Trả lời thẩm vấn của luật sư tại phiên tòa vụ án sai phạm liên quan dự án Bệnh viện Bạch Mai và Việt Đức cơ sở 2, cựu Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến cho rằng việc thuê tư vấn nước ngoài không phải chủ trương riêng của cấp dưới, mà là định hướng chung đã được thống nhất.
Theo lời khai của bà Tiến, sau các cuộc họp triển khai dự án, ban quản lý đã có văn bản trình cấp trên. Bà nhớ trong quyết định phê duyệt có nội dung cho phép chỉ định thầu trong trường hợp cần thiết do tính chất cấp bách của dự án.
Bà Tiến cũng nhắc lại định hướng về việc thuê tư vấn nước ngoài đối với các bệnh viện lớn. Theo bà, đây là chủ trương chung, chứ “không phải chủ trương riêng” của cấp dưới.
“Với bệnh viện tầm cỡ như thế này, chúng tôi không chê tư vấn trong nước. Nhưng ở thời điểm đó không có công ty nào đáp ứng được yêu cầu đặt ra”, bà Tiến trình bày.
Cựu Bộ trưởng cho biết thời điểm đó Bộ Y tế từng định hướng thuê tư vấn nước ngoài cho khoảng 5 bệnh viện. Ban quản lý dự án sau đó báo cáo việc chủ đầu tư có quyền chỉ định thầu. Theo lời bà Tiến, Công ty VK từng đoạt giải nhất phương án thiết kế và “14 năm đến giờ nếu thi lại chắc vẫn nhất”.
Khi luật sư hỏi ai là người quyết định thuê tư vấn nước ngoài, bà Tiến xác nhận mình là người phê duyệt chủ trương này với vai trò Bộ trưởng.
Tuy nhiên bà phủ nhận việc trực tiếp giới thiệu Công ty VK cho cấp dưới. Theo lời khai, trong một lần dự lễ khánh thành một bệnh viện quốc tế, bà thấy thiết kế đẹp nên về trao đổi cấp dưới tìm hiểu, mời đơn vị tham gia phương án cho hai dự án bệnh viện.
“Tôi lúc đó cũng không biết đó là Công ty VK”, bà nói và cho biết đã yêu cầu mời thêm các đơn vị từ Mỹ, Nhật Bản, Hàn Quốc tham gia.
Theo bà Tiến, phía Nhật Bản từng đưa ra phương án khả thi nhưng chi phí cao gần gấp đôi.
Trả lời câu hỏi của luật sư về việc có đồng ý chỉ định thầu cho VK hay không, bà Tiến cho biết quy trình khi đó gồm nhiều bước như phê duyệt chủ trương thuê tư vấn nước ngoài, phê duyệt phương án kiến trúc rồi mới đến kế hoạch lựa chọn nhà thầu.
Theo lời bà, ban quản lý dự án giải thích đơn vị này đã đoạt giải nhất phương án kiến trúc nên khó thay thế bằng nhà thầu khác.
“Tôi không phải người đề xuất Công ty VK, mà là phê duyệt theo chủ trương thuê tư vấn nước ngoài đã có”, bà Tiến nói.
Khi được hỏi về cáo buộc gây thất thoát, lãng phí hơn 803 tỉ đồng, cựu Bộ trưởng cho biết bà đồng ý với phần thất thoát 70 tỉ đồng liên quan chi phí tư vấn nước ngoài, nhưng băn khoăn cách xác định hơn 733 tỉ đồng lãng phí còn lại.
Luật sư bào chữa cho ông Nguyễn Chiến Thắng (cựu Giám đốc Ban Y tế trọng điểm) hỏi quan điểm của bà Tiến về cách tính số tiền gây lãng phí: “Khi làm dự án, bà có được ai thông báo, hướng dẫn quy định tiền được giải ngân mà không tiêu hết thì thiệt hại được tính theo lãi suất ngân hàng không?”.
Bà Tiến cho rằng khoản lãng phí bị cáo buộc được tính dựa trên lãi suất ngân hàng theo một thông tư ban hành cách đây nửa năm, trong khi thời điểm triển khai dự án “không hề có văn bản nào quy định như vậy”.
“Thông tư đó ban hành sau này, khi nhiều công trình bị đánh giá lãng phí. Thời điểm chúng tôi làm dự án chưa từng có hướng dẫn tính lãng phí theo cách đó”, bà trình bày trước tòa.
Đồng quan điểm với cựu Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến, trả lời thẩm vấn sau đó, bị cáo Nguyễn Chiến Thắng cho biết trong suốt quá trình quản lý dòng vốn dự án, không cơ quan nào cảnh báo việc vốn chưa sử dụng hết sẽ bị tính lãi để xác định thiệt hại.
