Phản ánh với báo Dân trí, chị Mỹ Hạnh (sống ở Hà Nội) cho biết, tối 29/6, chị cùng 3 người bạn đến ăn tại quán bánh tráng Mộc Vị (đường Nguyễn Chí Thanh, Hà Nội).
Đây là lần đầu tiên chị ăn ở quán này, theo lời giới thiệu của một người bạn.
Nhóm khách gọi bánh tráng heo quay, bánh tráng heo hấp, chim câu quay, sụn gà rang muối, lẩu tôm bầu. Về đồ uống, chị Hạnh gọi nước ép dưa hấu, còn bạn uống trà quất nha đam hạt chia, trà chanh nha đam hạt chia.
Theo chị Hạnh, sau khi gọi trà quất nha đam hạt chia, bạn cùng bàn phát hiện một vật nghi là bọ. Cả nhóm nghĩ quán sơ suất nên không bận tâm.
Khoảng 20h30, uống gần hết cốc nước ép dưa hấu, cô gái dùng ống hút quấy lên thì phát hiện vật màu đen. Ban đầu, nữ khách hàng nghĩ đó là hạt dưa hấu.
“Càng quấy mạnh lên, tôi xác định đó là một con gián”, chị nhớ lại.
Nhận được thông tin về sự việc, 2 người tự xưng là quản lý trao đổi với khách, giải thích gián chui qua ống hút vào cốc, đồng thời đề nghị giảm 50% hoá đơn phải thanh toán. Tuy nhiên chị Hạnh không chấp nhận.
“Tôi không đồng ý với cách giải thích này. Ống hút nhỏ, gián không thể chui vào được. Giả sử gián chui vào, từ lần uống đầu tiên, tôi đã phát hiện”, chị bày tỏ.
Bức xúc trước sự việc này, nữ khách hàng đăng tải sự việc lên mạng xã hội và báo cáo với cơ quan chức năng qua ứng dụng trên điện thoại.
Không biết gián chui vào cốc từ đâu
Trao đổi với phóng viên Dân trí, chị Nguyệt – chủ nhà hàng nơi nhóm khách phản ánh phát hiện dị vật trong đồ uống – cho hay, quá trình dùng bữa, 4 vị khách có gọi thêm một số đồ uống trong đó có ly trà quất hạt chia và nước ép dưa hấu.
Với ly trà quất hạt chia, quán đã giải thích vật thể màu đen mà khách nhìn thấy thực chất là hạt chia, dính trên phần lá dứa trang trí, không phải bọ. Với ly nước ép dưa hấu, nhóm khách phản ánh có một con gián trong cốc.
“Chúng tôi chưa thể xác định con gián xuất hiện trong cốc bằng cách nào. Nếu gián bò vào trong quá trình ép thì không thể còn nguyên vẹn. Con gián cũng khá to, nên khó có thể chui trong ống hút”, nữ chủ quán nói.
Cũng theo chị Nguyệt, ngay khi nhận được phản ánh, quản lý nhà hàng đã chủ động xin lỗi khách, thừa nhận đây là sự cố ngoài mong muốn và không né tránh trách nhiệm.
Nhà hàng đề xuất không tính tiền 2 ly đồ uống, đồng thời giảm 50% tổng hóa đơn bữa ăn vì trải nghiệm của khách không được trọn vẹn.
Ngoài ra, nếu khách có nhu cầu kiểm tra sức khỏe hoặc phát sinh vấn đề liên quan sau bữa ăn, nhà hàng cam kết chịu toàn bộ chi phí. Tuy nhiên, nhóm khách không đồng ý với phương án trên và yêu cầu miễn phí 100% bữa ăn. Hai bên không đạt được tiếng nói chung nên khách đã thanh toán toàn bộ hóa đơn rồi rời đi.
“Trải nghiệm không tốt của khách xuất phát từ đồ uống, còn các món ăn của nhà hàng vẫn đảm bảo. Bởi vậy, chúng tôi không thể miễn phí 100% bữa ăn”, đại diện quán nói.
Nữ chủ quán cũng chia sẻ, việc để dị vật xuất hiện trong đồ uống là thiếu sót trong quá trình phục vụ và sẵn sàng chịu trách nhiệm. Cơ sở vẫn duy trì việc vệ sinh, khử khuẩn, song không rõ con gián xuất hiện từ đâu nên dẫn đến sự cố ngoài ý muốn.
Theo ghi nhận của Dân trí, trên nền tảng Google, quán thu hút gần 300 lượt đánh giá, nhận về 3,9 sao/5 sao.
