Tối 17/4, Dương Thanh Cường (cựu Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Công ty Bình Phát) bị TAND TP HCM tuyên phạm tội Vi phạm quy định cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng, theo khoản 3 Điều 179 Bộ luật Hình sự năm 1999.
Liên quan đến vụ án, ông Nguyễn Thế Bình (cựu Chủ tịch HĐQT Agribank, đang trốn truy nã) bị tòa xét xử vắng mặt, tuyên phạt 10 năm tù về cùng tội danh.
Có vai trò đồng phạm, 3 bị cáo còn lại là cựu lãnh đạo, cán bộ tín dụng của Agribank Chi nhánh 6 bị tuyên phạt từ 5 năm đến 6 năm 6 tháng tù.
Tòa tuyên các bị cáo phải liên đới chịu trách nhiệm bồi thường thiệt hại khoảng 1.000 tỷ đồng cho ngân hàng.
Quá trình xét hỏi, các bị cáo thừa nhận hành vi sai phạm của mình. Luật sư của ông Bình cũng không tranh luận về tội danh.
Dương Thanh Cường từng được xem là “trùm” bất động sản tại TP HCM, điều hành nhiều doanh nghiệp như Tân Đại Phát, Thanh Phát, Bình Phát… để vay vốn hàng trăm tỷ đồng triển khai các dự án. Tuy nhiên, việc sử dụng hồ sơ pháp lý không đúng thực tế và dòng tiền sai mục đích khiến bị cáo sa lầy, mất khả năng trả nợ và vướng vòng lao lý.
Bản án xác định, đầu năm 2007, Cường gặp ông Nguyễn Thế Bình (khi đó là quyền Tổng giám đốc Agribank) xin vay 500 tỷ đồng mua đất làm dự án. Ông Bình đồng ý, chỉ đạo ông Hồ Đăng Trung (Giám đốc Chi nhánh 6) xử lý hồ sơ. Trung sau đó giao Phó phòng tín dụng Hồ Văn Long tiếp nhận, lập hồ sơ vay cho Công ty Bình Phát của Cường.
Để hợp thức điều kiện vay, Cường lập các hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất, nâng khống giá trị tài sản bảo đảm từ khoảng 65 tỷ lên 358 tỷ đồng (giá thực tế 1,9-3 triệu đồng/m2 nhưng kê lên 12-13 triệu đồng/m2).
Do khoản vay vượt hạn mức chi nhánh, Trung trình hội sở xin nâng hạn mức lên 500 tỷ đồng cho dự án khu chung cư – thương mại tại quận 8 cũ. Dù hồ sơ chưa hoàn tất thủ tục đất đai, chưa được phê duyệt dự án, Trung vẫn ký 5 hợp đồng tín dụng cho Công ty Bình Phát vay hơn 302 tỷ đồng. Tài sản thế chấp là 18 thửa đất và tài sản trên đất hình thành từ vốn vay.
Sau giải ngân, Cường chỉ dùng 70 tỷ đồng để mua đất làm dự án, còn lại 230 tỷ đồng dùng trả nợ.
Cuối năm 2007, do sử dụng vốn sai mục đích và muốn kéo dài thời hạn vay, Cường đề nghị chuyển 5 khoản vay ngắn hạn thành một khoản vay trung hạn. Đề xuất này được Trung báo cáo và ông Bình chấp thuận.
Ngày 4/12/2007, Cường tiếp tục đề nghị vay thêm 500 tỷ đồng để thực hiện dự án khu chung cư – thương mại Bình Phát. Theo chỉ đạo của ông Bình, Trung chỉ đạo cấp dưới lập báo cáo thẩm định, đánh giá dự án “khả thi, hiệu quả”, tài sản đảm bảo “đầy đủ pháp lý”, qua đó đề xuất cho vay.
Ngày 31/12/2007, Trung ký hợp đồng tín dụng cho Công ty Bình Phát vay 500 tỷ đồng, thời hạn 60 tháng, với tài sản thế chấp gồm dự án hình thành từ vốn vay và 18 thửa đất hơn 33.400 m2 đã dùng bảo đảm cho các khoản vay trước. Cùng ngày, ngân hàng giải ngân hơn 303 tỷ đồng. Cường dùng phần lớn số tiền này để tất toán 5 khoản vay ngắn hạn (đảo nợ), phần còn lại chi trả các khoản khác.
