“Bây giờ tôi đi tiếp thì đơn độc mà quay về thì dang dở”, Phương Nhi, 31 tuổi, sống tại bang Illinois, Mỹ nói.
Năm 2004, bà Tô Thị Hồng (mẹ Nhi) ở phường Phú Định, TP HCM được chị ruột bảo lãnh sang Mỹ định cư theo diện F4. Hồ sơ cho phép chồng và các con dưới 21 tuổi độc thân đi kèm. Lúc đó, gia đình có 6 thành viên, gồm vợ chồng bà Hồng và bốn người con, trong đó Phương Nhi là con út.
Sau 15 năm chờ đợi, năm 2019 hồ sơ của bà Hồng được duyệt nhưng ba người con đã quá tuổi đi kèm. Vợ chồng bà và Phương Nhi (được tính dưới 21 tuổi nhờ Đạo luật CSPA) đủ điều kiện định cư.
Cuối năm đó, gia đình chia hai nửa tại sân bay Tân Sơn Nhất.
Để đưa ba người con còn lại sang Mỹ, vợ chồng bà Hồng nộp hồ sơ diện F2B (con trên 21 tuổi chưa kết hôn của thường trú nhân). Họ dự kiến chờ 5 năm, nhưng đến nay hồ sơ vẫn chưa hoàn tất do hệ thống di trú đình trệ sau Covid-19.
Không chỉ chịu cảnh gia đình chia cắt, cuộc sống của 6 thành viên trong gia đình rơi vào cảnh dở dang. Tại Mỹ, vợ chồng bà Hồng không biết tiếng Anh để giao tiếp, không nghề nghiệp và thu nhập. Họ phụ thuộc hoàn toàn vào tiền từ Việt Nam gửi sang.
Ban đầu, bà Hồng thích không khí trong lành, yên tĩnh của nước Mỹ, nhưng sự hào hứng sau đó biến thành cảm giác ngột ngạt. Hàng ngày, bà đi bộ một vòng công viên rồi về nấu ăn, cuối tuần chờ con chở đi siêu thị châu Á. Chồng bà, ông Minh, nhiều lần học lái xe nhưng đều bỏ dở vì sợ tốc độ cao trên cao tốc. Không có bằng lái, ông ví mình như “người mất chân”. Nơi họ sống thưa dân và hiếm người Việt, ông quay quắt nhớ cảm giác đi xe máy uống cà phê hay trò chuyện với hàng xóm.
Cách đây bốn năm, người chị đứng đơn bảo lãnh qua đời vì ung thư khiến động lực ở lại Mỹ của vợ chồng bà Hồng càng mong manh. Vì cô đơn, cứ khoảng 6 tháng, vợ chồng bà Hồng lại mua vé bay về Việt Nam. Việc rời Mỹ nhiều tháng khiến ông bà bị ngắt quãng chuỗi cư trú liên tục, không đủ điều kiện thi lấy quốc tịch.
Cuộc sống của Phương Nhi cũng đảo lộn. Cô bỏ dở chương trình thạc sĩ tại Việt Nam để sang Mỹ. Nơi đất khách, Nhi học lại bằng đại học chuyên ngành marketing trong hai năm để tìm việc. Việc thay đổi môi trường cùng áp lực học hành khiến cô không thể hòa nhập. “Ở Mỹ tôi rất cô đơn vì không có bạn thân”, Nhi nói. Sau giờ làm, cô chỉ biết xem phim, đọc truyện để lấp đầy khoảng trống.
Ba anh chị của Nhi ở lại Việt Nam mắc kẹt theo một kiểu khác. Để không bị ảnh hưởng đến việc xét duyệt hồ sơ, hơn 20 năm qua họ không dám yêu đương, kết hôn.
Mỗi dịp Tết, cảm giác cô đơn và nhớ nhà của Nhi càng lớn. Cô muốn về nước. Nhưng cuối năm 2022, luật sư thông báo hồ sơ của ba anh chị em đã bước vào giai đoạn xử lý tại Trung tâm Thị thực Quốc gia (NVC). Cô đành tiếp tục ở lại Mỹ chờ đợi. “Chúng tôi chỉ muốn gia đình được ở cùng một nơi nhưng chờ đợi quá lâu khiến ai cũng mệt mỏi”, Nhi nói.
Tình cảnh của gia đình Nhi không hiếm gặp trên các hội nhóm của những người chuẩn bị di cư Mỹ. Dữ liệu năm 2025 của Sở Di trú và Nhập tịch Mỹ (USCIS) ghi nhận khoảng 2,4 triệu đơn I-130 (công dân hoặc thường trú nhân Mỹ bảo lãnh người thân sang định cư) đang chờ xét duyệt.
