Tử Cấm Thành ở Bắc Kinh, Trung Quốc là công trình tiêu biểu nhất của kiến trúc cung đình Trung Quốc và cũng là một trong những cung điện cổ bằng gỗ được bảo tồn tốt nhất trên thế giới cho tới ngày nay.
Nơi đây với tổng diện tích 720.000m2, là khu phức hợp cung điện rộng lớn nhất thế giới. Nơi đây vừa là nhà của các hoàng đế cùng gia đình, vừa là trung tâm nghi lễ, chính trị của Trung Quốc kéo dài hơn nửa thế kỷ.
Tại Tử Cấm Thành, không khó để tìm thấy kiến trúc vườn thượng uyển với hệ thực vật phong phú, các khu đền, nơi nghỉ chân, vãn cảnh đầy thơ mộng. Nơi đây cũng có rất nhiều giếng nước, nằm trong hệ thống cung cấp nước dày đặc và rất phức tạp dưới lòng đất.
Tuy nhiên, có một chi tiết kỳ lạ khiến những người ưa khám phá lịch sử đều cảm thấy khó hiểu, đó là không ai dám uống nước từ những giếng này. Năm xưa người ta đào những giếng này với mục đích chủ yếu là để ngừa hoả hoạn xảy ra, còn nước dùng trong cung đa phần được vận chuyển từ trên núi Ngọc Tuyền xuống bằng sức người.
Không chỉ vậy người ta kể lại rằng Hoàng đế Càn Long còn so sánh hẳn chất lượng và mùi vị nước của các địa phương, cuối cùng kết luận nước trên núi Ngọc Tuyền ngọt nhất, vả lại pha trà ngon nhất, về sau vẫn luôn đem nước suối trên núi Ngọc Tuyền về dùng.
Trong cung có nhiều giếng là vậy nhưng có người thắc mắc, tại sao người trong hoàng cung xưa phải bỏ gần tìm xa, không dùng nước giếng có sẵn ngay trong cung?
Nhìn từ góc độ tự nhiên, ban đầu giếng vẫn chứa nước ngầm trong suốt sạch sẽ, nhưng trải qua mấy trăm năm sau, chất lượng nước có lẽ sẽ bị ô nhiễm. Hơn nữa chất lượng nước ngầm ở Bắc Kinh thiên về cứng, khi ấy cũng không có những thiết bị lọc nước, không hợp uống trong thời gian dài.
Xét theo nhân tố con người, có một thái giám già từng nói không ai muốn uống, cũng không ai dám uống nước giếng trong cung.
Theo trang Sohu nước từ những giếng này chỉ được dùng để tưới cây, lau chùi, và dập lửa nếu xảy ra hỏa hoạn.
Điều thú vị qua các bộ phim cổ trang của Trung Quốc, chúng ta biết được rằng Tử Cấm Thành vốn dĩ là chốn thâm cung bí sử, với nhiều câu chuyện ly kỳ đầy âm mưu hiểm độc. Chuyện các phi tần, thái giám, người hầu… đôi khi biến mất không quá hiếm gặp, và nhiều người cho rằng có đến 80% trong số đó bị thủ tiêu ở giếng nước.
Chưa hết, các giếng chứa nước trong Tử Cấm Thành còn thường xuyên bị kẻ xấu thả chất độc, nhằm âm mưu hãm hại lẫn nhau.
Trải qua nhiều năm, độc tố trong giếng có thể vẫn còn, kết hợp hệ thống kênh ngầm phức tạp, khiến người vô tình uống phải nước dù ở bất kỳ đâu, vẫn có nguy cơ nhiễm độc.
Ngoài ra có tài liệu lại cho rằng, người ta không uống nước từ các giếng trong cung vì chất lượng nước ở Bắc Kinh bị cho là không tốt.
Đáng chú ý tác giả Tử Kha, trong cuốn “Tuyển tập truyện nhỏ thời nhà Thanh” có viết rằng: “Người trong Kinh thành muốn uống nước thì chỉ dùng nước ở núi Ngọc Tuyền”..
Theo đó, Hoàng đế Càn Long đã tiến hành kiểm tra so sánh nhiều nguồn nước và kết luận rằng nước suối ở núi Ngọc Tuyền là thích hợp nhất để sử dụng trong cung đình, còn nước giếng là nước cứng (loại nước chứa hàm lượng khoáng chất cao, chủ yếu là Canxi và Magie) nên uống sẽ không tốt cho sức khỏe.
Ngoài ra, nước giếng cũng không được sử dụng vì lý do an toàn tính mạng. Nếu ai đó đầu độc một giếng, hàng chục giếng khác trong Tử Cấm Thành cũng sẽ bị nhiễm độc vì chúng thông nhau. Các giếng này cũng thông với sông Ngự bên ngoài kinh thành.
