Vàng là tài sản trú ẩn an toàn trong thời kỳ biến động kinh tế – xã hội. Tuy nhiên, nhiều nhà đầu tư coi đây là khoản đầu tư “chết”, ở cả cấp độ cá nhân lẫn nền kinh tế, do không tạo ra giá trị sản xuất. Vấn đề này càng rõ rệt ở các quốc gia tiêu thụ vàng lớn, như Ấn Độ.
Hôm 10/5, tại một sự kiện ở Hyderabad, Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi kêu gọi người dân ngừng mua vàng, hạn chế làm đám cưới ở nước ngoài và đi du lịch để tiết kiệm ngoại hối. Các biện pháp này được đưa ra trong bối cảnh nền kinh tế Ấn Độ đứng trước thách thức lớn. Cuộc khủng hoảng năng lượng do xung đột tại Trung Đông đang gây sức ép lên dự trữ ngoại hối và đồng rupee nước này.
Ấn Độ là nước tiêu thụ vàng lớn thứ hai và cũng là một trong những nước nhập khẩu vàng lớn nhất thế giới. Trên India Today, Akshat Garg, Giám đốc Nghiên cứu và Sản phẩm tại Choice Wealth Private cho biết nhập khẩu vàng của Ấn Độ trong tài khóa 2025 khoảng 58-60 tỷ USD – thuộc nhóm cao nhất đến nay. Nhu cầu đôla Mỹ để nhập khẩu tăng sẽ càng gây sức ép lên đồng rupee nước này.
Từ nhiều năm qua, giới chức Ấn Độ đã thực hiện nhiều chính sách nhằm thuyết phục người dân giảm mua vàng. Nổi bật là Chương trình Tiền tệ Hóa vàng (Gold Monetisation Scheme – GMS), được chính phủ công bố năm 2015. Theo Bộ Tài chính Ấn Độ, mục tiêu của họ là huy động vàng nhàn rỗi của các hộ gia đình và các tổ chức, nhằm sử dụng cho mục đích hữu ích hơn và trong dài hạn sẽ giảm phụ thuộc vào nhập khẩu vàng. Chương trình này kết hợp và cải tổ hai chương trình trước đó là Gold Deposit Scheme (Gửi tiết kiệm vàng) và Gold Metal Loan (Cho vay vàng).
Theo quy định, người nắm giữ vàng có thể mang sản phẩm đến các Trung tâm Thu nhận và Kiểm định độ tinh khiết được Cục Tiêu chuẩn Ấn Độ (BIS) chứng nhận. Sau đó, họ sẽ nhận chứng chỉ tiền gửi phát hành bởi ngân hàng, quy đổi theo vàng có độ tinh khiết 99,5%, với lượng tối thiểu là 10 gram. Chỉ 8 ngân hàng được chỉ định tham gia chương trình này.
Chứng chỉ gửi vàng có 3 kỳ hạn, là ngắn hạn (1-3 năm), trung hạn (5-7 năm) và dài hạn (12-15 năm). Loại ngắn hạn do ngân hàng tự thực hiện trên các tài khoản của mình. Loại trung và dài hạn được các nhà băng thực hiện thay mặt Chính phủ Ấn Độ.
Người sở hữu vàng sẽ được nhận tiền lãi định kỳ. Lãi suất ngắn hạn do các ngân hàng quyết định và chi trả. Còn lãi suất trung và dài hạn do chính phủ quyết định và chi trả, có sự tham vấn với Ngân hàng Trung ương Ấn Độ. Lãi suất trung và dài hạn năm ngoái vào khoảng 2,25-2,5% một năm.
Ngay khi gửi tiền, khách hàng đã phải chọn phương án tất toán. Khi đáo hạn, họ có thể nhận tiền gốc bằng vàng hoặc bằng tiền mặt tương ứng giá trị số vàng ở thời điểm hiện tại. Trong khi đó, tiền lãi chỉ được trả bằng tiền mặt.
Dù vậy, chính phủ Ấn Độ cho biết tính đến tháng 3/2025, lượng vàng huy động được theo chương trình GMS chỉ là 37,8 tấn. Đây là con số rất nhỏ so với ước tính 23.000-25.000 tấn vàng mà các hộ gia đình Ấn Độ đang nắm giữ, theo Hiệp hội Vàng Thế giới (WGC).
