Nhiều người thắc mắc, khắp Tử Cấm Thành bao trùm tường đỏ, mái vàng, riêng một ngôi nhà có ngói màu đen, vậy tại sao trong tên gọi của nó lại có chữ Tử nghĩa là tím? Lý do rất đơn giản. Bên cạnh phong thuỷ, người Trung Quốc xưa còn rất coi trọng các hiện tượng thiên văn và thuyết âm dương. Xuất xứ của từ Tử Cấm Thành có liên quan với học thuyết Hoàng Viên (chòm sao) cổ đại.
Năm 1402, Minh Thành Tổ Chu Đệ lên ngôi hoàng đế và quyết định dời đô từ Nam Kinh về Bắc Kinh. Tại đây, Minh Thành Tổ trực tiếp chỉ đạo xây dựng Tử Cấm Thành. Hàng triệu nhân công đã làm việc trong suốt 14 năm để hoàn thành việc công trình phức tạp và tốn kém này.
Năm 1421, hoàng đế chuyển vào sống trong quần thể cung điện và Bắc Kinh trở thành thủ đô mới. Từ đây, Tử Cấm Thành lần lượt được cai trị bởi 24 vị vua (giữa nhà Minh đến cuối nhà Thanh). Năm 1912, hoàng đế cuối cùng của Trung Quốc thoái vị.
Tử Cấm Thành có diện tích rộng lớn với 9.999 gian phòng. Đây là một trong những công trình kiến trúc cổ xưa nổi tiếng nhất Trung Quốc và được UNESCO công nhận là Di sản thế giới vào năm 1987.
Trong hơn 5 thế kỷ, Tử Cấm Thành là nơi ở của 24 hoàng đế nhà Minh và nhà Thanh. Vị vua cuối cùng trong lịch sử phong kiến Trung Hoa sống bên trong Tử Cấm Thành là Phổ Nghi và đã thoái vị vào năm 1912. Tính đến thời điểm hiện nay, Tử Cấm Thành vẫn là cung điện lớn nhất thế giới.
Đến nay Tử Cấm Thành là một bí ẩn với dân thường vì không phải ai cũng được phép ra vào. Ngày nay, Cố cung thu hút khoảng 20.000 du khách tham quan mỗi ngày.
Đáng chú ý từ trên cao nhìn xuống, Tử Cấm Thành (Trung Quốc) là một mảng màu lộng lẫy vì phần lớn các toà nhà đều được xây bằng gạch đỏ và lợp mái vàng. Tuy nhiên, có một tòa nhà rất đặc biệt vì nó sử dụng ngói đen.
Toà nhà có ngói khác biệt ở Tử Cấm Thành này chính là Văn Uyên Các – thư viện hoàng gia lớn nhất. Nơi đây lưu trữ bộ sưu tập sách quý, bao gồm cả bộ T ứ khố toàn thư – bộ bách khoa toàn thư đồ sộ nhất lịch sử phong kiến Trung Quốc, công trình mất 14 năm để hoàn thành.
Theo các chuyên gia việc sử dụng màu sắc trong Tử Cấm Thành cũng đều dựa trên nguyên tắc ngũ hành. Người Trung Quốc xưa tin vào ngũ hành và liên kết chúng với màu sắc. Ví dụ, hành Thổ (đất) nằm ở trung tâm, có màu vàng. Do đó, màu vàng trở thành biểu tượng của quyền lực, dần dần trở thành màu sắc dành riêng cho hoàng đế.
Thời xưa mọi thứ vua chạm vào hay mặc lên người đều là màu vàng, từ y phục, giường chiếu, gạch lát sàn đến bát đũa ăn hàng ngày. Đó là lý do vì sao các mái ngói trong Tử Cấm Thành đều có màu vàng.
Bên cạnh đó theo phong thuỷ, màu đỏ tượng trưng cho lửa (hoả). Trong văn hóa Trung Hoa, màu đỏ cũng mang ý nghĩa của sự sinh sôi nảy nở và là màu của may mắn, vì thế tất cả cung điện và tường thành đều có màu đỏ.
Khắp Tử Cấm Thành được bao bọc bởi màu vàng (hành Thổ) và màu đỏ (hành Hoả). Thế nên, khi xây dựng Văn Uyên Các, các hoàng đế Trung Quốc đã yêu cầu sử dụng mái ngói màu đen.
Theo ngũ hành, màu đen tượng trưng cho hành Thủy. Việc lợp mái bằng ngói màu đen là để cầu mong Thủy sẽ dập tắt Hỏa, để sách quý không bị hỏa hoạn thiêu rụi.
