Người hâm mộ World Cup đến các sân vận động trên khắp Bắc Mỹ đang phải đối mặt với giá vé, đồ ăn và thức uống rất cao, làm dấy lên làn sóng tranh cãi trên mạng và những lo ngại về khả năng chi trả tại giải đấu.
Tại các thành phố đăng cai ở Mỹ và Canada, người hâm mộ đã bắt đầu chia sẻ hóa đơn và bảng giá cho thấy bia, nước ngọt và các bữa ăn cơ bản được bán với mức giá tương đương các sự kiện thể thao hạng sang tại Mỹ, làm bùng lên tranh luận về việc liệu kỳ World Cup lớn nhất lịch sử có đang dần vượt ngoài khả năng tiếp cận của người hâm mộ bình thường hay không.
Những chỉ trích xuất hiện trong bối cảnh hàng triệu cổ động viên đã phải gánh chi phí vé máy bay, khách sạn và trong nhiều trường hợp là vé xem trận đấu có giá rất cao, khiến các khoản chi tiêu hàng ngày tại sân vận động trở thành tâm điểm của cuộc tranh luận rộng hơn về khả năng chi trả.
Các giải đấu quốc tế lớn thường được quảng bá là những lễ hội mang tính bao trùm, thu hút người hâm mộ từ nhiều tầng lớp kinh tế khác nhau. Tuy nhiên, World Cup 2026 có thể trở thành một bước ngoặt.
Sự kết hợp giữa mô hình định giá vé linh hoạt theo nhu cầu, chi phí vận hành sân vận động cao, giá du lịch toàn cầu gia tăng và tham vọng thương mại kỷ lục đang tạo ra một mô hình có nguy cơ làm thay đổi đối tượng có khả năng tham dự giải đấu.
Nếu các sự kiện trực tiếp bị xem là chỉ dành cho người hâm mộ có điều kiện kinh tế, ban tổ chức có thể phải đối mặt không chỉ với sự phản đối nhất thời mà còn với tổn hại lâu dài về danh tiếng, đặc biệt đối với một giải đấu được xây dựng trên nền tảng tính đại chúng và bản sắc toàn cầu.
World Cup 2026 không chỉ là giải đấu bóng đá lớn nhất lịch sử với 48 đội tuyển và 104 trận đấu tại 16 thành phố, mà còn là sự kiện tham vọng nhất về mặt thương mại của FIFA từ trước tới nay. FIFA dự kiến thu về khoảng 8,9 tỷ USD doanh thu trực tiếp từ giải đấu, được thúc đẩy bởi bản quyền truyền hình, tài trợ, bán vé và dịch vụ cao cấp.
Theo các nhà phân tích, World Cup hiện đại không chỉ là một sự kiện thể thao mà còn là một “nền tảng giao dịch toàn cầu”, kiếm tiền từ mọi thứ, từ vé, đồ lưu niệm đến khu vực dành cho người hâm mộ và dịch vụ ăn uống.
Trong bối cảnh đó, ngay cả những khoản chi tương đối nhỏ như một cốc bia hay một bữa ăn cũng mang ý nghĩa biểu tượng, đặc biệt khi người hâm mộ đã phải trả nhiều tiền hơn đáng kể so với các kỳ World Cup trước.
Tại sân SoFi, một trong những địa điểm trọng điểm của giải đấu, giá cả tương đương các sự kiện thể thao cao cấp ở Mỹ. Theo USA Today, bia nội địa có giá khoảng 15 USD, bia thủ công hoặc bia nhập khẩu cỡ lớn có giá hơn 22 USD, nước ngọt giá 7,75 USD và nước uống đóng chai là 5,25 USD.
Các món ăn như pizza, taco, burrito hay nachos có giá khoảng 19-20 USD. Ngay cả những món đơn giản như xúc xích nóng cũng có giá 10 USD, còn khoai tây chiên đóng gói là 5,75 USD.
