Tháng 7/2005, trong ca trực đêm tại nhà tang lễ ở thành phố Đông Hoản thuộc tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc, nhân viên hỏa táng Hà Á Thắng chuẩn bị đưa một thi thể nữ vô danh vào lò hỏa táng như thường lệ.
Nhưng ngay trước khi thực hiện công việc, ông bất ngờ phát hiện điều bất thường. Các ngón tay của người phụ nữ khẽ cử động. Không chỉ vậy, vùng bụng và cổ họng cũng xuất hiện những nhịp co giật rất nhẹ, như thể vẫn còn một hơi thở yếu ớt.
Khoảnh khắc đó khiến ông Thắng sợ đứng tim. Theo phản xạ, ông vội lùi lại, định bỏ chạy khỏi phòng hỏa táng. Tuy nhiên, sau vài giây lấy lại bình tĩnh, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu người đàn ông. Nếu cô ấy chưa chết thì sao?
Nếu chỉ vài phút trước ông đưa thi thể vào lò hỏa táng mà không kiểm tra kỹ, hậu quả sẽ là cướp đi mạng sống của một con người. Chiến thắng nỗi sợ hãi, ông quay trở lại bên chiếc cáng, cẩn thận vén tấm vải trắng phủ trên cơ thể người phụ nữ để kiểm tra thêm một lần nữa.
Một mùi hôi thối nồng nặc bốc lên do cơ thể đã bắt đầu phân hủy khiến ông phải nín thở. Nhìn bề ngoài, người phụ nữ gần như không khác gì những thi thể khác mà ông từng xử lý. Da đã tái xám, cơ thể cứng đờ, nhiều dấu hiệu cho thấy quá trình phân hủy đã bắt đầu.
Tuy nhiên, khi quan sát kỹ, ông vẫn nhận thấy vùng bụng và cổ họng của người phụ nữ liên tục xuất hiện những chuyển động rất nhỏ, gần như không thể nhận ra bằng mắt thường.
Điều đó đủ để ông Thắng tin rằng người phụ nữ vẫn còn sống. Ông lập tức dừng toàn bộ quy trình hỏa táng, báo cáo sự việc với lãnh đạo nhà tang lễ và cảnh sát. Người phụ nữ ngay sau đó được chuyển khẩn cấp tới bệnh viện.
Khi tiếp nhận bệnh nhân, các bác sĩ đều sửng sốt trước tình trạng của bệnh nhân. Người phụ nữ trong tình trạng hôn mê sâu. Nhiều cơ quan nội tạng rơi vào tình trạng suy đa tạng.
Các bác sĩ xác định nguyên nhân khiến cô rơi vào tình trạng nguy kịch là suy dinh dưỡng nặng kéo dài, mất nước và nhiều cơ quan nội tạng bị suy giảm chức năng. Họ đánh giá cô đã ở rất gần ranh giới giữa sự sống và cái chết. Dù vậy, ê-kíp điều trị quyết định không từ bỏ.
Đội ngũ y bác sĩ vừa tiến hành các biện pháp hồi sức, truyền dịch, bổ sung dinh dưỡng, vừa liên tục theo dõi các chỉ số sinh tồn với hy vọng mong manh có thể kéo người phụ nữ trở về từ “cửa tử”.
Sau nhiều ngày nỗ lực của y bác sĩ, tình trạng của bệnh nhân bắt đầu ổn định hơn. Tuy nhiên, cô vẫn hôn mê và cần được chăm sóc 24/24 giờ.
Ban đầu, bệnh viện thuê nhiều hộ lý thay phiên túc trực. Nhưng việc chăm sóc một bệnh nhân nguy kịch và hoàn toàn không có người thân bên cạnh khiến nhiều người không thể tiếp tục công việc.
Không chỉ đối mặt với khó khăn về nhân lực, bệnh viện còn đứng trước gánh nặng tài chính. Người phụ nữ không mang theo bất kỳ giấy tờ tùy thân nào, không ai biết tên tuổi hay quê quán của cô.