Trong đó, phần lớn các ý kiến chia sẻ nhận định về chất lượng món ăn và giá thành với nhiều ý kiến trái chiều.
Một số người dành lời khen cho không gian quán, hương vị một số món ăn. Bên cạnh đó, nhiều người phàn nàn về vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm. Đáng chú ý, một số phản hồi chia sẻ về việc phát hiện gián xuất hiện trong mẹt đồ ăn, rau nhúng lẩu.
Ngày 21/5, Laura Marroni, CEO công ty DAN Europe - đơn vị quản lý đội thợ lặn tìm kiếm thi thể 5 du khách Italy tại Maldives - công bố những phát hiện mới có thể giải mã nguyên nhân vụ tai nạn lặn biển tồi tệ nhất lịch sử quốc đảo này.
Thảm kịch lặn biển xảy ra tại hệ thống hang động ngầm ở đảo san hô Vaavu, Maldives hôm 14/5 khiến 5 khách Italy thiệt mạng. Họ là các nhà khoa học và sinh viên của Đại học Genoa (Italy). Nhóm do Giáo sư Monica Montefalcone, 51 tuổi, dẫn đầu, tiến hành lặn để nghiên cứu về một loài san hô chưa được công bố. Trong nhóm tử nạn có Giorgia Sommacal, 22 tuổi, con gái bà Montefalcone.
Theo đội cứu hộ, hang động nơi xảy ra sự việc nằm ở độ sâu khoảng 50 m so với mặt nước. Đoạn đầu là một vòm hang lớn, rất sáng và có đáy cát. Đi xuyên qua, họ thấy một hành lang rất ít ánh sáng nhưng có thể nhìn tốt khi sử dụng đèn chuyên dụng.
Hành lang này dài gần 30 m, rộng 3 m và dẫn đến hang thứ hai. Nơi này có không gian lớn, hình tròn và không có ánh sáng tự nhiên. Nằm giữa hành lang này và khoang thứ hai là một bãi cát ngầm.
Việc vượt qua bãi cát để đi vào khoang thứ hai rất dễ nhưng khi rời đi, bãi cát này trông như một bức tường che khuất hành lang lối ra.
Phía bên trái bãi cát ngầm là một hành lang khác dài vài chục mét. Thi thể của các nạn nhân đều được tìm thấy bên trong hành lang này, cho thấy có thể họ đã nhầm nó với lối ra chính xác, theo bà Marroni. Bà nhận định nếu nhóm khách Italy đi nhầm vào hành lang đó, việc quay trở lại sẽ rất khó khăn, đặc biệt với lượng khí dự trữ có hạn.
Nhóm 5 người Italy sử dụng các bình khí tiêu chuẩn, đồng nghĩa với việc họ chỉ có dưới 10 phút ở độ sâu đó để khám phá khoang hang thứ hai.
"Việc nhận ra mình đi sai đường và còn lại ít không khí, có lẽ sau khi đã bơi qua bơi lại để tìm đường, thật sự kinh khủng. Khi đó bạn sẽ thở gấp hơn và lượng khí cung cấp sẽ giảm xuống", bà nói thêm.
Sami Paakkarinen, một trong ba thợ lặn cứu hộ người Phần Lan tham gia vớt các thi thể, phủ nhận giả thuyết nhóm khách bị hút vào trong hang như phán đoán trước đó của Alfonso Bolognini, Chủ tịch Hiệp hội Y học Dưới nước và Cao áp Italy.
Ông Bolognini từng đưa ra giả thuyết rằng nhóm người có thể đã bị hút vào hệ thống hang động bởi một dòng hải lưu mạnh do cấu trúc lối vào đặc biệt - còn gọi là "hiệu ứng Venturi" (khi dòng nước tăng tốc để duy trì lưu lượng liên tục qua một lối đi hẹp, gây sụt giảm áp suất và tạo ra một lực hút chân không mạnh).
Thợ lặn Sami cho biết ở hiện trường, dòng nước di chuyển theo một hướng trong 12 tiếng và sau đó di chuyển theo hướng ngược lại trong 12 tiếng tiếp theo, tạo ra các dòng chảy tuần hoàn liên tục. Các dòng chảy tại đây rất dễ phán đoán và khi đội cứu hộ tiến vào hang, họ chỉ cảm thấy "một dòng chảy nhẹ".
"Nó không đủ mạnh để hút ai cả", ông nói.