Tử Cấm Thành là biểu tượng xa hoa của các hoàng đế Trung Hoa, đồng thời thể hiện rõ nét kiến trúc cung đình truyền thống của đất nước này, ảnh hưởng đến sự phát triển văn hóa, kiến trúc ở Đông Á cũng như nhiều nơi khác.
Đặc biệt, với giá trị ước tính hơn 70 tỷ USD, Tử Cấm Thành trở thành cung điện và phần bất động sản đắt đỏ nhất trên toàn thế giới.
Giữa chuyến dã ngoại tưởng chừng bình thường, một khoảnh khắc tò mò của cậu bé 6 tuổi đã vô tình mở ra cánh cửa dẫn tới một phát hiện chấn động: một "báu vật" hàng nghìn năm tuổi đang nằm ẩn mình ngay dưới mặt đất, chờ được hé lộ.
Sự việc xảy ra vào ngày 20/5/2026 tại vùng Hadeland, phía đông nam Na Uy. Trong chuyến dã ngoại cùng lớp, cậu bé Henrik Refsnes Mertvedt, học sinh 6 tuổi, đã bất ngờ phát hiện một vật thể kim loại gỉ sét lộ ra trên mặt đất khi đang đi qua một cánh đồng.
Thay vì tự ý nhổ lên, giáo viên đi cùng đã nhanh chóng nhận thấy đây có thể là hiện vật khảo cổ quan trọng nên lập tức thông báo cho các chuyên gia địa phương. Nhờ quyết định kịp thời này, hiện vật quý hiếm đã được bảo toàn nguyên vẹn.
Sau quá trình kiểm tra, các nhà khảo cổ xác nhận đây là một thanh kiếm một lưỡi có niên đại khoảng năm 550-880 sau Công nguyên, thuộc thời kỳ Merovingian giai đoạn lịch sử sớm hơn cả thời Viking nổi tiếng tại Scandinavia.
Thanh kiếm sau đó được chuyển về Bảo tàng Lịch sử Văn hóa ở Oslo để tiếp tục nghiên cứu và bảo quản theo quy trình chuyên nghiệp. Dù bị ăn mòn theo thời gian, các chuyên gia cho biết vẫn có thể sử dụng các kỹ thuật hiện đại như chụp X-quang và phân tích luyện kim để giải mã thêm nhiều chi tiết về cách chế tạo cũng như lịch sử của hiện vật.
Giới khảo cổ nhận định thanh kiếm có thể từng thuộc về một chiến binh, một chủ đất hoặc một nhân vật có địa vị trong xã hội thời kỳ đầu Trung Cổ giai đoạn đầy biến động của lịch sử Na Uy.
Đáng chú ý, khu vực Hadeland từ lâu đã được xem là "điểm nóng" khảo cổ nhờ sở hữu nhiều dấu tích cổ xưa như gò mộ, trang trại cổ và các hiện vật thời Đồ Sắt, thường xuyên mang đến những phát hiện gây chấn động giới nghiên cứu.
Cá ké, hay còn được biết đến với tên gọi cá chiên, từ lâu đã được coi là một trong những đặc sản quý hiếm của vùng sông suối miền Bắc. Loài cá này từng được lựa chọn để tiến vua nhờ chất lượng thịt ngon ngọt, chắc giòn và có màu vàng óng bắt mắt. Dù bề ngoài có phần xù xì, thô ráp và không tạo nhiều thiện cảm, cá ké vẫn luôn được đánh giá là loại cá nước ngọt hàng đầu.
Là loài cá thuộc nhóm cá da trơn, với hình dáng khá đặc biệt với phần đầu bè, da loang lổ các mảng vàng xen đen, râu dài như cá trê và hàm răng sắc nhọn. Đặc điểm sinh học của loài cá này cũng góp phần tạo nên giá trị cao.
Chúng sinh sống chủ yếu ở các vùng nước sâu, nơi có nhiều ghềnh thác và dòng chảy xiết như sông Đà, sông Mã, sông Lô. Cá ké có tập tính trú ẩn trong hang vào ban ngày, chỉ ra ngoài kiếm ăn vào ban đêm. Thức ăn chủ yếu là các loại động vật thủy sinh nhỏ hơn, phản ánh đặc tính ăn tạp và dễ thích nghi.
Điểm đặc biệt khiến cá ké được ưa chuộng không chỉ đến từ giá trị lịch sử gắn với truyền thống tiến vua, mà còn bởi chất lượng thịt. Người tiêu dùng đánh giá thịt cá có màu vàng như được ướp nghệ, chắc, ngọt và không có xương dăm. Chỉ có duy nhất phần xương sống chạy dọc lưng, vì vậy cá ké vừa dễ chế biến vừa dễ thưởng thức. Thịt cá chiên giòn hoặc nướng đều giữ được hương vị béo ngậy. Con càng to thì thịt càng chắc, ăn giòn rất ngon.
