Tôi bỏ khoảng 300 triệu đồng để mở một tiệm giặt sấy, bao gồm tiền đầu tư máy giặt, sấy và thuê mặt bằng. Tôi nghĩ đây là mô hình đang phát triển, nhu cầu thì ai cũng có nên khả năng thu hồi vốn sẽ nhanh, kế bên là tòa chung cư sinh viên thuê ở nhiều.
Ngày khai trương, bạn bè, người thân đến chia vui chứ không ủng hộ được vì chẳng lẽ họ đem quần áo đến giặt? Tôi còn quảng cáo trên các group chung cư trên Facebook, giảm giá 50% trong tháng đầu.
Sau thời gian khuyến mãi, khách bắt đầu thưa dần. Có những ngày từ sáng đến tối chỉ có khoảng 5- 6 khách ghé tiệm. Phần lớn là mang chăn mền hoặc quần áo số lượng lớn đến giặt.
Tôi từng sững người khi nghe hai em sinh viên đi ngang bảo nhau rằng “chủ nhà trang bị máy giặt rồi, mang ra đây làm gì cho mất tiền”. Điều tôi không ngờ tới vì đối tượng khách hàng nhắm tới bị vuột mất vì nhiều chủ căn hộ cho thuê trang bị luôn máy giặt để cho thuê được giá hơn. Một số người khác thì bảo chỉ khi nào máy ở nhà hỏng hoặc giặt chăn mền quá lớn mới nghĩ đến tiệm.
Mỗi tháng tôi vẫn phải trả tiền thuê mặt bằng, tiền điện, tiền nước, tiền bảo trì máy móc, nhân viên…
Lúc tìm hiểu mô hình, tôi thấy trên mạng có nhiều tiệm lúc nào cũng kín máy, khách phải xếp hàng chờ. Nhưng đến khi tự mình mở mới nhận ra không phải khu vực nào cũng có nhu cầu đủ lớn để vận hành một tiệm giặt sấy.
Bây giờ tôi đang phân vân có nên đầu tư thêm dịch vụ giao nhận tận nơi, giặt giày, giặt rèm cửa hay vệ sinh máy lạnh để tăng doanh thu. Nhưng nếu tiếp tục bỏ thêm tiền mà khách vẫn không tăng thì số vốn còn lại cũng sẽ cạn dần. Hay tôi nên sang nhượng tiệm sớm để cắt lỗ trước khi quá muộn?
Tin Gốc: Vnexpress

Vụ việc giáo viên phạt 5 học sinh bằng cách bắt tự dùng kim tiêm chích vào tay gây phẫn nộ dư luận.
Nhân sự vụ này, tôi muốn bàn đôi chút về vấn đề âm thầm tồn tại từ lâu là: Làm thế nào khi giáo viên biến lớp học thành nơi trút giận, xả stress, nhưng lại gắn cho nó cái mác "nghiêm khắc".
Nhiều người vẫn nghĩ chỉ khi có hành vi gây tổn thương thân thể mới là "bạo lực học đường". Thực tế, những tổn thương tinh thần kéo dài còn nguy hiểm hơn vì âm thầm và khó nhận diện.
Tôi từng là học sinh trong một môi trường như vậy. Năm lớp 6, tôi học lớp chuyên Toán. Cô giáo chủ nhiệm, vì những vấn đề cá nhân, thường xuyên trút cảm xúc lên học sinh. Lớp có 25 bạn, chia thành 3 tổ, mỗi tổ phải chọn ra một người "có nhiều lỗi nhất" để viết kiểm điểm.
Việc này tưởng như rèn kỷ luật nhưng thực chất tạo áp lực và chia rẽ. Khi không có lỗi rõ ràng, các bạn buộc phải "tạo lỗi" cho nhau. Tôi đã phải viết tới 22 bản kiểm điểm trong một năm học.
Áp lực lặp lại khiến học sinh luôn căng thẳng, mất niềm tin và sợ hãi. Tôi từng nghĩ đến việc bỏ học. Cho đến giờ tôi vẫn ghét cô giáo và 7 bạn cùng tổ của mình thời đó.