Giá vàng tăng liên tục vài năm qua cũng khiến chi phí với chính phủ Ấn Độ tăng cao. Tháng 3/2025, Bộ Tài chính Ấn Độ quyết định dừng hình thức gửi vàng kỳ hạn trung và dài hạn “dựa trên đánh giá hiệu quả chương trình và điều kiện thị trường thay đổi”.
Times of India cho rằng chương trình này kém thu hút chủ yếu do giá trị về tinh thần mà vàng mang lại trong văn hóa Ấn Độ, đặc biệt là với các trang sức thường được truyền lại cho đời sau. Vàng trong chương trình này sẽ bị nung chảy và không thể giữ được hình dạng ban đầu. Giới chuyên gia giải thích GMS chỉ phù hợp với những người có vàng nhàn rỗi hoặc trang sức vàng bị hỏng và họ không có ý định sử dụng.
Để giảm nhu cầu vàng vật chất, năm 2015, Ấn Độ cũng công bố chương trình Trái phiếu Vàng Quốc gia (SGB). Theo đó, thay vì nắm giữ vàng, nhà đầu tư sẽ bỏ tiền mặt mua trái phiếu do Ngân hàng Trung ương Ấn Độ phát hành. Loại trái phiếu này có giá trị gắn với vàng, tối thiểu là 1 gram.
Nhà đầu tư sẽ nhận tiền lãi 2 lần một năm. Khi trái phiếu đáo hạn, họ nhận tiền mặt, dựa trên giá đóng cửa trung bình của vàng 999 trong 3 ngày làm việc sau đó. Giá này do Hiệp hội Vàng và Trang sức Ấn Độ (IBJA) công bố. Tính đến hết tháng 3/2025, chương trình này huy động được số tiền tương đương 146,96 tấn vàng.
Kỳ hạn của SGB là 8 năm. Tuy nhiên, kể từ năm thứ 5, nhà đầu tư có thể yêu cầu đáo hạn sớm. Trái phiếu này có thể được giao dịch trên sàn.
Dù vậy, việc giá vàng tăng cao do biến động chính trị đã khiến chi phí đi vay của chính phủ Ấn Độ thông qua SGB tăng theo. Tính đến tháng 5 năm nay, giá trị lô trái phiếu phát hành năm 2020 đã tăng gấp 3.
Thổ Nhĩ Kỳ – một quốc gia Trung Đông – cũng có chương trình huy động vàng nhàn rỗi của người dân. Tháng 2/2022, giới chức nước này công bố chính sách khuyến khích người dân đổi vàng ra đồng lira, và đưa số tiền này vào hệ thống tài chính. Bộ trưởng Tài chính Nureddin Nebati cho biết kể từ tháng 3/2022, công dân Thổ Nhĩ Kỳ có thể dễ dàng quy đổi vàng tiết kiệm thông qua các ngân hàng và 1.500 cửa hàng trang sức trên cả nước.
Chính phủ khi đó ước tính các gia đình nắm giữ khoảng 5.000 tấn vàng, tương đương 250-350 tỷ USD. Họ kỳ vọng hút một phần số tiền này vào hệ thống ngân hàng. Ông Nebati cho biết việc này sẽ hỗ trợ nhu cầu ngoại tệ của ngân hàng trung ương.
Không chỉ chính phủ, một số ngân hàng Thổ Nhĩ Kỳ cũng có chính sách nhận vàng của người dân. alBaraka cho phép khách hàng gửi trang sức vàng vào tài khoản, bằng cách quy đổi sang vàng 24 karat. Nhà băng này có lịch nhận vàng mỗi tuần, được đăng tải trên website của họ.
Ngân hàng Ziraat cũng cho phép người dân mang vàng đến các chi nhánh, hoặc cửa hàng trang sức có hợp tác với họ để thẩm định, tính toán giá trị và gửi vào tài khoản. Khoản này không trả lãi. Khi rút ra, người dân sẽ nhận tiền mặt. Nếu muốn sinh lời, họ có thể tiếp tục tham gia chương trình Gold Time Deposit Account của ngân hàng này. Khi gửi lượng vàng tối thiểu 200 gram, kỳ hạn từ 30-400 ngày, họ sẽ hưởng lãi suất 0,1%.