Ông Thắng cũng phản đối cáo buộc ban quản lý dự án gây lãng phí 588 tỉ đồng do không sử dụng hết hơn 5.000 tỉ đồng vốn được cấp.
Theo bị cáo, số tiền này thực tế đã được đưa vào công trình, chuyển hóa thành vật liệu, hạng mục xây dựng và tài sản hiện hữu của dự án.
“Tiền đã dùng rồi, công trình đã xây dựng rồi, nguyên vật liệu đổ vào đó đều là tài sản”, ông Thắng trình bày tại tòa.
Bị cáo cho rằng nếu tính theo mặt bằng giá hiện nay thì số vốn 5.000 tỉ đồng khó có thể triển khai lại dự án với quy mô tương tự. Ông lập luận giá bất động sản và chi phí xây dựng qua nhiều năm đều tăng, nên việc xác định thiệt hại theo lãi suất ngân hàng là chưa phản ánh đúng bản chất tài sản hình thành từ dự án.
Ngày 18/4, Phòng Cảnh sát hình sự Công an TP Đà Nẵng cho biết đã tạm giữ hình sự Lê Đức Anh (trú phường Thanh Khê) để điều tra về hành vi Hiếp dâm và Cưỡng đoạt tài sản.
Khoảng 8h ngày 8/4, Đức Anh dùng thủ đoạn gian dối, nhờ cô gái (22 tuổi) đến nhà tại phường An Khê để giúp việc cá nhân. Khi cô gái lên phòng ngủ ở tầng hai, anh ta chốt cửa, khống chế, ép quan hệ tình dục, theo cáo buộc của nhà chức trách.
Thấy cô gái không có tiền, Đức Anh ép để lại điện thoại rồi mới cho rời khỏi nhà. Tối cùng ngày, nghi can hiếp dâm mang điện thoại của chị này bán được 26 triệu đồng.
Sau đó, Đức Anh mua một chiếc điện thoại cùng loại để trả lại cho cô gái; bỏ trốn khỏi nơi cư trú.
Emma McDaniel, hiện 40 tuổi, bị bố là ông Mark Talbot bỏ rơi từ khi 8 tháng tuổi. Sau đó, ông Mark tích lũy được khối tài sản lớn thông qua đầu tư bất động sản và kinh doanh, trở thành triệu phú.
Trong di chúc cuối cùng được lập năm 2014, ông Mark đã tước quyền thừa kế của Emma, nói rằng đã không gặp cô trong hai thập kỷ và để lại toàn bộ tài sản cho vợ là Rosemary Talbot, mẹ kế của Emma.
Tuy nhiên, bước ngoặt quan trọng xảy ra khi ông Mark và Emma làm lành với nhau 5 năm sau đó vào 2019, dần phát triển mối quan hệ được mô tả là "thân thiết". Nhưng ông Mark đột ngột qua đời vào tháng 10/2022 ở tuổi 63 mà không kịp cập nhật di chúc, để lại khối tài sản trị giá 1,75 triệu bảng Anh (hơn 62 tỷ đồng) cho Rosemary.
Gặp vấn đề sức khỏe, khó khăn về tài chính, phụ thuộc vào trợ cấp chính phủ và phải nuôi dạy hai con khuyết tật, Emma đâm đơn kiện vào tháng 11/2025, yêu cầu được chia một phần di sản của bố.
Theo hồ sơ đệ trình lên Tòa Thượng thẩm London, ông Mark chia tay mẹ Emma vào năm 1985. Ông chưa bao giờ gặp em trai của Emma, Rhys, được sinh ra sau khi ông rời đi. Sau đó, Mark có cuộc hôn nhân kéo dài 36 năm với Rosemary, hiện 68 tuổi, và có hai con.
Emma đã nói chuyện qua điện thoại với bố năm 16 tuổi, nhưng họ không gặp lại nhau cho đến khi ông Mark chủ động liên lạc vào năm 2019. Sau đó, cả hai thân thiết hơn, cùng đi nghỉ tại biệt thự trị giá 450.000 bảng Anh của ông Mark ở Bồ Đào Nha.
Di chúc được lập vào tháng 5/2014 của Mark nêu rõ không để lại tài sản cho con trai Rhys mà ông chưa từng gặp mặt, cũng như con gái Emma gặp lần cuối cách đây khoảng 20 năm, khẳng định không còn liên lạc với cả hai.
Di chúc này không thay đổi bất chấp mối quan hệ cha con được hàn gắn, dẫn đến việc Emma yêu cầu "khoản trợ cấp tài chính hợp lý" từ di sản.
Rosemary phản bác yêu cầu này, cho rằng Mark đã khẳng định rõ ràng mong muốn hai người con không được thừa kế tài sản của ông. Bà cũng lập luận rằng khối tài sản là "nỗ lực chung" của họ, vì việc chồng tập trung vào kinh doanh đã "làm giảm khả năng kiếm tiền của bà" và thực chất đóng vai trò như "lương hưu" của bà.
