Trong nhiều năm làm nghề kiến trúc và nghiên cứu phong thủy khoa học, tôi gặp không ít người tìm đến với cùng một câu hỏi: “Anh xem giúp em, có phải nhà em có vấn đề về phong thủy không? Em bế tắc quá!”.
Người thì công việc liên tục trục trặc. Người thì gia đình thường xuyên căng thẳng. Có người lại lo lắng vì sức khỏe giảm sút hoặc con cái gặp nhiều vấn đề trong học tập… Dường như mỗi khi cuộc sống xuất hiện biến cố, nhiều người sẽ nghĩ ngay đến việc ngôi nhà của mình đang có vấn đề về phong thủy.
Nhưng sau hàng trăm lần kiểm nghiệm thực tế, tôi nhận ra một điều: rất nhiều trường hợp, thứ cần thay đổi đầu tiên không phải là ngôi nhà, mà là cách nhìn nhận vấn đề của chính người đang sống trong đó. Phong thủy xét cho cùng, là nghệ thuật tổ chức không gian sống hài hòa với quy luật tự nhiên, để con người sống khỏe hơn về thể chất và tinh thần. Nó không phải là chiếc đũa thần có thể giải quyết mọi khó khăn của cuộc sống.
Tôi từng đến khảo sát một căn biệt thự khá đẹp tại Quận 1, TP HCM. Phong thủy không quá xấu, thế nhưng chủ nhà luôn mang tâm lý nặng nề. Chuyện gì xảy ra họ cũng nghĩ theo hướng tiêu cực. Công việc gặp trở ngại thì cho rằng vận hạn. Vợ chồng có mâu thuẫn thì nghĩ do phong thủy xấu. Trong quá trình trò chuyện, tôi nhận thấy gia chủ chưa thực sự nhạy bén trong công việc, khá gia trưởng trong gia đình và có phần bảo thủ trong suy nghĩ.
Tôi từ chối thiết kế cải tạo phong thủy cho công trình này. Bởi tôi có thể điều chỉnh không gian sống, nhưng không thể thay đổi tư duy của một con người. Phong thủy có ba yếu tố: thiên thời, địa lợi và nhân hòa. “Thiên thời” là vận khí, là hoàn cảnh bên ngoài. Phong thủy ngôi nhà thuộc về “địa lợi”. Còn “nhân hòa” đến từ sự nỗ lực và tu dưỡng bản thân của mỗi người. Cả ba yếu tố đều có vai trò nhất định, nhưng tôi luôn xem “nhân hòa” là yếu tố quan trọng nhất.
>> Nhà ‘tối giản’ thành ‘tối tăm’ vì thầy phong thủy bắt bịt hết cửa sổ
Trong một trường hợp khác, tôi tư vấn phong thủy cho một người đàn ông tại TP Thủ Đức. Ngôi nhà rất bình thường, thậm chí còn khá chật chội. Nhưng bước vào nhà, điều đầu tiên tôi cảm nhận được là tiếng cười, sự gắn kết và ấn tượng nhất là cách họ dạy con rất văn minh, biết tạo động lực cho con. Căn nhà ngột ngạt, thiếu ánh sáng và khí tự nhiên, khiến con cái không hứng thú học hành. Tôi làm mới lại không gian học, đục ô giếng trời, thay đổi vị trí ngồi sát cửa sổ, trang trí cây xanh, ngăn thêm vách cách âm cho phòng học.
Cuối học kỳ đó, con của họ đạt danh hiệu Học sinh giỏi sau nhiều năm chỉ có học lực trung bình. Thực ra, tôi không giúp bé có thành tích tốt ngay tức khắc, tôi không phải phù thủy. Tôi chỉ tạo môi trường học tập thoải mái, để khơi gợi cho bé bộc lộ hết khả năng. Kết quả này là do sự cố gắng của bản thân bé và sự động viên, hỗ trợ của gia đình.
Trong tâm lý học có thuật ngữ “Cognitive Reframing” (tái định khung nhận thức). Đây là quá trình thay đổi cách nhìn nhận một vấn đề theo hướng tích cực hơn, giúp giảm áp lực tâm lý, lấy lại sự bình tĩnh để nhìn thấy những cơ hội mới, từ đó chủ động hành động thay vì bế tắc trong hoàn cảnh.
Một người lỡ chuyến xe sẽ bực bội cả ngày vì cho rằng mình gặp xui xẻo. Người khác chỉ mỉm cười và đợi chuyến tiếp theo, vì họ nghĩ biết đâu sự chậm trễ này giúp họ tránh được một rủi ro nào đó dọc đường. Sự việc giống nhau, nhưng trải nghiệm cuộc sống lại hoàn toàn khác.