Dù vậy, trên Xinhua, giới phân tích cho biết các nỗ lực trước đây của Thổ Nhĩ Kỳ nhằm chuyển vàng thành nội tệ đều không mang lại kết quả đáng kể. Nhà kinh tế học Mustafa Sonmez cho rằng chương trình mới cũng sẽ không hiệu quả như kỳ vọng, vì “người dân không tin tưởng các chính sách này sẽ giải quyết được vấn đề kinh tế”. Bên cạnh đó, lạm phát cao và giá vàng vài năm qua liên tục tăng càng khiến mức lãi suất gửi vàng kém hấp dẫn.
Indonesia cũng là quốc gia có nhu cầu đầu tư vàng rất lớn. Nhiều hộ gia đình nước này nắm giữ vàng dưới dạng trang sức hoặc miếng để tiết kiệm dài hạn. Tuy nhiên, phần lớn số vàng này chỉ được để trong nhà, đồng nghĩa chúng không được sử dụng trong các hoạt động kinh tế tạo ra giá trị sản xuất.
Tháng 2/2025, Tổng thống Indonesia Prabowo Subianto công bố ra mắt hai ngân hàng vàng (bullion bank). Mục đích là phát triển ngành công nghiệp vàng trong nước, đồng thời tiết kiệm ngoại tệ khi cho phép toàn bộ chuỗi cung ứng vàng ở lại nội địa.
Jakarta đã cấp giấy phép hoạt động bullion bank cho Pegadaian – công ty cầm đồ thuộc ngân hàng quốc doanh Bank Rakyat Indonesia – và Bank Syariah Indonesia (BSI), ngân hàng Hồi giáo lớn nhất nước này. Hai doanh nghiệp này sẽ cung cấp 4 dịch vụ, gồm nhận vàng gửi tiết kiệm từ người dân, cho vay thế chấp bằng vàng, giao dịch vàng và giữ hộ vàng.
Tháng 3/2026, Jakarta Globe cho biết số khách hàng sử dụng dịch vụ của các ngân hàng vàng này tăng từ 3,2 triệu tháng 2/2025 lên 5,7 triệu hiện tại. “Lượng vàng được cầm cố tại Pegadaian đã tăng lên 144,7 tấn, từ mức 94 tấn trước đó. Các khoản vay được bảo đảm bằng vàng cũng tăng thêm 38,5 tấn, tương đương 102.000 tỷ rupiah,” Bộ trưởng Bộ Điều phối Các vấn đề kinh tế Airlangga Hartartocho biết tại Jakarta hồi tháng 2. Lượng vàng được nắm giữ tại Bank Syariah Indonesia cũng tăng, đạt 22 tấn.
Ông Airlangga cho rằng nhu cầu vàng tăng một phần do bất ổn toàn cầu. Khi ra mắt các ngân hàng vàng năm ngoái, giá kim loại quý chỉ ở quanh mức 3.000 USD mỗi ounce. Hiện tại, giá đã quanh 4.500 USD. Airlangga cũng nhấn mạnh những cải thiện trong mức độ tiếp cận dịch vụ tài chính tại Indonesia đã góp phần tạo nên các kết quả trên.
“Nhìn chung, việc khuyến khích người dân gửi vàng vào ngân hàng không chỉ đơn thuần là vấn đề lợi nhuận, mà còn là khả năng xây dựng niềm tin và đảm bảo vàng được lưu giữ an toàn, đồng thời có tính thanh khoản cao hơn, mang lại nhiều lợi ích hơn cho nền kinh tế,” Wisnu Setiadi Nugroho – nhà kinh tế học tại Gadjah Mada – trường đại học lớn nhất Indonesia kết luận.
Tại họp báo Chính phủ ngày 3/6, Thứ trưởng Công Thương Nguyễn Sinh Nhật Tân cho biết cơ quan này đang xây dựng kế hoạch kiểm tra, kiểm soát chất lượng xăng sinh học. Danh sách các đơn vị sẽ kiểm tra chưa được công bố nhằm bảo đảm tính bất ngờ và hiệu quả của hoạt động này.
Theo lãnh đạo Bộ Công Thương, việc kiểm tra chất lượng xăng sinh học đã được thực hiện liên tục từ năm 2018, thời điểm xăng E5 bắt đầu được phân phối trên thị trường, và tiếp tục duy trì với xăng E10 nhằm bảo đảm nhiên liệu đạt chuẩn.
