Hoạt động nhằm lan tỏa ra cộng đồng ý nghĩa của việc giảm thiểu ô nhiễm nhựa, thực hành lối sống xanh, tiêu dùng xanh; nâng cao nhận thức người dân về bảo tồn đa dạng sinh học, nhất là bảo tồn loài sếu đầu đỏ tại Vườn quốc gia Tràm Chim, thích ứng với biến đổi khí hậu.
Tại lễ phát động, ông Nguyễn Văn Kiệt – Phó giám đốc Sở Nông nghiệp và Môi trường tỉnh Đồng Tháp – kêu gọi tất cả cấp, ngành, đơn vị và mỗi người dân cùng chung tay hành động phân loại rác tại nguồn và giảm thiểu rác thải nhựa.
“Khuyến khích lan tỏa việc không sử dụng các sản phẩm nhựa dùng một lần tại nơi làm việc; chủ động xây dựng và nhân rộng mô hình “văn phòng xanh”, cơ quan không rác thải nhựa.
Chúng tôi kêu gọi mỗi người dân, mỗi hộ gia đình hãy bắt đầu thay đổi ngay từ những thói quen nhỏ nhất trong cuộc sống hằng ngày; phân loại rác ngay tại gian bếp nhà mình; thay thế túi ni lông bằng giỏ đi chợ”, ông Kiệt nói.
Hoạt động được tổ chức tại Vườn quốc gia Tràm Chim, đây là nơi có hệ sinh thái thiên nhiên rất phong phú đang được bảo tồn chặt chẽ. Sau lễ phát động, ban tổ chức cùng đoàn viên thanh niên địa phương trồng cây trong khu vực vườn quốc gia.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Gia Đình
Giàu có trong chớp mắt, bi kịch cả đời: Chân dung đại gia kiếm 1,5 tỷ/25 ngày giờ nhặt rác mưu sinh

Giữa những con phố sầm uất của Thượng Hải (Trung Quốc), hình ảnh một người đàn ông 70 tuổi lặng lẽ lục tìm từng thùng rác để nhặt ve chai khiến nhiều người không khỏi xót xa. Ít ai ngờ rằng, phía sau dáng vẻ khắc khổ ấy lại là một quá khứ từng vàng son rực rỡ.
Ông Chen nhân vật trong câu chuyện được biết đến là cháu trai của Chen Qubing, một nhà thơ hiện đại nổi tiếng của Trung Quốc. Gia đình ông từng có truyền thống đáng nể, thậm chí trong giai đoạn lịch sử trước đây còn sẵn sàng bán cả một con phố ở Tô Châu để ủng hộ sự nghiệp cách mạng.
Thừa hưởng nền tảng gia đình và kỳ vọng lớn lao, ông Chen từ nhỏ đã nuôi nhiều hoài bão. Khi trưởng thành, ông kết hôn, có công việc ổn định và từng bước xây dựng cuộc sống đáng mơ ước.
Bước ngoặt đến vào năm 1990, khi ông trở thành chủ một dự án kinh doanh lớn và chỉ trong 25 ngày đã thu về 400.000 Nhân dân tệ (khoảng 1,5 tỷ đồng). Ở thời điểm đó, đây là khoản tiền khổng lồ, đưa ông bước vào hàng ngũ những người giàu có, đủ khả năng sở hữu 2 căn nhà tại Thượng Hải.
Ít ai ngờ rằng, người đàn ông ấy từng có một quá khứ giàu sang và từng được xem là ông chủ thành đạt trong giới kinh doanh. Mọi thứ thay đổi chỉ sau một quyết định bước ngoặt trong cuộc đời.
Sinh ra tại Thượng Hải, ông Chen kết hôn năm 25 tuổi và nhờ sự hỗ trợ của gia đình đã sớm có công việc ổn định. Sau một thập kỷ, cuộc sống của ông được xem là đủ đầy, yên ấm.