Xu hướng tương tự cũng xuất hiện ở các địa điểm khác. Nghiên cứu của SeatPick so sánh 16 sân vận động World Cup cho thấy xu hướng này diễn ra khá đồng đều.
Mức giá đắt đỏ này đã gây ra phản ứng trên mạng xã hội, phần lớn bày tỏ lo ngại. Cựu tuyển thủ Xứ Wales Thomas Hal Robson-Kanu gọi tình trạng này là “đáng xấu hổ”, cho rằng những người đã bỏ ra khoản tiền lớn để tới xem World Cup không nên tiếp tục phải chịu thêm các mức giá quá cao.
“Bóng đá là môn thể thao của mọi người”, ông viết, đồng thời nhấn mạnh rằng môn thể thao này cần tiếp tục mang tính bao trùm, an toàn và thú vị với tất cả mọi người.
Một phần nguyên nhân nằm ở chính nơi tổ chức giải đấu. Mỹ là một trong những quốc gia có giá dịch vụ ăn uống tại các sự kiện thể thao cao nhất thế giới.
Đối với World Cup, xu hướng này đang đi ngược lại với kỳ vọng của người hâm mộ quốc tế. Ở nhiều quốc gia đăng cai trước đây, giá đồ ăn và thức uống thường thấp hơn hoặc được kiểm soát chặt chẽ hơn.
Giá vé cũng đã trở thành tâm điểm tranh cãi. Theo nhiều báo cáo, vé rẻ nhất của một số trận vòng bảng có giá từ khoảng 200 USD, trong khi vé xem trận chung kết vượt 2.000 USD ngay cả ở các hạng vé cơ bản.
Mô hình định giá linh hoạt của FIFA, với giá tăng theo nhu cầu, vốn phổ biến trong ngành hàng không và các buổi hòa nhạc nhưng vẫn gây tranh cãi trong thể thao. Dù FIFA cho biết đã bán hơn 6 triệu vé, một số trận đấu vẫn xuất hiện nhiều ghế trống trên khán đài, làm dấy lên câu hỏi liệu mức giá cao có đang ảnh hưởng đến lượng khán giả hay không.
Một phần nguyên nhân nằm ở cách phân phối vé. Một tỷ lệ đáng kể vé được gộp vào các gói dịch vụ doanh nghiệp hoặc phân bổ cho các nhà tài trợ. Một số báo cáo cho rằng tỷ lệ này có thể lên tới 1/7 ghế ngồi, đồng nghĩa nhiều ghế được dành cho khách hàng doanh nghiệp thay vì người hâm mộ cá nhân, làm tăng khả năng ghế bị bỏ trống ngay cả trong các trận đấu lớn.
Trong lịch sử thiết giáp thế giới, hiếm có dòng xe tăng nào đạt mức độ phổ biến như T-54/55 của Liên Xô. Với hơn 100.000 chiếc được sản xuất và phục vụ trong quân đội hơn 50 quốc gia, dòng tăng này thường được ví như “AK-47 của xe tăng”.
Ngay cả khi nhiều mẫu tăng hiện đại đã xuất hiện, T-54/55 vẫn tiếp tục tham chiến tại một số khu vực trên thế giới. Đáng chú ý, Nga đã tái triển khai loại xe tăng có nguồn gốc từ thập niên 1950 này trong xung đột Ukraine kể từ năm 2023.
Sự xuất hiện của T-54/55 từng khiến nhiều nhà phân tích phương Tây cho rằng Nga đang cạn kiệt lực lượng tăng thiết giáp hiện đại như T-72 hay T-80. Tuy nhiên, thực tế sau đó cho thấy Moskva nhiều khả năng chỉ sử dụng các mẫu tăng cũ như giải pháp tạm thời trong lúc mở rộng năng lực sản xuất quốc phòng.
Trong giai đoạn đầu xung đột, ngành công nghiệp quân sự Nga gặp nhiều áp lực trong việc đáp ứng nhu cầu chiến trường. Việc đưa các xe tăng thời Liên Xô trở lại hoạt động giúp quân đội Nga duy trì hỏa lực và bổ sung khí tài trong thời gian các dây chuyền sản xuất mới được nâng cấp.