Hậu quả không dừng lại ở đó. Có hai bạn khác trong lớp tôi bị ảnh hưởng nghiêm trọng vì viết quá nhiều bản kiểm điểm: Một bạn rơi vào rối loạn tâm lý sau này lớn lên không bình thường được, một bạn học lực sa sút rồi bỏ học. Khi ấy, không có chế tài nào xử lý cô giáo đó.
30 năm trôi qua, tôi tưởng những điều đó đã là quá khứ. Nhưng khi theo dõi con, cháu mình đi học, tôi nhận ra vẫn có những giáo viên như vậy.
Thầy dạy môn toán lớp 9 của con trai tôi không hiệu quả nhưng thường xuyên chửi mắng học sinh, đồng thời gây áp lực để các cháu phải đến nhà học thêm. Điều đáng nói là dù học thêm vẫn không tiến bộ. May mắn là sau khi có quy định không cho giáo viên dạy thêm học sinh của mình, con tôi chuyển sang học thêm một thầy khác và khả năng Toán được cải thiện rõ rệt.
Câu chuyện đó cho thấy một thực tế khi giáo viên thiếu kiểm soát cảm xúc hoặc năng lực không đáp ứng, lớp học rất dễ trở thành nơi trút áp lực cá nhân. Và điều này thường được che đậy dưới danh nghĩa "kỷ luật" hay "nghiêm khắc".
Cần khẳng định rằng giáo dục luôn cần kỷ luật. Nhưng kỷ luật phải nhằm giúp học sinh tiến bộ, chứ không phải để người lớn giải tỏa cảm xúc. Một hình thức kỷ luật đúng sẽ có giới hạn, có mục tiêu rõ ràng và không gây tổn thương tinh thần kéo dài.
Vấn đề là những hành vi trút giận thường khó phát hiện sớm. Khi hậu quả xảy ra - học sinh sợ học, rối loạn tâm lý, hoặc sa sút thì đã quá muộn.
Vì vậy, tôi nghĩ rằng ngành giáo dục cần chuyển từ "xử lý sau sự việc" sang "phòng ngừa từ sớm". Theo tôi, hiệu trưởng các trường phổ thông cần nghiêm túc kiểm tra, đánh giá để phát hiện những giáo viên có dấu hiệu tâm lý thiếu ổn định hoặc hành vi sư phạm lệch chuẩn, từ đó có biện pháp điều chỉnh kịp thời.
Đồng thời, ngành Giáo dục cần coi trạng thái tâm lý của giáo viên là một tiêu chuẩn quan trọng trong chất lượng dạy học. Một người thầy khi bước vào lớp với tâm thế căng thẳng, bức xúc sẽ khó có thể truyền đạt kiến thức hiệu quả, thậm chí còn gây tổn hại cho học sinh.
Lớp học phải là nơi an toàn, nơi học sinh được học hỏi và phát triển, không phải nơi các em phải lo sợ mình sẽ trở thành mục tiêu của những cơn giận dữ.
Trong ký ức của mỗi người, những giáo viên yêu thương học sinh luôn được nhớ đến với sự kính trọng. Ngược lại, những người từng trút giận lên học trò thường để lại một vết đen khó xóa.
Tối 15/4, bà Nguyễn Thị Mỹ Hạnh, Hiệu trưởng trường Tiểu học Lương Thế Vinh, phường Bến Cát, cho biết sự việc xảy ra cách đây hai ngày, ở lớp 3.6.
Theo bà Hạnh, 5 học sinh nói chuyện riêng, nghịch ngợm trong lớp bị cô chủ nhiệm phạt bằng cách để các em tự dùng kim tiêm chích vào tay. Số kim tiêm này cô giáo mua cho con trai bị ốm nhưng chưa dùng. Giáo viên bị đình chỉ dạy từ ngày hôm nay.
"Cô giáo mới vào nghề được 3 năm. Tôi điếng người, không hiểu vì sao cô có suy nghĩ lệch lạc, hành vi sai trái như vậy", hiệu trưởng nói.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi năm nay 35 tuổi, đã lập gia đình và có hai con. Vợ chồng tôi đều là người lao động bình thường, tổng thu nhập mỗi tháng khoảng 35-40 triệu đồng ở TP HCM. Chúng tôi không giàu có, không sở hữu nhiều tài sản giá trị, nhưng cuộc sống tương đối ổn định, đủ chi tiêu và có một khoản tích lũy nhỏ cho tương lai.