Đến năm 1993, ông bắt đầu bước vào con đường kinh doanh riêng và nhanh chóng gặt hái thành công lớn: Chỉ trong 25 ngày, ông đã thu về 400.000 Nhân dân tệ con số rất lớn vào thời điểm đó. Từ đây, ông thành lập công ty xây dựng và liên tiếp sở hữu 2 căn nhà tại Thượng Hải.
Xuất phát từ mong muốn cho con trai có môi trường giáo dục tốt hơn, đầu năm 2002 ông Chen quyết định bán 2 căn nhà ở quê để đưa cả gia đình sang Mỹ định cư.
Ông cho biết gia đình mình có truyền thống lâu đời, thậm chí có liên hệ với một dòng họ trí thức nổi tiếng. Ảnh hưởng từ gia đình khiến ông luôn mang trong mình kỳ vọng lớn về tương lai con cái.
Để thực hiện giấc mơ "đổi đời" cho con, ông chấp nhận từ bỏ toàn bộ giấy tờ tại Trung Quốc đồng nghĩa với việc mất quyền lợi công dân, mang theo toàn bộ tài sản sang Mỹ bắt đầu lại từ đầu.
Tuy nhiên, cuộc sống tại Mỹ không như ông kỳ vọng. Suốt hơn 10 năm, ông không thể hòa nhập, cảm thấy lạc lõng và không tìm được chỗ đứng.
Đến năm 2012, khi 58 tuổi, ông quyết định trở về Trung Quốc một mình mà không thông báo với gia đình. Thế nhưng, do đã hủy toàn bộ giấy tờ khi xuất cảnh, ông rơi vào tình trạng không có hộ khẩu, không được công nhận cư trú hợp pháp.
Không còn tiền bạc, không giấy tờ, ông Chen buộc phải sống lang thang. Ông kiếm sống bằng nghề nhặt rác, bán phế liệu; những ngày may mắn có thể kiếm được khoảng 20 Nhân dân tệ (khoảng 70.000 đồng), còn không chỉ đủ mua vài chiếc bánh bao.
Mùa hè, ông ngủ tạm trong công viên, còn mùa đông thì trú ẩn ở các nhà ga để tránh rét.
Hiện nay, ông Chen đã ngoài 70 tuổi, cơ thể suy kiệt, dáng vẻ tiều tụy. Dù vậy, ông vẫn không tìm kiếm sự giúp đỡ từ gia đình đang sống ở Mỹ.
Ông cho biết ông và vợ đã ly hôn từ lâu. Con trai ông hiện đã lập gia đình, làm việc và sinh sống tại Mỹ nhưng nhiều năm không còn liên lạc. Ông cũng không chủ động tìm lại con.
Điều ông mong muốn nhất lúc này không phải tiền bạc, mà là được khôi phục hộ khẩu để có thể sống hợp pháp tại quê nhà. Tuy nhiên, nhiều nỗ lực của ông đều không thành do vướng các thủ tục pháp lý.
Câu chuyện về ông Chen trở thành một lát cắt buồn về những lựa chọn lớn trong đời, nơi ranh giới giữa thành công và bi kịch đôi khi chỉ cách nhau bởi một quyết định tưởng như đúng đắn.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Nhiều người cho rằng hải sản tươi sống luôn có chất lượng tốt hơn sản phẩm đông lạnh. Tuy nhiên, đầu bếp Vũ Nhất Thông, sáng lập Trung tâm dạy nấu ăn Eric Vũ Cooking Class (TP HCM), phản đối điều này.
Dưới góc độ khoa học thực phẩm, khái niệm "tươi" mang tính tương đối. Miếng cá hồi làm sashimi được cấp đông ở âm 60 độ C ngay khi đánh bắt sẽ giữ được hàm lượng dinh dưỡng cao hơn con tôm hùm đang bơi trong bể kính nhà hàng nhưng đã nhịn đói nhiều ngày khiến cơ thịt tiêu biến dần.
