học của Hiệp hội Tiểu đường Mỹ, cho biết theo dõi tại nhà giúp phát hiện sớm tình trạng tăng hoặc hạ đường huyết, từ đó điều chỉnh điều trị kịp thời.
Tùy từng trường hợp, người bệnh có thể được khuyến nghị đo đường huyết vào các thời điểm như:
Việc đo đúng thời điểm giúp đánh giá chính xác mức độ kiểm soát đường huyết trong ngày, theo CDC Mỹ.
Để kết quả chính xác, người bệnh cần:
Ngoài ra, cần kiểm tra hạn sử dụng của que thử và bảo quản máy đo đúng cách.
Theo Viện Quốc gia về Bệnh tiểu đường, Tiêu hóa và Bệnh thận (Mỹ), mức đường huyết mục tiêu thường khoảng 80 – 130 mg/dL khi đói và dưới 180 mg/dL sau ăn, tùy từng cá nhân.
Nhiều người chỉ đo đường huyết khi thấy mệt hoặc bỏ qua việc ghi chép. Một số trường hợp đo sai kỹ thuật hoặc không vệ sinh tay trước khi đo, khiến kết quả thiếu chính xác.
Bác sĩ Rita Rastogi Kalyani, chuyên gia nội tiết tại Đại học Johns Hopkins (Mỹ), cảnh báo người bệnh không nên tự ý điều chỉnh thuốc chỉ dựa vào một vài chỉ số đơn lẻ.
Người bệnh tiểu đường nên liên hệ bác sĩ nếu:
Theo dõi đường huyết tại nhà không chỉ là thói quen mà còn là công cụ giúp người bệnh kiểm soát sức khỏe chủ động hơn. Thực hiện đúng cách và đều đặn sẽ góp phần giảm biến chứng và nâng cao chất lượng cuộc sống.
Tin Gốc: Thanh Niên

Bên cạnh thời lượng ngủ ban đêm, các thói quen nghỉ ngơi trong ngày cũng nhận được sự quan tâm ngày càng lớn từ giới chuyên môn, theo trang sức khỏe OnlyMyHealth (Ấn Độ).
Một nghiên cứu được đăng trên tạp chí Endocrine Society cho thấy thời gian ngủ trưa có thể ảnh hưởng đến sức khỏe gan ở người mắc tiểu đường loại 2.
Kết quả cho thấy ngủ trưa kéo dài làm tăng nguy cơ mắc bệnh gan nhiễm mỡ, ngay cả khi giấc ngủ ban đêm vẫn đảm bảo.
Các nhà khoa học tập trung vào bệnh gan nhiễm mỡ do rối loạn chuyển hóa, còn gọi là MASLD. Đây là tình trạng mỡ tích tụ quá mức trong gan. Bệnh thường gặp ở người thừa cân hoặc mắc tiểu đường loại 2.
Nhóm nghiên cứu theo dõi gần 1.900 người trưởng thành mắc tiểu đường loại 2 trong giai đoạn 2017 - 2024. Những người tham gia có độ tuổi từ 18 đến 85. Họ cung cấp thông tin về chất lượng giấc ngủ ban đêm và thời gian ngủ trưa hằng ngày.
Các nhà khoa học chia người tham gia thành 4 nhóm gồm:
Trong nghiên cứu này, giấc ngủ trưa trên 30 phút được xem là ngủ trưa dài.
Sau hơn 3 năm theo dõi, có 379 người mắc MASLD.
Kết quả cho thấy nhóm ngủ trưa dài có nguy cơ mắc bệnh cao hơn nhóm ngủ trưa ngắn. Điều này vẫn xuất hiện ở những người có giấc ngủ ban đêm tốt.
Nguy cơ tăng mạnh hơn ở nhóm vừa ngủ đêm kém vừa ngủ trưa kéo dài.
Theo ông Xuejiang Gu, nhà nghiên cứu tại Trung Quốc, ngủ trưa quá lâu dường như làm tăng nguy cơ mắc MASLD.
