Matthew Morris, 36 tuổi và vợ Shanon ở New York quyết định không mua nhẫn đính hôn. Họ chi khoảng 300 USD cho một thợ xăm để ghi dấu biểu tượng Pokemon lên ngón áp út. “Nhẫn xăm rẻ hơn kim cương thật rất nhiều. Vợ tôi vốn không thích đồ trang sức nên đây là lựa chọn phù hợp nhất”, Morris nói.
Lindsay Beck, 42 tuổi, ở California cũng chọn phương án này để giảm bớt gánh nặng tài chính. “Chúng tôi không cần chi tới 10.000 USD cho một chiếc nhẫn. Vợ chồng tôi thà dùng số tiền đó để đi du lịch hai, ba chuyến mỗi năm”, Beck cho biết.
Theo khảo sát nền tảng tài chính Chime, thế hệ Millennials và Gen Z đang thay đổi quy chuẩn đính hôn truyền thống. Khoảng 25% người được khảo sát cho biết họ cân nhắc bỏ hẳn việc đeo nhẫn cưới để thay bằng hình xăm trên ngón tay.
Báo cáo cũng chỉ ra 30% cặp đôi chọn các loại đá quý giá rẻ, và 26% ưu tiên dùng tiền cho các trải nghiệm chung như du lịch thay cho trang sức xa xỉ. Mạng xã hội góp phần thúc đẩy sự thay đổi này khi 61% người dùng thừa nhận TikTok và Instagram đã định hình lại cách họ tổ chức lễ cầu hôn.
Các chuyên gia Mỹ nhận định xu hướng này không chỉ là vấn đề tài chính mà còn là sự thay đổi về mặt cảm xúc. Biểu tượng vĩnh cửu của kim cương đang dần bị thay thế bằng tính “duy nhất” của hình xăm.
Tiến sĩ Clay Brigance, chuyên gia tâm lý tại trung tâm Shiloh Counseling, nhận định thế hệ trẻ hiện nay tập trung vào những giá trị mang ý nghĩa cá nhân hơn là chạy theo truyền thống. “Hình xăm trên ngón tay là một cam kết lớn, bởi nó không phải thứ có thể tháo ra mà đã trở thành một phần cơ thể bạn”, ông Brigance phân tích.
Tin Gốc: Vnexpress

Chiều 20/3, khu rừng thông cách trung tâm Đà Lạt 10 km trở thành lễ đường của Thảo Vy, 26 tuổi, quê Phú Yên và Hữu Nhân, 30 tuổi, ở TP HCM.
Không chọn váy cưới trắng truyền thống, Vy xuất hiện trong chiếc váy màu nâu trầm, đầu đội vương miện hoa dại, bước qua hàng ghế của những vị khách đang diện trang phục sắc trắng. "Tôi từng mơ về một đám cưới trong không gian như cổ tích, cùng bạn đời thề nguyện dưới sự chứng kiến của thiên nhiên", Vy nói.
Để hiện thực hóa giấc mơ, cặp đôi làm nghề nhiếp ảnh và quay phim đám cưới mất một năm thiết kế trang phục và không gian cho chính mình. Trong phần lễ chính, Vy diện váy nâu cam cùng voan dài. Khi bước vào phần khiêu vũ, cô thay bộ váy ngắn lấy cảm hứng từ nàng tiên Tinker Bell. Chú rể Hữu Nhân mặc blazer thêu tay hình hoa hướng dương - loài hoa vợ yêu thích.
Lý giải việc chọn tông nâu vốn bị nhiều người cho là quá trầm trong ngày vui, Vy gọi đó là sự thấu hiểu bản thân. "Tôi sinh vào mùa thu. Với tôi, màu nâu là sắc của nắng cuối ngày, của lá khô và sự bình yên bên người mình thương", cô nói. Trang phục của các phù dâu cũng do cô tự chọn vải và may.
Vy và Nhân còn muốn ngày vui của mình trở nên khác biệt, mang đậm dấu ấn cá nhân. Lễ đường được biến thành một không gian nghệ thuật nhỏ. Họ sử dụng vải lanh (Hemp) của vùng cao Tây Bắc để trang trí, bảng chào mừng làm từ vải nhung tăm và sổ thề nguyện được khâu tay.