T-54/55 đang được Nga sử dụng ra sao?
Khác với các xe tăng chiến đấu chủ lực hiện đại, T-54/55 hiện không đảm nhiệm vai trò đột kích cơ động tuyến đầu. Thay vào đó, chúng chủ yếu được dùng như pháo tự hành hỗ trợ hỏa lực tầm xa.
Dù lớp giáp và hệ thống điều khiển hỏa lực đã lạc hậu, pháo cỡ nòng 100 mm của T-54/55 vẫn đủ khả năng hỗ trợ bộ binh hoặc tấn công các vị trí phòng thủ từ khoảng cách an toàn.
Một số chuyên gia cho rằng với tầm quan sát và hỏa lực mạnh hơn các xe chiến đấu bộ binh như BMP-2, T-54/55 vẫn có giá trị nhất định trong tác chiến hỗ trợ gián tiếp.
Theo dữ liệu từ các nhóm theo dõi nguồn mở như Oryx, kể từ đầu năm 2026 mới chỉ ghi nhận khoảng 26 xe T-54/55 bị phá hủy tại Ukraine. Tuy nhiên, số lượng thực tế Nga triển khai vẫn chưa được xác nhận.
Trước khi xung đột nổ ra, Moskva được cho là còn lưu kho từ vài nghìn tới hàng chục nghìn xe T-54/55. Vì vậy, tổn thất vài chục chiếc gần như không ảnh hưởng đáng kể tới nguồn dự trữ khổng lồ này.
Nga cũng từng thử nghiệm nhiều cách sử dụng khác thường với dòng tăng cũ. Năm 2023, một số xe T-54 được nhồi thuốc nổ và biến thành phương tiện đánh bom điều khiển từ xa nhằm tấn công các vị trí phòng thủ của Ukraine.
Tuy nhiên, trong thời gian gần đây, các xe tăng này chủ yếu quay lại vai trò hỗ trợ hỏa lực truyền thống. Nhiều chiếc còn được lắp thêm giáp phản ứng nổ và “lồng chống UAV” nhằm tăng khả năng sống sót trước các cuộc tập kích bằng UAV cảm tử.
T-54 được phát triển từ dòng T-34 nổi tiếng thời Thế chiến II, mẫu xe tăng từng góp phần quan trọng giúp Liên Xô đánh bại phát xít Đức.
Sau chiến tranh, các kỹ sư Liên Xô tiếp tục nâng cấp T-34 để tạo ra T-44 với giáp bảo vệ và khả năng cơ động tốt hơn. Quá trình tích hợp pháo 100 mm lên khung gầm này cuối cùng dẫn tới sự ra đời của T-54.
Trong suốt vòng đời hoạt động, T-54 liên tục được cải tiến với tháp pháo mới, pháo D-10T ổn định theo phương thẳng đứng cùng thiết bị quan sát ban đêm hiện đại hơn.
Biến thể T-55 xuất hiện sau đó có ngoại hình gần như giống hệt T-54 nhưng được trang bị động cơ mạnh hơn, hệ thống ổn định pháo tốt hơn cùng nhiều cải tiến điện tử.
Khi chính thức vào biên chế Hồng quân năm 1958, T-55 được đánh giá là một trong những xe tăng tiên tiến nhất thế giới với khả năng cơ động cao và hỏa lực mạnh hơn nhiều đối thủ NATO cùng thời.
Vì sao T-54/55 được gọi là “AK-47 của xe tăng”?
Danh xưng này không chỉ xuất phát từ số lượng sản xuất khổng lồ mà còn bởi mức độ phổ biến toàn cầu của dòng tăng Liên Xô.
Riêng Liên Xô đã chế tạo khoảng 35.000 xe T-54 và 27.000 xe T-55. Khi tính thêm các phiên bản sản xuất theo giấy phép tại Trung Quốc và các nước thuộc khối Hiệp ước Warsaw, tổng số xe được chế tạo vượt mốc 100.000 chiếc.
