Tôi 26 tuổi, anh trai 28 tuổi. Bố mẹ ly dị từ khi chúng tôi còn nhỏ. Bố bỏ đi theo người phụ nữ khác, mình mẹ nuôi anh em tôi khôn lớn. Dù cuộc sống khó khăn nhưng mẹ không để anh em tôi thiếu gì, hai anh em rất gắn bó. Có chuyện gì quan trọng, hai anh em đều chia sẻ và xin ý kiến của nhau.
Tính cách anh em tôi khá trái ngược. Tôi hoạt bát, hòa đồng, còn anh trầm tính, ít nói và sống kín đáo. Giờ anh vẫn chưa từng trải qua mối tình nào nên mẹ rất sốt ruột. Tôi cũng nhiều lần mai mối nhưng anh đều từ chối với lý do không hợp. Đầu năm đó, mẹ báo tin anh đã có bạn gái. Cả nhà đều rất vui vì cuối cùng anh cũng tìm được người mình yêu. Chị hơn tôi hai tuổi. Lần đầu anh đưa chị về ra mắt, tôi đã cảm thấy có điều gì đó không ổn. Chị hỏi chuyện tôi khá nhiều, sau đó xin luôn số điện thoại và chat. Lúc ấy tôi chỉ nghĩ mình quá nhạy cảm nên không để tâm. Sau đó, chị thường xuyên nhắn tin tâm sự với tôi. Tôi luôn trả lời xã giao rồi tìm cách kết thúc cuộc trò chuyện sớm để tránh hiểu lầm.
Có lần chị đăng trên trang cá nhân: “Yêu một người nhưng không thể nói ra vì biết sẽ không bao giờ được đáp lại”. Anh trai tôi không dùng mạng xã hội nên không hề biết, còn tôi càng đọc càng thấy bất an. Từng trải qua vài mối tình, tôi nhận ra sự quan tâm của chị dành cho mình không bình thường. Vì vậy, tôi hạn chế liên lạc, thậm chí không dám đọc những tin nhắn chị gửi để tránh những cuộc trò chuyện riêng. Chị vẫn tìm mọi cách tiếp cận, anh tôi hoàn toàn không nghi ngờ gì. Tôi lo lắng đến mức quyết định lên Hà Nội tìm việc dù trước đó đã có công việc ổn định ở quê.
Vài tháng sau, dịp nghỉ lễ tôi về thăm nhà. Hôm đó bố mẹ tôi mời gia đình chị đến chơi rồi ăn cơm. Anh trai bận việc nên chị nhờ tôi chở đi chợ. Trên đường đi, chị để tay lên eo tôi, tôi nhiều lần nhắc giữ khoảng cách. Buổi tối, sau bữa cơm gia đình, anh trai đã say, bố mẹ chị về trước, gần 22h bố mẹ tôi bảo đưa chị về. Trên đường, chị bảo đã có tình cảm với tôi từ hôm đầu tiên gặp mặt, không biết làm sao để quên. Tôi bảo chị đã uống rồi, đừng nói thêm nữa. Chị khóc rồi bảo sao tôi cứ gọi bằng chị thế, trong khi chị và anh tôi đã kết hôn đâu.
Tôi không còn biết nói gì nữa, thực sự căng thẳng. Hôm sau, tôi chủ động hẹn chị ra quán nước nói chuyện, tôi mong chị đừng làm anh tôi đau khổ, hãy từ bỏ tình cảm dành cho tôi, sẽ không bao giờ có chuyện tôi đáp lại tình cảm đó đâu. Tôi khẳng định sẽ không bao giờ làm điều gì có lỗi với anh trai. Trở về nhà, nhìn mẹ và anh trai vui vẻ bàn chuyện cưới xin, lòng tôi vô cùng nặng nề. Tôi thương anh trai vì đây là mối tình đầu của anh.
Chỉ còn hơn một tháng nữa là đến ngày cưới, nhưng tôi lại biết một sự thật khó chấp nhận. Nếu im lặng, tôi sợ anh sẽ bước vào một cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Còn nói ra, tôi cũng sợ anh không đủ bình tĩnh để đối diện với việc này. Tôi phải làm sao? Mong mọi người cho tôi một lời khuyên.
Tôi 26 tuổi, anh trai 28 tuổi. Cuộc sống gia đình tôi không dư dả nhưng bố mẹ luôn cố gắng cho hai anh em ăn học đầy đủ. Anh tôi học rất giỏi, kiếm được tiền. Anh em tôi không quá thân thiết vì anh đi xa nhà từ sớm. Dù vậy, tôi luôn tin tưởng và tự hào về anh.
