Phút 68 trên sân Etihad, khi Man City dẫn Liverpool 4-0, Ekitike rời sân nhường chỗ cho Cody Gakpo. Sau đó ba phút, đến lượt Cherki bị thay ra để Tijjani Reijnders vào thay. Sau khi rời sân, hai cầu thủ Pháp lại gần nhau chào hỏi và đổi áo. Hành động này quen thuộc trong bóng đá, nhưng thường chỉ diễn ra sau khi trận đấu kết thúc.
Điều khiến sự việc trở nên nhạy cảm là bối cảnh trên sân. Liverpool khi đó đã bị dẫn bốn bàn, gần như không còn khả năng lật ngược tình thế. Dù vậy, trong mắt nhiều CĐV, hành động đổi áo ở thời điểm này bị xem là thiếu tập trung và không phù hợp với tinh thần thi đấu.
“Bạn không nên tặng áo của bản thân khi đang bị thua thảm hại, còn trận đấu vẫn đang diễn ra”, phóng viên Daily Mail người Liverpool, Dominic King viết trên X. “Sự khác biệt giữa những gì một số cầu thủ cho là chấp nhận được và những gì người hâm mộ cho là xúc phạm đang ngày càng lớn”.
Tài khoản @ThatLFCTrio đồng tình, nhưng cũng cho rằng không riêng Ekitike mắc lỗi. “Hành động của Ekitike rất tệ, mặc dù tôi có thể hiểu lý do anh ấy làm vậy”, người này bình luận. “Anh ấy bị thay ra khi đang là tiền đạo hay nhất, trận đấu an bài và anh cảm thấy chán nản. Đồng đội ở tuyển Pháp lại muốn xin áo đấu của anh ấy. Hành động của Cherki thì còn thiếu văn minh hơn khi anh ta lại mặc nó vào trong trận đấu. Cherki biết bản thân đang làm gì. Đúng là đồ ngốc”.
Người này nhắc tới khoảnh khắc Cherki mặc luôn áo Liverpool và ngồi xuống ghế dự bị của Man City sau khi rời sân. Hành động này nhanh chóng bị ban huấn luyện chủ nhà nhắc nhở. Tiền vệ người Pháp lập tức cởi áo, giơ tay xin lỗi, kèm nụ cười ẩn ý. Dù vậy, hình ảnh này đã lan truyền mạnh trên mạng xã hội, vì được truyền hình phát trực tiếp.
Phần lớn chỉ trích hướng về Ekitike. Trên các diễn đàn của Liverpool, tiền đạo 23 tuổi bị cho là thể hiện thái độ hời hợt trong một trận đấu mà đội bóng bị áp đảo toàn diện. Một người dùng viết rằng việc đổi áo khi thua 0-4 “nói lên tất cả về tâm lý của đội bóng”, trong khi người khác gọi đây là hành động “khó chấp nhận”.
Ekitike không để lại nhiều dấu ấn chuyên môn trong trận này. Hàng công Liverpool lép vế trước sức ép của Man City. Bước ngoặt đến khi trung vệ Virgil van Dijk phạm lỗi trong cấm địa, giúp Erling Haaland mở tỷ số trên chấm phạt đền. Trước khi hiệp một khép lại, chính Haaland đánh đầu nhân đôi cách biệt từ quả tạt của Antoine Semenyo. Sang hiệp hai, Semenyo ghi thêm một bàn, trước khi Haaland hoàn tất cú hat-trick, ấn định chiến thắng 4-0.
Nhiều CĐV Liverpool đã rời sân sớm, ngay sau bàn thua thứ tư. Sau trận, tiền vệ Dominic Szoboszlai còn tranh cãi với những khán giả đội khách còn nán lại.
Đây không phải lần đầu Ekitike bị nhắc đến vì vấn đề kỷ luật. Trước đó, anh từng nhận thẻ vàng thứ hai vì cởi áo ăn mừng trong một trận thuộc Cup Liên đoàn. Tình huống đó khiến tiền đạo người Pháp bị treo giò trận kế tiếp, nơi Liverpool thất bại. HLV Arne Slot khi ấy gọi hành động này là không cần thiết và ngốc nghếch, còn Ekitike thừa nhận đã để cảm xúc lấn át.
Cherki cũng không xa lạ với tranh cãi. Trước đợt tập trung đội tuyển gần nhất, anh từng gây chú ý khi tâng bóng biểu diễn kỹ thuật mang tính khiêu khích trong trận chung kết Cúp Liên đoàn gặp Arsenal. Có lúc nằm sân sau va chạm, tiền vệ 22 tuổi còn tạo dáng chụp ảnh để khiêu khích.