Trong thời kỳ đỉnh cao, T-54/55 hiện diện tại hơn 50 quốc gia trải dài từ châu Âu, châu Á tới Trung Đông và châu Phi.
Sau khi Chiến tranh Lạnh kết thúc, Liên Xô rồi Nga dần thay thế T-54/55 bằng các mẫu hiện đại hơn như T-72 và T-80. Dù vậy, hàng nghìn chiếc vẫn bị niêm cất trong kho dự trữ suốt nhiều thập kỷ.
Nhiều người từng cho rằng chúng sẽ không bao giờ trở lại chiến trường. Nhưng xung đột Ukraine đã khiến một trong những dòng xe tăng nổi tiếng nhất thế kỷ XX, có thêm lần tái xuất cuối cùng trong lịch sử quân sự hiện đại.
Theo Hãng tin Tasnim ngày 25-4, người phát ngôn Bộ Quốc phòng Iran cho biết phần lớn năng lực tên lửa của quốc gia này vẫn chưa được huy động trong cuộc chiến với Mỹ.
Chuẩn tướng Iran Reza Talaei-Nik khẳng định "một phần đáng kể tiềm lực tên lửa của Iran vẫn đang được dự phòng".
Nhấn mạnh rằng các lực lượng Iran luôn giữ thế thượng phong trong suốt cuộc xung đột, ông cho biết: "Quân đội chúng tôi đã duy trì ưu thế trên không tuyệt đối trên khắp các vùng lãnh thổ bị chiếm đóng của Israel. Chỉ một phần năng lực tên lửa được sử dụng trong suốt 40 ngày giao tranh vừa qua".
Về các cuộc đối đầu trên biển, ông Talaei-Nik tuyên bố các chiến hạm của đối phương đã liên tục phải rút lui hàng trăm km khỏi vùng biển Oman trước những hành động quyết liệt từ phía lực lượng Iran.
Trước đó vào ngày 10-4, tờ Wall Street Journal dẫn lời các quan chức Mỹ nắm thông tin tình báo cho biết Iran vẫn còn hàng ngàn tên lửa đạn đạo, và có thể triển khai bằng cách đưa bệ phóng ra khỏi các cơ sở ngầm.
Hơn một nửa số bệ phóng được xác nhận đã bị phá hủy, hư hại hoặc chôn vùi, song không ít trong số đó có thể sửa chữa hoặc tái khai thác từ các tổ hợp ngầm.
Kho tên lửa của Iran đã suy giảm đáng kể sau xung đột, nhưng nước này vẫn duy trì hàng nghìn tên lửa đạn đạo tầm ngắn và tầm trung, có thể được đưa ra khỏi nơi ẩn náu khi cần thiết.
Số lượng drone tấn công của Iran cũng giảm mạnh, nhưng nước này vẫn có thể tìm nguồn bổ sung từ Nga.
Ông Kenneth Pollack, Phó chủ tịch phụ trách chính sách tại Viện Trung Đông, nhận định: "Iran thể hiện năng lực đáng kinh ngạc trong việc đổi mới và tái thiết lực lượng một cách nhanh chóng".
"Đây là đối thủ đáng gờm hơn nhiều so với hầu hết các lực lượng quân sự Trung Đông, ngoại trừ Israel", ông nói.
Phía Israel ước tính khoảng 2/3 số bệ phóng tên lửa đạn đạo của Iran đã bị loại khỏi vòng chiến, nhưng lưu ý nhiều hệ thống bị chôn dưới lòng đất có thể được thu hồi. Iran hiện còn hơn 1.000 tên lửa tầm trung, trong khi trước xung đột ghi nhận khoảng 2.500 quả.
Lực lượng hải quân thuộc Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) cho biết đã phát động chiến dịch hiệp đồng quy mô lớn nhằm vào các tàu hải quân Mỹ tối 7/5, nhằm đáp trả hai hành động "khiêu khích" của đối phương.