Theo ông Thông, ngay khi hải sản chết, hiện tượng tự phân giải bắt đầu diễn ra. Các enzyme phá vỡ cấu trúc protein, làm mềm thịt và tạo ra mùi tanh. Hải sản bán ở chợ thường trải qua nhiều giờ đánh bắt và ướp đá sơ sài. Việc phơi ở nhiệt độ thường tạo điều kiện cho vi khuẩn sinh sôi và hình thành chất histamine (hợp chất gây sốc phản vệ, phản ứng viêm, dị ứng, dẫn truyền thần kinh và sự bài tiết dịch vị) làm suy giảm chất lượng, có nguy cơ ngộ độc.
Công nghệ cấp đông quyết định chất lượng
Hải sản được cấp đông tại tàu bằng hầm lạnh siêu tốc, nhiệt độ âm 40 độ C sẽ chặn đứng hoạt động của enzyme và vi khuẩn. Khi rã đông, sản phẩm giữ được cấu trúc và hàm lượng dinh dưỡng.
Nhiều người e ngại đồ đông lạnh bị khô và chảy nước. Ông Thông cho biết nguyên nhân do kỹ thuật cấp đông. Cơ thể sinh vật biển chứa 70-80% là nước. Khi cấp đông chậm bằng tủ lạnh gia đình, phân tử nước liên kết thành tinh thể đá lớn, đâm thủng màng tế bào khiến nước cốt chảy ra ngoài (hiện tượng drip loss).
Trong công nghiệp, công nghệ cấp đông siêu tốc (IQF) hạ nhiệt độ tâm sản phẩm xuống dưới âm 18 độ C nhanh chóng. Tinh thể nước đóng băng với kích thước nhỏ, không phá vỡ màng tế bào nên nguyên liệu giữ được độ đàn hồi.
Riêng với món ăn sống như sashimi, sử dụng hải sản cấp đông là quy tắc bắt buộc. Trong môi trường tự nhiên, cá hồi hoang dã, cá ngừ hay mực thường chứa nhiều ký sinh trùng, tiêu biểu là giun Anisakis. Cơ quan Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Mỹ (FDA) quy định cá dùng để ăn sống phải được cấp đông ở âm 20 độ C trong ít nhất 7 ngày, hoặc âm 35 độ C trong 15 giờ để tiêu diệt ký sinh trùng.
Tiêu chí lựa chọn và rã đông
Đầu bếp gợi ý người tiêu dùng chọn đồ tươi sống khi mua trực tiếp tại vùng biển, hoặc khi chế biến các món hấp, luộc. Hải sản cấp đông phù hợp cho nhà hàng cần ổn định nguyên liệu, người mua hàng trái mùa. Nguyên liệu này phù hợp cho các món kho, rim, chiên, nướng đậm vị sốt vì sự khác biệt về kết cấu giữa tươi và đông lạnh gần như không thể nhận ra. Ngoài ra, hải sản cấp đông chuẩn quy trình giúp tránh rủi ro từ các chất bảo quản (như urê, hàn the) thường bị lạm dụng để giữ cá tươi lâu ở chợ.
Theo chuyên gia, hải sản cấp đông giảm chất lượng chủ yếu do rã đông sai cách. Việc ngâm trực tiếp vào nước nóng, để ở nhiệt độ phòng hoặc dùng lò vi sóng quá mức khiến thịt cá bị mất nước và sinh vi khuẩn.
Cách rã đông đúng là chuyển thực phẩm từ ngăn đá xuống ngăn mát tủ lạnh trước 12-24 tiếng. Nhiệt độ tăng từ từ giúp tinh thể đá tan chảy và tái hấp thụ vào thớ thịt, giữ nguyên liệu ở trạng thái mọng nước.