Khoảng hơn chục năm trở lại đây, loại cá này trở nên rất khan hiếm trong môi trường tự nhiên nên giá thành tăng lên rất nhiều. Một con cá ké bán lấy thịt có giá dao động từ 500.000 đồng đến 650.000 đồng/kg.
Thông thường mỗi con cá ké trưởng thành có trọng lượng từ 3kg đến 5kg, con lớn có thể tới cả vài chục cân. Còn những con cá ké có trọng lượng dưới 5 lạng thì được bán làm giống, giá 300.000 đồng/kg.
Một con cá ké bán lấy thịt có giá dao động từ 500.000 đồng đến 650.000 đồng/kg. Ảnh minh họa.
Hiện tại, nhiều vùng như Hà Giang, Tuyên Quang, Hòa Bình,... cũng có nhiều trang trại nuôi cá ké. Tuy nhiên, mới chỉ dừng lại ở việc đánh bắt và thả nuôi chứ không sản xuất được cá giống nên loại cá này vẫn trong tình trạng ngày càng khan hiếm. Chính vì thế, khi có nguồn hàng chỉ vài con, giá thành cao thì cũng được các tiểu thương săn đón để cung cấp cho thị trường.
Cá ké không chỉ là thực phẩm đặc sản có giá trị kinh tế cao mà còn là một phần trong văn hóa ẩm thực gắn với lịch sử tiến vua của dân tộc. Dù trải qua nhiều biến động của thời gian, cá ké vẫn giữ vị trí đặc biệt trên bàn tiệc của những người sành ăn và tiếp tục được nhắc đến như một "báu vật" của sông suối miền Bắc.
Ngày 3/6, Tòa án khu vực Kyoto mở phiên tranh tụng đầu tiên của vụ kiện giữa một người đàn ông và pháp nhân điều hành một bệnh viện chuyên điều trị vô sinh tại Kyoto.
Nguyên đơn đòi bệnh viện bồi thường 10,5 triệu yen (73.000 USD). Anh cho rằng cơ sở y tế không xác minh sự đồng ý của chồng, tạo điều kiện để vợ cũ dùng tinh trùng người khác sinh con trong thời gian ly thân.
Theo hồ sơ, tháng 1/2020, vợ chồng anh ký hợp đồng điều trị vô sinh với bệnh viện để sinh con thứ hai. Sau quá trình điều trị, các phôi được tạo thành công và lưu trữ đông lạnh.
Đầu năm 2022, hai người ly thân, thảo luận việc ly hôn và phân chia tài sản. Trong thời gian này, người vợ giả chữ ký và giấy đồng ý của chồng yêu cầu bệnh viện chuyển phôi đông lạnh vào tử cung nhưng không thành công.
Sau đó, cô lấy mẫu tinh trùng của một người đàn ông khác, khai với bác sĩ là do chồng cung cấp và tiếp tục nộp giấy đồng ý có chữ ký giả. Bệnh viện tiến hành thụ tinh trong ống nghiệm theo quy trình.
Tháng 8/2023, người phụ nữ sinh con thứ hai.
Theo truyền thông Nhật Bản, động cơ khiến người vợ bất chấp pháp luật, làm giả giấy tờ để mang thai để níu kéo cuộc hôn nhân đang đổ vỡ. Khi không thể giấu giếm, cô phải thừa nhận sự thật với chồng.
Anh chồng khởi kiện vợ cũ. Tháng 4/2025, tòa án tuyên người phụ nữ một 1,5 năm tù, cho hưởng án treo 3 năm về tội làm giả giấy tờ.
Ngày 26/3/2026, anh tiếp tục khởi kiện bệnh viện với lập luận nếu bác sĩ trực tiếp liên hệ hoặc xác nhận qua điện thoại, họ sẽ phát hiện mẫu tinh trùng không phải của anh và giấy tờ đã bị làm giả.
Phía bệnh viện bác bỏ yêu cầu bồi thường. Đơn vị này cho rằng các quy định pháp luật và hướng dẫn chuyên môn hiện hành không bắt buộc bác sĩ xác nhận trực tiếp với người chồng ở từng bước điều trị. Cơ sở y tế lập luận việc vợ chưa thông báo chuyện mang thai cho chồng không phải điều bất thường với các cặp vợ chồng hiếm muộn, do đó họ không có cơ sở nghi ngờ giấy tờ giả mạo.
Hiện vợ chồng người đàn ông Kyoto đã hoàn tất thủ tục ly hôn. Anh giữ nguyên quan hệ cha con trên hộ tịch đối với em bé sinh năm 2023 và thực hiện nghĩa vụ cấp dưỡng.
"Đứa trẻ vô tội và không nên phải gánh chịu hậu quả từ hành động của người lớn", anh nói.