Ngày 23/4, thẩm phán Caroline Shea ra phán quyết rằng Emma sẽ nhận được 123.418 bảng Anh (hơn 4 tỷ đồng) từ di sản của bố. Thẩm phán nhấn mạnh nhu cầu tài chính của Emma và xác định những đóng góp của cô trong việc chăm sóc bố và bà nội khiến yêu cầu chia tài sản phù hợp về mặt đạo đức.
Trong phán quyết, thẩm phán thừa nhận tác động sâu sắc do cái chết của Mark đối với cả hai người phụ nữ, lưu ý rằng "tâm trạng suy sụp" của Rosemary càng trầm trọng hơn do hành động pháp lý của Emma.
Tuy nhiên, thẩm phán bác bỏ nhận định của Rosemary rằng mối quan hệ hòa giải giữa Mark và Emma chỉ đơn thuần là tình bạn chứ không phải quan hệ cha con thực sự. Theo thẩm phán, cả Mark và Emma đều thể hiện kỳ vọng rằng sẽ tiếp tục mối quan hệ đang ngày càng thân thiết.
Thẩm phán cho biết Emma có hoàn cảnh tài chính rất khó khăn, chỉ đủ trang trải cuộc sống tối thiểu cho bản thân và gia đình. Trong khi đó, Rosemary vốn giàu có, đồng thời được chu cấp đầy đủ từ di sản của Mark. Việc trao khoản trợ cấp cho Emma sẽ không ảnh hưởng đến mức sống của Rosemary hay tước đoạt phần lớn tài sản thừa kế của bà.
Như đã đưa tin, ngày 16/5, Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an khởi tố 5 vụ án hình sự và 7 bị can về tội Xâm phạm quyền tác giả, quyền liên quan.
Các vụ án xảy ra tại Công ty cổ phần thương mại và dịch vụ truyền thông Bihaco, tức BH Media; Công ty TNHH Lululola Entertainment; nhóm 1900 Group; Công ty TNHH Mây Sài Gòn và Trung tâm Giọng ca để đời.
Theo cơ quan điều tra, Công ty BH Media do ông Nguyễn Hải Bình (Phó Chủ tịch Hiệp hội Sáng tạo và Bản quyền tác giả Việt Nam) là người đại diện pháp luật, đã ký hợp đồng với nhiều phòng trà, đơn vị tổ chức đêm nhạc. Sau đó, các bên thực hiện ghi âm, ghi hình tác phẩm âm nhạc, chỉnh sửa, sao chép và đăng tải lên các kênh YouTube mà chưa được phép của tác giả, chủ sở hữu quyền tác giả.
Tại cơ quan điều tra, ông Nguyễn Hải Bình thừa nhận đến thời điểm làm việc, công ty chưa xin phép, chưa trả tiền bản quyền tác giả và có hành vi vi phạm Luật Sở hữu trí tuệ.
Trong vụ việc này, bị can Diệp Văn Lập, tức ca sĩ Quang Lập, được xác định là người vận hành Trung tâm Giọng ca để đời, hoạt động từ năm 2017. Trung tâm này tổ chức biểu diễn, ghi âm, ghi hình các ca sĩ hát nhiều ca khúc, sau đó chỉnh sửa, sao chép thành nhiều bản ghi âm, ghi hình khác nhau. Các sản phẩm này tiếp tục được ký hợp đồng với BH Media để đăng tải lên YouTube.
Cơ quan chức năng cho rằng ông Diệp Văn Lập phải có trách nhiệm xin phép tác giả, chủ sở hữu quyền tác giả và trả phí trước khi khai thác các tác phẩm. Ca sĩ Quang Lập sau đó thừa nhận sai phạm và cho biết sẽ khắc phục hậu quả.
Với Công ty TNHH Mây Sài Gòn, 2 giám đốc Võ Hoàng Việt và Nguyễn Trung Trường Huy được xác định đã xin phép để tổ chức các chương trình biểu diễn âm nhạc. Tuy nhiên, sau khi chương trình diễn ra, công ty ghi âm, ghi hình buổi biểu diễn, chỉnh sửa, sao chép thành nhiều sản phẩm âm nhạc khác nhau rồi thông qua BH Media đăng tải lên YouTube.
Các đối tượng còn lại cũng bị cáo buộc thực hiện hành vi với cách thức tương tự. Bước đầu, cơ quan chức năng xác định số tiền BH Media và những người liên quan hưởng lợi từ hành vi xâm phạm bản quyền là khoảng 6 tỷ đồng.
BH Media sau đó chi trả cho các đối tác theo tỷ lệ thỏa thuận, mỗi đối tác hưởng lợi hàng tỷ đồng.