Khi đối diện với bệnh tật, đặc biệt là những căn bệnh nghiêm trọng, sự hoảng loạn thường khiến con người mất phương hướng. Ngược lại, sự bình tĩnh giúp họ chủ động điều trị, xây dựng lối sống lành mạnh và kiên trì hơn trên hành trình hồi phục. Tinh thần tích cực không phải là thuốc chữa bệnh. Nhưng nó giúp con người có thêm sức mạnh để đi qua bệnh tật.
Trong công việc cũng vậy. Nhiều người xem thất bại là dấu chấm hết. Nhưng phần lớn những doanh nhân thành công mà tôi từng có cơ hội tiếp xúc, đều nhìn thất bại như một khoản học phí để mua bài học kinh nghiệm. Họ dùng các kiến thức của bài học đó, để điều chỉnh chiến lược, tránh lặp lại sai lầm và tiếp tục bước về phía trước. Chính góc nhìn đó tạo nên sự thành công.
Tôi nhớ gia đình người phụ nữ ở Đồng Nai, từng than phiền rất nhiều về căn nhà nhỏ của mình. Chị luôn cảm thấy thua kém vì không sở hữu không gian rộng rãi như người khác. Chị muốn đổi nhà rộng hơn để phong thủy tốt hơn, nhưng chồng không chịu, vì tài chính không cho phép. Từ đó xảy ra mâu thuẫn của hai vợ chồng. Chị nhờ tôi đến kiểm tra phong thủy gia đạo.
Vài năm sau khi gặp lại tôi, chị tự hào chia sẻ: “Chính vì diện tích vừa phải nên các thành viên thường xuyên gặp nhau hơn. Những bữa cơm ít bị bỏ lỡ. Con cái trò chuyện với cha mẹ nhiều hơn. Khoảng cách giữa các thế hệ cũng gần gũi hơn. Giờ chị đã nhận ra, nhà lớn chưa chắc mang lại vui vẻ và nhà nhỏ cũng không đồng nghĩa với thiếu thốn. Chị hài lòng về cuộc sống hiện tại”.
Từ lúc cải tạo phong thủy nhà chị tới nay, tôi chưa làm nhà chị rộng thêm mét vuông nào, nhưng phong thủy của chị đã thay đổi. Giá trị của không gian sống không chỉ nằm ở số mét vuông xây dựng, mà còn nằm ở những cảm xúc tích cực, được nuôi dưỡng bên trong nó.
Làm nghề kiến trúc và phong thủy càng lâu, tôi càng tin rằng yếu tố quan trọng nhất của một ngôi nhà không nằm ở hướng cửa, vị trí bếp, giường, bàn thờ hay số đo Lỗ Ban. Điều quan trọng nhất là nguồn năng lượng của những người đang sống bên trong.
Một căn nhà thường xuyên có tiếng cười, sự sẻ chia và lòng biết ơn, thường tạo cảm giác dễ chịu hơn nhiều so với một căn nhà đầy trách móc, căng thẳng và bi quan. Người xưa gọi đó là “nhân khí”. Đó là một trong những yếu tố phong thủy mạnh mẽ nhất, mà chỉ chính mỗi người mới có thể tạo dựng và nuôi dưỡng.
Vì vậy, khi cuộc sống gặp khó khăn, đừng vội cho rằng mọi vấn đề đều xuất phát từ phong thủy của ngôi nhà. Bạn hãy thử nhìn lại chính mình trước. Biết đâu điều đầu tiên cần điều chỉnh không phải hướng nhà, mà là hướng suy nghĩ. Không phải cải tạo không gian sống, mà là thay đổi tâm thế sống – “tâm an vạn sự an”.
Cách đây không lâu, tôi có dịp đến dùng bữa tối ở nhà một người bạn. Đó chỉ là một bữa cơm bình thường như bao ngày ở nhà bạn với vài món ăn bình dị như rau muống luộc, đĩa thịt lợn quay, thịt gà luộc, ít đậu rán, thêm dưa và cà muối. Nhưng điều khiến tôi chú ý không phải món ăn mà là trên mâm cơm hôm ấy có tới bốn loại nước chấm khác nhau.
Rau muống, dưa và cà chấm một bát nước mắm tỏi ớt vắt chanh, mà phải là mắm nguyên chất có vị mặn. Thịt ba chỉ quay có bát xì dầu pha tỏi ớt riêng. Thịt gà luộc chấm muối tiêu chanh. Đậu luộc lại phải đi kèm bát mắm tôm vắt quất. Tóm lại, mỗi món một loại nước chấm khác nhau. Ngay cả bát nước rau muống luộc cũng được bỏ thêm chút gia vị, cho đậm đà. Thấy tôi có vẻ ngạc nhiên, bạn nhanh tay gắp một miếng to, chấm đẫm nước mắm rồi hào hứng giải thích rằng mỗi món chỉ ngon khi đi với đúng thứ nước chấm của nó: "Ăn thế mới đúng vị".