Mọi nỗ lực tìm kiếm người thân đều không có kết quả, đồng nghĩa toàn bộ chi phí điều trị không có người chi trả. Thế nhưng, trước một sinh mạng vẫn còn cơ hội cứu sống, lãnh đạo bệnh viện quyết định tự ứng trước toàn bộ viện phí để duy trì điều trị.
Trong khi đó, câu chuyện về cô gái trở về từ cõi chết liên tục được báo chí Trung Quốc đưa tin thời điểm đó. Điều này khiến hàng triệu người xúc động. Các tổ chức, cá nhân và nhiều nhà hảo tâm đã phát động quyên góp, chung tay hỗ trợ chi phí điều trị với hy vọng giúp cô gái giành lại sự sống.
Báo ơn cuộc đời
Sau khi tỉnh lại, cô gái cho biết tên là Trần Thúy Cúc. Suốt hơn 3 tháng, cô được chăm sóc tích cực với toàn bộ chi phí điều trị do bệnh viện tạm ứng ban đầu và nhận được quyên góp từ mạnh thường quân từ khắp nơi gửi về.
Song song đó, chính quyền địa phương và các cơ quan chức năng hỗ trợ xác minh danh tính để tìm kiếm gia đình cô. Cuối cùng cô cũng được đoàn tụ với gia đình ở tỉnh Quý Châu sau nhiều tháng xa cách.
Cô Cúc cho biết, năm 18 tuổi, cô tới thành phố Đông Hoản làm công nhân. Do điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, cô bị suy dinh dưỡng nặng. Một ngày trong lúc sốt cao và đi bộ một mình, cô ngất lịm bên bờ sông.
Hơn một ngày sau, có người lái thuyền phát hiện cô nằm bất động. Do không có giấy tờ tùy thân, cô bị nhầm là thi thể vô danh nên được chuyển vào nhà tang lễ thành phố.
Trong quá trình điều trị tại bệnh viện, cô nhận được hàng trăm lá thư. Một bức thư trong số đó đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời cô.
Người viết là họa sĩ Trần Trọng Liêm. Khi đó, ông là giáo viên mỹ thuật tại thành phố Kim Hoa, tỉnh Chiết Giang. Xúc động trước nghị lực sống của cô gái trẻ, ông mời cô đến học hội họa và cam kết tài trợ toàn bộ chi phí ăn ở, học tập.
“Nếu cô ấy có một nghề trong tay và biết cách tự lập, có lẽ bi kịch ấy đã không xảy ra”, ông chia sẻ với truyền thông địa phương.
Năm 1996, Trần Thúy Cúc cùng em trai chuyển đến Kim Hoa sống trong xưởng vẽ của người thầy. Những ký ức cận kề cái chết khiến cô luôn mặc cảm. Thậm chí, có người còn cho rằng cô mang đến điều không may mắn.
Tuy nhiên, người thầy không ngừng động viên, giúp cô hòa nhập với bạn học và phát hiện năng khiếu hội họa của cô. Ông khuyến khích cô tham gia các cuộc thi mỹ thuật.
Năm 1999, Trần Thúy Cúc giành giải thưởng hội họa lớn đầu tiên, đánh dấu bước ngoặt trong sự nghiệp. Sau đó, cô theo đuổi dòng tranh thủy mặc truyền thống Trung Quốc và dần tạo dựng được tên tuổi trong giới mỹ thuật.
Theo người thầy, cô Cúc sở hữu thế giới nội tâm phong phú, cảm xúc tinh tế và khả năng quan sát đặc biệt. Đó là những yếu tố giúp cô tạo nên các tác phẩm giàu chiều sâu.
Tháng 6/2006, hơn 10 năm sau biến cố, Trần Thúy Cúc quay trở lại Đông Hoản để gặp lại những người đã cứu mạng mình, từ nhân viên nhà tang lễ đến đội ngũ y bác sĩ của bệnh viện.
Để bày tỏ lòng biết ơn, cô mang theo một bức tranh do chính mình sáng tác. Tác phẩm khắc họa những đóa mẫu đơn nở rực bên cạnh những cành cây khô gãy, tượng trưng cho sức sống mãnh liệt và sự hồi sinh sau nghịch cảnh.