Năm nạn nhân người Italy gồm Giáo sư sinh thái học biển Monica Montefalcone (Đại học Genoa), con gái bà - Giorgia Sommacal, hai nhà nghiên cứu Federico Gualtieri, Muriel Oddenino và hướng dẫn viên Gianluca Benedetti. Đại diện Đại học Genoa xác nhận nhóm đang thực hiện sứ mệnh khoa học giám sát môi trường biển và tác động của biến đổi khí hậu.
Một thợ lặn thuộc quân đội Maldives cũng tử vong trong quá trình tìm kiếm nhóm khách Italy mất tích.
Lặn hang động mang tính kỹ thuật cao, nguy hiểm, đòi hỏi phải có khóa đào tạo chuyên biệt, thiết bị đặc dụng và các quy trình an toàn nghiêm ngặt. Rủi ro khi lặn sẽ rất cao trong môi trường thợ lặn không thể bơi thẳng lên mặt nước.
Các chuyên gia cho biết thợ lặn rất dễ bị mất phương hướng hoặc lạc đường bên trong hang động, đặc biệt khi những đám mây trầm tích bị khuấy động có thể làm giảm mạnh tầm nhìn.
Đám mây trầm tích là hiện tượng lớp bùn mịn, bụi xốp tích tụ lâu năm dưới đáy hang bị khuấy động do cú quẫy chân vịt hoặc bong bóng khí của thợ lặn. Nó gây ra màn sương mù đục, triệt tiêu tầm nhìn về bằng không chỉ trong vài giây khiến đèn pin lặn cũng vô tác dụng.
Trong 6 năm qua, Maldives - quốc gia với 1.192 hòn đảo san hô - ghi nhận ít nhất 112 du khách tử vong liên quan đến các hoạt động trên biển, trong đó 42 trường hợp do tai nạn lặn bình khí hoặc lặn ống thở.
Trường học mở cửa đón học sinh, nhân viên dần quay về công sở còn khách quốc tế và những KOL (người có tầm ảnh hưởng mạng xã hội), dân du mục số từng rời đi đang trở lại.
Sandy Zanella, bác sĩ kiêm huấn luyện viên, chuyển từ Mỹ đến Dubai cách đây hơn 5 năm. Hai tuần sau khi Trung Đông xảy ra xung đột, cô cùng gia đình sang Italy, quê hương của chồng, để lánh tạm.
Sau khi trò chuyện với bạn bè tại Dubai và biết được cuộc sống vẫn diễn ra bình thường, cô quyết định quay lại cùng hai con vào 18/4. Zanella cảm thấy mình "may mắn khi có cơ hội như vậy", rời đi và quay lại.
"Sự bất định khiến mọi thứ trở nên nặng nề, nhưng chúng ta còn có thể làm gì khác?", Zanella nói khi nhắc đến cuộc sống hiện tại của mình ở Dubai.
Trong vài thập kỷ qua, Dubai đã quảng bá điểm đến như một "thiên đường an toàn" cho khách quốc tế với thuế thu nhập bằng 0, mức lương cao, lối sống xa hoa.
Thành phố là nơi sinh sống của hàng triệu người nước ngoài từ khắp nơi trên thế giới, theo dữ liệu của chính phủ UAE, và những người này chiếm khoảng 90% dân số Dubai.
Tuy nhiên, vị thế "nơi trú ẩn an toàn" này đã bị đảo lộn chỉ sau một đêm khi xung đột giữa Mỹ - Israel và Iran xảy vào cuối tháng 2.
Iran tấn công UAE bằng máy bay không người lái và tên lửa như một phần trong chiến dịch trả đũa Mỹ và các đồng minh trong khu vực, gây thương vong và thiệt hại cho nhiều tòa nhà, cơ sở hạ tầng.
Hàng chục nghìn du khách bị mắc kẹt tại UAE sau khi không phận khu vực bị đóng cửa. Các khách sạn bắt đầu giảm giá mạnh và quảng bá kỳ nghỉ tại chỗ để bù đắp sự sụt giảm du lịch. Trường học chuyển sang học trực tuyến, kỳ nghỉ xuân được đẩy sớm hơn. Một số gia đình người nước ngoài, như gia đình Zanella, đã tận dụng cơ hội này để rời Dubai tạm thời.
Theo ước tính chính thức được tờ Financial Times dẫn lại, khoảng 30.000 công dân Anh đã rời UAE kể từ khi cuộc xung đột bắt đầu.