Trận chung kết trên sân Wembley diễn ra quá nghẹt thở, kịch tính và cực kỳ chặt chẽ. Chelsea và Man City đã "bóp nghẹt" không gian chơi bóng của nhau khiến mọi mét cỏ trên sân trở thành sàn đấu của một cuộc chiến không khoan nhượng.
Ở trận đấu với Crystal Palace hồi giữa tuần, HLV Pep Guardiola đã cất Rayan Cherki trên ghế dự bị. Những tưởng Cherki sẽ được đá chính ngay từ đầu ở chung kết FA Cup thì HLV Guardiola gây bất ngờ khi để Omar Marmoush đá hộ công cho Erling Haaland.
Quyết định này có lẽ là nước đi có phần sai lầm của HLV Guardiola. Marmoush chơi mờ nhạt và không thể trở thành điểm kết nối giữa Haaland và các tiền vệ của Man City.
Haaland - người đang đi tìm bàn thắng đầu tiên tại các trận chung kết trong màu áo Man City - tiếp tục có trận đấu khó khăn.
Trong bối cảnh đó, những đường lên bóng chủ đạo của Man City đến từ biên trái, nơi họ có Jeremy Doku đang đạt phong độ cao. Nico O'Reilly cũng liên tục di chuyển vào vòng cấm tạo thành điểm trung chuyển bóng giữa Doku và Haaland.
Bên cánh đối diện, Antoine Semenyo cũng nhận khá nhiều bóng. Nhưng điểm chung là cả hai cánh của Man City đều không thể giúp đội nhà tạo ra khác biệt.
Nguyên nhân là do các cầu thủ Chelsea chơi phòng ngự khá tốt. Các hậu vệ biên và trung vệ của The Blues bịt kín hai cánh, không để các cầu thủ Man City thoải mái xuống biên. Thực tế, Doku, O'Reilly hay Semenyo thỉnh thoảng cũng có thể đưa bóng xuống đáy biên nhưng đều ở tình thế bất lợi.
Điều đó khiến họ không thể có những pha xử lý tốt nhất trong những tình huống quyết định. Phòng thủ là điểm sáng lớn nhất của Chelsea trong trận chung kết nhưng chỉ bấy nhiêu đó là không đủ giúp họ có kết quả tốt.
Chelsea không có nhiều cơ hội để chơi phản công dù đội hình Man City dâng khá cao. Các cầu thủ Man City pressing quá rát khiến Chelsea gần như bị bóp nghẹt. Chưa hết, Man City thu hồi bóng quá nhanh và dễ dàng bẻ gãy các đợt phản công của The Blues.
Sang hiệp 2, về mặt cảm giác, Chelsea chơi khởi sắc hơn khi họ bắt đầu triển khai bóng mượt mà. Nhưng thực tế mọi thứ vẫn nằm trong tầm kiểm soát của Man City. The Blues không có cầu thủ nào đủ hay để chuyển đổi trạng thái từ phòng ngự sang phản công.
Bên trên, các cầu thủ tấn công của họ như Cole Palmer, Joao Pedro... đều không đủ tốc độ để chơi phản công. Thậm chí Joao Pedro còn có ngày thi đấu vất vả khi anh bị trung vệ Abdukodir Khusanov bắt chết.
Đầu hiệp 2, HLV Guardiola tung Cherki vào sân để thay cho Marmoush. Nhưng sự thay đổi người này không thực sự diễn ra như kỳ vọng. Cherki chơi dưới sức, thường xuyên làm lỡ nhịp và mất bóng.
Tuy nhiên khi Cherki chưa mang lại khác biệt thì Man City đã tìm được bàn thắng nhờ khoảnh khắc xuất thần của Semenyo. Phút 71, từ đường căng ngang của Haaland, Semenyo trong thế lỡ đà và bị cầu thủ Chelsea kèm sát đã tung cú giật gót thần sầu, đưa bóng về góc xa khung thành thủ môn Robert Sanchez, ghi bàn giúp Man City vượt lên.
Chỉ có pha bóng xuất thần này của Haaland và Semenyo mới thắng được hàng thủ chơi quá hay của Chelsea. Và đây cũng là tình huống quyết định trận chung kết tại Wembley.
Với chiến thắng ở chung kết FA Cup, Man City đã giành được cú đúp danh hiệu mùa này. Trước đó, họ đã vô địch League Cup. Mục tiêu cuối cùng của Man City là chức vô địch Giải ngoại hạng Anh, nơi họ đang kém Arsenal 2 điểm trong khi giải còn 2 vòng đấu nữa là khép lại.