Kể từ đó, sự nghiệp hội họa của cô tiếp tục phát triển. Nhiều tác phẩm đoạt giải tại các triển lãm trong và ngoài nước, một số được các tổ chức nghệ thuật sưu tầm. Trần Thúy Cúc cũng được công nhận là họa sĩ cấp quốc gia chuyên về tranh thủy mặc.
Câu chuyện của cô sau này còn được chuyển thể thành vở kịch Quảng Đông “Thúy Cúc trở về nhà”, nhằm truyền cảm hứng cho người trẻ vượt qua nghịch cảnh và trân trọng cuộc sống.
Đến nay, họa sĩ Thúy Cúc vẫn tiếp tục sáng tác, dù rất ít chia sẻ về đời tư. Tháng 7 vừa qua, câu chuyện của cô bất ngờ được lan truyền trở lại trên mạng xã hội Trung Quốc, thu hút nhiều bình luận xúc động.
Với Thúy Cúc, thành công không phải là báo ơn cuộc đời bằng những danh hiệu hay triển lãm tranh nổi tiếng, mà là sống xứng đáng với cơ hội thứ hai được nhiều người góp sức, trao tặng cho cô.
Những ngày qua, truyền thông Trung Quốc cũng nhận định, câu chuyện của Thúy Cúc là minh chứng rõ nét về lòng nhân ái đôi khi có thể viết lại cả số phận của một con người.
Theo Guangming Daily, nạn nhân là ông Vương, sống tại thành phố Lâm Hải, tỉnh Chiết Giang. Những ngày trước khi xảy ra sự việc, nơi này vừa trải qua một trận mưa lớn kéo dài.
Sáng hôm đó, ông Vương đến nhà để xe chung của khu dân cư để lấy xe đi làm như thường lệ.
Khi cúi xuống mở khóa xe, ông bất ngờ cảm thấy đau nhói ở khe giữa ngón cái và ngón trỏ bàn tay trái. Vết thương nhanh chóng rỉ máu. Kiểm tra xung quanh, ông bàng hoàng phát hiện một con rắn ngũ bộ dài hơn 1 mét đang cuộn mình bên trong lớp chắn gió của xe điện.
Dù sợ hãi nhưng người đàn ông cố gắng giữ bình tĩnh chụp ảnh con rắn để lưu lại đặc điểm nhận dạng rồi gọi điện cho người thân nhờ hỗ trợ. Sau đó, ông dùng nước sạch rửa vết thương, nặn bỏ một lượng máu nhỏ tại chỗ và đến cơ sở y tế gần nhất để sơ cứu.
Khi được thông báo Bệnh viện Đài Châu có sẵn huyết thanh kháng nọc đặc hiệu, gia đình nhanh chóng đưa ông đến đây để tiếp tục điều trị.
Các bác sĩ cho biết việc chụp ảnh con rắn đã giúp quá trình xác định loài và lựa chọn huyết thanh phù hợp diễn ra nhanh chóng hơn, từ đó giảm nguy cơ biến chứng nguy hiểm.
Rắn ngũ bộ, còn gọi là rắn lục đầu tam giác hay bách bộ xà, là một trong những loài rắn độc nguy hiểm phân bố tại nhiều khu vực ở miền nam Trung Quốc. Nọc độc của chúng có thể gây tổn thương mô nghiêm trọng, rối loạn đông máu, xuất huyết và thậm chí đe dọa tính mạng nếu không được điều trị kịp thời.
Các chuyên gia cảnh báo mùa hè là thời điểm rắn hoạt động mạnh hơn do nhiệt độ và độ ẩm tăng cao. Sau những đợt mưa lớn, rắn thường tìm nơi khô ráo để trú ẩn, bao gồm nhà kho, nhà xe, gầm xe, đống vật liệu xây dựng hoặc các khu vực ít người qua lại.
Người dân được khuyến cáo nên kiểm tra kỹ xe máy, xe điện, giày dép, quần áo hoặc những vật dụng để ngoài trời trước khi sử dụng. Khi phát hiện rắn, cần giữ khoảng cách an toàn và liên hệ lực lượng chuyên trách thay vì tự ý bắt hoặc xua đuổi.
