Tôi lấy chồng gần 10 năm, có hai con nhỏ. Vợ chồng đều đi làm công ty, bận rộn như nhau. Thu nhập của tôi không bằng chồng nhưng cũng đủ để cùng anh lo cho gia đình. Chỉ có một điều mà suốt những năm qua, tôi chưa bao giờ thôi ấm ức, mệt mỏi, gần như toàn bộ việc nhà đều do một mình tôi gánh. Một ngày của tôi bắt đầu từ rất sớm. Có những hôm chưa đến 5 giờ tôi đã tỉnh giấc. Tôi chẳng muốn dậy sớm nhưng cứ đến giờ đó tỉnh vì còn nhiều việc đang chờ. Tỉnh dậy là tôi nghĩ ngay đến một loạt việc phải làm: hôm nay nấu gì, tủ lạnh còn gì, con có bài kiểm tra không…, nghĩ rồi không ngủ lại được nữa.
Tôi dậy vệ sinh cá nhân rồi vào bếp nấu ăn sáng, chuẩn bị đồ ăn trưa, sắp xếp đồ cho các con. Có hôm con nhỏ quấy khóc, vừa dỗ con vừa nấu thức ăn. Chồng tôi dậy ăn sáng rồi đi làm, thỉnh thoảng đưa con lớn đi học. Tôi tất bật đưa đứa nhỏ đi học rồi vội đến công ty, lúc nào cũng như đang chạy. Tan làm, tôi lại về nhà ngay, lại một “ca làm” khác đang chờ: nấu cơm, rửa bát, dọn dẹp, kiểm tra bài vở của con, gấp quần áo, những việc lặt vặt nhưng không bao giờ dứt. Có những tối, tôi vừa rửa bát vừa thấy lưng mình đau nhức, tay mỏi rã rời nhưng vẫn cố làm cho xong.
Cuối tuần, thay vì được nghỉ ngơi, tôi lại bận hơn, lau dọn nhà cửa, giặt giũ, sắp xếp lại mọi thứ. Có lúc nhìn căn nhà gọn gàng sau khi mình dọn xong, tôi cũng thấy vui, nhưng niềm vui đó rất ngắn. Tôi biết chỉ vài tiếng sau, mọi thứ lại bừa bộn, vòng lặp lại bắt đầu.
Chồng tôi là người tốt, chăm chỉ, lo cho gia đình, không rượu chè, không tệ nạn, có điều anh gần như không đụng tay vào việc nhà. Mỗi lần tôi góp ý, anh thường nói: “Việc đó có gì đâu, làm một lúc là xong”. Nghe câu đó, tôi thấy vừa buồn vừa bất lực. Anh không hiểu rằng, “làm một lúc là xong” nó là chuỗi ngày tôi phải làm việc nhà không ngừng. Tôi từng thử nói chuyện nghiêm túc với chồng nhưng kết quả vẫn vậy. Anh làm được vài hôm rồi đâu lại vào đấy. Có những lúc tôi ốm, sốt, đầu đau như búa bổ vẫn phải dậy nấu cơm, lo cho con. Tôi nhớ có lần mình vừa nấu cháo vừa phải nghỉ vì chóng mặt. Tôi tự hỏi lúc đó mình ngất thì ai sẽ làm những việc này?
Tôi từng rất thích nấu ăn, chăm sóc gia đình, giờ không còn cảm giác vui nữa, chỉ thấy đó là trách nhiệm phải hoàn thành. Có những đêm nằm ngủ, người mệt rã rời nhưng đầu vẫn nghĩ mai phải dậy sớm hơn một chút.
Tôi không muốn ly hôn. Vợ chồng tôi ngoài chuyện này ra vẫn ổn, vì thế tôi càng không biết mình phải làm sao cho đúng. Tôi sợ nếu cứ tiếp tục như thế này, một ngày nào đó không còn đủ sức giữ gia đình, không phải vấn đề sức khỏe mà là cảm xúc. Tôi không cần chồng làm thay tất cả, chỉ cần anh hiểu và chia sẻ cùng. Tôi phải làm sao đây?