Ông cho biết chất lượng giấc ngủ ban đêm kém kết hợp với ngủ trưa dài có thể làm nguy cơ mắc bệnh tăng hơn 3 lần ở người tiểu đường loại 2.
Các nhà nghiên cứu cho rằng thói quen ngủ là yếu tố có thể thay đổi được. Vì vậy, việc quan tâm đến thời gian ngủ và chất lượng giấc ngủ có thể giúp bảo vệ sức khỏe gan.
Nghiên cứu nhấn mạnh người mắc tiểu đường loại 2 không chỉ cần chú ý đến chế độ ăn uống và vận động mà còn cần duy trì thói quen ngủ hợp lý.
Ngủ trưa vừa phải cùng với giấc ngủ ban đêm chất lượng có thể góp phần giảm nguy cơ mắc bệnh gan và hỗ trợ nâng cao sức khỏe tổng thể.
Tin Gốc: Thanh Niên

Trả lời:
Việc ăn cơm chan canh hay ăn cơm khô rồi mới uống nước canh ở cuối bữa hoàn toàn là thói quen và sở thích của mỗi người. Về cơ bản, chức năng chính của dạ dày là nhào trộn thức ăn và tiết dịch vị để làm mềm thực phẩm. Sau đó, thức ăn mới được chuyển xuống ruột non để tiêu hóa và hấp thu các chất dinh dưỡng nuôi cơ thể.
Do đó, những người cao tuổi, người có vấn đề răng miệng, khó nhai nuốt có thể ăn cơm chan canh để dễ nhai và dễ nuốt hơn.
Trường hợp ăn cơm trước thường phải nhai kỹ, để nghiền nát và làm mềm thức ăn, kích thích tuyến nước bọt tiết ra các enzyme tiêu hóa, giúp phân hủy thức ăn ngay từ khoang miệng. Từ đó, giảm tải áp lực co bóp cho dạ dày, giúp cơ thể hấp thu dinh dưỡng tối đa và có cảm giác no lâu hơn.
Cách tốt nhất là nên nhai trước khi đưa thức ăn xuống dạ dày, kể cả ăn cơm canh. Ăn chậm, nhai kỹ giúp no lâu, đồng thời cảm nhận vị ngon món ăn. Nếu bạn cảm thấy khó nuốt khi ăn cơm khô, hoàn toàn có thể chan thêm một ít nước canh hoặc nước thịt để dễ nhai hơn, miễn nhai kỹ.
Khi ăn, bạn nên tập trung, ăn không quá lâu, không xem tivi để bữa ăn hiệu quả hơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Người phụ nữ nằm im, không dám cử động, chờ cơn đau dịu xuống rồi mới từ từ co chân lại. 65 tuổi, sống một mình tại Thanh Thủy, Phú Thọ, bà Xuân đang mang trong người "com-bo" bệnh tuổi già gồm tăng huyết áp, thiếu máu, viêm khớp, mất ngủ mãn tính. Cơ thể bà chỉ còn 42 kg, nhẹ hơn cả lúc bà sinh đứa con thứ hai gần 40 năm trước.
Mỗi tháng, sau khi bảo hiểm y tế chi trả một phần, người phụ nữ vẫn phải bỏ ra gần hai triệu đồng mua thuốc duy trì - hơn một nửa số lương hưu ít ỏi. Bà không than với ai, càng không dám gọi điện cho con.
"Chúng nó cũng đang nuôi con nhỏ, mình kêu ca làm gì cho thêm nặng đầu", bà nói, giọng nhẹ như đang kể chuyện người khác.
Hai tháng nay, để xoay được vòng chi tiêu, bà tự cắt liều thuốc huyết áp xuống một nửa. Hôm uống, hôm nghỉ. Bà biết làm vậy là nguy hiểm nhưng vẫn chọn cách "tích tiểu thành đại", để dành phần thuốc còn lại phòng khi ốm nặng bất ngờ.