Tình trạng tồn đọng kéo dài khiến thời gian chờ đợi ngày càng tăng. Nghiên cứu của Viện Cato (Mỹ) chỉ ra thời gian chờ trung bình cho các diện bảo lãnh gia đình tăng từ 4 năm 3 tháng (năm 1991) lên 8 năm 1 tháng (năm 2018). Trong đó, diện F4 có thời gian chờ lâu nhất, trung bình 14 năm 7 tháng. Sự chậm trễ khiến nhiều người bỏ lỡ các cột mốc quan trọng cuộc đời như học hành, kết hôn, sinh con, chăm sóc cha mẹ. Đặc biệt, việc phải hoãn hay bỏ dở học tập, mua nhà do tình trạng pháp lý không rõ ràng để lại ảnh hưởng rất lâu dài.
Ông José Latour, Luật sư trưởng của Văn phòng Luật di trú LatourLaw, trụ sở ở TP HCM, cho biết nhóm hồ sơ toàn cầu diện F4 hiện mới giải quyết đến các đơn nộp trước năm 2008.
“Trong nền văn hóa coi trọng gia đình như Việt Nam, sự chậm trễ này tạo ra áp lực lớn, đôi khi trở nên đau lòng”, luật sư nói. Trong 33 năm hỗ trợ các gia đình bị xáo trộn vì chính sách di trú của Mỹ, ông từng chứng kiến nhiều người phải hoãn việc học của con, hoãn nghỉ hưu, đám cưới hay lễ tốt nghiệp. “Họ không biết mình nên chờ đợi cơ hội định cư hay từ bỏ để ổn định cuộc sống tại quê nhà”, ông José Latour nói.
Ông dẫn chứng trường hợp một người cha nộp hồ sơ diện F4, luôn giữ tâm thế sẵn sàng lên máy bay nên dừng mọi kế hoạch đầu tư dài hạn tại Việt Nam với hy vọng các con được sang Mỹ học tập. Khi con ông đã tốt nghiệp đại học, đi làm và quá 21 tuổi khi người cha được cấp thị thực và không còn đủ điều kiện đi cùng. Người con này rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan giữa việc chờ khiếu nại để giữ cơ hội định cư Mỹ hay kết hôn ở Việt Nam để ổn định cuộc sống và chấp nhận từ bỏ quyền lợi di trú.
Từ thực tế trên, đại diện LatourLaw khuyên các gia đình nên chủ động chuẩn bị kế hoạch học tập, nghề nghiệp và tài chính theo kịch bản thời gian chờ kéo dài, thay vì phụ thuộc vào mốc xét duyệt của cơ quan di trú.
Dù hệ thống di trú Mỹ gặp nhiều khó khăn và tồn đọng lớn, ông José Latour vẫn đánh giá lạc quan về tương lai. Ông tin rằng Mỹ sẽ sớm quay lại truyền thống đón nhận người nhập cư hợp pháp và quy trình xử lý hồ sơ bảo lãnh gia đình sẽ hiệu quả hơn trong vài năm tới.
Những tình tiết mới được hé lộ cho thấy nguyên nhân không chỉ là hành động bộc phát, mà bắt nguồn từ mâu thuẫn gia đình âm ỉ suốt thời gian dài. Antonia Eastwood (hiện 49 tuổi), sinh sống tại Anh, đã tạt sơn đen vào em chồng Gemma Monk để "trả thù" ngay trước giờ cử hành hôn lễ hồi tháng 5/2024.
Antonia Eastwood - người vừa bị tuyên án mới đây vì hành vi bộc phát do tức giận nhằm vào cô dâu Gemma Monk - nói rằng bản thân "xấu hổ" về những gì xảy ra tại đám cưới ở Maidstone (hạt Kent, Anh) hồi tháng 5/2024, nhưng cho rằng căng thẳng âm ỉ và sự ghen tuông giữa hai người đã tích tụ suốt nhiều năm.
Theo lời Eastwood, mối bất hòa bắt đầu từ tháng 4/2023 khi cô bắt đầu hẹn hò với anh trai của Monk. Chỉ sau 5 tháng, cặp đôi nhanh chóng tiến tới hôn nhân, tờ Nypost đưa tin ngày 24/4.
Đám cưới của Eastwood khiến Monk nảy sinh tâm lý ghen tị. Lý do vì vào thời điểm đó, dù đã gắn bó với bạn trai hơn 20 năm, cô vẫn chưa nhận được lời cầu hôn.
Eastwood cho biết Monk thường xuyên kể về người yêu cũ của anh trai với những lời lẽ mang tính khơi gợi, trêu chọc. "Cô ấy thường xuyên hỏi tôi có bận tâm đến những người yêu cũ trước đây của anh trai cô ấy hay không. Tôi khó chịu, nhưng vẫn cố gắng nhẫn nhịn", Eastwood nói.