Argentina bước vào bán kết với một di sản không mấy dễ chịu khi có hàng loạt tình huống liên quan trọng tài gây tranh cãi. Ở vòng 1/8 gặp Ai Cập, đội bóng của HLV Scaloni bị dẫn 0-2 rồi lội ngược dòng thắng 3-2, nhưng bàn quyết định chỉ đến sau khi trọng tài Francois Letexier bỏ qua một pha va chạm trong vòng cấm mà phía Ai Cập cho rằng Mohamed Salah đã bị phạm lỗi. Liên đoàn Bóng đá Ai Cập sau đó gửi đơn khiếu nại lên FIFA. Đến cuộc đối đầu giữa Argentina và Thụy Sĩ, tranh cãi tiếp tục nổ ra sau tấm thẻ đỏ vì lỗi ăn vạ của Embolo, khiến đại diện châu Âu chỉ còn chơi với 10 người. Và với lợi thế quân số, thầy trò ông Scaloni giành chiến thắng 3-1 sau 120 phút căng thẳng.
Trước đó, ở trận mở màn gặp Algeria, Messi có pha dùng gầm giày đạp vào chân đối thủ nhưng không bị rút thẻ, trong khi một cầu thủ khác nhận thẻ đỏ vì lỗi tương tự chỉ vài ngày sau. Cộng thêm thống kê Argentina phạm đến 59 lỗi nhưng chỉ nhận 3 thẻ vàng kể từ đầu giải, nghi ngờ về sự nương tay càng lan rộng trên mạng xã hội.
Về phía FIFA, Trưởng ban trọng tài Pierluigi Collina nhiều lần bác bỏ mọi cáo buộc, khẳng định các quyết định đều tuân thủ đúng luật. Ông nhấn mạnh để kết luận có sự thiên vị, cần bằng chứng cụ thể về việc chỉ đạo hay can thiệp quy trình, chứ không thể chỉ dựa trên cảm nhận của người xem. Thậm chí để giảm áp lực dư luận, từ vòng tứ kết, FIFA đã yêu cầu các trọng tài VAR trực tiếp có mặt tại sân thay vì chỉ làm việc từ trung tâm điều hành ở Dallas.
Nhưng ngay cả những nỗ lực đó cũng không giúp tình hình lắng xuống. Việc bố trí toàn bộ 5 trọng tài người Argentina điều hành trận tứ kết giữa Pháp và Ma Rốc bị xem là một quyết định thiếu nhạy cảm về mặt hình ảnh (do bóng đá Pháp và Argentina căng thẳng sau chung kết World Cup 2022), dù trận đấu đó diễn ra suôn sẻ.
Chính vì bối cảnh đó, tổ trọng tài Ismail Elfath, Corey Parker và Kyle Atkins bước vào trận bán kết giữa Anh và Argentina trong tâm thế đặc biệt nhạy cảm. Bất kỳ tình huống gây tranh cãi nào, như một pha vào bóng ở vòng cấm, một tình huống việt vị sát nút, hay cách xử lý thẻ phạt với riêng Messi, đều có nguy cơ bị soi chiếu qua lăng kính thiên vị mà dư luận đã định hình suốt gần một tháng qua.
Suy cho cùng, phần lớn tranh cãi quanh Argentina vẫn nằm ở cách diễn giải các tình huống cụ thể nhiều hơn là bằng chứng có hệ thống. Nhưng trong bóng đá đỉnh cao, cảm nhận của đám đông đôi khi quan trọng không kém sự thật. Nếu ông Elfath đưa ra một quyết định gây tranh cãi theo hướng có lợi cho Argentina, đó sẽ không còn là chuyện của riêng trận đấu, mà trở thành minh chứng mới cho những nghi ngờ đã tồn tại suốt giải đấu. Còn nếu trận đấu trôi qua êm đềm, có lẽ đó mới là kết quả tốt nhất mà FIFA có thể mong đợi lúc này: một trận bán kết được nhớ đến vì Messi, Bellingham, chứ không phải vì tiếng còi.
Căn cứ vào mùa bóng 2025 - 2026 ở Champions League và 5 giải VĐQG hàng đầu châu Âu, người ta xác định 3 chân sút đáng gờm nhất trước thềm World Cup 2026 là Harry Kane (Anh), Kylian Mbappe (Pháp) và Erling Haaland (Na Uy).
Một mặt, giới hâm mộ chờ đợi cuộc so tài hấp dẫn giữa 3 cỗ máy ghi bàn vừa nêu. Mặt khác, giới quan sát ngờ vực: Liệu Kane sẽ bước vào World Cup với tình trạng kiệt sức, sau nỗ lực ghi 61 bàn trong 55 trận cho Bayern Munich? Gần 100 năm trôi qua (từ sau Dixie Dean ở mùa bóng 1927 - 1928) mới có một cầu thủ Anh vượt qua cột mốc ghi 60 bàn trong một mùa bóng. Phải chăng, Kane đã dốc hết toàn bộ sức lực vào thành tích ấy?