Đến năm 2010, Công ty Bình Phát rơi vào nợ xấu, tài sản thế chấp bị phong tỏa, dự án dừng nên không còn nguồn trả nợ. Cường sau đó bàn với bà Vũ Thị Bích Loan (Giám đốc Công ty THY, đã chết) nhờ đứng ra vay tiền, đồng thời đề nghị Trung cho Công ty THY vay 385 tỷ đồng để mua lại 13 thửa đất của Bình Phát đang thế chấp.
Ngày 31/8/2010, Cường ký hợp đồng chuyển nhượng gần 30.000 m2 đất cho Công ty THY với giá 385 tỷ đồng. Doanh nghiệp này lập dự án khu căn hộ – phố đi bộ An Dương Vương – Hồ Học Lãm để hoàn thiện hồ sơ vay vốn, thực chất là chiêu thức “bình mới rượu cũ”.
Các tài sản bảo đảm không đủ điều kiện thế chấp, gồm đất thuê, nhiều thửa bị nâng khống giá trị, dự án chưa được cấp phép, nhưng ngân hàng vẫn giải ngân 385 tỷ đồng. Toàn bộ số tiền được chuyển cho Bình Phát để trả nợ các khoản vay trước đó của Cường, nhằm giải chấp một phần tài sản và chuyển sang bảo đảm cho khoản vay mới của Công ty THY.
Do Công ty THY không có khả năng trả nợ, khoản vay bị chuyển quá hạn từ năm 2011. Sau khi cấn trừ giá trị tài sản bảo đảm, khoản nợ của Cường gây thiệt hại đến nay là 1.053 tỷ đồng, trong đó 170 tỷ đồng nợ gốc và hơn 884 tỷ đồng nợ lãi.
Ngoài vụ án này, Cường còn thực hiện nhiều hành vi sai phạm khác và đã bị TAND Cấp cao tại TP HCM tuyên mức hình phạt tổng hợp của 4 bản án là tù chung thân về hai tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản và Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản.
Liên quan sai phạm trong việc phê duyệt cho Cường vay trái quy định, ông Hồ Đăng Trung từng bị tuyên 20 năm tù; ông Hồ Văn Long nhận 19 năm tù cùng về tội Vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng.
Nhiều người thua độ bóng đá chấp nhận thực hiện việc chung độ cho bên thắng, không tố giác nhằm che giấu hành vi vi phạm pháp luật của mình.
Mỗi khi các giải bóng đá lớn diễn ra, đặc biệt là mùa World Cup 2026, không ít người vì đam mê cá độ mà lún sâu vào cảnh nợ nần chồng chất. Có người phải vay mượn khắp nơi, thậm chí bán xe, bán đất hoặc nhà ở để thanh toán số tiền thua cược.
Vậy cho tôi hỏi: Nếu một người sau khi thua độ không thực hiện việc chung độ, đồng thời chủ động tố giác đường dây hoặc những người tổ chức với cơ quan công an thì có được xem là tình tiết giúp họ được giảm nhẹ trách nhiệm pháp lý hay không?
Luật sư tư vấn:
Theo khoản 1 Điều 51 Bộ luật Hình sự, trường hợp người phạm tội tự thú; người phạm tội thành khẩn khai báo hoặc ăn năn hối cải; người phạm tội tích cực giúp đỡ các cơ quan có trách nhiệm phát hiện hoặc điều tra tội phạm; người phạm tội đã lập công chuộc tội sẽ được xem là tình tiết giảm nhẹ trách nhiệm hình sự.
Theo khoản 1 Điều 54 Bộ luật Hình sự, tòa án có thể quyết định một hình phạt dưới mức thấp nhất của khung hình phạt được áp dụng nhưng phải trong khung hình phạt liền kề nhẹ hơn của điều luật khi người phạm tội có ít nhất hai tình tiết giảm nhẹ quy định tại khoản 1 Điều 51 của Bộ luật này.