Theo ghi chép, vào thời nhà Minh, Vạn Quý phi – sủng phi của Minh Hiển Tông đã hạ độc xuống giếng để ổn định địa vị của mình trong cung.
Sau nhiều năm làm công chức, Wangmo, 35 tuổi, quyết định sang định cư tại Canberra, Australia. "Tôi có mọi thứ mình cần ở Bhutan, nhưng vẫn ra đi vì cảm thấy bản thân ngày càng mờ nhạt và bị lãng phí", Wangmo nói. Cô cho biết môi trường làm việc nặng tính cấp bậc, ít cơ hội thăng tiến và phụ thuộc quan hệ cá nhân là lý do khiến cô quyết định nghỉ việc.
Bhutan thường được biết đến với tên gọi "quốc gia hạnh phúc nhất thế giới" do áp dụng chỉ số Tổng hạnh phúc quốc gia (GNH) làm thước đo sự phát triển, thay vì chỉ dựa vào Tổng sản phẩm quốc nội (GDP). Khái niệm này được khởi xướng vào những năm 1970, đánh giá chất lượng cuộc sống trên 9 tiêu chí: mức sống, sức khỏe, giáo dục, môi trường, cộng đồng, sử dụng thời gian, sức khỏe tâm lý, quản trị và văn hóa.
Dù vậy, theo kết quả khảo sát GNH năm 2022, chỉ 48% người dân Bhutan từ 15 tuổi trở lên được phân loại là "hạnh phúc". Khoảng 52% dân số còn lại thuộc nhóm "chưa hạnh phúc" do thiếu hụt các điều kiện cơ bản. Báo cáo Hạnh phúc Thế giới năm 2019 cũng chỉ xếp hạng Bhutan đứng thứ 95 trên tổng số 156 quốc gia về chỉ số này.
Bhutan đang đối mặt tình trạng chảy máu chất xám. Nhiều cử nhân, chuyên gia trẻ ra nước ngoài không phải vì thất nghiệp mà vì mất niềm tin vào triển vọng phát triển trong nước. Báo cáo của Ngân hàng Thế giới chỉ ra khoảng 53% người Bhutan có kỹ năng cao và công chức trình độ đại học có xu hướng di cư, so với tỷ lệ 7% ở lao động phổ thông. Hiện có hơn 65.000 người Bhutan sống ở nước ngoài, tương đương 9% dân số.
Số liệu từ Ủy ban Dịch vụ Dân sự Hoàng gia Bhutan cho thấy từ năm 2023 đến 2025, có khoảng 1.500 công chức thôi việc. Nhóm nghỉ việc nhiều nhất thuộc độ tuổi 27-35, tập trung ở các ngành công nghệ thông tin, điều dưỡng và kỹ thuật. Gần 10% nhân sự nghỉ trong năm đầu tiên và 32% rời đi khi mới vào nghề.
Australia là điểm đến hàng đầu. Trong 6 tháng đầu năm tài chính 2025-2026, nước này cấp thị thực cho hơn 5.900 người Bhutan. Nhiều du học sinh Bhutan chuyển sang học các nghề như thợ mộc, thợ lát gạch, thợ hàn để dễ xin việc và định cư.
Latso, một phụ nữ Bhutan có gia đình sống tại Australia, cho biết cô đã từ bỏ quốc tịch quê hương vào đầu năm ngoái để nhập tịch Australia do Bhutan không cho phép song tịch.
Tình hình trong nước ngày càng khó khăn với người trẻ. Mức lương thấp cùng áp lực chi phí nhà ở và sinh hoạt khiến họ khó tích lũy hoặc xây dựng cuộc sống. Nhiều người phải sống cùng bố mẹ đến 30 tuổi vì không đủ khả năng tài chính để ra ở riêng. Làn sóng chuyển sang Australia cũng khiến doanh nghiệp tư nhân tại Bhutan khó tuyển và giữ nhân sự. Nhiều vị trí lương thấp gần như không có người gắn bó lâu dài vì thu nhập trì trệ trong nhiều năm.
Từ năm 2023, Bhutan triển khai các chương trình khuyến khích công dân về nước nhưng hiệu quả chưa cao. Đến tháng 5/2025, chỉ 170 người trở về. Chương trình ghi nhận 570 người đăng ký trong năm tài chính 2024-2025 và thêm 53 người đăng ký trong năm tài chính 2025-2026.
Anh Thinley Wangchuk, đang sống tại Australia, cho biết nhiều người ngần ngại về nước do cơ hội việc làm hạn chế và mức lương chưa tương xứng.
Dù gây thiếu hụt lao động, làn sóng di cư mang về nguồn ngoại tệ lớn. Năm 2025, lượng kiều hối gửi về Bhutan đạt 342,9 triệu USD, tăng hơn gấp đôi mức 164,4 triệu USD của năm 2024. Trong đó, kiều hối từ Australia chiếm phần lớn với 253,3 triệu USD.