Hầu như kỳ World Cup nào cũng có tình trạng các siêu sao được chờ xem nhiều nhất gây thất vọng lớn với nguyên nhân chính là kiệt sức. Đây là năm thứ 3 liên tiếp cả Kane lẫn Haaland và Mbappe đều không được nghỉ hè. Chưa ai quên hình ảnh mang tính biểu tượng của Zinedine Zidane trong mùa hè 2002. Vì sức cùng lực kiệt, Zidane ngã sấp mặt - theo đúng nghĩa đen - dù chẳng hề tranh chấp với ai. ĐKVĐ Pháp, với Zidane là linh hồn của đội, bị loại ngay sau vòng bảng ở kỳ World Cup ấy.
Kỳ này khác hẳn. World Cup 2026 có lẽ là kỳ World Cup duy nhất trong kỷ nguyên hiện đại mà các chân sút nổi tiếng nhất trước giải đều lập tức tỏ rõ phong độ, đáp ứng được kỳ vọng, ít ra là tính đến thời điểm này. Kane, Mbappe, Haaland đều ghi ngay 2 bàn trong loạt trận đầu tiên. Và tất cả vẫn phải xếp sau Lionel Messi, với cú hat-trick tuyệt vời cho Argentina.
Sở dĩ Messi không được đưa vào danh sách siêu sao để giới chuyên môn bàn luận về nguy cơ kiệt sức, là vì anh đã xa lánh trận địa đỉnh cao tại châu Âu từ nhiều năm nay. Cristiano Ronaldo của Bồ Đào Nha cũng vậy. Bây giờ, ngoài Ronaldo mờ nhạt, cả 4 siêu sao lớn nhất giải là Messi, Kane, Haaland, Mbappe đều đang sáng chói. Cuộc đua giành chức vua phá lưới giữa họ vừa hấp dẫn, vừa có ý nghĩa quyết định cuộc đua giành chức vô địch của đội mình.
Suốt 40 năm qua, chưa bao giờ đấu trường World Cup được chứng kiến nhiều hơn 2 cú hat-trick trong một giải đấu. Bây giờ, đã có 2 cú hat-trick xuất hiện chỉ trong loạt trận đầu tiên. Ngoài Messi còn có Jonathan David lập hat-trick cho đội chủ nhà Canada.
Trong 4 kỳ World Cup gần đây nhất (64 trận mỗi giải), số cầu thủ ghi được 2 bàn trở lên trong một trận đấu lần lượt là 19 người (năm 2022), 13 (2018), 16 (2014), 11 (2010). Bây giờ, đã có 15 cầu thủ làm được như thế chỉ trong 36 trận đầu tiên - nhiều hơn tổng số thành tích lập cú đúp hoặc hat-trick trong toàn giải của 2 kỳ World Cup 2018, 2010 và gần bằng con số ấy ở 2 kỳ còn lại.
Tất cả cho thấy: Cuộc đua giành chức vua phá lưới năm nay không chỉ hấp dẫn bởi phong độ tốt của các chân sút đáng chú ý nhất, mà còn hào hứng bởi chính các ngôi sao lớn đang có quá nhiều đối thủ cạnh tranh. Một mặt, đấy sẽ là đề tài hấp dẫn để giới hâm mộ chờ xem, khi các cây làm bàn trực tiếp đối đầu với nhau. Mặt khác, cuộc đua giành chức vua phá lưới tại World Cup này sẽ lại kích hoạt một cuộc đua quan trọng khác, ngay khi World Cup khép lại. Đó là cuộc đua giữa các CLB khổng lồ, trong việc giành lấy chữ ký của các ngôi sao mới: Johan Manzambi (Thụy Sĩ), Folarin Balogun (Mỹ), Elijah Just (New Zealand), Yasin Ayari (Thụy Điển)…
Ngay lúc này, dẫn đầu giải vua phá lưới là một cái tên rất lạ: Deniz Undav (Đức). Nếu số bàn thắng chung cuộc bằng nhau thì FIFA sẽ xét đến 2 chỉ số phụ để trao giải, là số đường chuyền thành bàn (nhiều) và số phút thi đấu (ít). Undav đang có 3 bàn như David và Messi, nhưng anh còn dẫn đầu trong cả hai chỉ số phụ (có 2 pha kiến tạo và chỉ mới thi đấu 56 phút).