Căn cứ vào các quy định nêu trên, trường hợp một người đã lỡ cá độ bóng đá và thua độ, sau đó tố giác cho cơ quan công an về đường dây cá độ bóng đá, giúp cơ quan công an phá án thành công thì có thể được xem là tình tiết giảm nhẹ trách nhiệm hình sự. Khả năng cao, tòa án sẽ xem xét đưa ra hình phạt thấp hơn trường hợp thông thường (người phạm tội không tố giác đường dây cá độ trái phép).
Theo quy định của pháp luật, người thua cá độ bóng đá không có nghĩa vụ phải thanh toán tiền thua độ cho bên thắng.
Lưu ý: Thực tế, nhiều trường hợp người thua độ bóng đá chấp nhận thực hiện việc chung độ cho bên thắng, không tố giác hành vi cá độ bóng đá trái pháp luật đến cơ quan công an nhằm không cho cơ quan chức năng biết về hành vi phạm pháp của mình. Tuy nhiên, nếu sau này cơ quan chức năng phát hiện ra đường dây cá độ bóng đá trái phép và điều tra ra được họ có tham gia cá độ thì họ cũng bị truy cứu trách nhiệm hình sự về tội Đánh bạc (theo Điều 321 Bộ luật Hình sự).
Từng là gương mặt nổi tiếng của làng thời trang Anh, Gemma Kingsley khiến nhiều người tin cô là "nữ thừa kế triệu đô" với cuộc sống sang chảnh và những mối quan hệ thượng lưu. Nhưng phía sau vẻ ngoài hào nhoáng ấy là một kịch bản lừa tình – lừa tiền tinh vi, khiến ít nhất 6 người đàn ông mất trắng hàng trăm nghìn bảng Anh cùng những tổn thương tâm lý kéo dài.
Từng xuất hiện trên các bìa tạp chí thời trang và được xem là biểu tượng sắc đẹp của giới người mẫu Anh, Gemma Kingsley nay lại nổi tiếng theo cách không ai ngờ tới: Trở thành "nữ quái lừa tình" đình đám sau khi bị kết án 7 năm 7 tháng tù giam tại Anh vì hàng loạt vụ lừa đảo tinh vi.
Theo hồ sơ điều tra của cảnh sát Wiltshire, trong suốt 4 năm, Gemma đã dựng nên một vỏ bọc hoàn hảo của một phụ nữ giàu có, chuẩn bị được thừa kế khối tài sản lên tới 80 triệu bảng Anh từ ông nội quá cố. Cô ta dùng câu chuyện ấy để thao túng cảm xúc, khiến nhiều người đàn ông tin tưởng và tự nguyện chi tiền cho mình.
Một trong những nạn nhân đầu tiên là doanh nhân tại Hertfordshire. Sau thời gian ngắn quen biết, người đàn ông này nhanh chóng bị Gemma chinh phục bởi vẻ ngoài quyến rũ, phong thái sang trọng và những lời hứa về một cuộc hôn nhân trong mơ.
Gemma nói rằng tài sản thừa kế của mình đang bị "đóng băng" do vướng thủ tục pháp lý, cần vay tạm tiền để xử lý. Tin tưởng tuyệt đối, người đàn ông không chỉ chi hơn 100.000 bảng Anh cho đồ nội thất, trả nợ và chuẩn bị đám cưới, mà còn thuê căn nhà trị giá 5.000 bảng mỗi tháng để sống cùng Gemma. Ông thậm chí còn thuê thợ may riêng từ Ai Cập sang London để làm váy cưới cho bạn gái.
Nhưng ngay trước ngày cưới, Gemma bất ngờ biến mất, để lại phía sau khoản nợ khổng lồ và cú sốc tinh thần cho nạn nhân.
Không lâu sau đó, Gemma tiếp tục nhắm tới một cựu sĩ quan Hải quân Hoàng gia Anh vừa ly hôn. Vẫn chiêu bài "sắp nhận thừa kế triệu bảng", cô ta thuyết phục người đàn ông đặt cọc mua xe sang như Land Rover và Porsche, thanh toán các hóa đơn khách sạn xa xỉ và nhiều khoản chi tiêu đắt đỏ khác.