Tôi 27 tuổi, làm thợ điện công nghiệp, công việc tương đối ổn. Tôi còn hai anh trai nhưng họ không có khả năng lập gia đình. Vì thế ba mẹ hơn 60 rồi nên cứ hối thúc hoài việc lập gia đình của tôi, khiến tôi áp lực vô cùng.
Chuyện tình cảm của tôi lúc nào cũng lận đận. Tôi chỉ mong quen một người rồi tiến tới hôn nhân, coi như làm tròn chữ hiếu với ba mẹ. Thế nhưng cuộc đời lại không đơn giản như vậy. Người yêu trước, khi tôi nhắc đến chuyện cưới hỏi lại không muốn, dù hai bên gia đình đã biết nhau và dự định cuối năm cưới, cuối cùng chúng tôi vẫn chia tay.
Hiện tại, tôi quen một người khác, dự tính cuối năm sẽ cưới, thế nhưng tính cách cô ấy khá cứng nhắc, hay áp đặt. Cô ấy luôn muốn tôi làm theo ý mình, kiểu như "không thích thì kiếm người khác". Nhiều khi tôi chỉ muốn có chút không gian riêng, như đi chơi với bạn bè, vậy mà cô ấy cũng không đồng ý. Cô ấy thuộc típ người khá bảo thủ, khó dung hòa.
Tôi nghĩ mình là người khá đơn giản, vui vẻ, dễ chịu, sống tình cảm. Tôi không dính đến tệ nạn, không cờ bạc, không thuốc lá, cũng không đòi hỏi hay kén chọn gì nhiều trong tình yêu. Vậy mà hết lần này đến lần khác, mọi thứ lại không như tôi mong muốn. Nhiều lúc tôi chỉ muốn buông hết, quên đi tất cả để bắt đầu lại từ đầu, tìm một tình yêu đúng nghĩa. Rồi tôi lại chạnh lòng khi nghĩ đến ba mẹ. Họ đã lớn tuổi, mong tôi yên bề gia thất. Nếu tôi cứ tiếp tục chông chênh như thế này, ai sẽ giúp tôi làm tròn chữ hiếu với họ? Thật sự, tôi đang cảm thấy rất áp lực và bế tắc.
Sáng nay, tôi đi thăm chị bạn ốm nằm viện. Đến vào lúc bác sĩ thăm khám nên tôi ngồi ngoài hành lang chờ. Tình cờ tôi gặp một cô tầm 55 đến 60 tuổi ngồi kế bên. Cô kể chuyện, cô đang đi chăm chồng bệnh trong này, ông bị gãy chân mới mổ xong, cần người chăm. Hỏi kỹ, cô kể cô có hai con gái đã lấy chồng gần nhà. Bình thường các con cô thay nhau chăm ông nhưng hôm nay họ không xin nghỉ được nên cô phải vào chăm ông thay con, chứ cô không định đi chăm ông đâu.
Tôi nghe và thấy thắc mắc sao vợ không chăm chồng những lúc bệnh tật thế này. Cô kể, khi còn trẻ, mới lấy cô về, chồng cô cũng chăm chỉ đi làm lắm nhưng lương được bao nhiêu không đưa cho cô, làm để dành tự tiêu xài, lo cho bố mẹ chồng, thỉnh thoảng cho con gái ít, còn đâu cô không biết. Một mình cô lăn lộn nuôi hai con gái và chi phí sinh hoạt trong nhà, gồng gánh mấy chục năm, nay con cái đã lớn hết rồi.
Cô nói một ngày đi chăm chồng, cô tính với chú 500 nghìn đồng, cứ thế nhân lên chứ cô không chăm không công. Chú gọi gì cô tới, còn không cô ngồi ngoài này vậy đó, bởi khi có tiền có sức, chú không vì gia đình thì giờ tự lo đi. Một là con tới chăm, trách nhiệm của con, chứ giờ cô bận đi du lịch, về quê, đi chơi với bạn bè. Các con gái cô đều ủng hộ cô làm như vậy.