Bên cạnh đó, các bác sĩ khuyến cáo, khi bị rắn độc cắn, cần tiến hành sơ cứu đúng cách nhằm làm chậm quá trình nọc độc xâm nhập vào cơ thể. Ngay sau đó, phải nhanh chóng đưa nạn nhân đến cơ sở y tế, đồng thời duy trì băng ép và bất động vùng bị cắn. Trong trường hợp nạn nhân khó thở, cần hỗ trợ hô hấp kịp thời. Nếu nhận diện được loại rắn, người nhà cần cung cấp thông tin cho bác sĩ để lựa chọn phương pháp điều trị phù hợp.
Khi phát hiện người bị rắn cắn, cần bình tĩnh, tránh để nạn nhân tự đi lại vì vận động sẽ khiến nọc độc lan nhanh hơn. Đồng thời, phải bất động vùng chi thể bị cắn bằng nẹp, đặc biệt với các loài rắn như cạp nong, cạp nia, hổ mang chúa và một số loài hổ mang khác.
Các bác sĩ cảnh báo, từ tháng 4 đến tháng 11 hằng năm là giai đoạn rắn phát triển mạnh, đồng thời cũng là thời điểm gia tăng các tai nạn do rắn độc cắn. Những trường hợp này có thể đe dọa tính mạng nếu không được xử trí kịp thời.
Để phòng tránh tai nạn do rắn cắn, người dân nên mang ủng hoặc giày cao cổ, mặc quần áo dài khi đi vào khu vực nhiều cây cỏ, đặc biệt vào ban đêm. Đồng thời, cần giữ môi trường sống khô ráo, sạch sẽ, gọn gàng, phát quang bụi rậm, tránh để rắn trú ẩn trong đống gạch, rác và không thò tay vào hang hốc, nơi tối ẩm.
Tuấn là con một. Từ nhỏ đến lớn, mọi sự chăm chút của bố mẹ đều dồn hết cho cậu. Những buổi sáng tinh mơ, bố đạp chiếc xe đạp cọc cạch chở con đến trường. Những buổi chiều mưa, mẹ đứng đợi trước cổng, tay cầm chiếc áo mưa rộng hơn thân người vì bà sợ con ướt.
Cả một thanh xuân của họ không phải là những chuyến đi xa mà là những vòng quay quen thuộc: nhà - trường - chợ - bệnh viện, rồi lại nhà.
Có lần Tuấn nói với tôi: "Ngày xưa bố mẹ chở mình đi học bằng xe đạp, giờ mình muốn chở lại họ bằng xe hơi do mình lái".
Khi bắt đầu đi làm, có thu nhập, Tuấn nhận ra một điều: thời gian của bố mẹ không còn dài như mình vẫn nghĩ.
Những nếp nhăn, những lần đau lưng, những buổi khám bệnh định kỳ, dấu hiệu của xương khớp thoái hóa, tiểu đường, huyết áp... tất cả như những dấu hiệu lặng lẽ báo rằng, nếu không đi cùng nhau bây giờ, thì có thể sẽ không còn kịp nữa.
Nhưng đưa bố mẹ đi du lịch không giống như đi với bạn bè. Cả quá trình đòi hỏi một sự chuẩn bị khác, và quan trọng nhất là một sự thấu hiểu. Tuấn bắt đầu từ những chuyến đi gần. Không phải những hành trình dày đặc điểm đến, mà là những chuyến đi nhẹ nhàng, đủ để bố mẹ có thể tận hưởng mà không mệt.
Một buổi sáng lên núi, một buổi chiều ra biển, hoặc đơn giản là một chuyến về quê ngoại, dừng lại ở những nơi mà bố mẹ từng nhắc đến trong câu chuyện cũ.