Anh từng trải qua vài mối tình nhưng không đi đến đâu. Đến khi gần cưới, anh mới dẫn bạn gái về ra mắt gia đình. Tôi lúc đó đang đi học nên chưa có cơ hội gặp mặt. Nghe bố mẹ kể, chị khá vô tư, có phần vụng về, lại được gia đình chiều từ nhỏ nên không quen việc bếp núc. Sau này, anh lo toàn bộ chi phí để chị sang sống cùng bên đó, từ học hành đến sinh hoạt.
Trong khi đó, gia đình tôi lại gặp biến cố lớn, bố mẹ bị lừa tiền, nợ nần chồng chất. Tôi gom hết tiền tiết kiệm gửi về, còn anh gần như không có khả năng hỗ trợ vì phải lo cho cuộc sống của hai người bên kia. Điều khiến tôi buồn nhất là trong khoảng thời gian gia đình mình khó khăn như vậy, chị gần như không có một lời hỏi han hay động viên nào. Dù chưa chính thức là dâu nhưng cũng là người gắn bó với anh tôi, tôi vẫn mong chị có sự quan tâm nhất định.
Đến khi có dịp sang chỗ anh chị để phụ chuẩn bị đám cưới, tôi mới lần đầu gặp chị. Cũng từ đó, tôi bắt đầu có cái nhìn khác. Tôi là người đến chơi nhưng hầu như mọi việc trong nhà đều do tôi làm, từ nấu ăn đến dọn dẹp, còn chị khá thờ ơ. Bát đĩa để trong bồn, tôi không rửa thì cũng không thấy ai động đến. Tôi còn biết bình thường anh mình làm hết những việc đó. Chị chăm chút bản thân rất nhiều, từ quần áo, mỹ phẩm đến việc làm tóc. Tôi không có ý kiến gì về chuyện đó, nhưng trong hoàn cảnh gia đình tôi đang khó khăn, nhìn những điều ấy, bản thân không khỏi chạnh lòng.
Có lần, chị định về Việt Nam chơi, lên kế hoạch rất rôm rả, anh cũng định về, trong khi bố mẹ tôi vẫn chật vật vì nợ nần. Tôi nói với anh rằng thời điểm này không phù hợp để tiêu một khoản tiền lớn như vậy. Sau đó, anh quyết định không về nữa. Từ những chuyện đó, tôi dần mất thiện cảm với chị. Trong mắt tôi, chị sống khá vô tư, chưa thực sự nghĩ đến hoàn cảnh của gia đình tôi. Tôi không có thiện cảm với người yêu anh trai, không biết liệu sau này anh chị cưới nhau, tôi có khó hòa đồng và khó hợp với chị không nhỉ?
Tôi và vợ đã kết hôn được 10 năm, có với nhau hai đứa con, một trai một gái. Các con rất thương bố mẹ, đó cũng là lý do lớn nhất khiến tôi cố gắng giữ gìn cuộc hôn nhân này suốt nhiều năm qua. Thực tế, càng sống với vợ, tôi càng thấy mệt mỏi. Vợ chồng tôi đều xuất thân nghèo, cùng lên Hà Nội học rồi ở lại lập nghiệp. Những ngày đầu rất vất vả, hai đứa cùng cố gắng, chịu đựng. Càng về sau, sự khác biệt về quan điểm sống, cách cư xử và cách dạy con càng rõ rệt. Vợ tôi nóng tính, dễ cáu gắt, lời nói nhiều lúc rất nặng nề. Không ít lần vợ xúc phạm khiến tôi cảm thấy không được tôn trọng. Tôi từng nghĩ, vì tình yêu, vì con cái, rồi vợ sẽ thay đổi.
Mười năm trôi qua, tôi nhận ra có những thứ không thể thay đổi nếu chính người trong cuộc không muốn. Cuộc sống hôn nhân của tôi lúc nào cũng trong trạng thái căng thẳng, đi làm về không được nghỉ ngơi, luôn thấy áp lực. Chuyện tiền bạc cũng khiến tôi mệt mỏi. Tôi kiếm tiền chính trong nhà, khoảng 35 triệu đồng mỗi tháng, vợ thu nhập thấp hơn, toàn bộ tiền bạc đều do vợ giữ. Mỗi tháng tôi chỉ được giữ lại một khoản nhỏ, gần như không có không gian hay điều kiện cho nhu cầu cá nhân. Tôi không tụ tập bạn bè, không có thú vui riêng, cuối tuần chỉ quanh quẩn ở nhà với con. Tôi không thấy sai nhưng dần dần cảm giác không còn là chính mình.