Bà Minh, 60 tuổi, ở Thanh Trì, Hà Nội, cũng đang áp dụng cách "tiết kiệm" tương tự, chỉ khác ở chỗ bà không dùng thuốc kê đơn, mà ra hẳn hiệu thuốc đầu ngõ mua vài viên giảm đau uống tạm mỗi khi cơn mỏi vai kéo đến.
"Người già sợ nhất là vào bệnh viện, cầm cái hóa đơn thanh toán", bà Minh nói. "Tiền tích lũy cả đời chẳng có bao nhiêu, đổ vào một trận ốm là coi như hết sạch".
Theo Tổng cục Dân số, có tới 73% người cao tuổi hiện không có lương hưu, phải sống phụ thuộc hoàn toàn vào con cái. Trong số đó, gần 66% sống ở nông thôn, làm nông nghiệp - nguồn thu nhập vốn đã bấp bênh, càng trở nên mong manh khi tuổi tác kéo theo bệnh tật.
PGS.TS Nguyễn Thế Anh, Giám đốc Bệnh viện Hữu Nghị, cho biết một người cao tuổi trung bình mắc 3-4 bệnh nền cùng lúc, với chi phí điều trị cao gấp 7-8 lần so với người trẻ. Tại bệnh viện ông làm việc, một người cao tuổi đi khám 7-8 lần mỗi năm, gấp 2-2,5 lần tần suất của các nhóm bệnh nhân khác.
"Không phải người già ốm nhiều hơn một cách ngẫu nhiên, mà là cơ thể họ đã bước qua giai đoạn tự phục hồi, mọi vấn đề nhỏ đều có thể kéo theo một chuỗi biến chứng", bác sĩ Thế Anh nói.
PGS.TS Nguyễn Trung Anh, Giám đốc Bệnh viện Lão khoa Trung ương, đưa ra một hình dung cụ thể hơn khi trung bình mỗi người cao tuổi Việt Nam phải sống 14 năm cuối đời với nhiều bệnh tật phối hợp, chủ yếu là các vấn đề hô hấp, chuyển hóa, sa sút trí tuệ. Ông so sánh, ở nhiều nước châu Âu, người 80 tuổi vẫn khỏe mạnh, có người gần 90 tuổi hằng ngày vẫn đạp xe 15 km.
Khoảng cách đó, theo ông, không chỉ đến từ gene hay khí hậu, mà còn từ một thực tế là Việt Nam đang thiếu nghiêm trọng cơ sở y tế chuyên biệt và nhân lực chăm sóc lão khoa. Hệ thống nhà dưỡng lão, trung tâm bảo trợ xã hội vẫn còn hạn chế cả về số lượng và chất lượng.
Nhưng nỗi lo "ít tiền, nhiều bệnh" không chỉ là câu chuyện của những con số. Nó còn là một cuộc chiến âm thầm bên trong tâm lý người cao tuổi, bác sĩ Thế Anh nhận định.
Đồng quan điểm, tiến sĩ Cao Trần Thành Trung, Giám đốc Điều hành Trung tâm Tham vấn Trị liệu Tâm lý Lumos, gọi đây là một áp lực có cơ sở, không phải sự "lo xa" vô căn cứ. Ông giải thích khi nỗi lo tài chính kéo dài, người cao tuổi dễ rơi vào trạng thái mất ngủ, bi quan, dễ cáu gắt, thu mình lại. Nguy hiểm hơn, họ có thể trì hoãn việc đi khám vì sợ tốn kém.
"Sâu hơn nỗi sợ thiếu tiền, là nỗi sợ mất phẩm giá. Người từng là trụ cột kinh tế trong gia đình, giờ phải ngửa tay xin từng đồng, cảm giác đó còn đau hơn cả bệnh tật", ông Trung nói. Đơn cử như bà Xuân, không phải vì thiếu tiền đến mức không mua được thuốc, mà vì bà không muốn trở thành người "làm phiền" các con.