Tôi nghe ngẫm nghĩ cũng có phần đúng, đàn ông khi có sức khỏe và có tiền không lo cho vợ con, thấy vợ con tự lo được là cứ để vậy, giờ già rồi mới thấy cảnh. Cũng là luật nhân quả thôi. Vợ chồng với nhau cũng là một dạng như vậy, có cho có trả, cũng là kiểu góp nhặt yêu thương để sau này về già hái quả ngọt.
Vợ chồng tôi cưới được gần 20 năm. Trước khi chúng tôi đến với nhau, cả hai đã trải qua một tình yêu rất đẹp và đều là mối tình đầu của nhau. Trải qua 6 năm yêu nhau, chúng tôi cũng phải cố gắng rất nhiều để có thể đến được với nhau. Trong gần 20 năm chung sống, vợ chồng có với nhau hai cháu, một trai và một gái. Cháu lớn năm nay vào lớp 10, cháu nhỏ lên lớp 8. Các cháu đều đang trong giai đoạn tuổi dậy thì. Vợ chồng tôi từng trải qua rất nhiều khó khăn từ những ngày mới bắt đầu vì chúng tôi không được sự giúp đỡ từ hai bên gia đình, do bố mẹ còn nghèo, anh chị em cũng vậy. Hay nói đúng hơn là cả hai vợ chồng đều phải tự lực cánh sinh để gây dựng cuộc sống. Tôi nói như vậy để mọi người có thể biết là vợ chồng tôi không phải đến với nhau khi không có tình yêu.
Cuộc sống của vợ chồng tôi có những lúc bình yên và cả sóng gió nhưng hơn hết cả hai đều biết vượt qua. Không ít lần xảy ra xô xát, cãi vã, có lúc tôi không biết kiềm chế bản thân nên đã đánh vợ. Những lần như thế, vợ tôi lại đòi ly hôn nhưng rồi mọi chuyện cũng qua và vợ chồng lại cố gắng vì nhau, vì con. Tuy nhiên, gần đây nhất, cả hai vợ chồng vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt, chúng tôi đều không kiềm chế được bản thân để cho sự việc đi quá xa. Lần này vợ tôi nhất định đòi ly hôn và nói không thể chấp nhận tôi nữa. Tôi biết việc vợ chồng cãi nhau, xô xát, tôi đánh vợ là sai, không thể chấp nhận được. Tôi cũng không muốn đổ lỗi cho vợ.
Hơn 10 ngày trôi qua, chẳng đêm nào tôi ngủ được. Những gì đã xảy ra tôi thực sự không mong muốn khi làm tổn thương cho vợ. Cũng vì tôi không biết kiềm chế cảm xúc nên để mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát, dẫn đến những hành động như vậy. Tôi biết giờ có nói thế nào sự việc cũng đã xảy ra rồi và mình không thể lấy lại được nữa. Tôi nhìn nhận lại tất cả những gì đã xảy ra từ trước đến giờ, những gì mình đã làm với vợ. Tôi đã biết mình sai thế nào và chỉ mong có cơ hội để sửa chữa và được làm lại tất cả. Thực sự đến giờ tôi mới biết gia đình quan trọng thế nào, nếu mất gia đình là mất tất cả.
Tôi không muốn vợ chồng bỏ nhau để con cái phải gánh chịu những gì bố mẹ chúng gây ra, vì nếu ly hôn, cái giá phải trả rất lớn. Chính con cái mới là người phải gánh hậu quả chứ không phải ai khác. Có thể giờ vợ tôi không nhận ra được những điều đó, vì trong lòng vợ tôi lúc này chỉ muốn được ly hôn thật nhanh mà thôi. Nếu ly hôn, sẽ ảnh hưởng đến tương lai con cái suốt cuộc đời chúng và có thể kéo dài vòng lặp này mãi.