Hơn nữa, Eastwood cho rằng trong ngày cưới của mình, em chồng đã tìm cách phá hoại. Cô ấy cố tình làm Eastwood vấp ngã khi tiến vào lễ đường.
Về phía mình, Gemma Monk (hiện 35 tuổi) cũng thừa nhận giữa hai người tồn tại "hiềm khích", đồng thời cho biết cô không có nhiều thiện cảm với chị dâu. Tuy nhiên, cô khẳng định mình không làm chị dâu ngã trong đám cưới, đồng thời dẫn chứng video đám cưới cho thấy Eastwood đi ngang qua cô mà "không có sự cố nào"..
Đỉnh điểm xung đột xảy ra vào năm 2024 khi Monk tổ chức đám cưới. Cô quyết định không mời anh trai và chị dâu tham dự. Dù vậy, Eastwood và chồng vẫn xuất hiện tại địa điểm tổ chức. Eastwood nói cô định "nói thẳng mọi chuyện" với cô dâu.
Khi đến nơi, Eastwood phát hiện trong xe có một hộp sơn đen "dành cho trẻ em" của con gái - điều mà cô cho là trùng hợp, rồi ném thẳng vào Monk ngay trước khi cô bước vào lễ đường.
"Tôi thấy Monk bước ra khỏi xe, cách tôi vài mét. Rồi tôi gọi cô ấy và ném sơn. Nó trúng phía sau váy. Tôi không biết tại sao mình lại làm vậy", Eastwood nói, cho rằng hành động trả đũa này chỉ là "bộc phát trong khoảnh khắc".
Những bức ảnh gây sốc được ghi lại cho thấy cô dâu với khuôn mặt buồn bã, bị phủ sơn đen như bùn ở nửa bên trái khuôn mặt và ngực, loang lổ trên chiếc váy cưới trắng.
Monk sau đó túm tóc người tấn công trước khi Eastwood bỏ chạy cùng chồng về Greater Manchester, nơi cả hai sinh sống.
Đáng chú ý, Monk vẫn giữ bình tĩnh, dọn dẹp, thay váy cưới khác và tổ chức hôn lễ chỉ hai giờ sau đó. "Chúng tôi đã chờ đợi ngày này rất lâu. Không gì có thể ngăn tôi", Monk nói sau khi chị dâu bị kết tội phá hoại tài sản vào ngày 15/4.
Sau gần 2 năm, mới đây, tòa án đã tuyên bố Eastwood phạm tội phá hoại tài sản. Cô nhận mức án 10 tháng tù treo, đồng thời phải thực hiện 160 giờ lao động công ích.
Eastwood cho biết vụ việc đã ảnh hưởng nặng nề đến tinh thần của cô. "Tôi cảm thấy xấu hổ, vì đó không phải con người mình. Một chút bốc đồng khiến tôi hành động không suy nghĩ. Trước đây tôi chưa từng gặp rắc rối với pháp luật", cô nói.
Chương trình trong khuôn khổ Tháng nhân đạo 2026 chủ đề "80 năm - Hành trình nhân ái vì cộng đồng".
Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ TP Đồng Nai Nguyễn Tấn Hưng cho biết việc ra mắt Food Bank Đồng Nai là bước cụ thể hóa vai trò nòng cốt của hội trong công tác nhân đạo, đồng thời đổi mới phương thức huy động và điều phối nguồn lực xã hội.
"Mô hình góp phần tăng cường kết nối giữa các tổ chức, doanh nghiệp và cộng đồng. Qua đó nâng cao hiệu quả trợ giúp các đối tượng yếu thế, hướng tới xây dựng hệ sinh thái an sinh xã hội hiện đại, minh bạch và bền vững", ông Hưng nói.
Hội Chữ thập đỏ TP Đồng Nai và Mạng lưới Ngân hàng Thực phẩm Việt Nam đã ký hợp tác triển khai dự án "Hỗ trợ, tiếp nhận và trao tặng thực phẩm cho người yếu thế tại Đồng Nai".
Chủ tịch Mạng lưới Ngân hàng Thực phẩm Việt Nam Nguyễn Tuấn Khởi cho biết Food Bank Đồng Nai không chỉ dừng ở việc trao tặng mà hướng tới xây dựng hệ sinh thái tuần hoàn thực phẩm, nơi nguồn lực dư thừa được tái phân phối hiệu quả, đúng đối tượng. Qua đó gia tăng giá trị xã hội và giảm thiểu lãng phí trong toàn chuỗi cung ứng.
Tại chương trình, Mạng lưới Ngân hàng Thực phẩm Việt Nam đã trao hỗ trợ nguồn lực trị giá 120 triệu đồng cho các hoạt động nhân đạo tại Đồng Nai.