Cậu học cách đi chậm lại, không hối thúc, không ép lịch. Nếu bố muốn ngồi lâu hơn ở một quán cà phê ven đường, thì cứ ngồi. Nếu mẹ muốn chụp thêm vài tấm hình trước một hàng hoa, thì cứ chụp. Những điều tưởng chừng nhỏ nhặt ấy, hóa ra lại là phần quan trọng nhất của chuyến đi.
Tuấn cũng học cách quan sát. Trước mỗi chuyến đi, cậu tìm hiểu kỹ về nơi đến: đường đi có dễ không, có nhiều bậc thang không, thời tiết ra sao, có chỗ nghỉ chân không. Cậu chọn những khách sạn có thang máy, phòng rộng, giường êm. Cậu mang theo thuốc, nước ấm, cả những món ăn quen thuộc phòng khi bố mẹ không hợp khẩu vị.
Có lần trong một chuyến đi biển, bố Tuấn không muốn xuống nước, chỉ ngồi trên bãi cát nhìn sóng. Nếu là trước đây, có thể Tuấn sẽ thấy "uổng". Nhưng hôm đó cậu chỉ ngồi cạnh bố, hai cha con không nói gì nhiều, chỉ là cùng nhìn ra xa, nghe tiếng sóng, và chia sẻ một khoảng lặng hiếm hoi... giữa hai người đàn ông.
"Chuyến đó mình không nhớ là đã đi được bao nhiêu nơi, nhưng mình nhớ rõ khoảnh khắc ngồi cạnh bố. Tự nhiên thấy chỉ cần vậy thôi cũng đủ", Tuấn bày tỏ.
Đưa bố mẹ đi không phải để "check-in" hay hoàn thành một danh sách điểm đến. Đó là cách để ở bên nhau, theo một cách khác với trước đây. Khi còn nhỏ, bố mẹ dẫn ta đi, quyết định mọi thứ. Khi lớn lên, ta dẫn lại họ, nhưng không phải để thay thế mà để đồng hành.
Có một điều Tuấn nhận ra là bố mẹ không cần những chuyến đi xa xỉ, họ cần cảm giác được quan tâm. Một câu hỏi "Bố có mệt không?", một cái nắm tay khi xuống dốc, một ly nước đưa đúng lúc... tất cả những điều ấy đối với họ quý hơn bất kỳ khung cảnh đẹp nào.
Và đôi khi chính trong những chuyến đi ấy, ta mới thực sự hiểu bố mẹ mình. Hiểu rằng họ cũng từng có những ước mơ bị gác lại, những nơi muốn đến nhưng chưa có dịp.
Hiểu rằng sau vẻ ngoài mạnh mẽ, họ cũng có những mệt mỏi mà trước đây ta chưa từng để ý... Tuấn nói điều cậu sợ nhất không phải là không đủ tiền để đưa bố mẹ đi xa mà là đến một ngày có tiền rồi, nhưng không còn ai để đi cùng.
Quả thực chúng ta thường trì hoãn những điều quan trọng, với lý do "để sau". Sau khi công việc ổn định hơn, sau khi kiếm được nhiều tiền hơn, sau khi rảnh hơn... Nhưng thời gian không chờ ai. Và tuổi của bố mẹ thì càng không.
Đưa bố mẹ đi đó đi đây thực ra không phải là kế hoạch lớn lao mà có thể bắt đầu từ một buổi đi ăn tối, một chuyến về quê, hay một ngày dạo quanh thành phố.
Quan trọng không phải là đi đâu mà là đi cùng nhau, vì đến một lúc nào đó điều ta nhớ không phải là đã đi bao nhiêu nơi mà là đã có bao nhiêu lần được ngồi cạnh bố mẹ trên cùng một chuyến xe đi qua những chặng đường của đời mình.
Năm 29 tuổi, Tiffany Tate ở Charlotte, bang North Carolina mua được căn nhà riêng. Trong buổi hẹn hò đầu, chàng trai đặt câu hỏi: "Nếu em tự mua nhà, đàn ông còn vai trò gì?". Người này cho biết không hiểu lý do Tiffany tìm kiếm mối quan hệ khi đã tự mua nhà. Đó là lần cuối họ gặp nhau.