Thú thật, khi còn trẻ, tôi từng nghĩ mình sẽ không lấy chồng sinh con. Khi ấy, tôi cho rằng hạnh phúc là được tự do sống theo ý mình, không bị ràng buộc bởi trách nhiệm gia đình. Tôi nhìn thấy nhiều người độc thân có thời gian cho bản thân, thích đi đâu thì đi, thích mua gì thì mua, cuối tuần cà phê, du lịch, tận hưởng cuộc sống. Nhiều bạn bè của tôi cũng theo đuổi xu hướng DINK (Double Income, No Kids - thu nhập kép, không sinh con) và xem đó là lựa chọn hiện đại.
Những năm tháng độc thân của tôi khá thoải mái. Tôi có thời gian cho công việc, cho sở thích cá nhân và những chuyến đi. Nhưng sau khi trải nghiệm đủ những điều mình mong muốn, tôi nhận ra cuộc sống một mình không phải lúc nào cũng vui như tưởng tượng. Có những ngày đi làm về, mở cửa bước vào căn phòng chỉ có một mình, tôi cảm thấy trống trải. Có những lúc mệt mỏi, ốm đau hay gặp áp lực trong công việc, tôi chỉ muốn có ai đó để chia sẻ. Những chuyến du lịch mang lại cảm giác hứng khởi, nhưng cũng kết thúc.
Rồi tôi quyết định kết hôn, sinh con và cuộc sống thay đổi hoàn toàn. Đúng là tôi bận hơn, vất vả hơn rất nhiều. Thu nhập cho một gia đình bốn người ở thành phố không phải dư dả. Chúng tôi vẫn phải cân nhắc chi tiêu, lo tiền học cho con, tiền sinh hoạt, tiền dự phòng khi có việc phát sinh. Có những tháng chi phí tăng cao, hai vợ chồng cũng phải tính toán khá kỹ. Nhưng điều thú vị là tôi không thấy mình khổ hơn những người bạn độc thân.
>> Tôi sinh hai con 'cực nhưng đáng'
Ít nhất, mỗi ngày đi làm về, tôi có người cùng ăn bữa cơm tối. Trước khi ngủ có người để trò chuyện. Những lúc trái gió trở trời có người quan tâm, chăm sóc. Quan trọng hơn, tôi có hai đứa con để yêu thương và đồng hành. Nhìn con lớn lên từng ngày là một cảm giác rất đặc biệt. Từ những bước đi đầu tiên, những câu nói ngọng nghịu đến lúc con biết đọc, biết viết, biết quan tâm tới người khác, tôi đều được chứng kiến. Mỗi lần con đạt được một thành tích nhỏ hay trưởng thành hơn một chút, tôi lại thấy vui và tự hào.
Có người nói sống độc thân để hưởng thụ và trải nghiệm. Tôi hoàn toàn tôn trọng lựa chọn đó. Nhưng với riêng tôi, từ khi có gia đình nhỏ, khái niệm hưởng thụ cũng thay đổi. Một chuyến du lịch giờ đây không còn chỉ là để bản thân thư giãn mà là cơ hội để cả nhà cùng trải nghiệm. Nhìn các con háo hức khám phá điều mới, cùng nhau ăn một bữa ngon hay lưu lại những khoảnh khắc đáng nhớ khiến tôi cảm thấy chuyến đi ý nghĩa hơn rất nhiều.
Tôi không dám khẳng định hôn nhân luôn hạnh phúc hay ai cũng nên sinh con. Cuộc sống vốn không có công thức chung. Nhưng tôi cũng không còn tin rằng độc thân chắc chắn sẽ sướng hơn lập gia đình. Tiền bạc hay những chuyến du lịch có thể mang lại niềm vui, nhưng phần lớn chỉ đáp ứng nhu cầu của bản thân. Còn sự gắn kết gia đình, cảm giác được yêu thương, được cần đến và có người để sẻ chia mới là thứ giúp tôi cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn.