"Sau đám cưới, những tấm vải này sẽ trở thành rèm cửa hay khăn trải bàn trong tổ ấm của chúng tôi", chú rể Hữu Nhân cho hay.
Tại tiệc cưới, 40 vị khách không chỉ dự tiệc mà còn tham gia vào một "phiên chợ thu nhỏ", cùng thắt vòng tay kỷ niệm, vẽ Henna và thưởng thức nhạc funky (nhạc sôi động phong cách Mỹ, pha trộn giữa R&B, Jazz và Soul). Bữa tiệc kéo dài hơn 6 tiếng. Trước khi kết thúc vào lúc 21h, cô dâu, chú rể cùng khách mời đã nhảy múa tự do giữa rừng già.
Cô dâu Thảo Vy cho biết dù đã mất một năm để chuẩn bị cho đám cưới "cổ tích" này nhưng vẫn gặp khó khăn khi thuyết phục gia đình, từ việc không chọn "ngày lành tháng tốt" hay việc cô dâu không mặc váy trắng.
Bà Kim Chi, 46 tuổi, mẹ cô dâu, cho biết ban đầu gia đình có chút e ngại vì lần đầu dự đám cưới trong rừng, cô dâu lại không mặc váy trắng. Nhưng thấy các con hạnh phúc, khách mời cũng thoải mái hòa mình vào không khí của những người trẻ, bà mới yên lòng.
Với Vy, khoảnh khắc nhảy múa dưới tán thông chính là lúc cổ tích trở thành hiện thực. "Cổ tích không nằm ở đồ trang trí, mà nằm ở sự đồng điệu của những tâm hồn tự do", cô nói.
Nga Thanh
Nguồn: https://vnexpress.net/dam-cuoi-nhu-co-tich-giua-rung-thong-da-lat-5055886.html

Jonathan Sanchez là triệu phú tự thân người Mỹ và là đồng sáng lập nền tảng giáo dục tài chính gia đình Parent Portfolio. Xuất phát điểm là một kỹ sư phần mềm, lớn lên trong gia đình đơn thân với tư duy chắt chiu từ mẹ, anh đã cán mốc tài sản một triệu USD ở tuổi 37 nhờ chiến lược tích lũy kỷ luật, đầu tư bất động sản cho thuê và đa dạng hóa các luồng thu nhập thụ động.
Điểm nổi bật trong câu chuyện của Sanchez không nằm ở sự phô trương của cải, mà ở triết lý "tiết kiệm có chủ đích". Anh không vung tiền vào các tiêu sản hoặc những giá trị ảo (như mua ô tô mới nguyên chiếc hay thời trang nhanh), thay vào đó, dùng tiền làm đòn bẩy để "mua" lại thời gian tự do, chăm sóc gia đình và nuôi dạy con cái.
Không muốn các con bối rối hay sợ hãi khi nhắc đến tiền bạc, vợ chồng anh biến giáo dục tài chính thành một phần tự nhiên trong gia đình. "Tiền không phải điều bí ẩn, mà là công cụ bọn trẻ cần hiểu và tự tin sử dụng", anh nói.
Thay vì những bài giảng, Jonathan chọn cách lặp lại 5 câu nói đơn giản để rèn luyện tư duy tài chính cho con.
"Con có thể kiếm tiền ngay cả khi đang ngủ"
Lần đầu nghe câu này, các con của Sanchez đều bất ngờ. Anh giải thích đây là sự tăng trưởng lãi kép thông qua đầu tư.
Vợ chồng anh bắt đầu từ những bước nhỏ. Khi nhận tiền tiêu vặt hay sinh nhật, những đứa trẻ trích một phần để mua cổ phiếu quỹ. Sanchez cho con xem biểu đồ tăng trưởng và kiểm tra tiến độ định kỳ. Tiền sẽ làm việc trên thị trường chứng khoán. Họ thảo luận việc giá cổ phiếu tăng là tốt hay xấu tùy thuộc vào quyết định mua hay bán.