Hành động đầu tiên là khi quân đội Mỹ tấn công tàu chở dầu Iran gần cảng Jask, điều Tehran cho là vi phạm lệnh ngừng bắn. Tiếp đó là việc các khu trục hạm Mỹ tiến vào eo biển Hormuz dù Iran đã cảnh báo không được làm điều đó.
Hải quân IRGC cho hay lực lượng này đã khai hỏa nhiều vũ khí tiên tiến, gồm tên lửa đạn đạo chống hạm, tên lửa hành trình chống hạm và drone tự sát, được trang bị đầu đạn nổ mạnh và "được khai hỏa nhắm trực tiếp vào các tàu khu trục của kẻ thù".
Video do truyền thông nhà nước Iran công bố cho thấy lực lượng nước này phóng tên lửa và UAV vào các khu trục hạm Mỹ ở eo biển Hormuz.
Theo hải quân IRGC, đòn đánh đã gây ra "thiệt hại đáng kể" cho lực lượng Mỹ và khiến ba tàu khu trục đối phương phải "tháo chạy khỏi khu vực eo biển Hormuz ngay lập tức".
Bộ tư lệnh Trung tâm (CENTCOM), cơ quan đặc trách hoạt động của quân đội Mỹ ở Trung Đông, xác nhận Iran đã triển khai nhiều tên lửa, UAV và xuồng cao tốc khi tàu khu trục USS Truxtun, USS Rafael Peralta và USS Mason đang di chuyển qua eo biển Hormuz để tiến vào vịnh Oman.
"Lực lượng Mỹ đã loại bỏ mối đe dọa đang tiếp cận và nhắm vào các cơ sở quân sự Iran đứng sau vụ tấn công", CENTCOM cho hay, thêm rằng mục tiêu gồm điểm phóng tên lửa và máy bay không người lái, trung tâm chỉ huy, các cơ sở tình báo, giám sát và trinh sát.
Giới chức Mỹ khẳng định không có khí tài nào bị trúng đòn của đối phương và cáo buộc Iran "hành động thù địch vô cớ".
Bộ tư lệnh Trung tâm Khatam al-Anbiya của quân đội Iran cáo buộc Mỹ đã phối hợp với một số quốc gia trong khu vực để không kích khu vực dân cư ở những tỉnh ven biển nước này.
CBS News dẫn lời các quan chức Mỹ giấu tên cho biết cuộc tấn công của Iran dữ dội và kéo dài hơn so với đợt tập kích trước đó vài ngày nhằm vào hai tàu chiến nước này. Đội xuồng tấn công nhanh Iran đã áp sát đến mức các chiến hạm Mỹ buộc phải khai hỏa để ngăn chúng đến gần.
Các quan chức này cho hay trong vài giờ, đội tàu chiến Mỹ và máy bay yểm trợ đã thiết lập lưới phòng thủ nhiều lớp, sử dụng pháo hạm 127 mm và hệ thống phòng thủ tầm cực gần (CIWS) khai hỏa vào đội xuồng Iran.
Ngoài ra, lực lượng Mỹ cũng đã phóng tên lửa Hellfire từ trực thăng Apache và khai hỏa súng máy 12,7 mm trên boong tàu, trong lúc những máy bay khác yểm trợ từ trên không.
Tổng thống Mỹ Donald Trump sau đó nói đây chỉ là "cuộc chạm trán nhẹ" và lệnh ngừng bắn vẫn có hiệu lực. Tuy nhiên, ông cảnh báo lực lượng Mỹ sẽ tiến hành thêm đòn không kích nếu Iran không nhanh chóng ký thỏa thuận.
Mỹ và Iran đạt thỏa thuận ngừng bắn từ hôm 8/4 để tạo điều kiện cho đàm phán. Washington đang chờ Tehran phản hồi về đề xuất nhằm chấm dứt giao tranh.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Iran Esmaeil Baqaei cho biết nước này sẽ thông báo lập trường của mình cho bên trung gian là Pakistan "sau khi hoàn tất xem xét".