Đáng nói hơn, viên sĩ quan này còn nghỉ việc, từ bỏ nhà cửa vì tin rằng mình sắp trở thành "người quản lý quỹ tài sản" cho Gemma sau khi cô nhận thừa kế. Khi phát hiện tất cả chỉ là dối trá, ông đã mất hơn 30.000 bảng Anh và rơi vào khủng hoảng tâm lý nghiêm trọng.
Cảnh sát cho biết Gemma đặc biệt giỏi tạo dựng hình ảnh một "quý bà thượng lưu". Cô thường xuyên ở khách sạn hạng sang, diện đồ hiệu, thuê tài xế riêng và xuất hiện tại những địa điểm xa hoa ở London, Paris hay các khu nghỉ dưỡng trượt tuyết nổi tiếng tại Pháp.
Để tăng độ tin cậy, Gemma còn làm giả hàng loạt thư từ luật sư, giấy tờ ngân hàng và tài liệu pháp lý liên quan đến "khối tài sản thừa kế". Thậm chí, cô ta còn đưa các nạn nhân tới tham dự những buổi gặp gỡ gần trụ sở ngân hàng tư nhân danh tiếng Coutts & Co nhằm khiến họ tin mình thực sự thuộc giới siêu giàu.
Theo truyền thông Anh, trước khi thực hiện chuỗi lừa đảo tình ái này, Gemma từng có tiền án tại Pháp vì đánh cắp thẻ tín dụng của một người đàn ông tại khu nghỉ dưỡng trượt tuyết và tiêu gần 100.000 euro cho cuộc sống xa xỉ. Tuy nhiên, án treo và lệnh cấm nhập cảnh khi đó không khiến cô ta dừng lại.
Vụ việc chỉ thực sự bị phanh phui vào năm 2019 khi cảnh sát nhận được trình báo về việc thông tin ngân hàng bị sử dụng trái phép để thanh toán cho một kỳ nghỉ gần Chippenham. Từ đây, hàng loạt vụ lừa đảo liên quan đến Gemma dần bị bóc trần.
Trong quá trình điều tra, Gemma nhiều lần phủ nhận mọi cáo buộc, liên tục đổi nơi ở và thậm chí bỏ trốn lên vùng cao nguyên Scotland hẻo lánh để tránh bị bắt. Đến giữa năm 2025, cô ta mới bị cảnh sát chặn xe và bắt giữ sau nhiều năm lẩn trốn.
Tại phiên tòa ở Swindon Crown Court, Gemma nhận tội với 13 cáo buộc, bao gồm trộm cắp, lừa đảo bằng cách đưa thông tin sai sự thật và sử dụng giấy tờ giả mạo. Thẩm phán mô tả cô ta là "kẻ săn mồi tài chính", lợi dụng ngoại hình và sự quyến rũ để thao túng những người đàn ông đang tổn thương tình cảm.
Cảnh sát Anh cho biết thiệt hại lớn nhất mà Gemma gây ra không chỉ là tiền bạc, mà còn là những sang chấn tâm lý kéo dài cho các nạn nhân – những người từng tin rằng mình đã tìm thấy tình yêu đích thực.
Ngày 30/6, Lê Thanh Huỳnh Cang, 54 tuổi; Tymur Bugaievskvi (36 tuổi, quốc tịch Ukraine) bị TAND TP HCM tuyên mỗi người một năm 7 tháng 29 ngày tù về tội Cho vay lãi nặng trong giao dịch dân sự.
28 bị cáo khác bị phạt từ 200 triệu đồng đến một năm 4 tháng tù về cùng tội danh.
Nhà chức trách xác định, Katerynchyk Roman (quốc tịch Ukraine) là người đứng sau điều hành toàn bộ đường dây này, nhưng đã xuất cảnh.
Cáo trạng xác định, từ năm 2019, thông qua các mối quan hệ xã hội, Cang quen Katerynchyk Roman, giúp người này tìm hiểu lĩnh vực đầu tư tài chính tại Việt Nam. Cả hai lên kế hoạch tổ chức hệ sinh thái Ixora, bao gồm nhiều công ty liên kết, nhằm phát triển việc cho vay nặng lãi. Các pháp nhân được thành lập đều có sự chỉ đạo giám sát của Roman và Cang.