Ngày 10/5, hàng nghìn người dân trong và ngoài tỉnh Cà Mau tề tựu về Vườn quốc gia U Minh hạ tham gia chuỗi sự kiện “Hương rừng U Minh”.
Đây là một trong những hoạt động văn hóa, du lịch, thể thao xuyên rừng đặc sắc của vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc.
Điểm nhấn của sự kiện là các hoạt động mang đậm nét đặc trưng vùng đất U Minh hạ như chạy việt dã và đi bộ xuyên rừng, bơi đua xuồng ba lá, thử thách đi cầu khỉ,…
Theo ghi nhận của phóng viên Dân trí, hoạt động thử thách đi qua cầu khỉ diễn ra trong không khí hết sức sôi nổi. Hàng trăm người dân cùng nhau trổ tài đi qua cầu khỉ làm bằng cây tre dài khoảng 5m, bắc qua con mương trong rừng U Minh.
Người nào đi qua cây cầu khỉ mà không té xuống mương sẽ nhận được phần thưởng 500.000 đồng. Số lượng người tham gia khá đông nhưng số người đi qua được cây cầu khỉ này rất ít.
Trong lúc người thử thách đi qua cầu, xung quanh có đông đảo khán giả hò reo cổ vũ rất sôi nổi.
Chị Bùi Bé Trúc (trú tại xã Khánh An, tỉnh Cà Mau) cho biết, chị rất vui khi tỉnh tổ chức các hoạt động ở rừng U Minh hạ để người dân đến vui chơi giải trí, góp phần có thêm điểm nhấn cho ngành du lịch ở địa phương.
Ông Lê Văn Sử, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Cà Mau, nhấn mạnh sự kiện “Hương rừng U Minh” không đơn thuần là một lễ hội, mà là lời khẳng định về khát vọng vươn mình của vùng đất cực Nam của Tổ quốc.
Đồng thời, giới thiệu vẻ đẹp đặc trưng của rừng tràm U Minh, hệ sinh thái đất ngập nước, văn hóa sông nước Nam bộ thông qua giới thiệu mô hình nghề truyền thống như gác kèo ong, bắt cá đồng; tái hiện đời sống cư dân vùng rừng tràm với nét ẩm thực dân dã, đờn ca tài tử và các hoạt động sinh hoạt văn hóa đặc trưng.
Mới đây, khoảnh khắc cô dâu đeo vàng đầy người, cầm bó hoa cưới bằng vàng trong lễ cưới gây sốt mạng xã hội. Nhiều người trầm trồ trước vẻ ngoài như hoa hậu của cô dâu với chiếc vương miện trên đầu. Đặc biệt, không ít dân mạng tò mò về giá trị của bó hoa cưới và số trang sức cô dâu mang trên người.
Theo chia sẻ từ cô dâu Tố Như (Bình Đại, Bến Tre (cũ)) nay là tỉnh Vĩnh Long cho biết, bản thân là chủ tiệm vàng nên quyết định sử dụng vàng làm điểm nhấn cho ngày trọng đại của cuộc đời mình.
Cô cho biết tổng giá trị vàng mang trên người trong bức ảnh rơi vào khoảng 15 cây vàng. Trong đó, trang sức đeo trên cổ trị giá 5 cây vàng, còn bó hoa cưới có giá trị 10 cây vàng.
"Bó hoa cưới bằng vàng nhìn đẹp và sang trọng, giúp tôn lên vẻ đẹp của cô dâu", Tố Như chia sẻ. Ngoài ra, sau đó cô dâu còn đeo thêm kiềng vàng cùng nhiều trang sức khác như nhẫn, vòng. Tổng giá trị toàn bộ số vàng lên đến 40 lượng.
Nếu như các cô dâu khác thường làm tóc nhẹ nhàng, đội khăn voan thướt tha thì cô dâu này lại khiến khách mời không khỏi sững sờ khi đội trên đầu một chiếc vương miện "khủng", được đính kết vô cùng tinh xảo.
Tố Như cho biết đám cưới của cô và chú rễ Trần Mẫn diễn ra trong hai ngày 17 và 18/5, được chuẩn bị và lên kế hoạch trong vài tháng. Đến hiện tại, mọi thứ đều diễn ra chỉn chu và đúng như mong muốn.
Không chỉ là cảm xúc ngưỡng mộ, không ít chị em đã vào chia vui cũng như tranh thủ xin vía, hay là hỏi địa chỉ đâu để đến dự, nhận luôn màn tung hoa cưới đặc biệt này. Thậm chí có người còn cho rằng "cô dâu là con chủ tiệm vàng" khi trong ngày vui đeo quá nhiều trang sức vàng.