Các biện pháp xử phạt nếu doanh nghiệp bị phát hiện không đảm bảo chất lượng, tiêu chuẩn xăng E10 gồm phạt hành chính, đình chỉ hoạt động và biện pháp khác tùy theo mức độ vi phạm.
Bộ Khoa học và Công nghệ đã ban hành các tiêu chuẩn, quy chuẩn với các loại xăng sinh học. Do đó, theo Thứ trưởng, việc pha trộn nhiêu liệu không đúng quy trình, quy chuẩn kỹ thuật cần phải được ngăn chặn.
"Việc kiểm soát chất lượng được thực hiện ở các khâu, từ sản xuất, phối trộn, vận chuyển, phân phối, lưu thông cho đến hệ thống bán lẻ", Thứ trưởng Tân nói, khẳng định sản phẩm đến tay người tiêu dùng đều được kiểm tra, giám sát chặt chẽ từ các khâu trước đó.
Ông cũng khuyến nghị người tiêu dùng khi sử dụng sản phẩm cần phản ánh, đánh giá để hỗ trợ công tác kiểm tra, kiểm soát chất lượng nhiên liệu.
Nhiên liệu sinh học là loại xăng pha trộn giữa ethanol nhiên liệu (cồn sinh học) và xăng khoáng. Lộ trình nhiên liệu sinh học được nhà điều hành xây dựng từ nhiều năm trước. Từ 2018, Việt Nam đã bán xăng E5 RON92 trên toàn quốc. Đến tháng 8/2025, E10 được thí điểm tại một số địa phương trước khi mở rộng trên phạm vi cả nước.
Từ 1/6, toàn bộ xăng khoáng được phối trộn ethanol để trở thành xăng E10 trước khi bán ra thị trường. Trong khi đó, xăng E5 RON92 tiếp tục được duy trì đến hết năm 2030.
Thứ trưởng Nguyễn Sinh Nhật Tân khẳng định việc chuyển đổi sang sử dụng xăng nhiên liệu sinh học hướng tới lợi ích cao nhất cho người dân và người tiêu dùng.
Để bảo vệ người tiêu dùng, ông cho rằng một trong những giải pháp quan trọng là tiếp nhận phản ánh, khiếu nại của người dân. Các bộ ngành, cơ quan quản lý nhà nước, doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu, sản xuất xe... cần tăng cung cấp thông tin, trả lời phản ánh và tư vấn kỹ thuật cho người dùng.
Hiện Bộ Công Thương xây dựng các bộ cẩm nang và bộ câu hỏi - đáp để giải thích, hướng dẫn cho người dân. Bên cạnh đó, các kênh tiếp nhận thông tin sẽ được đa dạng, gồm cả việc thiết lập tổng đài tự động nhằm tiếp nhận, giải đáp và cập nhật thông tin khách quan cho người dân.
Bộ cũng yêu cầu các hãng xe và doanh nghiệp sản xuất động cơ rà soát, đánh giá lại mức độ tương thích của phương tiện với xăng sinh học. Các hãng xe đã đồng loạt công bố kết quả đánh giá này. Đồng thời, nhà điều hành yêu cầu các doanh nghiệp tiếp tục hướng dẫn người sử dụng, chuẩn bị cơ sở bảo dưỡng, sửa chữa và dự phòng các tình huống kỹ thuật có thể phát sinh.
Nhu cầu ethanol phục vụ phối trộn E10 hiện khoảng 100.000 m3 mỗi tháng. Trong đó khoảng 25.000 m3 được sản xuất trong nước, phần còn lại được nhập khẩu. Năng lực phối trộn hiện nay cơ bản đáp ứng nhu cầu tiêu thụ của thị trường. Từ thời điểm phân phối thử nghiệm vào tháng 8/2025 đến nay, giá xăng E10 luôn thấp hơn vài trăm đồng mỗi lít so với xăng khoáng cùng loại.
Theo dự thảo Nghị định hướng dẫn Luật Thuế thu nhập cá nhân, người nộp thuế được giảm trừ chi phí y tế và giáo dục, đào tạo cho bản thân và người phụ thuộc. Mức giảm trừ đề xuất tối đa 23 triệu đồng mỗi năm với chi phí y tế và 24 triệu đồng với giáo dục, đào tạo.
Tuy nhiên, Bản tổng hợp, tiếp thu, giải trình ý kiến góp ý dự thảo cho biết, nhiều đơn vị cho rằng việc quy định một con số cố định có thể nhanh chóng lạc hậu trước biến động của giá cả và chi phí sinh hoạt.
Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam đề xuất xây dựng cơ chế điều chỉnh tự động dựa trên các chỉ tiêu như chỉ số giá tiêu dùng (CPI), mức chi tiêu bình quân hoặc các chỉ số kinh tế vĩ mô khác.
Tương tự, một số địa phương như Huế, Đồng Nai cùng doanh nghiệp tư vấn thuế Deloitte cũng đề nghị không ấn định mức giảm trừ cố định trong nhiều năm. Chẳng hạn, UBND TP Huế cho rằng mức giảm trừ nên được tính theo một tỷ lệ tham chiếu với chỉ số như lương cơ sở hoặc giảm trừ gia cảnh, để bảo đảm phù hợp với biến động giá cả theo thời gian.
UBND Đồng Nai đề nghị có cơ chế điều chỉnh định kỳ theo biến động giá cả và mức sống của người dân. Việc này nhằm bảo đảm tính thực chất của chính sách, tăng khả năng hỗ trợ người nộp thuế, phù hợp với xu hướng quốc tế.
Góp ý cụ thể hơn, Deloitte cho rằng việc ấn định một mức cố định trong Nghị định, trong khi các yếu tố kinh tế - xã hội tác động đến chi phí y tế và giáo dục - đào tạo luôn biến động theo thời gian, có thể làm hạn chế tính linh hoạt của chính sách.
"Thực tế, cơ chế điều chỉnh các mức cố định trong Nghị định thường không theo kịp diễn biến thị trường, dẫn đến nguy cơ không phản ánh sát thực tế khi điều kiện kinh tế - xã hội thay đổi", hãng tư vấn thuế nêu.
Theo số liệu Điều tra mức sống cư dân, chi tiêu bình quân cho y tế năm 2024 của mỗi người là 3,5 triệu đồng một năm, nội trú 10,2 triệu, giáo dục - đào tạo 9,6 triệu. Bộ Tài chính tính toán hiện mức chi tiêu của một người phụ thuộc và chính bản thân người nộp thuế khoảng 20 triệu đồng mỗi năm cho y tế và 21 triệu đồng cho giáo dục - đào tạo.
Bộ Tài chính cho biết mức giảm trừ y tế tối đa được tính toán gấp 2,3 lần và giáo dục - đào tạo gấp 2,5 lần mức chi tiêu bình quân cho giáo dục - đào tạo của cá nhân trong năm 2024. Theo đó, người nộp thuế có thu nhập trên 28,63 triệu đồng một tháng mới phải nộp thuế với mức thuế suất bắt đầu từ 5%. Quy định này giúp giảm nghĩa vụ thuế cho tất cả người nộp thuế có chi phí y tế, giáo dục - đào tạo. Đồng thời, những người nộp thuế ở các bậc thấp sẽ được giảm với tỷ lệ cao hơn.
Thực tế, đa số ý kiến đồng tình với phương án này của Bộ Tài chính. Nhóm ủng hộ gồm Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch, VCCI, Canon Việt Nam cùng nhiều địa phương như Sơn La, Thanh Hóa, Nghệ An, Quảng Ninh, Bắc Ninh, Đà Nẵng, Lâm Đồng, Cà Mau, Lai Châu và Điện Biên.
Các đơn vị cho rằng chi phí khám chữa bệnh, học tập và đào tạo đã tăng đáng kể trong những năm gần đây. Việc nâng mức giảm trừ sẽ phản ánh sát hơn chi phí thực tế của người dân, góp phần giảm gánh nặng thuế và khuyến khích sử dụng hóa đơn điện tử.
Tuy nhiên, có ý kiến đề nghị các mức áp dụng cụ thể cao hơn hoặc thay đổi cách tính phù hợp.
Hiệp hội Thương mại Mỹ tại Việt Nam (AmCham) cho rằng dự thảo đang có sự khác biệt giữa các khoản chi do doanh nghiệp và cá nhân tự chi trả. Theo dự thảo, các khoản chi chăm sóc sức khỏe, điều trị bệnh hiểm nghèo hoặc đào tạo do người sử dụng lao động chi trả cho người lao động được miễn thuế thu nhập cá nhân và không bị khống chế về giá trị hay tần suất chi trả. Trong khi đó, chi phí y tế, giáo dục - đào tạo do chính người nộp thuế hoặc người phụ thuộc chi trả lại chỉ được giảm trừ trong phạm vi nhất định.