Theo anh, việc biến đầu tư thành thực tế giúp tiết kiệm giống một trò chơi, nuôi dưỡng sự tò mò và tính kiên nhẫn của trẻ.
"Tiết kiệm giúp con tránh được căng thẳng trong tương lai"
Câu nói giúp trẻ suy nghĩ dài hạn. Dù chưa phải trả tiền nhà hay mua xe, trẻ có thể gặp sự cố như mất đồ chơi, hỏng xe hay quên đóng phí ở trường. Sanchez dạy con chuẩn bị cho các tình huống bất ngờ. Anh khuyên con nghĩ "khi nào" sự cố xảy ra thay vì "nếu". Tư duy này biến tiết kiệm thành sự an tâm.
Các con của Sanchez thường dành một khoản tiền tiêu vặt cho trường hợp dự phòng để biết cách xử lý khi có sự cố.
"Khi con trai làm mất hàm niềng răng, bé đề nghị tự trả tiền mua mới. Chúng tôi vẫn chi trả, nhưng dùng cơ hội này để khen trách nhiệm của con và nhắc nhở tầm quan trọng của tiết kiệm", anh nói.
"Con đâu muốn phải làm việc mãi mãi"
Câu nói này khiến các con suy nghĩ. Sanchez cho biết làm việc giúp chi trả nhu cầu thiết yếu, nhưng mục tiêu là đạt đến thời điểm tiền bạc làm việc cho mình.
Khi đầu tư sớm, trẻ có nhiều lựa chọn trong tương lai như chọn công việc phù hợp, dành thời gian cho gia đình hoặc nghỉ hưu sớm.
Anh nhắc nhở việc thu nhập tăng thường đi kèm cám dỗ mua sắm. Tự do đến từ quyền lựa chọn, không phải sở hữu đồ đạc. Tiết kiệm và đầu tư giúp tránh áp lực tài chính sau này.
"Hãy tiết kiệm để mua thứ con thực sự muốn"
Theo Sanchez, sự tiện lợi của các dịch vụ tức thời khiến con người mất kiên nhẫn. Anh nhắc các con sự chờ đợi tạo ra giá trị. Thẻ tín dụng và ứng dụng "mua trước trả sau" đáp ứng nhu cầu tức thì, nhưng nợ nần gây căng thẳng dài hạn.
Khi trẻ muốn mua đồ, anh khuyến khích tiết kiệm thay vì dùng tín dụng. Quá trình này dạy tính kỷ luật. Sau vài tuần tiết kiệm, trẻ thường không còn muốn món đồ đó và chọn giữ tiền hoặc mua đồ rẻ hơn.
"Hãy trân trọng những gì con đã vất vả làm ra"
Khi trẻ tự đạt được tiền bạc, điểm số hay giải thưởng, chúng sẽ trân trọng hơn. Các con của Sanchez giữ gìn đồ đạc tự tiết kiệm mua vì hiểu nỗ lực bỏ ra.
Tiết kiệm dạy tính kiên nhẫn, xây dựng lòng biết ơn và sự tự tin. Trẻ học được những gì đạt được đòi hỏi sự kiên trì.
"Khi con cân nhắc trước khi mua hàng hoặc khoe số dư tiết kiệm, tôi biết bài học phát huy tác dụng. Con không chỉ tiết kiệm, mà đang học cách lập kế hoạch", anh nói.
Tin Gốc: Vnexpress

Cách mỗi người nhận diện, điều tiết cảm xúc và đưa ra những quyết định nhỏ trong công việc sẽ tích lũy theo thời gian. Trí tuệ cảm xúc (EQ) tạo nên sự khác biệt về kết quả cũng như khả năng phát triển lâu dài, đặc biệt trong kỷ nguyên trí tuệ nhân tạo (AI) lên ngôi.
Việc học cách quan sát, kiểm soát cảm xúc không chỉ giúp tránh kiệt sức mà còn duy trì động lực, tăng khả năng phục hồi và tiếp tục tiến về phía trước.
Theo trang Forbes, trong bối cảnh AI dần đảm nhận các công việc mang tính lặp lại và hành chính, trí tuệ cảm xúc cùng những năng lực tương tự nên được xem là "power skills" (tạm dịch: những kỹ năng có sức mạnh), thay vì chỉ là "kỹ năng mềm".