Nhưng khi nhìn lại cả mâm, tôi cứ tự hỏi: ăn như vậy có phải là quá mặn không? Thực ra, nếu chỉ nhìn món ăn thì đây là một bữa cơm khá cân bằng, có rau, có thịt, có đậu. Thế nhưng lượng gia vị đi kèm lại rất lớn. Nước mắm, nước tương, mắm tôm, muối tiêu đều chứa nhiều muối hoặc các thành phần tạo vị mặn. Mỗi lần gắp một món là lại chấm một lần, thành ra vị mặn gần như theo suốt bữa ăn.
>> Sai lầm trên mâm cơm có hai bát nước chấm
Thực ra, không ít gia đình Việt cũng có thói quen như vậy - ăn món gì cũng phải có bát nước chấm riêng. Thậm chí, nhiều món vốn đã được nêm nếm vừa miệng vẫn phải chấm thêm mới thấy ngon. Vị mặn cứ nối tiếp vị mặn, lặp đi lặp lại trong từng bữa cơm mỗi ngày. Có lẽ vì đã quen từ nhỏ nên chúng ta ít khi để ý mình đang nạp bao nhiêu muối trong một bữa ăn?
Tôi không biết mâm cơm như ở nhà bạn tôi có được coi là "ăn mặn" hay không? Chỉ biết hôm đó, sau khi ăn xong, tôi cứ có cảm giác khát nước. Có thể khẩu vị mỗi người mỗi khác, nhưng tôi tin bớt ăn mặn vẫn tốt cho sức khỏe hơn. Dẫu biết thói quen thường khó bỏ, nhưng nếu cứ chọn cách ăn theo ý thích, bất chấp ảnh hưởng tiêu cực cho sức khỏe thì cái giả phải trả có thể sẽ rất đắt.
Hôm trước tôi có đọc được bình luận của một bạn, rằng các anh chị em trong gia đình của bạn công việc ổn định, tạo dựng được tài sản riêng nhưng bố mẹ vẫn sống hết sức tiết kiệm không dám ăn dám mặc, chẳng dám đi đâu chơi.
Trước đây bố mẹ tôi cũng là hình mẫu của sự tiết kiệm như thế. Cả đời tần tảo, làm lụng vất vả để nuôi con khôn lớn nên dù cuộc sống hiện tại không còn thiếu thốn, ông bà vẫn giữ nguyên thói quen dè sẻn từng đồng.
Anh em tôi đều đã trưởng thành, có công việc ổn định và cuộc sống riêng. Mỗi tháng không riêng gì dịp lễ tết hay cuối tuần, chúng tôi thường gửi tiền, mua thực phẩm, bánh trái hoặc những món quà nhỏ về cho bố mẹ. Nhưng lần nào cũng vậy, ông bà đều rơi vào trạng thái bánh ngon không nỡ ăn, quần áo mới không nỡ mặc. Có những món đồ để đến khi gần hết hạn mới mang ra dùng.
Không ít lần tôi nghe bố mẹ nói "để dành cho con cháu", "tiền còn để phòng lúc đau ốm". Những suy nghĩ ấy xuất phát từ tình thương và sự lo xa của thế hệ đi trước. Nhưng đôi khi, sự tiết kiệm quá mức lại khiến họ tự tước đi những niềm vui đáng có trong những năm tháng tuổi già, nhất là sau những năm tháng nhọc nhằn.
Một ngày nọ, tôi và chị gái quyết định tổ chức cho cả gia đình đi chơi biển. Chúng tôi thuê một căn villa rộng rãi giá khoảng 11 triệu đồng một đêm, đủ chỗ cho hai gia đình, các cháu và bố mẹ cùng ở.
Ban đầu, bố mẹ phản đối kịch liệt. Ông bà liên tục hỏi giá phòng bao nhiêu, rồi trách con cái tiêu tiền như nước, ở một đêm bằng tiền ăn của bố mẹ trong mấy tháng trời, số tiền ấy có thể dùng được vào nhiều việc khác... Thậm chí đến lúc đã có mặt tại nơi nghỉ dưỡng, bà vẫn lẩm bẩm rằng ở khách sạn bình dân cũng được, đâu cần phải tốn kém như vậy.
Nhưng lúc chúng tôi đi là đang vào mùa hè cao điểm du lịch, phòng khách sạn tăng cao, chỗ đẹp kín phòng, lại ở gần chục người nên tính ra cũng không quá đắt đỏ.