"Bình thường mới" ở Dubai đang hình thành. Cơ quan Quản lý Kiến thức và Phát triển Nhân lực Dubai (KHDA) thông báo các trường học và cơ sở giáo dục quay lại dạy trực tiếp từ 20/4 đồng thời dịch vụ xe buýt trường học cũng hoạt động trở lại.
Chính phủ UAE trước đó khuyến nghị nhân viên khu vực tư nhân làm việc từ xa trong những ngày đầu xung đột. Tuy nhiên, hiện ngày càng nhiều người quay lại làm việc trực tiếp.
Charli Wright, CEO của công ty marketing JWI tại Dubai, cho biết sau vài tuần làm việc tại nhà, đội ngũ của cô đã trở lại văn phòng. Khách hàng cũng đang thúc đẩy các cuộc gặp trực tiếp, và công ty vẫn tiếp tục tuyển dụng.
Chantelle Thompson, chuyển đến Dubai từ Anh cùng chồng và ba con vào cuối tháng 1, cho biết gia đình cô quyết định ở lại bất chấp xung đột và chưa từng nghĩ đến việc rời đi.
Dù gặp một số khó khăn trong việc xin giấy khai sinh phục vụ thủ tục visa do chậm trễ bưu điện, cô nói rằng ngoài vấn đề này, mọi thứ "vẫn vận hành bình thường". Gia đình đang hoàn tất việc chuyển nhà và chuẩn bị đưa thú cưng sang Dubai.
Antonio Masih, giám đốc tại Pawsome Friends, công ty cung cấp dịch vụ vận chuyển thú cưng tại Dubai, cho biết tháng 3 là "giai đoạn vô cùng căng thẳng", khi mỗi ngày công ty nhận hơn 70-80 yêu cầu đưa thú cưng rời khỏi UAE. Tuy nhiên, kể từ đầu tháng 4, các đơn giảm dần.
"Tôi nghĩ Dubai đang dần trở lại trạng thái bình thường. Mọi thứ đã lắng xuống rất nhiều", Masih nói và dự đoán đến cuối tháng 4, cuộc sống sẽ trở lại như trước.
Trong khi một số gia đình người nước ngoài đang quay trở lại, Hilesh Chavd, đối tác tại hãng luật Spencer West có trụ sở tại London, Anh cho biết ông chưa ghi nhận bất kỳ yêu cầu mới nào liên quan đến việc chuyển đến Trung Đông, dù khu vực này trước đây vốn là điểm đến phổ biến đối với các gia đình tại Anh.
Với những người vẫn ở lại Dubai, sự thận trọng vẫn hiện hữu. Sandy Zanella cho biết háo hức trở lại cuộc sống tại đây nhưng vẫn chưa hoàn toàn yên tâm.
Chantelle Thompson, người đã ở lại Dubai trong suốt thời gian xảy ra xung đột, cho biết các con của cô đang học tại nhà cho đến khi nhập học chính thức vào tháng 8.
"Chúng tôi nhận ra rằng đây đã trở thành bình thường mới của mình", cô nói về cuộc sống tại đây.
Suốt nhiều thập kỷ, vận động viên leo núi từ khắp nơi trên thế giới đã mạo hiểm mạng sống để chinh phục Everest. Nhiều người thành công chạm đến "nóc nhà thế giới" và trở về an toàn, không ít người mãi mãi nằm lại. Thi thể của họ rải rác trên khắp các triền dốc của ngọn núi cao nhất hành tinh.
Kể từ khi con người lần đầu tiên chinh phục đỉnh Everest vào năm 1953, ngọn núi cao nhất hành tinh đã ghi nhận hàng trăm trường hợp tử vong. Theo dữ liệu từ Himalayan Database, trang web chuyên ghi nhận các chuyến leo núi tại vùng Himalaya thuộc Nepal, tính đến đầu mùa leo núi năm 2026, ít nhất 344 người đã thiệt mạng tại Everest.
Bà Billi Bierling, Giám đốc tổ chức, cho biết có 232 trường hợp tử vong xảy ra ở sườn phía Nepal, số còn lại thuộc phía Tây Tạng. Bà lưu ý những con số này vẫn chưa phải là thống kê đầy đủ nhất. Do đặc thù địa hình và thời tiết, phần lớn thi thể vẫn nằm lại tại các triền dốc ở độ cao hơn 8.000 m.