Việc xây dựng các kỹ năng này bắt đầu ngay từ quá trình tuyển dụng. AI có thể hỗ trợ sàng lọc ứng viên, nhưng con người vẫn giữ vai trò quan trọng trong việc đánh giá những phẩm chất khó đo lường.
Để phát triển "power skills", doanh nghiệp cũng cần trao cơ hội cho nhân viên ngay từ giai đoạn đầu. Nhiều tổ chức rơi vào nghịch lý khi các vị trí cấp cao đòi hỏi kỹ năng mà nhân viên cấp dưới chưa từng có cơ hội rèn luyện, dẫn đến việc phải tuyển người từ bên ngoài.
Cần chủ động giao cho nhân viên trẻ dẫn dắt các dự án nhỏ, tham gia thuyết trình và xử lý các tình huống phối hợp trong nhóm để tích lũy kinh nghiệm lãnh đạo, giao tiếp và giải quyết xung đột. Nhờ đó, tổ chức có thể phát triển nguồn nhân lực từ bên trong thay vì phụ thuộc vào tuyển dụng bên ngoài.
Một trong những nền tảng quan trọng của trí tuệ cảm xúc là khả năng nhận diện và gọi tên chính xác cảm xúc của bản thân. Tuy nhiên, nhiều người trẻ đang quen với nhịp sống nhanh, liên tục tiếp nhận thông tin từ mạng xã hội nên ít dành thời gian quan sát những gì đang diễn ra trong nội tâm.
Chỉ cần dành vài phút mỗi ngày để ghi lại những tình huống khiến bản thân vui, thất vọng hay tức giận, đồng thời tự hỏi điều gì đã tạo nên cảm xúc đó và mình có thể xử lý khác đi như thế nào, người trẻ sẽ dần hiểu rõ điểm mạnh, điểm yếu cũng như các "điểm kích hoạt" cảm xúc của mình.
Khi hiểu bản thân hơn, họ cũng sẽ bình tĩnh hơn trước áp lực, giao tiếp hiệu quả hơn và chủ động điều chỉnh hành vi thay vì để cảm xúc chi phối.
Trí tuệ cảm xúc không chỉ được hình thành qua sách vở mà còn được bồi đắp từ những trải nghiệm thực tế với nhiều nhóm người và hoàn cảnh khác nhau. Vì vậy, người trẻ cần chủ động mở rộng vùng trải nghiệm thông qua các hoạt động tình nguyện, câu lạc bộ, dự án cộng đồng, chương trình trao đổi hoặc làm việc trong các nhóm đa dạng về chuyên môn và thế hệ.
Khi tiếp xúc với những người có xuất phát điểm, quan điểm và hoàn cảnh khác nhau, họ sẽ học được cách lắng nghe, tôn trọng sự khác biệt và nhìn nhận vấn đề từ nhiều góc độ. Trong bối cảnh AI có thể xử lý dữ liệu và tự động hóa nhiều quy trình, khả năng kết nối con người với con người thông qua sự thấu hiểu sẽ trở thành lợi thế khó có thể thay thế.
Không giống một chứng chỉ có thể hoàn thành sau vài tháng học, trí tuệ cảm xúc là năng lực được hình thành và hoàn thiện trong suốt quá trình học tập, làm việc và trưởng thành. Người trẻ không nên chờ đến khi trở thành quản lý mới bắt đầu học cách giao tiếp, giải quyết mâu thuẫn hay quản lý áp lực.
Thay vào đó, mỗi cuộc họp nhóm, mỗi lần nhận góp ý, mỗi xung đột với đồng nghiệp hay mỗi thất bại trong công việc đều có thể trở thành cơ hội để rèn luyện EQ nếu biết nhìn nhận và rút kinh nghiệm.
Bên cạnh việc đọc sách, tham gia các khóa học về giao tiếp hoặc lãnh đạo, người trẻ cũng nên chủ động tìm kiếm phản hồi từ cấp trên, đồng nghiệp và bạn bè để hiểu cách người khác cảm nhận về cách ứng xử của mình.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