Do đó, AmCham đề nghị bỏ quy định về mức giảm trừ tối đa hoặc nâng trần giảm trừ với các khoản chi y tế, giáo dục - đào tạo do người lao động tự chi trả, đặc biệt trong những trường hợp phát sinh chi phí lớn như điều trị bệnh hiểm nghèo.
Liên quan đến chi phí y tế, Hiệp hội Các nhà sản xuất ôtô Việt Nam (VAMA) đề nghị không áp dụng mức trần với người mắc bệnh hiểm nghèo để thể hiện sự chia sẻ của Nhà nước với hoàn cảnh ngặt nghèo nhất. Theo đề xuất này, người nộp thuế được giảm trừ theo chi phí thực tế sau khi đã trừ phần được bảo hiểm y tế chi trả.
VAMA cũng kiến nghị tăng mức giảm trừ giáo dục theo từng cấp học, với mức cao hơn với bậc phổ thông (30-40 triệu đồng) và đại học (50 triệu đồng) để phản ánh chi phí thực tế của các hộ gia đình. Theo Hiệp hội này, học phí đại học hiện theo cơ chế tự chủ rất cao, do đó mức 21 triệu đồng không còn phản ánh đúng thực tế.
Một số ý kiến cũng đặt vấn đề về tính công bằng của mức giảm trừ đang được đề xuất. UBND TP Hải Phòng cho rằng nếu quy định một mức giảm trừ cố định cho chi phí y tế và giáo dục thì người có một người phụ thuộc và người có nhiều người phụ thuộc đều được hưởng mức giảm như nhau.
Cùng quan điểm, Canon Việt Nam đề xuất xây dựng cơ chế giảm trừ theo từng người phụ thuộc thay vì áp dụng mức trần chung cho cả hộ gia đình. Họ cũng cho rằng việc áp dụng mức giảm trừ chi phí y tế, giáo dục cào bằng giữa khu vực đô thị và nông thôn chưa đảm bảo tính thực tế.
Song Bộ Tài chính tiếp tục bảo lưu quan điểm. Theo cơ quan này, mức giảm trừ đề xuất đã được tính toán trong tổng thể chính sách và bảo đảm cân đối giữa mục tiêu hỗ trợ người nộp thuế với khả năng của ngân sách nhà nước.
Tối 26/5, Công ty Xổ số điện toán Việt Nam (Vietlott) xác định có một khách hàng trúng giải Jackpot sản phẩm Power 6/55 với giá trị hơn 83 tỷ đồng.
Theo quy định, trong vòng 60 ngày kể từ ngày quay số mở thưởng, người trúng giải phải làm thủ tục nhận thưởng. Sau thời hạn này, vé trúng thưởng sẽ không còn giá trị lĩnh thưởng.
Trước khi nhận tiền, người trúng giải phải nộp thuế thu nhập cá nhân 10% đối với phần giá trị vượt trên 10 triệu đồng.
Như vậy sau khi trừ thuế, số tiền thực nhận của chủ nhân giải Jackpot lần này khoảng 75 tỷ đồng.
Vietlott được thành lập năm 2011, do Bộ Tài chính làm chủ sở hữu với vốn điều lệ 500 tỷ đồng. Vietlott là doanh nghiệp nhà nước do cơ quan này đại diện sở hữu 100% vốn.
Năm ngoái, công ty xổ số này thu 9.686 tỷ đồng, tương ứng mỗi ngày khoảng 26,5 tỷ đồng. Công ty ghi nhận 32 triệu lượt trúng xổ số với tổng giá trị trả thưởng hơn 5.340 tỷ đồng.
Năm nay, công ty đặt mục tiêu tổng doanh thu đạt 10.852 tỷ đồng, tăng khoảng 12% so với năm trước và cũng là mức cao nhất kể từ khi doanh nghiệp này đi vào hoạt động. Mục tiêu này tương ứng doanh số bình quân mỗi ngày khoảng 30 tỷ đồng.
Theo quy định hiện hành, Vietlott trích 55% doanh thu bán vé để lập quỹ trả thưởng. Sau khi trừ các chi phí, công ty dự kiến ghi nhận lợi nhuận trước thuế khoảng 440 tỷ đồng.