Về tình cảm vợ chồng, tôi lại càng thấy chán nản. Tôi sống tình cảm, mong muốn sự đồng điệu, gần gũi. Vợ dường như không còn nhu cầu hay quan tâm đến điều đó. Chúng tôi sống cạnh nhau nhưng cảm giác xa cách rất rõ ràng. Có những lúc tôi tự hỏi, đây có còn là đời sống hôn nhân không, hay chỉ là hai người đang cố gắng duy trì một gia đình vì con cái. Tôi chưa từng nghĩ đến việc tìm kiếm thú vui bên ngoài. Vậy mà gần đây, tôi ngoại tình tư tưởng bởi những người phụ nữ dịu dàng, ngọt ngào và hiểu biết mà tôi tiếp xúc trong công việc. Tôi không có ý định tấn công, tiến tới với ai trong số họ vì họ đều có gia đình, là người vợ tốt, có gia đình hạnh phúc.
Giờ tôi bắt đầu đến ngưỡng quan tâm tới một người nhưng không để cho họ biết. Tôi không làm gì sai nhưng biết mình đang đứng ở một ranh giới rất nguy hiểm. Tôi sợ một ngày nào đó, khi cảm xúc vượt quá giới hạn, tôi sẽ làm điều khiến bản thân hối hận. Thực ra, tôi từng nghĩ đến việc ly hôn, không phải một lần, rồi nhìn các con là tôi lại chẳng đành lòng. Tôi sợ các con phải sống trong cảnh thiếu vắng cha hoặc mẹ. Nếu để vợ nuôi con, tôi lo các con sẽ bị ảnh hưởng bởi cách sống, cách nói chuyện tiêu cực của vợ. Còn nếu tôi giành quyền nuôi con, lại thấy mình quá tàn nhẫn với vợ. Tôi đã nói chuyện thẳng thắn với vợ. Vợ níu kéo nhưng mọi thứ với tôi vẫn không thay đổi. Tôi ngày càng cảm thấy kiệt sức.
Bây giờ, tôi đứng giữa ngã ba, không biết nên đi tiếp hay dừng lại; tiếp tục thì không còn cảm xúc, dừng lại thì vướng con cái. Tôi chỉ sợ, nếu kéo dài tình trạng này, đến một lúc nào đó, sự im lặng sẽ biến thành tổn thương, thậm chí là ghét bỏ lẫn nhau. Tôi thật sự không biết mình nên làm gì? Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi và chồng cưới nhau được gần 10 năm, có hai con nhỏ và đã mua được căn hộ chung cư vừa phải, không nợ nần gì. Hai vợ chồng đều đi làm, kinh tế không quá dư dả nhưng cũng đủ sống. Từ ngày cưới, tôi vẫn âm thầm gửi tiền về cho bố mẹ đẻ mỗi tháng vài triệu, có tháng nhiều hơn nếu nhà có việc. Bố tôi sức khỏe yếu, mẹ làm tự do, thu nhập thất thường, cả hai đều không có lương hưu. Tôi là con gái lớn nên lúc nào cũng thấy có trách nhiệm phải đỡ đần.
Ban đầu tôi từng nói với chồng chuyện gửi tiền về ngoại, anh không phản đối nhưng có lần buột miệng nói: "Nhà mình còn bao nhiêu thứ phải lo". Từ đó tôi không nhắc nữa, chỉ tự trích từ lương của mình gửi về. Bên nhà chồng tôi khá giả hơn, bố mẹ chồng đều có lương hưu cao và vẫn đang có thu nhập từ công việc làm thêm.
Mọi chuyện vẫn bình thường cho tới tuần trước. Hôm đó chồng cầm điện thoại tôi để chuyển khoản tiền học cho con thì vô tình thấy lịch sử giao dịch. Anh hỏi ngay khoản tiền tôi gửi hàng tháng là gì. Tôi nói thật. Từ hôm đó, vợ chồng căng thẳng hẳn. Anh bảo tôi giấu giếm suốt nhiều năm là không tôn trọng chồng. Anh còn nói cảm giác như mình bị "qua mặt" vì tiền trong gia đình đáng lẽ phải cùng nhau bàn bạc. Tôi giải thích đó là tiền tôi tự làm ra, hơn nữa bố mẹ tôi thật sự khó khăn chứ không phải tôi đem cho vô lý nhưng chồng vẫn rất khó chịu. Anh nói nếu tôi công khai từ đầu, anh sẽ không phản ứng như vậy. Điều khiến anh bực nhất là tôi giấu.
Mấy hôm nay không khí trong nhà nặng nề. Chồng vẫn đi làm, vẫn nói chuyện với con bình thường nhưng gần như không nói với tôi câu nào ngoài chuyện cần thiết. Tôi cũng bắt đầu suy nghĩ lại. Có thể tôi sai ở chỗ giấu chồng, nhưng nếu nói ra từ đầu mà anh không vui, liệu tôi có yên lòng giúp bố mẹ mình được không?
Tôi không biết trong chuyện này ai đúng ai sai nhiều hơn. Làm con thì thương bố mẹ nhưng là vợ, tôi cũng hiểu chuyện tiền bạc trong hôn nhân cần rõ ràng. Giờ tôi không biết nên làm thế nào đây?