Nhưng rồi chỉ sau một ngày, thái độ của ông bà bắt đầu thay đổi. Tôi còn nhớ buổi tối cả nhà quây quần ăn uống, trò chuyện và chụp ảnh, lâu lắm rồi tôi mới thấy bố mẹ cười nhiều đến thế.
Sau chuyến đi ấy, ông bà dường như thay đổi cách nhìn về việc chi tiêu, đã mạnh dạn dành tiền cho những niềm vui "hưởng thụ" hơn. Thỉnh thoảng ông bà rủ nhau đi ăn sáng bên ngoài, tham gia các chuyến du lịch, mua những món đồ thích đã lâu.
Tôi nhận ra rằng nhiều bậc cha mẹ thuộc thế hệ trước vẫn chọn sống kham khổ không hẳn thiếu tiền như chúng ta nghĩ. Thứ họ thiếu đôi khi là sự cho phép để được tận hưởng cuộc sống, không nỡ tiêu tiền, khi cả đời họ quen vun vén cho gia đình nên cảm thấy có lỗi khi chi tiêu cho bản thân.
"Với lãi suất tiết kiệm ngân hàng tôi gửi tháng 6 vừa qua vào khoảng 8,5% thì mỗi năm tôi cũng kiếm được hơn nửa tỷ đồng từ tiền nhàn rỗi, tức nhiều hơn cả tiền tôi cho thuê mặt bằng rồi. Cứ thế, từ nhiều kênh, mỗi năm tôi cũng kiếm được vài tỷ. Tôi thấy người không có nhiều hiểu biết về đầu tư như tôi thì cứ gửi tiết kiệm ăn chắc măc bền, đêm ngủ ngon giấc, không sốt ruột khi vàng tăng, không đau đầu khi chứng khoán giảm".
Đó là quan điểm đầu tư của độc giả Huongngoclan khi gửi tiết kiệm vượt nhiều kênh đầu tư nửa đầu năm. Theo thống kê của VnExpress, gửi tiết kiệm kỳ hạn 6 tháng vào đầu năm nay có lãi suất khoảng 4% đến gần 6% tùy ngân hàng, tức số tiền mang gửi ngân hàng từ đầu năm đến nay tăng với mức tương ứng. Hiệu suất của kênh này cao hơn mức tăng 4,23% của VN-Index, vượt cả hiệu suất bình quân của 28 quỹ mở cổ phiếu trên thị trường (giảm 1,12%). Trong khi đó, giá vàng nhẫn và vàng miếng lần lượt giảm 2,01% và 4,45% so với hồi đầu năm, còn Bitcoin lao dốc hơn 33%.
Diễn biến này trái ngược với bức tranh của những năm trước khi vàng liên tục lập đỉnh, Bitcoin nhiều thời điểm tăng 2-3 con số, còn chứng khoán là lựa chọn được dòng tiền ưu tiên. Nửa đầu năm nay, các tài sản từng dẫn đầu về lợi nhuận đồng loạt chững lại hoặc đi xuống, trong khi tiền gửi - vốn được xem là kênh phòng thủ - lại vươn lên dẫn đầu về hiệu suất.
>> Tôi chưa vội mua nhà dù có sẵn 2 tỷ đồng
Trong khi đó, so sánh kênh gửi tiết kiệm với đầu tư bất động sản, bạn đọc Sông Đông êm đềm lại có cái nhìn khác: " Đúng là trong ngắn hạn thì tiền mặt là vua nhưng xét về khả năng sinh lời trong dài hạn thì chưa chắc. Lấy ví dụ cách đây 10 năm, bạn có 1 tỷ đồng gửi ngân hàng, đến giờ tổng vốn và lãi được khoảng 1,7-1,9 tỷ. Nhưng nếu ngày đó bạn bỏ 1 tỷ đồng mua đất thì giờ giá trị tài sản có thể đã gấp 4-5 lần".
Phản biện lại quan điểm trên, độc Fv2xwwbsbs cho rằng: "Đất tăng giá lên 10 lần hay 100 lần nhưng nếu không bán thì cũng không khác là mấy so với không tăng giá, nếu hạ tầng khu đó không có gì thay đổi. Vấn đề là bán mảnh đất như vậy có khi phải bù tiền thêm để mua mảnh đất tương tự, chứ có phải mua được 4-5 mảnh đất khác đâu. Trong khi đó, đầu tư chứng khoán hoàn toàn khác, khi một cổ phiếu A tăng giá 4-5 lần, bạn có thể bán và mua cổ phiếu B với số lượng gấp 4-5 lần trước đó".