Hưởng ứng Tháng nhân đạo, tại chương trình đã trao 30 học bổng cho học sinh, sinh viên có hoàn cảnh khó khăn; hỗ trợ 20 hộ gia đình khó khăn; Chợ Nhân đạo phục vụ khoảng 200 người dân trên địa bàn.
Ông Juraci Rosa Alves (88 tuổi) sống tại Emilianópolis (Brazil) nhập viện trong tình trạng suy hô hấp nghiêm trọng.
Sau quá trình thăm khám, các bác sĩ xác nhận ông đã qua đời và thi thể nhanh chóng được chuyển tới nhà tang lễ để chuẩn bị hậu sự.
Tại đây, khi các nhân viên đang tiến hành những thủ tục thông thường trước lễ viếng, họ bất ngờ phát hiện vùng bụng của ông Alves có dấu hiệu chuyển động giống nhịp thở.
"Khi đặt ông ấy lên bàn, chúng tôi nhận thấy vùng bụng chuyển động bất thường. Ban đầu mọi người không chắc đó có phải là hơi thở hay không, nhưng ngay sau đó chúng tôi xác định ông ấy vẫn còn dấu hiệu sinh tồn", bà Jacqueline Brogiato, giám sát kỹ thuật của nhà tang lễ, kể lại.
Các nhân viên lập tức tiến hành sơ cứu, làm thông đường thở trong lúc chờ lực lượng y tế tới hiện trường.
Ông Alves sau đó được đặt nội khí quản và chuyển khẩn cấp tới bệnh viện ở Presidente Prudente để tiếp tục điều trị.
Một người thân trong gia đình kể lại, thời điểm đó, người nhà đang chuẩn bị giấy tờ và quần áo cho tang lễ thì nhận thấy quá trình tại nhà tang lễ kéo dài bất thường. "Khi gọi điện hỏi, chúng tôi mới biết ông tôi vẫn còn thở và có cử động. Cả gia đình đều sốc", một người cháu cho biết.
Ông Juraci Rosa Alves hiện được điều trị tích cực trong phòng chăm sóc đặc biệt (ICU). Các bác sĩ cho biết tình trạng của ông nghiêm trọng nhưng ổn định, tờ Mirror đưa tin ngày 19/5.
Bệnh viện ban đầu tiếp nhận ông Alves cho biết sẽ mở cuộc điều tra nội bộ nhằm làm rõ toàn bộ quy trình chuyên môn liên quan đến sự việc. Trong khi đó, cảnh sát địa phương đã vào cuộc điều tra. Danh tính bác sĩ đưa ra kết luận tử vong chưa được công bố.
Một sự việc tương tự cũng từng xảy ra tại Ấn Độ vào năm ngoái. Giữa tang lễ đang diễn ra, Bhau Lachke (19 tuổi, Ấn Độ) - người đã bị cho là tử vong sau tai nạn - bất ngờ tỉnh lại với tiếng ho khiến những gia đình và những người có mặt sửng sốt.
Bhau Lachke (19 tuổi), đến từ thị trấn Trimbakeshwar thuộc bang Maharashtra của Ấn Độ, đã bị thương nặng trong một vụ tai nạn xe hơi. Anh lập tức được đưa đến điều trị tại một bệnh viện tư nhân, SCMP đưa tin.
Theo gia đình Lachke, sau những nỗ lực cấp cứu, các bác sĩ đã thông báo rằng anh đang trong tình trạng "chết não" và "gần như hết cơ hội sống sót".
Gia đình đã chuẩn bị lễ tang cho anh nhưng ngay khi buổi lễ sắp bắt đầu, cơ thể Lachke đột nhiên có dấu hiệu của sự sống, đầu tiên là những chuyển động nhẹ, sau đó là vài tiếng ho.
Điều này khiến người thân và những người chứng kiến vô cùng kinh ngạc. Họ nhanh chóng đưa anh trở lại bệnh viện để tiếp tục điều trị.
Gia đình Lachke bày tỏ bức xúc, cáo buộc bệnh viện chẩn đoán sai và đánh lừa họ bằng cách tuyên bố anh bị chết não. Tình huống khiến cả gia đình rơi vào nỗi đau khó lòng diễn tả.
Các nhà quản lý tại bệnh viện tư nhân cho rằng gia đình có thể đã hiểu sai thuật ngữ y khoa phức tạp. Bác sĩ đặc biệt trích dẫn thuật ngữ "chết não", ám chỉ tình trạng mất chức năng não không thể phục hồi nhưng không nhất thiết đồng nghĩa với tử vong lâm sàng.
"Bệnh nhân đang trong tình trạng nguy kịch, và chúng tôi đã thông báo tình trạng của bệnh nhân cho gia đình. Không có tuyên bố tử vong", một phát ngôn viên của bệnh viện cho biết.