Tin Gốc: Vnexpress

Warren Neo, 29 tuổi, tốt nghiệp ngành Kinh doanh Đại học Công nghệ Nanyang năm 2023. Khác với số đông bạn bè, anh đang làm nhân viên pha chế toàn thời gian. "Tôi phát hiện đam mê pha cà phê lúc làm thêm", Neo kể. Anh nói đang theo đuổi nghề pha chế nhưng vẫn chuẩn bị sẵn hướng quay lại làm văn phòng nếu cần.
Neo thuộc nhóm lao động học vấn vượt yêu cầu công việc tại Singapore. Khảo sát do Bộ Nhân lực nước này công bố đầu tháng 4 trên 33.000 hộ gia đình chỉ ra 19,4% lực lượng lao động sở hữu bằng cấp cao hơn vị trí hiện tại. Tỷ lệ này tăng so với mức 16,3% của năm 2015. 90% trong số này cho biết họ tự nguyện chọn công việc dưới trình độ để ưu tiên sự ổn định, tính linh hoạt và cơ hội phát huy kỹ năng.
Neo nói anh không hối hận khi nhận lương thấp hơn làm văn phòng. "Tôi có thể theo đuổi đam mê và giúp người khác hòa nhập văn hóa ngành pha chế", anh cho biết.
Năm ngoái, kỹ sư vừa tốt nghiệp Gerald Lee, 26 tuổi, cũng chọn làm tư vấn tài chính - vị trí chỉ yêu cầu bằng cao đẳng. Từng thực tập trong ngành công nghệ, Lee nhận thấy môi trường này quá gò bó.
"Tính chất ngồi một chỗ cùng số ngày phép ít ỏi khiến tôi chuyển hướng", anh nói. Sự linh hoạt cùng mức lương không giới hạn của nghề tư vấn tài chính thu hút Lee. Anh di chuyển khắp Singapore, tiếp xúc nhiều người và đánh giá công việc mang lại nhiều ý nghĩa.
Giới chuyên gia cho rằng xu hướng này phản ánh sự thay đổi ưu tiên cá nhân thay vì khủng hoảng việc làm. Tỷ lệ 19,4% của Singapore hiện vẫn thấp hơn mức trung bình 21,6% tại các nền kinh tế thu nhập cao như Hàn Quốc, Mỹ và Anh.
Phó giáo sư Walter Edgar Theseira tại Đại học Khoa học Xã hội Singapore cho biết không ngạc nhiên khi phần lớn lao động tự nguyện chọn việc dưới chuẩn. Nhiều công việc yêu cầu bằng cấp thấp như bán hàng, bất động sản vẫn thu hút nhân sự học vấn cao. "Nhiều người chọn công việc này và kiếm nhiều tiền hơn vị trí đòi hỏi bằng đại học", ông nói.
Dữ liệu khảo sát cũng chỉ ra tỷ lệ lao động trình độ đại học trở lên tại Singapore tăng từ 51,6% (năm 2015) lên 64% vào năm ngoái, vượt xa mức trung bình 41,2% ở các nước thu nhập cao. Phó giáo sư Kelvin Seah, Đại học Quốc gia Singapore, dự báo lương cử nhân có thể giảm khi nguồn cung quá lớn, làm giảm động lực học đại học vì mục tiêu thu nhập.
Dù vậy, nhiều bạn trẻ không coi việc lấy bằng đại học là lãng phí. Rachel Cheong, 25 tuổi, tốt nghiệp ngành Truyền thông và hiện làm thợ cắm hoa kiêm nhân viên pha chế bán thời gian.
"Tôi vui vì được đi học và thích khám phá các cơ hội nghề nghiệp khác", Cheong nói. Sau khi tuột mất cơ hội làm việc toàn thời gian ngành truyền thông năm ngoái, cô tìm thấy đam mê cắm hoa khi phụ giúp một người bạn.
"Cắm hoa mang tính thực tế và cho tôi cơ hội sáng tạo. Tôi yêu thích những gì mình đang làm", cô kể.
Tin Gốc: Vnexpress