Hiện tại, tôi thấy quyết định lấy chồng và sinh hai con là một trong những lựa chọn đúng đắn nhất của cuộc đời mình. Dù thu nhập gia đình chỉ đủ sống, tôi vẫn cảm thấy mình giàu có theo một cách khác: giàu những tiếng cười, những bữa cơm đông đủ và những lý do để tôi cố gắng mỗi ngày.
Tin Gốc: Vnexpress

Trong nhiều năm qua, đặc biệt tại các thành phố lớn, nhiều đã quen với hình ảnh những tài xế công nghệ lao đi giữa dòng xe đông nghẹt: Người chở khách, người giao đồ ăn, người giao hàng xuyên đêm.
Chúng ta tung hô tốc độ giao hàng "15 phút", chấp nhận những cuốc xe xuyên đêm với giá rẻ, đòi hỏi shipper phải nhanh hơn, rẻ hơn, phục vụ tốt hơn. Nhưng rất ít người đặt câu hỏi: Ai chịu áp lực để tạo nên thứ "tiện lợi" ấy?. Câu trả lời là tài xế.
Thực tế, chính thuật toán mới là "người" điều khiển nhịp sống của tài xế. Thuật toán quyết định ai được nhận cuốc, ai bị giảm hiển thị, ai bị khóa tài khoản, ai phải chạy xa hơn để có thưởng. Người tài xế tưởng như "tự do làm chủ thời gian", nhưng thật ra đang bị dẫn dắt bởi một hệ thống vô hình mà họ không được quyền thương lượng.
Muốn đủ tiền thuê trọ, tiền xăng, tiền ăn và tiền nuôi gia đình, họ buộc phải chạy nhiều hơn. Muốn có thưởng, họ phải đạt đủ số chuyến. Muốn giữ điểm đánh giá, họ phải chiều khách hàng bằng mọi giá. Và thế là xã hội chứng kiến những cảnh tượng quen thuộc: Tài xế vượt đèn vàng để kịp đơn. Shipper chạy ngược chiều vài mét vì sợ trễ giờ. Người giao hàng làm việc liên tục 12-14 tiếng. Tài xế kiệt sức nhưng không dám nghỉ vì "mất chỉ tiêu".
Khi một người lao động bị ép vào guồng quay mà thu nhập phụ thuộc trực tiếp vào tốc độ và tần suất di chuyển, thì tai nạn giao thông không còn là "rủi ro cá nhân".
Khi xảy ra tai nạn, nhiều trường hợp khách hàng và tài xế rơi vào tình trạng "không biết ai chịu trách nhiệm". Tại các thành phố lớn, số lượng tài xế công nghệ và giao hàng đã trở thành lực lượng lao động khổng lồ. Xã hội đang yêu cầu ngày càng nhiều từ tài xế công nghệ, nhưng lại rất ít quan tâm đến khả năng chống chịu của họ.
Một người tài xế không chỉ phải cạnh tranh với giao thông đông đúc, thời tiết khắc nghiệt và áp lực tài chính, mà còn phải chạy đua với hệ thống do thuật toán tạo ra.
Chúng ta thường chỉ nhìn thấy mặt tiện lợi của ứng dụng: Đặt xe nhanh giao đồ ăn nhanh, giá rẻ, khuyến mãi liên tục. Nhưng phía sau sự tiện lợi đó là hàng chục nghìn con người đang sống trong trạng thái lao động căng thẳng kéo dài.
Khi thấy shipper ngủ gục bên xe, nhiều người quay clip, khi tài xế gặp tai nạn mạng xã hội đôi khi chỉ xem đó như "tin nóng", khi giao hàng chậm vài phút khách hàng sẵn sàng đánh giá 1 sao. Chúng ta đang tiêu dùng dịch vụ bằng tâm lý "miễn mình tiện là được".
Người dùng không thể vừa muốn giá rẻ tuyệt đối, vừa muốn giao hàng tức thì, rồi sau đó lại lên án chuyện tài xế phóng nhanh vượt ẩu. Bởi chính nhu cầu cực đoan của thị trường đang tạo ra áp lực ấy.
Tin Gốc: Vnexpress