Hầu hết thi thể trên Everest không thể đưa về do các chiến dịch tìm kiếm nguy hiểm và tốn kém. Giới chuyên gia cho rằng quy trình hồi hương thi thể gian khổ không kém gì hành trình chinh phục đỉnh, khó hơn cứu sống một người gặp nạn. Nhiều nạn nhân nằm lại ở "vùng tử thần" trên độ cao 8.000 m, nơi lượng oxy thấp đến mức ngay cả việc di chuyển cơ bản cũng gây kiệt sức. Qua năm tháng, các thi thể đều bị chôn vùi dưới các lớp tuyết và băng cứng.
Ông Alan Arnette, nhà leo núi đồng thời là người ghi chép lịch sử về Everest, cho biết một ca đưa thi thể xuống cần đội ngũ tối thiểu 6-10 người và quy trình hậu cần cực kỳ phức tạp. Các nhân viên cứu hộ phải di chuyển qua những đoạn dốc kỹ thuật hiểm trở trong khi vác theo một thi thể, tất cả diễn ra trong môi trường giới hạn tối đa thể lực của con người.
Tháng 6, Lực lượng Cảnh sát Biên phòng Ấn Độ - Tây Tạng (ITBP) triển khai chiến dịch đưa thi thể "Green Boots" (Giày xanh) trở về sau 30 năm nằm lại trên đỉnh núi phủ tuyết. Chiến dịch được lên kế hoạch thực hiện trong mùa leo núi tháng 6-9. ITBP đang tìm kiếm một đội ngũ cứu hộ có kinh nghiệm tham gia chiến dịch, phối hợp với chính quyền Trung Quốc để di chuyển thi thể từ Tây Tạng sang Nepal rồi về Ấn Độ.
Chiến dịch hồi hương "Giày xanh" được đánh giá khó khăn vì thi thể nằm ở phía bắc Everest, gần tuyến đường giữa bậc thang thứ nhất và thứ hai (First Step and Second Step), hai vách đá nằm trong "vùng tử thần" trên Everest. Sau 30 năm, thi thể của Green Boots đã "hóa thạch" và dính chặt vào núi.
"Đội cứu hộ sẽ phải dùng rìu phá băng để tách thi thể ra khỏi sườn núi đóng băng, quá trình này sẽ rất khắc nghiệt", ông Arnette nói thêm.
Đội cứu hộ phải tiếp tục đưa thi thể qua bậc vách thứ hai, một vách đá cao 30 m gắn thang nhôm. Việc leo vách đá thẳng đứng ở độ cao trên 8.500 m, trong trang phục bảo hộ cồng kềnh, găng tay dày và bình dưỡng khí là một thử thách cực hạn.
Rào cản thủ tục và vận chuyển tại khu vực thuộc bên Trung Quốc kiểm soát cũng là bài toán khó. Khác với Nepal, việc dùng trực thăng cứu hộ tại vùng Tây Tạng bị hạn chế nghiêm ngặt về mặt cấp phép, trực thăng cũng không thể bay đến độ cao của vách đá này.
Chiến dịch đòi hỏi nguồn lực lớn về nhân sự, oxy, dây thừng chuyên dụng với chi phí ước tính dao động từ 100.000 đến 150.000 USD.
Việc tác động vào thi thể còn chạm đến đức tin tôn giáo. Nhiều người tham gia hỗ trợ chiến dịch là người dân Tây Tạng theo đạo Phật. Ông Arnette chỉ ra rằng việc dùng rìu phá băng tác động lên thi thể có thể bị coi là phạm vào điều cấm kỵ của Phật giáo địa phương về việc tôn trọng người chết, vô tình xung đột với mục tiêu nhân văn ban đầu của ITBP.
Trong quá khứ, nhiều kế hoạch đưa thi thể trở về từng phải hủy bỏ. Năm 2010, một dự án đưa các thi thể ở sườn phía nam xuống núi đã bị dừng lại theo nguyện vọng của gia đình các nạn nhân, những người muốn người thân của mình được yên nghỉ nơi họ đã ngã xuống.
Everest còn có những "người ở lại" nổi tiếng khác. Thi thể của nữ vận động viên người Mỹ Francys Arsentiev, được mệnh danh là "Người đẹp ngủ trong rừng", từng nằm nhiều năm gần sườn đông bắc trước khi được chuyển đi. Di cốt của nhà leo núi người Anh George Mallory được tìm thấy vào năm 1999, 75 năm sau khi ông mất tích vào năm 1924. Dù xác định được danh tính nhờ bảng tên trên quần áo, người ta vẫn quyết định để ông yên nghỉ tại ngọn núi này.