Giữa hai lựa chọn chấp nhận sự giúp đỡ hoặc tự chịu đựng trong im lặng, bà chọn cách thứ hai, dù biết cái giá phải trả có thể là sức khỏe của chính mình. Thống kê cho thấy việc người cao tuổi tự ý giảm liều hoặc ngừng thuốc, đặc biệt với các bệnh mạn tính như tăng huyết áp, đái tháo đường, tim mạch, có thể dẫn đến mất kiểm soát bệnh và làm tăng nguy cơ biến chứng cấp tính như đột quỵ, nhồi máu cơ tim hoặc suy thận.
Bên cạnh nguy cơ từ việc bỏ thuốc, việc trì hoãn đi khám định kỳ khiến các dấu hiệu cảnh báo sớm của bệnh không được phát hiện kịp thời, làm giảm hiệu quả điều trị khi bệnh đã ở giai đoạn nặng hơn. Nhiều bệnh lý ở người cao tuổi tiến triển âm thầm, không có triệu chứng rõ ràng ở giai đoạn đầu, nên việc thiếu tái khám thường xuyên làm mất đi cơ hội can thiệp sớm.
Về lâu dài, việc tự điều chỉnh thuốc không theo hướng dẫn y khoa còn có thể dẫn đến tình trạng kháng thuốc hoặc tương tác thuốc bất lợi khi người bệnh tự phối hợp nhiều loại thuốc mà không có sự theo dõi của bác sĩ.
Các chuyên gia cho rằng nỗi lo này cần được san sẻ và thấu hiểu. Gia đình nên đồng hành, giúp đỡ thay vì thờ ơ, để cha mẹ tự xoay xở. Người già cần chủ động chuẩn bị cho tương lai, như khám sức khỏe, lập quỹ dự phòng thay vì bị động. Quan trọng nhất, con cái cần giúp cha mẹ hiểu rằng nhận hỗ trợ không có nghĩa là trở thành gánh nặng. Việc đưa cha mẹ đi khám sức khỏe định kỳ, dù bệnh chưa biểu hiện rõ, cũng giúp phát hiện sớm các vấn đề mạn tính, giảm chi phí điều trị về sau.
Ở cấp độ hệ thống y tế, chuyên gia khuyến nghị cần mở rộng mạng lưới bác sĩ và điều dưỡng chuyên khoa lão khoa, đặc biệt tại các trạm y tế tuyến cơ sở, để người cao tuổi không phải di chuyển xa mới được thăm khám.
Việc phát triển các mô hình chăm sóc tại nhà và cộng đồng, như đề xuất hiện tại của Bộ Y tế về điểm chăm sóc ban ngày tận dụng nhà văn hóa, khu thể thao thôn, có thể giúp giảm tải cho bệnh viện lớn và tạo không gian gần gũi hơn cho người già. Song song, bảo hiểm y tế cần mở rộng danh mục chi trả cho các bệnh mạn tính phổ biến ở người cao tuổi, đồng thời đơn giản hóa quy trình khám chữa bệnh để giảm bớt rào cản tiếp cận.
Bên cạnh đó, việc đẩy mạnh bảo hiểm xã hội tự nguyện cho người lao động tự do, nông dân và khu vực phi chính thức là giải pháp then chốt, vì đây là nhóm chiếm tỷ lệ lớn trong số 73% người cao tuổi hiện không có lương hưu.
"Đầu tư xây dựng hệ thống nhà dưỡng lão công lập với chi phí hợp lý cũng cần được ưu tiên, đặc biệt tại các đô thị lớn nơi mô hình gia đình nhiều thế hệ đang dần thu hẹp", bác sĩ Thế Anh nói, thêm rằng về dài hạn, việc lồng ghép giáo dục tài chính và chăm sóc sức khỏe tuổi già vào chương trình truyền thông cộng đồng sẽ giúp thế hệ trẻ hôm nay chuẩn bị tốt hơn cho tuổi già của chính họ trong tương lai.
Tin Gốc: Vnexpress