Người lớn dễ dàng làm lại từ đầu nhưng khi con cái sống trong gia đình không trọn vẹn, sẽ bị ảnh hưởng bởi chính những vết nứt của bố mẹ ngày hôm nay. Thường sau này con cái sẽ không được sống trong cuộc hôn nhân hạnh phúc hoặc sẽ đổ vỡ như bố mẹ bây giờ. Bởi khi con cái không được sống trong tình yêu thương của cả bố và mẹ, chúng sẽ không thể có được niềm vui và hạnh phúc trọn vẹn, lúc nào cũng lo sợ, sống trong cảnh dằn vặt và tự ti về bản thân, thậm chí trở thành gánh nặng cho xã hội.
Thử hỏi những người làm bố làm mẹ có thấy vui không khi phải chứng kiến cuộc sống của con như vậy? Tôi không muốn gia đình phải tan nát, không muốn vợ chồng bỏ nhau, con cái mỗi đứa một ngả để rồi tương lai của chúng bị hủy hoại và không được trọn vẹn.
Tôi viết ra bài này không mong được sự đồng cảm của mọi người mà chỉ muốn mọi người cho tôi một lời khuyên chân thành để tôi có thể giữ được gia đình. Liệu tôi còn cơ hội để làm lại, để sửa chữa những sai lầm của bản thân? Tôi chỉ mong vợ chồng cùng cho nhau cơ hội, hãy nghĩ vì con một chút, có thể bỏ qua những chuyện không mong muốn đã xảy ra; hãy sống và nghĩ cho tương lai của con chứ đừng vì sự ích kỷ của bản thân để rồi mất đi gia đình, mất đi tất cả. Bởi chỉ có gia đình mới là điều quan trọng, là động lực để ta cố gắng mỗi ngày.
Tôi đã nói và phân tích rất nhiều để vợ hiểu rằng nếu như cô ấy cứ một mực đòi ly hôn, cái giá phải trả rất lớn. Có thể bây giờ chúng ta chưa thể nhìn thấy hết được. Nó sẽ hủy hoại tương lai phía trước và chính chúng ta sẽ phải trả giá cho những quyết định sai lầm đó bằng sự đánh đổi tuổi thơ của các con, lấy đi tương lai của các con. Tất cả mọi người không ai có thể sống vui vẻ. Không phải bố mẹ nào ly hôn, con cái cũng hư hỏng nhưng trong số những đứa trẻ hư hỏng, nghiện ngập ngoài xã hội, rất nhiều em có hoàn cảnh bố mẹ đổ vỡ. Nên liệu có đáng để chúng ta đánh đổi như vậy không?
Những gì trải qua, giờ tôi thực sự dám đối diện, dám nhìn nhận vào lỗi lầm mình đã gây ra. Tôi không phủ nhận điều gì. Hơn ai hết, tôi chỉ mong vợ sẽ quay về để vợ chồng cùng nhau nuôi dạy con nên người. Tôi sẽ không bao giờ làm tổn thương vợ tôi thêm lần nào nữa. Dù biết bây giờ tôi nói như vậy chắc mọi người không tin, bởi người ta thường nói: "Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời". Nhưng với tôi, sau những biến cố như vậy, tôi đã suy nghĩ rất nhiều và thực sự nhận ra điều gì mới quan trọng trong cuộc đời mình.
Tôi sẽ xóa bỏ con người của ngày hôm qua để làm lại cuộc đời, để không còn phải ân hận thêm lần nào nữa. Những gì đã xảy ra giúp tôi trưởng thành hơn và nhìn rõ mọi thứ hơn. Mong mọi người hãy cho tôi một lời khuyên để tôi có thể giữ trọn vẹn gia đình, để gia đình tôi không phải tan vỡ. Liệu tôi có thể thoát ra khỏi hoàn cảnh bây giờ không? Tôi xin chân thành cảm ơn.