Ban đầu 3 công ty được thành lập là OnCredit, Lợi Tín (cùng có trụ sở tại quận Phú Nhuận) và Ixora (trụ sở ở quận 2). Trong đó, Cang được giao quản lý 2 công ty ở quận Phú Nhuận để thực hiện cho vay qua ứng dụng OnCredit tại Việt Nam. Công ty Ixora do Katerynchyk Roman kinh doanh về lĩnh vực công nghệ thông tin, nhưng trúng thời điểm Covid-19 hoành hành nên không hoạt động.
Các công ty được thành lập hoạt động có quy mô, tổ chức, liên kết chặt chẽ với nhau để thực hiện hoạt động cho vay lãi nặng qua ứng dụng (app) và website.
Đến năm 2023, việc cho vay bị lực lượng chức năng ở Việt Nam tăng cường kiểm tra, phòng ngừa nên đường dây này hạn chế cho vay. Tháng 4 năm đó, Công ty OnCredit bị Tổ công tác liên ngành của TP Thủ Đức cũ xử phạt về hành vi kinh doanh không đúng ngành nghề. Roman yêu cầu Cang tạm dừng hoạt động, sau đó xuất cảnh về nước.
Dù ở nước ngoài, Roman vẫn liên lạc, chỉ đạo Cang chuyển hướng hoạt động, chuẩn bị thủ tục pháp lý, tuyển nhân sự và thành lập nhiều công ty, mỗi đơn vị phụ trách một công đoạn trong quy trình cho vay.
Theo chỉ đạo của Roman, Cang nhờ người thân, quen đứng tên thành lập các công ty Lộc Tín, Cactus, Vinex, phối hợp với Ixora vận hành quy trình cho vay khép kín qua ứng dụng OnCredit và các website Oncredit.vn, Easycash.vn.
Để hệ thống vận hành, Roman cử nhiều chuyên gia công nghệ từ Ukraine sang TP HCM làm việc. Trong đó, Tymur Bugaievskvi phát triển phần mềm chấm điểm khách hàng; Kravchuk Iryna phụ trách quản lý hoạt động thu hồi nợ, phát triển doanh nghiệp và giám sát nhân viên.
Theo cáo buộc, các ứng dụng và website cho vay được lập trình sẵn tại Ukraine. Dữ liệu khách hàng, hợp đồng điện tử, khoản vay và toàn bộ thông tin giao dịch được lưu trữ trên hệ thống đặt ở nước ngoài. Nhân viên tại Việt Nam chỉ được truy cập, cập nhật dữ liệu, không thể tải xuống hoặc sao chép.
Theo cáo buộc, để che giấu hoạt động cho vay nặng lãi, các công ty niêm yết lãi suất 0,054%/ngày (19,44%/năm), nằm trong giới hạn pháp luật. Tuy nhiên, khách vay còn phải trả nhiều khoản phí như tư vấn, gia hạn hợp đồng, phạt chậm thanh toán..., khiến lãi suất thực tế tăng lên 365-792%/năm, tùy gói vay.
Muốn vay tiền, khách phải tải ứng dụng hoặc truy cập các website Oncredit.vn, Easycash.vn, cung cấp thông tin cá nhân, ảnh chân dung và cho phép phần mềm truy cập danh bạ cùng một số dữ liệu trên điện thoại.
Thông tin sau đó được đưa vào hệ thống chấm điểm ("score") do Tymur Bugaievskvi lập trình để đánh giá khả năng vay. Trên cơ sở kết quả này, hệ thống sẽ khuyến nghị duyệt hoặc từ chối hồ sơ trước khi Công ty Lộc Tín (trước đó là Lợi Tín) giải ngân.
Dữ liệu trích xuất trên hệ thống thể hiện có 20 khách hàng đã ký 62 hợp đồng vay, được giải ngân hơn 905 triệu đồng nhưng phải thanh toán gần 1,2 tỷ đồng. Trong đó, số tiền lãi thu được 268 triệu đồng (theo quy định chỉ được thu 8 triệu đồng).
Quá trình điều tra và tại tòa, các bị cáo thừa nhận hành vi phạm tội.