"Tại sao việc tôi mua nhà lại là rào cản của chuyện yêu đương? Lẽ ra đó phải là một điểm cộng nhưng lại thành lý do để bị từ chối", Tiffany kể.
Xu hướng mua nhà của người độc thân
Khác biệt quan điểm hẹn hò ngày càng rõ trong bối cảnh tỷ lệ kết hôn và sinh con tại Mỹ giảm. Một khảo sát cho thấy 31% nam giới Gen Z đồng ý với quan điểm "vợ phải nghe lời chồng". Trong khi đó, phụ nữ trẻ ưu tiên sự nghiệp và độc lập tài chính.
Báo cáo năm 2025 của Hiệp hội Chuyên viên Địa ốc Quốc gia Mỹ (NAR) cho thấy phụ nữ độc thân chiếm 25% lượng người mua nhà lần đầu, cao gấp đôi tỷ lệ 10% của nam giới độc thân.
Dù thu nhập trung bình thấp hơn, phụ nữ sẵn sàng cắt giảm chi tiêu để mua nhà. Có 41% phụ nữ chấp nhận giảm chi tiêu giải trí, mua sắm, so với 31% ở nam giới độc thân.
Bà Daryl Fairweather, nhà kinh tế trưởng của nền tảng bất động sản Redfin, cho biết phụ nữ hiện đại ưu tiên nắm bắt cơ hội tài chính thay vì chờ đợi cột mốc kết hôn để mua nhà.
Tâm lý phòng thủ của nam giới
Tonya chuyển đến San Francisco năm 2021 để giảng dạy tại Đại học California. Cô mua căn hộ chung cư năm 36 tuổi để tích lũy tài sản. Chuyện tình cảm của cô gặp trục trặc ngay khi đối phương biết cô có nhà riêng.
Khi quen một người gần 50 tuổi qua mai mối, đến thăm căn hộ của Tonya, người đàn ông bình luận về giá thuê. Khi cô cho biết đây là nhà tự mua, người đàn ông nổi giận và chỉ trích cô. "Họ coi việc nữ giới đạt thành tựu hơn mình là hành động hạ thấp bản lĩnh đàn ông, ngay cả khi đối phương không có ý đó", Tonya nói.
Tiến sĩ kinh tế học Joanna Syrda từng công bố nghiên cứu năm 2019, chỉ ra mức độ căng thẳng của nam giới tăng lên khi vợ kiếm hơn 40% thu nhập gia đình. Tiến sĩ Y Joel Wong, chuyên gia tâm lý tại Đại học Indiana, cho biết nam giới có xu hướng muốn chứng tỏ bản lĩnh khi cảm thấy cái tôi bị đe dọa.
"Phụ nữ thành công hơn về kinh tế khiến đàn ông có cảm giác đánh mất một phần bản lĩnh phái mạnh", ông Wong nói.
Lựa chọn dừng lại
Diana Pegoraro, luật sư, mua căn hộ ở bờ biển Toronto (Canada) vào năm 2020. Cô cho biết căn hộ trở thành điểm xung đột trong các mối quan hệ. Dù nhiều người đủ khả năng mua nhà nhưng chọn đi thuê, họ vẫn yêu cầu cô dọn đến ở cùng thay vì chuyển về căn hộ của cô.
Sau khi thử cho thuê nhà để dọn đến sống cùng người yêu cũ và thất bại, Diana quyết định dừng các mối quan hệ nếu đối phương có thái độ tiêu cực về việc cô sở hữu tài sản.
Bà Fairweather nhận định việc chuyển đến sống trong nhà của bạn gái đi ngược lại chuẩn mực xã hội truyền thống, khiến nhiều nam giới e ngại.
Angela Johnson, môi giới bất động sản tại Los Angeles, cho biết lượng khách hàng nữ độc thân mua nhà đang tăng. Theo chị, nhóm này hào hứng với việc sở hữu nhà và không coi đây là một áp lực.
Tiffany, hiện 40 tuổi, cho biết cô xóa toàn bộ ứng dụng hẹn hò để dành thời gian cho những việc khác sau nhiều lần bị từ chối vì quá độc lập.